Tại nhà họ Ninh, thành phố Anh Đào... Mùa đông năm nay lạnh đến mức kỳ lạ, tiếng chuông báo thức đầu giường đã reo vang một lúc lâu mà Ninh Hề Nhi vẫn lười biếng không chịu tắt đi. Cô ngáp dài rồi thò đầu ra khỏi chăn với tốc độ rùa bò. Rèm cửa được kéo kín mít, trong phòng chỉ có ánh đèn màu cam vàng hắt ra từ chiếc đèn bàn, khiến khuôn mặt trắng trẻo xinh xắn của cô thêm phần dịu dàng và ấm áp. Chớp chớp hàng mi dài, cô mơ mơ màng màng ấn nút gọi cho nhà họ Kỷ - hàng xóm nhà cô. Điện thoại đầu bên kia bắt máy, một giọng nam trầm thấp vang lên, "Alo?" "Bảo Miêu Miêu sang đây đi, tôi có chuyện gấp cần tìm con bé, chuyện này liên quan tới mạng người đó!" Ninh Hề Nhi nói xong liền ngáp một cái, rồi lại chui vào chăn với đôi mắt ngái ngủ. Rầm! Cửa phòng ngủ bị bật tung, ngay lập tức, Ninh Hề Nhi cảm thấy mình bị ai đó lôi từ trong chăn ra một cách gấp gáp và có phần thô lỗ. "Ninh Hề! Cậu không sao chứ? Này… tỉnh lại đi!" "Oáp… Đừng… đừng lay nữa!" Ninh Hề Nhi thấy mình bị lay tới mức sắp…
Chương 61: Đau lòng vì nước mắt của cô
Cục Cưng, Ôm Cái Nào!Tác giả: AnXiangNuanTruyện Ngôn TìnhTại nhà họ Ninh, thành phố Anh Đào... Mùa đông năm nay lạnh đến mức kỳ lạ, tiếng chuông báo thức đầu giường đã reo vang một lúc lâu mà Ninh Hề Nhi vẫn lười biếng không chịu tắt đi. Cô ngáp dài rồi thò đầu ra khỏi chăn với tốc độ rùa bò. Rèm cửa được kéo kín mít, trong phòng chỉ có ánh đèn màu cam vàng hắt ra từ chiếc đèn bàn, khiến khuôn mặt trắng trẻo xinh xắn của cô thêm phần dịu dàng và ấm áp. Chớp chớp hàng mi dài, cô mơ mơ màng màng ấn nút gọi cho nhà họ Kỷ - hàng xóm nhà cô. Điện thoại đầu bên kia bắt máy, một giọng nam trầm thấp vang lên, "Alo?" "Bảo Miêu Miêu sang đây đi, tôi có chuyện gấp cần tìm con bé, chuyện này liên quan tới mạng người đó!" Ninh Hề Nhi nói xong liền ngáp một cái, rồi lại chui vào chăn với đôi mắt ngái ngủ. Rầm! Cửa phòng ngủ bị bật tung, ngay lập tức, Ninh Hề Nhi cảm thấy mình bị ai đó lôi từ trong chăn ra một cách gấp gáp và có phần thô lỗ. "Ninh Hề! Cậu không sao chứ? Này… tỉnh lại đi!" "Oáp… Đừng… đừng lay nữa!" Ninh Hề Nhi thấy mình bị lay tới mức sắp… Ninh Hề Nhi khẽ nức nở, lát sau, Kỷ Dạ Bạch cảm thấy nước mắt cô đã thấm ướt ngực áo mình, thế nên động tác của hắn càng thêm dịu dàng hơn, khiến mọi người xung quanh nhìn thấy đều mắt tròn mắt dẹt, vô cùng kinh ngạc. Không ngờ kẻ vô tình và tàn nhẫn này cũng có lúc dịu dàng cưng chiều ai đó như vậy."