Tác giả:

Tại nhà họ Ninh, thành phố Anh Đào... Mùa đông năm nay lạnh đến mức kỳ lạ, tiếng chuông báo thức đầu giường đã reo vang một lúc lâu mà Ninh Hề Nhi vẫn lười biếng không chịu tắt đi. Cô ngáp dài rồi thò đầu ra khỏi chăn với tốc độ rùa bò. Rèm cửa được kéo kín mít, trong phòng chỉ có ánh đèn màu cam vàng hắt ra từ chiếc đèn bàn, khiến khuôn mặt trắng trẻo xinh xắn của cô thêm phần dịu dàng và ấm áp. Chớp chớp hàng mi dài, cô mơ mơ màng màng ấn nút gọi cho nhà họ Kỷ - hàng xóm nhà cô. Điện thoại đầu bên kia bắt máy, một giọng nam trầm thấp vang lên, "Alo?" "Bảo Miêu Miêu sang đây đi, tôi có chuyện gấp cần tìm con bé, chuyện này liên quan tới mạng người đó!" Ninh Hề Nhi nói xong liền ngáp một cái, rồi lại chui vào chăn với đôi mắt ngái ngủ. Rầm! Cửa phòng ngủ bị bật tung, ngay lập tức, Ninh Hề Nhi cảm thấy mình bị ai đó lôi từ trong chăn ra một cách gấp gáp và có phần thô lỗ. "Ninh Hề! Cậu không sao chứ? Này… tỉnh lại đi!" "Oáp… Đừng… đừng lay nữa!" Ninh Hề Nhi thấy mình bị lay tới mức sắp…

Chương 75: Một giây rung động (3)

