Tại nhà họ Ninh, thành phố Anh Đào... Mùa đông năm nay lạnh đến mức kỳ lạ, tiếng chuông báo thức đầu giường đã reo vang một lúc lâu mà Ninh Hề Nhi vẫn lười biếng không chịu tắt đi. Cô ngáp dài rồi thò đầu ra khỏi chăn với tốc độ rùa bò. Rèm cửa được kéo kín mít, trong phòng chỉ có ánh đèn màu cam vàng hắt ra từ chiếc đèn bàn, khiến khuôn mặt trắng trẻo xinh xắn của cô thêm phần dịu dàng và ấm áp. Chớp chớp hàng mi dài, cô mơ mơ màng màng ấn nút gọi cho nhà họ Kỷ - hàng xóm nhà cô. Điện thoại đầu bên kia bắt máy, một giọng nam trầm thấp vang lên, "Alo?" "Bảo Miêu Miêu sang đây đi, tôi có chuyện gấp cần tìm con bé, chuyện này liên quan tới mạng người đó!" Ninh Hề Nhi nói xong liền ngáp một cái, rồi lại chui vào chăn với đôi mắt ngái ngủ. Rầm! Cửa phòng ngủ bị bật tung, ngay lập tức, Ninh Hề Nhi cảm thấy mình bị ai đó lôi từ trong chăn ra một cách gấp gáp và có phần thô lỗ. "Ninh Hề! Cậu không sao chứ? Này… tỉnh lại đi!" "Oáp… Đừng… đừng lay nữa!" Ninh Hề Nhi thấy mình bị lay tới mức sắp…
Chương 73: Một giây rung động (1)
Cục Cưng, Ôm Cái Nào!Tác giả: AnXiangNuanTruyện Ngôn TìnhTại nhà họ Ninh, thành phố Anh Đào... Mùa đông năm nay lạnh đến mức kỳ lạ, tiếng chuông báo thức đầu giường đã reo vang một lúc lâu mà Ninh Hề Nhi vẫn lười biếng không chịu tắt đi. Cô ngáp dài rồi thò đầu ra khỏi chăn với tốc độ rùa bò. Rèm cửa được kéo kín mít, trong phòng chỉ có ánh đèn màu cam vàng hắt ra từ chiếc đèn bàn, khiến khuôn mặt trắng trẻo xinh xắn của cô thêm phần dịu dàng và ấm áp. Chớp chớp hàng mi dài, cô mơ mơ màng màng ấn nút gọi cho nhà họ Kỷ - hàng xóm nhà cô. Điện thoại đầu bên kia bắt máy, một giọng nam trầm thấp vang lên, "Alo?" "Bảo Miêu Miêu sang đây đi, tôi có chuyện gấp cần tìm con bé, chuyện này liên quan tới mạng người đó!" Ninh Hề Nhi nói xong liền ngáp một cái, rồi lại chui vào chăn với đôi mắt ngái ngủ. Rầm! Cửa phòng ngủ bị bật tung, ngay lập tức, Ninh Hề Nhi cảm thấy mình bị ai đó lôi từ trong chăn ra một cách gấp gáp và có phần thô lỗ. "Ninh Hề! Cậu không sao chứ? Này… tỉnh lại đi!" "Oáp… Đừng… đừng lay nữa!" Ninh Hề Nhi thấy mình bị lay tới mức sắp… Khóe mắt Thành Du Nhiên ngân ngấn nước, cô ấy lau nước mắt: "Kỷ Dạ Bạch... Việc này đều là lỗi của tôi, là do tôi u mê lú lẫn, đã viết thư tình cho Hội trưởng đại nhân, lại còn nhờ Ninh Hề Nhi đưa thư giúp tôi, vậy mới khiến cậu ấy vi phạm quy định của nhà trường. Cậu ấy vô tội, xin cậu đấy, hãy giúp cậu ấy đi!""Hả? Cho nên thư tình chị dâu đưa hôm qua, không phải do chị ấy viết cho Ngôn Dịch Thâm hả?" Tiêu Hi Thần thò đầu qua hóng hớt.Kỷ Dạ Bạch nheo nheo đôi mắt đen thẫm, gương mặt tuấn tú tỉnh bơ không biến sắc, song những ngón tay dưới bàn học đã siết chặt thành nắm đấm.Là do hắn hiểu lầm Ninh Hề Nhi à?Vậy mà tối hôm qua hắn còn nói mấy lời khó nghe như vậy, ai ngờ, chẳng qua Ninh Hề Nhi chỉ đang giúp đỡ bạn bè mà thôi!Chết tiệt!Thành Du Nhiên thấy hắn không nói gì, liền cho rằng hắn không chịu giúp, cô cắn chặt môi: "Tôi đi nhận lỗi ngay đây! Có phải chạy cũng là tôi chạy!"Lỗi vốn do cô, sao có thể để mình Ninh Hề Nhi giúp cô gánh lấy?"Cậu bạn mới tới ơi, cậu làm gì thế!" Tiêu Hi Thần kinh ngạc nhìn bóng lưng Thành Du Nhiên khuất xa, "Cái gì vậy... Anh Kỷ, anh thật sự không lo lắng cho chị dâu à?"Kỷ Dạ Bạch hơi ngẩng mặt lên, trên gương mặt thêm mấy phần lạnh lùng, mấy phần cố chấp bướng bỉnh.Lật lại ký ức, hắn nhớ tới lúc học cấp II, ông Ninh bận rộn lo toan sự nghiệp, căn bản không hề để ý đến Ninh Hề Nhi.Người giúp việc của nhà họ Ninh lại vô trách nhiệm bỏ bê cô, quãng thời gian đó, Ninh Hề Nhi bị bệnh dạ dày, một mình âm thầm tới bệnh viện khám chữa, trên đường về nhà, đoán chừng cơn đau khiến cô hết chịu nổi, bèn đứng khóc một mình bên vệ đường.Khi ấy hắn đạp xe ngang qua, vậy là bất đắc dĩ chở cô về nhà.Cô ngồi sau lưng hắn, im lặng không chịu nói lấy một câu, chỉ có nước mắt thấm ướt một khoảng sau lưng áo hắn.Kỷ Dạ Bạch của lúc đó, đối với tình cảm của bản thân vẫn vô cùng mù mờ, song trong đầu hắn đã loáng thoáng có một ý niệm: Hắn không muốn Ninh Hề Nhi rơi nước mắt nữa.Rốt cuộc có nên đi hay không?Sức khỏe của cô từ nhỏ đã không tốt, liệu có mệt quá mà ngất đi không? Liệu bệnh dạ dày có phát tác không?Phân vân, do dự, lưỡng lự, chần chừ, vướng mắc, bối rối...Kỷ Dạ Bạch như vậy cũng khiến Tiêu Hi Thần cuống lên theo: "Anh Kỷ, rốt cuộc anh có đi hay không? Anh không đi thì em đi!""Người phụ nữ của anh đây, cóc cần người khác cứu!" Kiêu ngạo quăng lại mấy chữ, Kỷ Dạ Bạch đút tay vào túi, cố tỏ vẻ tự nhiên bước ra khỏi phòng học.Chẳng qua bước chân của hắn, so với bình thường nhanh gấp mấy lần.Tiêu Hi Thần lơ ngơ theo sau, ây chà chà... Ngoài miệng vừa nói không cứu, mà phản ứng cơ thể lại thành thế này cơ...Cậu ta cũng vội vàng nối gót....Sải bước chạy vội tới sân trường, đám thiếu nữ si mê rối rít hét chói tai."A! Cậu Kỷ đến kìa!""Nam thần, nam thần! Em yêu anh!""Không phải cậu