Đừng... đừng nhìn tôi..." Ninh Hề Nhi nghẹn ngào giấu mặt mình trong lòng Kỷ Dạ Bạch, không muốn hắn thấy mình đang khóc."Được rồi...""Cũng không được nói cho người khác biết.""Ừ...""Đừng... cười nhạo tôi."Kỷ Dạ Bạch thở dài khe khẽ, hắn không trả lời. Chính vào giây phút ấy, hắn chợt hiểu ra rằng, hắn chỉ cảm thấy phiền phức khi nhìn thấy nước mắt của những cô gái khác còn với Ninh Hề Nhi, nhìn thấy cô khóc, hắn lại đau lòng.Tại nhà họ Kỷ...Khi bác sĩ gia đình khám xong, Ninh Hề Nhi lại chui vào trong chăn, cuộn người lại.Miêu Miêu hoạt bát chạy lên muốn gặp cô nhưng bị Kỷ Dạ Bạch ngăn lại: "Chị Hề đang ốm, em đừng vào làm phiền chị ấy nữa.""Miêu Miêu không tới làm phiền chị Hề mà! Miêu Miêu mang kẹo đến cho chị Hề này!" Miêu Miêu ngây thơ giơ chiếc kẹo m*t còn to hơn cả mặt của cô bé lên khoe.Kỷ Dạ Bạch không biết phải nói sao, Miêu Miêu nhân cơ hội đó chạy vào phòng Ninh Hề Nhi. Kỷ Dạ Bạch xuống tầng dưới rót một cốc nước rồi đi lên gõ cửa phòng cô. Vừa bước vào liền nhìn thấy trên giường là hai cô bé một lớn một nhỏ, cả hai đều mặc áo ngủ hình con mèo màu hồng, ngồi khoanh chân l**m kẹo m*t y hệt như nhau.Trong khoảnh khắc, dường như có thứ gì đó đâm thẳng vào nơi mềm yếu nhất trong tim Kỷ Dạ Bạch. Khung cảnh như vậy thật ấm áp biết bao, nếu cứ như vậy mãi thì thật tuyệt.Kỷ Dạ Bạch ho nhẹ một tiếng: "Này, cậu còn chóng mặt không? Uống thuốc chưa đấy?"Ánh mắt Ninh Hề Nhi như đang cố lảng tránh Kỷ Dạ Bạch, cô chỉ ậm ờ trả lời: "Ừ... à...""Báo cáo anh hai! Chị Hề chưa uống ạ!" Miêu Miêu hăng hái giơ bàn tay nhỏ của cô bé lên.Kỷ Dạ Bạch lạnh lùng đặt cốc nước lên tủ đầu giường."Miêu Miêu, anh giao cho em một nhiệm vụ quan trọng, đó là giám sát chị Hề uống thuốc. Chút nữa anh sẽ tới kiểm tra.""Rõ!"Kỷ Dạ Bạch xoa đầu cô em gái nhỏ của mình rồi quay người ra khỏi phòng, còn tiện tay đóng cửa hộ Ninh Hề Nhi."Chị ơi, chị mau uống thuốc đi, nhanh lên, nhanh lên nào!" Miêu Miêu nắm lấy tay Ninh Hề Nhi mà lắc.Ninh Hề Nhi ngó trái ngó phải rồi đánh trống lảng: "Miêu Miêu, phim hoạt hình mà em thích xem sắp bắt đầu chiếu rồi kìa."Miêu Miêu vẫn không hề dao động trước sức hút của phim hoạt hình: "Miêu Miêu có thể xem bản phát lại, chị phải uống thuốc ngay!"Trời đất ơi! Không ngờ cô cũng có ngày bị một cô bé dạy dỗ thế này. T_T"Khụ, đợi chút nữa rồi chị uống.""Chị Hề ơi, có phải chị sợ uống thuốc không?" Miêu Miêu tỏ vẻ không vui mà hỏi."Sao có thể thế được! Chị là một cô gái cực kỳ dũng cảm đấy nhé!" Còn lâu cô mới thừa nhận với Miêu Miêu rằng cô sợ uống thuốc."Vậy thì chị mau uống đi!"Ninh Hề Nhi đảo mắt: "À đấy, tự dưng chị nhớ ra có việc phải tìm anh trai em." Cô nhảy từ trên giường xuống, ngay cả dép cũng không kịp xỏ, chạy sang phòng Kỷ Dạ Bạch ngay bên cạnh.Ninh Hề Nhi gõ cửa nhưng không thấy hắn trả lời, thấy cửa không khóa bèn thuận tay đẩy vào, vừa đẩy vừa cằn nhằn: "Kỷ Dạ Bạch, bác sĩ cũng nói tôi không bị làm sao cơ mà, tôi không cần uống thuốc gì hết!"Trong phòng không có ai, ơ, đi đâu mất rồi?Đúng lúc đó, cửa phòng tắm đột nhiên mở ra.Ninh Hề Nhi trợn tròn mắt, nhìn thấy Kỷ Dạ Bạch quấn một chiếc khăn tắm bên hông, mái tóc vẫn còn ướt, đôi mắt sâu thẳm u tối, ấy vậy mà trông hắn ta lại có khí chất thanh tao, cấm dục...Đúng là tai họa mà!"Tôi chưa nhìn thấy gì hết!" Ninh Hề Nhi bình tĩnh nói rồi quay đầu định ra khỏi phòng, song lại bị Kỷ Dạ Bạch túm lại đè lên cửa..."Đã vào phòng của tôi mà còn muốn ra ngoài sao?"
Ninh Hề Nhi khẽ nức nở, lát sau, Kỷ Dạ Bạch cảm thấy nước mắt cô đã thấm ướt ngực áo mình, thế nên động tác của hắn càng thêm dịu dàng hơn, khiến mọi người xung quanh nhìn thấy đều mắt tròn mắt dẹt, vô cùng kinh ngạc. Không ngờ kẻ vô tình và tàn nhẫn này cũng có lúc dịu dàng cưng chiều ai đó như vậy.
"Đừng... đừng nhìn tôi..." Ninh Hề Nhi nghẹn ngào giấu mặt mình trong lòng Kỷ Dạ Bạch, không muốn hắn thấy mình đang khóc.
"Được rồi..."
"Cũng không được nói cho người khác biết."
"Ừ..."
"Đừng... cười nhạo tôi."
Kỷ Dạ Bạch thở dài khe khẽ, hắn không trả lời. Chính vào giây phút ấy, hắn chợt hiểu ra rằng, hắn chỉ cảm thấy phiền phức khi nhìn thấy nước mắt của những cô gái khác còn với Ninh Hề Nhi, nhìn thấy cô khóc, hắn lại đau lòng.
Tại nhà họ Kỷ...
Khi bác sĩ gia đình khám xong, Ninh Hề Nhi lại chui vào trong chăn, cuộn người lại.
Miêu Miêu hoạt bát chạy lên muốn gặp cô nhưng bị Kỷ Dạ Bạch ngăn lại: "Chị Hề đang ốm, em đừng vào làm phiền chị ấy nữa."
"Miêu Miêu không tới làm phiền chị Hề mà! Miêu Miêu mang kẹo đến cho chị Hề này!" Miêu Miêu ngây thơ giơ chiếc kẹo m*t còn to hơn cả mặt của cô bé lên khoe.
Kỷ Dạ Bạch không biết phải nói sao, Miêu Miêu nhân cơ hội đó chạy vào phòng Ninh Hề Nhi. Kỷ Dạ Bạch xuống tầng dưới rót một cốc nước rồi đi lên gõ cửa phòng cô. Vừa bước vào liền nhìn thấy trên giường là hai cô bé một lớn một nhỏ, cả hai đều mặc áo ngủ hình con mèo màu hồng, ngồi khoanh chân l**m kẹo m*t y hệt như nhau.