Cục Cưng, Ôm Cái Nào!Tác giả: AnXiangNuanTruyện Ngôn TìnhTại nhà họ Ninh, thành phố Anh Đào... Mùa đông năm nay lạnh đến mức kỳ lạ, tiếng chuông báo thức đầu giường đã reo vang một lúc lâu mà Ninh Hề Nhi vẫn lười biếng không chịu tắt đi. Cô ngáp dài rồi thò đầu ra khỏi chăn với tốc độ rùa bò. Rèm cửa được kéo kín mít, trong phòng chỉ có ánh đèn màu cam vàng hắt ra từ chiếc đèn bàn, khiến khuôn mặt trắng trẻo xinh xắn của cô thêm phần dịu dàng và ấm áp. Chớp chớp hàng mi dài, cô mơ mơ màng màng ấn nút gọi cho nhà họ Kỷ - hàng xóm nhà cô. Điện thoại đầu bên kia bắt máy, một giọng nam trầm thấp vang lên, "Alo?" "Bảo Miêu Miêu sang đây đi, tôi có chuyện gấp cần tìm con bé, chuyện này liên quan tới mạng người đó!" Ninh Hề Nhi nói xong liền ngáp một cái, rồi lại chui vào chăn với đôi mắt ngái ngủ. Rầm! Cửa phòng ngủ bị bật tung, ngay lập tức, Ninh Hề Nhi cảm thấy mình bị ai đó lôi từ trong chăn ra một cách gấp gáp và có phần thô lỗ. "Ninh Hề! Cậu không sao chứ? Này… tỉnh lại đi!" "Oáp… Đừng… đừng lay nữa!" Ninh Hề Nhi thấy mình bị lay tới mức sắp… Trong tay hắn xách hai cái túi to.Một túi tản ra hơi nóng nghi ngút, là đồ ăn hắn chạy đi mua riêng cho Ninh Hề Nhi.Một túi đầy ắp những hộp thuốc, là do hắn đích thân chạy tới bệnh viện mua.Sự lo lắng của hắn, sự nóng vội của hắn, trong thoáng chốc dường như mất sạch ý nghĩa.Ninh Hề Nhi trên giường chớp chớp mắt mù mờ: "Cậu muốn tôi cảm ơn thế nào?"Đầu rất đau nhức, rất khó chịu, khiến cô không đủ thời gian suy nghĩ việc khác.Cung Tu giơ tay nâng cằm cô lên, chậm rãi vuốt nhẹ, giọng nói ấm áp du dương: "Cho tôi hôn một cái nhé, sao nào?"Ầm...Tựa như pháo hoa nổ tung trong đầu, ầm ĩ, ồn ào.Nam thần cô thầm mến đòi hôn, chuyện vốn dĩ nên vui mừng kinh ngạc, biểu cảm trên mặt Ninh Hề Nhi ngược lại tràn đầy kinh sợ."Tôi...""Suỵt!" Cánh môi anh đào bị ngón tay thon dài của Cung Tu chặn lại, ánh mắt gã quyến rũ đầy thu hút: "Cô từ chối tôi, tôi sẽ đau lòng lắm.""Nhưng, tôi..."Nhìn vẻ mặt hốt hoảng của của cô, ánh mắt Cung Tu đen thẫm lại.Hiện tại gã bắt đầu hoài nghi, liệu cô bé này, có thật sự thích gã không thế?Con ngươi trong veo sạch sẽ, giống như đường mòn trong rừng sâu khiến con người lạc lối, mê mê tỉnh tỉnh, làm cho người ta không thể không nảy sinh tình cảm.Trái tim đập loạn nhịp, một loại tình cảm khác thường đang sinh sôi.Bờ môi cô nhàn nhạt sắc hồng đào, Cung Tu nghĩ, nếu bờ môi ấy được cắn thành màu đỏ, chắc chắn sẽ giống cánh hồng nở rộ vô cùng đẹp mắt.Gã cúi xuống, từ từ nhích tới gần đôi môi của Ninh Hề Nhi..."Không muốn!" Khi hai người chỉ cách nhau trong gang tấc, Ninh Hề Nhi bất chợt đẩy gã ra.Trong đôi mắt đào hoa của Cung Tu hiện lên vẻ thất vọng.Cô ta định chơi trò lạt mềm buộc chặt?Giả vờ từ chối?Vừa giống vậy, vừa chẳng phải vậy.Đang muốn tiếp tục, sau lưng lại truyền đến tiếng cười khinh khỉnh: "Xem ra tôi quấy rầy hai người rồi."Ninh Hề Nhi nghiêng đầu, thấy Kỷ Dạ Bạch đứng ở cửa, cô kinh ngạc đến nỗi há miệng: "Kỷ Dạ Bạch, sao cậu lại tới đây?" Đến để cười cô hả?Khuôn mặt Kỷ Dạ Bạch nhất thời như hiện đầy mây đen giông tố ầm ầm, u ám âm trầm cực điểm.Không nghĩ hắn sẽ tới?Tiện tay vứt hai cái túi xuống đất, hắn quay lưng ngênh ngang rời khỏi nơi này!Bóng lưng hắn vẫn vừa cao vừa thẳng như cũ, mà... mà cô đơn tới vậy."Ấy, sao cơm với thuốc lại quăng trên đất thế này?" Thành Du Nhiên mới quay lại từ phòng vệ sinh, nhìn một đống vừa bãi trên đất, không nhịn được mà lẩm bẩm.Cô ấy nhặt túi trên đất lên, thấy Ninh Hề Nhi đã tỉnh lại, khuôn mặt lộ vẻ vừa ngạc nhiên vừa mừng rỡ: "Hề Hề, cậu tỉnh rồi! Có cảm thấy khó chịu chỗ nào không?"Ninh Hề Nhi đáp lại bằng một nụ cười: "Tớ không sao.""Còn nói không sao gì chứ!" Thành Du Nhiên xót ruột không thôi, "Bác sĩ nói, cậu bị hạ đường huyết, huyết áp thấp, cơ thể đã yếu sẵn, lại thêm bệnh dạ dày... Cậu mới 16 tuổi thôi đấy, sao đã làm khổ bản thân thành như vậy!"Ninh Hề Nhi cụp mắt, hiển nhiên không muốn nói nhiều về chủ đề này: " Được rồi mà, té xỉu trước mặt bao nhiêu người như thế, tớ đã cảm thấy mất mặt lắm rồi..."Nhắc tới chuyện này, Thành Du Nhiên hào hứng hơn hẳn: "Đâu có đâu! Mọi người đều hâm mộ cậu gần chết! Được Kỷ Dạ Bạch bế kiểu công chúa, ẵm cậu tới phòng y tế luôn! Cô y tế nói nhãn hiệu thuốc nào đó ở ngoài tốt hơn, cậu ta lập tức lái xe đến bệnh viện thành phố mua cho cậu! Ầy... Hình như trong túi này có thuốc do cô y tế nói này..."Là Kỷ Dạ Bạch cứu cô?Ninh Hề Nhi bàng hoàng không tin nổi, cô quay sang nhìn Cung Tu.Cung Tu nhướng mày, thản nhiên nói: "Tôi cũng đâu có nói là tôi cứu cô."Ninh Hề Nhi ngồi thẳng dậy, lật tung chăn, Thành Du Nhiên giật mình thốt lên: "Hề Hề, cậu làm gì thế!""Tớ phải đi tìm Kỷ Dạ Bạch!"