Kỷ tới ra mặt giúp học sinh chuyển trường chứ?""Tôi xem chừng, là tới xem chuyện hài đó!"Kỷ Dạ Bạch không thèm chú ý đến tất cả, hắn đi tới trước mặt Ngôn Dịch Thâm, túm lấy cà vạt của Ngôn Dịch Thâm: "Người đâu?""Khụ khụ..." Ngôn Dịch Thâm cảm thấy vô cùng kỳ lạ, dù gì gã cũng là một người trưởng thành vóc dáng gần 1m8, vậy mà Kỷ Dạ Bạch dùng một tay đã lập tức nhấc được gã lên, sức vóc tên này rốt cuộc lớn nhường nào?Ngôn Dịch Thâm bình thường vẫn dịu dàng như thiên sứ, vậy mà vẻ mặt giờ đây có biểu cảm khó coi tới cực điểm: "Đang chạy bộ!"Quay đầu lại, ánh mắt của hắn mắt quét một vòng, con ngươi đen càng đen hơn, thậm chí còn thoáng nét... hoảng hốt.Đúng là Ninh Hề Nhi đang chạy, thái độ rất nghiêm túc, tóc cô buộc đuôi ngựa, chỏm tóc lắc qua lắc lại theo nhịp chạy.Cơ mà cô đang chạy kiểu... sợ chẳng bằng người bình thường bước vội. Hệt như con ốc sên bình tĩnh từ tốn, hoàn toàn quán triệt chân lý của ba chữ "chạy từ từ".Kỷ Dạ Bạch buông Ngôn Dịch Thâm ra, môi mỏng nhếch lên nụ cười hứng thú.Cô gái này... Đúng là chẳng đời nào để bản thân chịu thiệt.
Khóe mắt Thành Du Nhiên ngân ngấn nước, cô ấy lau nước mắt: "Kỷ Dạ Bạch... Việc này đều là lỗi của tôi, là do tôi u mê lú lẫn, đã viết thư tình cho Hội trưởng đại nhân, lại còn nhờ Ninh Hề Nhi đưa thư giúp tôi, vậy mới khiến cậu ấy vi phạm quy định của nhà trường. Cậu ấy vô tội, xin cậu đấy, hãy giúp cậu ấy đi!"
"Hả? Cho nên thư tình chị dâu đưa hôm qua, không phải do chị ấy viết cho Ngôn Dịch Thâm hả?" Tiêu Hi Thần thò đầu qua hóng hớt.
Kỷ Dạ Bạch nheo nheo đôi mắt đen thẫm, gương mặt tuấn tú tỉnh bơ không biến sắc, song những ngón tay dưới bàn học đã siết chặt thành nắm đấm.
Là do hắn hiểu lầm Ninh Hề Nhi à?
Vậy mà tối hôm qua hắn còn nói mấy lời khó nghe như vậy, ai ngờ, chẳng qua Ninh Hề Nhi chỉ đang giúp đỡ bạn bè mà thôi!
Chết tiệt!
Thành Du Nhiên thấy hắn không nói gì, liền cho rằng hắn không chịu giúp, cô cắn chặt môi: "Tôi đi nhận lỗi ngay đây! Có phải chạy cũng là tôi chạy!"
Lỗi vốn do cô, sao có thể để mình Ninh Hề Nhi giúp cô gánh lấy?
"Cậu bạn mới tới ơi, cậu làm gì thế!" Tiêu Hi Thần kinh ngạc nhìn bóng lưng Thành Du Nhiên khuất xa, "Cái gì vậy... Anh Kỷ, anh thật sự không lo lắng cho chị dâu à?"
Kỷ Dạ Bạch hơi ngẩng mặt lên, trên gương mặt thêm mấy phần lạnh lùng, mấy phần cố chấp bướng bỉnh.
Lật lại ký ức, hắn nhớ tới lúc học cấp II, ông Ninh bận rộn lo toan sự nghiệp, căn bản không hề để ý đến Ninh Hề Nhi.