Trong khoảnh khắc, dường như có thứ gì đó đâm thẳng vào nơi mềm yếu nhất trong tim Kỷ Dạ Bạch. Khung cảnh như vậy thật ấm áp biết bao, nếu cứ như vậy mãi thì thật tuyệt.
Kỷ Dạ Bạch ho nhẹ một tiếng: "Này, cậu còn chóng mặt không? Uống thuốc chưa đấy?"
Ánh mắt Ninh Hề Nhi như đang cố lảng tránh Kỷ Dạ Bạch, cô chỉ ậm ờ trả lời: "Ừ... à..."
"Báo cáo anh hai! Chị Hề chưa uống ạ!" Miêu Miêu hăng hái giơ bàn tay nhỏ của cô bé lên.
Kỷ Dạ Bạch lạnh lùng đặt cốc nước lên tủ đầu giường.
"Miêu Miêu, anh giao cho em một nhiệm vụ quan trọng, đó là giám sát chị Hề uống thuốc. Chút nữa anh sẽ tới kiểm tra."
"Rõ!"
Kỷ Dạ Bạch xoa đầu cô em gái nhỏ của mình rồi quay người ra khỏi phòng, còn tiện tay đóng cửa hộ Ninh Hề Nhi.
"Chị ơi, chị mau uống thuốc đi, nhanh lên, nhanh lên nào!" Miêu Miêu nắm lấy tay Ninh Hề Nhi mà lắc.
Ninh Hề Nhi ngó trái ngó phải rồi đánh trống lảng: "Miêu Miêu, phim hoạt hình mà em thích xem sắp bắt đầu chiếu rồi kìa."
Miêu Miêu vẫn không hề dao động trước sức hút của phim hoạt hình: "Miêu Miêu có thể xem bản phát lại, chị phải uống thuốc ngay!"
Trời đất ơi! Không ngờ cô cũng có ngày bị một cô bé dạy dỗ thế này. T_T
"Khụ, đợi chút nữa rồi chị uống."
"Chị Hề ơi, có phải chị sợ uống thuốc không?" Miêu Miêu tỏ vẻ không vui mà hỏi.
"Sao có thể thế được! Chị là một cô gái cực kỳ dũng cảm đấy nhé!" Còn lâu cô mới thừa nhận với Miêu Miêu rằng cô sợ uống thuốc.
"Vậy thì chị mau uống đi!"
Ninh Hề Nhi đảo mắt: "À đấy, tự dưng chị nhớ ra có việc phải tìm anh trai em." Cô nhảy từ trên giường xuống, ngay cả dép cũng không kịp xỏ, chạy sang phòng Kỷ Dạ Bạch ngay bên cạnh.
Ninh Hề Nhi gõ cửa nhưng không thấy hắn trả lời, thấy cửa không khóa bèn thuận tay đẩy vào, vừa đẩy vừa cằn nhằn: "Kỷ Dạ Bạch, bác sĩ cũng nói tôi không bị làm sao cơ mà, tôi không cần uống thuốc gì hết!"
Trong phòng không có ai, ơ, đi đâu mất rồi?
Đúng lúc đó, cửa phòng tắm đột nhiên mở ra.
Ninh Hề Nhi trợn tròn mắt, nhìn thấy Kỷ Dạ Bạch quấn một chiếc khăn tắm bên hông, mái tóc vẫn còn ướt, đôi mắt sâu thẳm u tối, ấy vậy mà trông hắn ta lại có khí chất thanh tao, cấm dục...
Đúng là tai họa mà!
"Tôi chưa nhìn thấy gì hết!" Ninh Hề Nhi bình tĩnh nói rồi quay đầu định ra khỏi phòng, song lại bị Kỷ Dạ Bạch túm lại đè lên cửa...
"Đã vào phòng của tôi mà còn muốn ra ngoài sao?"