Trong tay hắn xách hai cái túi to.

Một túi tản ra hơi nóng nghi ngút, là đồ ăn hắn chạy đi mua riêng cho Ninh Hề Nhi.

Một túi đầy ắp những hộp thuốc, là do hắn đích thân chạy tới bệnh viện mua.

Sự lo lắng của hắn, sự nóng vội của hắn, trong thoáng chốc dường như mất sạch ý nghĩa.

Ninh Hề Nhi trên giường chớp chớp mắt mù mờ: "Cậu muốn tôi cảm ơn thế nào?"

Đầu rất đau nhức, rất khó chịu, khiến cô không đủ thời gian suy nghĩ việc khác.

Cung Tu giơ tay nâng cằm cô lên, chậm rãi vuốt nhẹ, giọng nói ấm áp du dương: "Cho tôi hôn một cái nhé, sao nào?"

Ầm...

Tựa như pháo hoa nổ tung trong đầu, ầm ĩ, ồn ào.

Nam thần cô thầm mến đòi hôn, chuyện vốn dĩ nên vui mừng kinh ngạc, biểu cảm trên mặt Ninh Hề Nhi ngược lại tràn đầy kinh sợ.

"Tôi..."

"Suỵt!" Cánh môi anh đào bị ngón tay thon dài của Cung Tu chặn lại, ánh mắt gã quyến rũ đầy thu hút: "Cô từ chối tôi, tôi sẽ đau lòng lắm."

"Nhưng, tôi..."

Nhìn vẻ mặt hốt hoảng của của cô, ánh mắt Cung Tu đen thẫm lại.

Hiện tại gã bắt đầu hoài nghi, liệu cô bé này, có thật sự thích gã không thế?

Con ngươi trong veo sạch sẽ, giống như đường mòn trong rừng sâu khiến con người lạc lối, mê mê tỉnh tỉnh, làm cho người ta không thể không nảy sinh tình cảm.

Trái tim đập loạn nhịp, một loại tình cảm khác thường đang sinh sôi.

Bờ môi cô nhàn nhạt sắc hồng đào, Cung Tu nghĩ, nếu bờ môi ấy được cắn thành màu đỏ, chắc chắn sẽ giống cánh hồng nở rộ vô cùng đẹp mắt.

Gã cúi xuống, từ từ nhích tới gần đôi môi của Ninh Hề Nhi...

"Không muốn!" Khi hai người chỉ cách nhau trong gang tấc, Ninh Hề Nhi bất chợt đẩy gã ra.

Trong đôi mắt đào hoa của Cung Tu hiện lên vẻ thất vọng.

Cô ta định chơi trò lạt mềm buộc chặt?

Giả vờ từ chối?

Vừa giống vậy, vừa chẳng phải vậy.

Đang muốn tiếp tục, sau lưng lại truyền đến tiếng cười khinh khỉnh: "Xem ra tôi quấy rầy hai người rồi."

Ninh Hề Nhi nghiêng đầu, thấy Kỷ Dạ Bạch đứng ở cửa, cô kinh ngạc đến nỗi há miệng: "Kỷ Dạ Bạch, sao cậu lại tới đây?" Đến để cười cô hả?

Khuôn mặt Kỷ Dạ Bạch nhất thời như hiện đầy mây đen giông tố ầm ầm, u ám âm trầm cực điểm.

Không nghĩ hắn sẽ tới?

Tiện tay vứt hai cái túi xuống đất, hắn quay lưng ngênh ngang rời khỏi nơi này!

Bóng lưng hắn vẫn vừa cao vừa thẳng như cũ, mà... mà cô đơn tới vậy.

"Ấy, sao cơm với thuốc lại quăng trên đất thế này?" Thành Du Nhiên mới quay lại từ phòng vệ sinh, nhìn một đống vừa bãi trên đất, không nhịn được mà lẩm bẩm.