Người giúp việc của nhà họ Ninh lại vô trách nhiệm bỏ bê cô, quãng thời gian đó, Ninh Hề Nhi bị bệnh dạ dày, một mình âm thầm tới bệnh viện khám chữa, trên đường về nhà, đoán chừng cơn đau khiến cô hết chịu nổi, bèn đứng khóc một mình bên vệ đường.
Khi ấy hắn đạp xe ngang qua, vậy là bất đắc dĩ chở cô về nhà.
Cô ngồi sau lưng hắn, im lặng không chịu nói lấy một câu, chỉ có nước mắt thấm ướt một khoảng sau lưng áo hắn.
Kỷ Dạ Bạch của lúc đó, đối với tình cảm của bản thân vẫn vô cùng mù mờ, song trong đầu hắn đã loáng thoáng có một ý niệm: Hắn không muốn Ninh Hề Nhi rơi nước mắt nữa.
Rốt cuộc có nên đi hay không?
Sức khỏe của cô từ nhỏ đã không tốt, liệu có mệt quá mà ngất đi không? Liệu bệnh dạ dày có phát tác không?
Phân vân, do dự, lưỡng lự, chần chừ, vướng mắc, bối rối...
Kỷ Dạ Bạch như vậy cũng khiến Tiêu Hi Thần cuống lên theo: "Anh Kỷ, rốt cuộc anh có đi hay không? Anh không đi thì em đi!"
"Người phụ nữ của anh đây, cóc cần người khác cứu!" Kiêu ngạo quăng lại mấy chữ, Kỷ Dạ Bạch đút tay vào túi, cố tỏ vẻ tự nhiên bước ra khỏi phòng học.
Chẳng qua bước chân của hắn, so với bình thường nhanh gấp mấy lần.
Tiêu Hi Thần lơ ngơ theo sau, ây chà chà... Ngoài miệng vừa nói không cứu, mà phản ứng cơ thể lại thành thế này cơ...
Cậu ta cũng vội vàng nối gót.
...
Sải bước chạy vội tới sân trường, đám thiếu nữ si mê rối rít hét chói tai.
"A! Cậu Kỷ đến kìa!"
"Nam thần, nam thần! Em yêu anh!"
"Không phải cậu Kỷ tới ra mặt giúp học sinh chuyển trường chứ?"
"Tôi xem chừng, là tới xem chuyện hài đó!"
Kỷ Dạ Bạch không thèm chú ý đến tất cả, hắn đi tới trước mặt Ngôn Dịch Thâm, túm lấy cà vạt của Ngôn Dịch Thâm: "Người đâu?"
"Khụ khụ..." Ngôn Dịch Thâm cảm thấy vô cùng kỳ lạ, dù gì gã cũng là một người trưởng thành vóc dáng gần 1m8, vậy mà Kỷ Dạ Bạch dùng một tay đã lập tức nhấc được gã lên, sức vóc tên này rốt cuộc lớn nhường nào?
Ngôn Dịch Thâm bình thường vẫn dịu dàng như thiên sứ, vậy mà vẻ mặt giờ đây có biểu cảm khó coi tới cực điểm: "Đang chạy bộ!"
Quay đầu lại, ánh mắt của hắn mắt quét một vòng, con ngươi đen càng đen hơn, thậm chí còn thoáng nét... hoảng hốt.
Đúng là Ninh Hề Nhi đang chạy, thái độ rất nghiêm túc, tóc cô buộc đuôi ngựa, chỏm tóc lắc qua lắc lại theo nhịp chạy.
Cơ mà cô đang chạy kiểu... sợ chẳng bằng người bình thường bước vội. Hệt như con ốc sên bình tĩnh từ tốn, hoàn toàn quán triệt chân lý của ba chữ "chạy từ từ".
Kỷ Dạ Bạch buông Ngôn Dịch Thâm ra, môi mỏng nhếch lên nụ cười hứng thú.
Cô gái này... Đúng là chẳng đời nào để bản thân chịu thiệt.