Cục Cưng, Ôm Cái Nào!Tác giả: AnXiangNuanTruyện Ngôn TìnhTại nhà họ Ninh, thành phố Anh Đào... Mùa đông năm nay lạnh đến mức kỳ lạ, tiếng chuông báo thức đầu giường đã reo vang một lúc lâu mà Ninh Hề Nhi vẫn lười biếng không chịu tắt đi. Cô ngáp dài rồi thò đầu ra khỏi chăn với tốc độ rùa bò. Rèm cửa được kéo kín mít, trong phòng chỉ có ánh đèn màu cam vàng hắt ra từ chiếc đèn bàn, khiến khuôn mặt trắng trẻo xinh xắn của cô thêm phần dịu dàng và ấm áp. Chớp chớp hàng mi dài, cô mơ mơ màng màng ấn nút gọi cho nhà họ Kỷ - hàng xóm nhà cô. Điện thoại đầu bên kia bắt máy, một giọng nam trầm thấp vang lên, "Alo?" "Bảo Miêu Miêu sang đây đi, tôi có chuyện gấp cần tìm con bé, chuyện này liên quan tới mạng người đó!" Ninh Hề Nhi nói xong liền ngáp một cái, rồi lại chui vào chăn với đôi mắt ngái ngủ. Rầm! Cửa phòng ngủ bị bật tung, ngay lập tức, Ninh Hề Nhi cảm thấy mình bị ai đó lôi từ trong chăn ra một cách gấp gáp và có phần thô lỗ. "Ninh Hề! Cậu không sao chứ? Này… tỉnh lại đi!" "Oáp… Đừng… đừng lay nữa!" Ninh Hề Nhi thấy mình bị lay tới mức sắp… Ninh Hề Nhi khẽ nức nở, lát sau, Kỷ Dạ Bạch cảm thấy nước mắt cô đã thấm ướt ngực áo mình, thế nên động tác của hắn càng thêm dịu dàng hơn, khiến mọi người xung quanh nhìn thấy đều mắt tròn mắt dẹt, vô cùng kinh ngạc. Không ngờ kẻ vô tình và tàn nhẫn này cũng có lúc dịu dàng cưng chiều ai đó như vậy."Đừng... đừng nhìn tôi..." Ninh Hề Nhi nghẹn ngào giấu mặt mình trong lòng Kỷ Dạ Bạch, không muốn hắn thấy mình đang khóc."Được rồi...""Cũng không được nói cho người khác biết.""Ừ...""Đừng... cười nhạo tôi."Kỷ Dạ Bạch thở dài khe khẽ, hắn không trả lời. Chính vào giây phút ấy, hắn chợt hiểu ra rằng, hắn chỉ cảm thấy phiền phức khi nhìn thấy nước mắt của những cô gái khác còn với Ninh Hề Nhi, nhìn thấy cô khóc, hắn lại đau lòng.Tại nhà họ Kỷ...Khi bác sĩ gia đình khám xong, Ninh Hề Nhi lại chui vào trong chăn, cuộn người lại.Miêu Miêu hoạt bát chạy lên muốn gặp cô nhưng bị Kỷ Dạ Bạch ngăn lại: "Chị Hề đang ốm, em đừng vào làm phiền chị ấy nữa.""Miêu Miêu không tới làm phiền chị Hề mà! Miêu Miêu mang kẹo đến cho chị Hề này!" Miêu Miêu ngây thơ giơ chiếc kẹo m*t còn to hơn cả mặt của cô bé lên khoe.Kỷ Dạ Bạch không biết phải nói sao, Miêu Miêu nhân cơ hội đó chạy vào phòng Ninh Hề Nhi. Kỷ Dạ Bạch xuống tầng dưới rót một cốc nước rồi đi lên gõ cửa phòng cô. Vừa bước vào liền nhìn thấy trên giường