Cục Cưng, Ôm Cái Nào!Tác giả: AnXiangNuanTruyện Ngôn TìnhTại nhà họ Ninh, thành phố Anh Đào... Mùa đông năm nay lạnh đến mức kỳ lạ, tiếng chuông báo thức đầu giường đã reo vang một lúc lâu mà Ninh Hề Nhi vẫn lười biếng không chịu tắt đi. Cô ngáp dài rồi thò đầu ra khỏi chăn với tốc độ rùa bò. Rèm cửa được kéo kín mít, trong phòng chỉ có ánh đèn màu cam vàng hắt ra từ chiếc đèn bàn, khiến khuôn mặt trắng trẻo xinh xắn của cô thêm phần dịu dàng và ấm áp. Chớp chớp hàng mi dài, cô mơ mơ màng màng ấn nút gọi cho nhà họ Kỷ - hàng xóm nhà cô. Điện thoại đầu bên kia bắt máy, một giọng nam trầm thấp vang lên, "Alo?" "Bảo Miêu Miêu sang đây đi, tôi có chuyện gấp cần tìm con bé, chuyện này liên quan tới mạng người đó!" Ninh Hề Nhi nói xong liền ngáp một cái, rồi lại chui vào chăn với đôi mắt ngái ngủ. Rầm! Cửa phòng ngủ bị bật tung, ngay lập tức, Ninh Hề Nhi cảm thấy mình bị ai đó lôi từ trong chăn ra một cách gấp gáp và có phần thô lỗ. "Ninh Hề! Cậu không sao chứ? Này… tỉnh lại đi!" "Oáp… Đừng… đừng lay nữa!" Ninh Hề Nhi thấy mình bị lay tới mức sắp… Khóe mắt Thành Du Nhiên ngân ngấn nước, cô ấy lau nước mắt: "Kỷ Dạ Bạch... Việc này đều là lỗi của tôi, là do tôi u mê lú lẫn, đã viết thư tình cho Hội trưởng đại nhân, lại còn nhờ Ninh Hề Nhi đưa thư giúp tôi, vậy mới khiến cậu ấy vi phạm quy định của nhà trường. Cậu ấy vô tội, xin cậu đấy, hãy giúp cậu ấy đi!""Hả? Cho nên thư tình chị dâu đưa hôm qua, không phải do chị ấy viết cho Ngôn Dịch Thâm hả?" Tiêu Hi Thần thò đầu qua hóng hớt.Kỷ Dạ Bạch nheo nheo đôi mắt đen thẫm, gương mặt tuấn tú tỉnh bơ không biến sắc, song những ngón tay dưới bàn học đã siết chặt thành nắm đấm.Là do hắn hiểu lầm Ninh Hề Nhi à?Vậy mà tối hôm qua hắn còn nói mấy lời khó nghe như vậy, ai ngờ, chẳng qua Ninh Hề Nhi chỉ đang giúp đỡ bạn bè mà thôi!Chết tiệt!Thành Du Nhiên thấy hắn không nói gì, liền cho rằng hắn không chịu giúp, cô cắn chặt môi: "Tôi đi nhận lỗi ngay đây! Có phải chạy cũng là tôi chạy!"Lỗi vốn do cô, sao có thể để mình Ninh Hề Nhi giúp cô gánh lấy?"Cậu bạn mới tới ơi, cậu làm gì thế!" Tiêu Hi Thần kinh ngạc nhìn bóng lưng Thành Du Nhiên khuất xa, "Cái gì vậy... Anh Kỷ, anh thật sự không lo lắng cho chị dâu à?"Kỷ Dạ Bạch hơi ngẩng mặt lên, trên gương mặt thêm mấy phần lạnh lùng, mấy phần cố chấp bướng bỉnh.Lật lại ký ức, hắn nhớ tới lúc học cấp II, ông Ninh bận rộn lo toan sự nghiệp, căn bản không hề để ý đến Ninh Hề Nhi.Người giúp việc của nhà họ Ninh lại vô trách nhiệm bỏ bê cô, quãng thời gian đó, Ninh Hề Nhi bị bệnh dạ dày, một mình âm thầm tới bệnh viện khám chữa, trên đường về nhà, đoán chừng cơn đau khiến cô hết chịu nổi, bèn đứng khóc một mình bên vệ đường.Khi ấy hắn đạp xe ngang qua, vậy là bất đắc dĩ chở cô về nhà.Cô ngồi sau lưng hắn, im lặng không chịu nói lấy một câu, chỉ có nước mắt thấm ướt một khoảng sau lưng áo hắn.Kỷ Dạ Bạch của lúc đó, đối với tình cảm của bản thân vẫn vô cùng mù mờ, song trong đầu hắn đã loáng thoáng có một ý niệm: Hắn không muốn Ninh Hề Nhi rơi nước mắt nữa.Rốt cuộc có nên đi hay không?Sức khỏe của cô từ nhỏ đã không tốt, liệu có mệt quá mà ngất đi không? Liệu bệnh dạ dày có phát tác không?Phân vân, do dự, lưỡng lự, chần chừ, vướng mắc, bối rối...Kỷ Dạ Bạch như vậy cũng khiến Tiêu Hi Thần cuống lên theo: "Anh Kỷ, rốt cuộc anh có đi hay không? Anh không đi thì em đi!""Người phụ nữ của anh đây, cóc cần người khác cứu!" Kiêu ngạo quăng lại mấy chữ, Kỷ Dạ Bạch đút tay vào túi, cố tỏ vẻ tự nhiên bước ra khỏi phòng học.Chẳng qua bước chân của hắn, so với bình thường nhanh gấp mấy lần.Tiêu Hi Thần lơ ngơ theo sau, ây chà chà... Ngoài miệng vừa nói không cứu, mà phản ứng cơ thể lại thành thế này cơ...Cậu ta cũng vội vàng nối gót....Sải bước chạy vội tới sân trường, đám thiếu nữ si mê rối rít hét chói tai."A! Cậu Kỷ đến kìa!""Nam thần, nam thần! Em yêu anh!""Không phải cậu Kỷ tới ra mặt giúp học sinh chuyển trường chứ?""Tôi xem chừng, là tới xem chuyện hài đó!"Kỷ Dạ Bạch không thèm chú ý đến tất cả, hắn đi tới trước mặt Ngôn Dịch Thâm, túm lấy cà vạt của Ngôn Dịch Thâm: "Người đâu?""Khụ khụ..." Ngôn Dịch Thâm cảm thấy vô cùng kỳ lạ, dù gì gã cũng là một người trưởng thành vóc dáng gần 1m8, vậy mà Kỷ Dạ Bạch dùng một tay đã lập tức nhấc được gã lên, sức vóc tên này rốt cuộc lớn nhường nào?Ngôn Dịch Thâm bình thường vẫn dịu dàng như thiên sứ, vậy mà vẻ mặt giờ đây có biểu cảm khó coi tới cực điểm: "Đang chạy bộ!"Quay đầu lại, ánh mắt của hắn mắt quét một vòng, con ngươi đen càng đen hơn, thậm chí còn thoáng nét... hoảng hốt.Đúng là Ninh Hề Nhi đang chạy, thái độ rất nghiêm túc, tóc cô buộc đuôi ngựa, chỏm tóc lắc qua lắc lại theo nhịp chạy.Cơ mà cô đang chạy kiểu... sợ chẳng bằng người bình thường bước vội. Hệt như con ốc sên bình tĩnh từ tốn, hoàn toàn quán triệt chân lý của ba chữ "chạy từ từ".Kỷ Dạ Bạch buông Ngôn Dịch Thâm ra, môi mỏng nhếch lên nụ cười hứng thú.Cô gái này... Đúng là chẳng đời nào để bản thân chịu thiệt.