là hai cô bé một lớn một nhỏ, cả hai đều mặc áo ngủ hình con mèo màu hồng, ngồi khoanh chân l**m kẹo m*t y hệt như nhau.Trong khoảnh khắc, dường như có thứ gì đó đâm thẳng vào nơi mềm yếu nhất trong tim Kỷ Dạ Bạch. Khung cảnh như vậy thật ấm áp biết bao, nếu cứ như vậy mãi thì thật tuyệt.Kỷ Dạ Bạch ho nhẹ một tiếng: "Này, cậu còn chóng mặt không? Uống thuốc chưa đấy?"Ánh mắt Ninh Hề Nhi như đang cố lảng tránh Kỷ Dạ Bạch, cô chỉ ậm ờ trả lời: "Ừ... à...""Báo cáo anh hai! Chị Hề chưa uống ạ!" Miêu Miêu hăng hái giơ bàn tay nhỏ của cô bé lên.Kỷ Dạ Bạch lạnh lùng đặt cốc nước lên tủ đầu giường."Miêu Miêu, anh giao cho em một nhiệm vụ quan trọng, đó là giám sát chị Hề uống thuốc. Chút nữa anh sẽ tới kiểm tra.""Rõ!"Kỷ Dạ Bạch xoa đầu cô em gái nhỏ của mình rồi quay người ra khỏi phòng, còn tiện tay đóng cửa hộ Ninh Hề Nhi."Chị ơi, chị mau uống thuốc đi, nhanh lên, nhanh lên nào!" Miêu Miêu nắm lấy tay Ninh Hề Nhi mà lắc.Ninh Hề Nhi ngó trái ngó phải rồi đánh trống lảng: "Miêu Miêu, phim hoạt hình mà em thích xem sắp bắt đầu chiếu rồi kìa."Miêu Miêu vẫn không hề dao động trước sức hút của phim hoạt hình: "Miêu Miêu có thể xem bản phát lại, chị phải uống thuốc ngay!"Trời đất ơi! Không ngờ cô cũng có ngày bị một cô bé dạy dỗ thế này. T_T"Khụ, đợi chút nữa rồi chị uống.""Chị Hề ơi, có phải chị sợ uống thuốc không?" Miêu Miêu tỏ vẻ không vui mà hỏi."Sao có thể thế được! Chị là một cô gái cực kỳ dũng cảm đấy nhé!" Còn lâu cô mới thừa nhận với Miêu Miêu rằng cô sợ uống thuốc."Vậy thì chị mau uống đi!"Ninh Hề Nhi đảo mắt: "À đấy, tự dưng chị nhớ ra có việc phải tìm anh trai em." Cô nhảy từ trên giường xuống, ngay cả dép cũng không kịp xỏ, chạy sang phòng Kỷ Dạ Bạch ngay bên cạnh.Ninh Hề Nhi gõ cửa nhưng không thấy hắn trả lời, thấy cửa không khóa bèn thuận tay đẩy vào, vừa đẩy vừa cằn nhằn: "Kỷ Dạ Bạch, bác sĩ cũng nói tôi không bị làm sao cơ mà, tôi không cần uống thuốc gì hết!"Trong phòng không có ai, ơ, đi đâu mất rồi?Đúng lúc đó, cửa phòng tắm đột nhiên mở ra.Ninh Hề Nhi trợn tròn mắt, nhìn thấy Kỷ Dạ Bạch quấn một chiếc khăn tắm bên hông, mái tóc vẫn còn ướt, đôi mắt sâu thẳm u tối, ấy vậy mà trông hắn ta lại có khí chất thanh tao, cấm dục...Đúng là tai họa mà!"Tôi chưa nhìn thấy gì hết!" Ninh Hề Nhi bình tĩnh nói rồi quay đầu định ra khỏi phòng, song lại bị Kỷ Dạ Bạch túm lại đè lên cửa..."Đã vào phòng của tôi mà còn muốn ra ngoài sao?"