Cô ấy nhặt túi trên đất lên, thấy Ninh Hề Nhi đã tỉnh lại, khuôn mặt lộ vẻ vừa ngạc nhiên vừa mừng rỡ: "Hề Hề, cậu tỉnh rồi! Có cảm thấy khó chịu chỗ nào không?"

Ninh Hề Nhi đáp lại bằng một nụ cười: "Tớ không sao."

"Còn nói không sao gì chứ!" Thành Du Nhiên xót ruột không thôi, "Bác sĩ nói, cậu bị hạ đường huyết, huyết áp thấp, cơ thể đã yếu sẵn, lại thêm bệnh dạ dày... Cậu mới 16 tuổi thôi đấy, sao đã làm khổ bản thân thành như vậy!"

Ninh Hề Nhi cụp mắt, hiển nhiên không muốn nói nhiều về chủ đề này: " Được rồi mà, té xỉu trước mặt bao nhiêu người như thế, tớ đã cảm thấy mất mặt lắm rồi..."

Nhắc tới chuyện này, Thành Du Nhiên hào hứng hơn hẳn: "Đâu có đâu! Mọi người đều hâm mộ cậu gần chết! Được Kỷ Dạ Bạch bế kiểu công chúa, ẵm cậu tới phòng y tế luôn! Cô y tế nói nhãn hiệu thuốc nào đó ở ngoài tốt hơn, cậu ta lập tức lái xe đến bệnh viện thành phố mua cho cậu! Ầy... Hình như trong túi này có thuốc do cô y tế nói này..."

Là Kỷ Dạ Bạch cứu cô?

Ninh Hề Nhi bàng hoàng không tin nổi, cô quay sang nhìn Cung Tu.

Cung Tu nhướng mày, thản nhiên nói: "Tôi cũng đâu có nói là tôi cứu cô."

Ninh Hề Nhi ngồi thẳng dậy, lật tung chăn, Thành Du Nhiên giật mình thốt lên: "Hề Hề, cậu làm gì thế!"

"Tớ phải đi tìm Kỷ Dạ Bạch!"

Cục Cưng, Ôm Cái Nào!Tác giả: AnXiangNuanTruyện Ngôn TìnhTại nhà họ Ninh, thành phố Anh Đào... Mùa đông năm nay lạnh đến mức kỳ lạ, tiếng chuông báo thức đầu giường đã reo vang một lúc lâu mà Ninh Hề Nhi vẫn lười biếng không chịu tắt đi. Cô ngáp dài rồi thò đầu ra khỏi chăn với tốc độ rùa bò. Rèm cửa được kéo kín mít, trong phòng chỉ có ánh đèn màu cam vàng hắt ra từ chiếc đèn bàn, khiến khuôn mặt trắng trẻo xinh xắn của cô thêm phần dịu dàng và ấm áp. Chớp chớp hàng mi dài, cô mơ mơ màng màng ấn nút gọi cho nhà họ Kỷ - hàng xóm nhà cô. Điện thoại đầu bên kia bắt máy, một giọng nam trầm thấp vang lên, "Alo?" "Bảo Miêu Miêu sang đây đi, tôi có chuyện gấp cần tìm con bé, chuyện này liên quan tới mạng người đó!" Ninh Hề Nhi nói xong liền ngáp một cái, rồi lại chui vào chăn với đôi mắt ngái ngủ. Rầm! Cửa phòng ngủ bị bật tung, ngay lập tức, Ninh Hề Nhi cảm thấy mình bị ai đó lôi từ trong chăn ra một cách gấp gáp và có phần thô lỗ. "Ninh Hề! Cậu không sao chứ? Này… tỉnh lại đi!" "Oáp… Đừng… đừng lay nữa!" Ninh Hề Nhi thấy mình bị lay tới mức sắp… Trong tay hắn xách hai cái túi to.Một túi tản ra hơi nóng nghi ngút, là đồ ăn hắn chạy đi mua riêng cho Ninh Hề Nhi.Một túi đầy ắp những hộp thuốc, là do hắn đích thân chạy tới bệnh viện mua.Sự lo lắng của hắn, sự nóng vội của hắn, trong thoáng chốc dường như mất sạch ý nghĩa.Ninh Hề Nhi trên giường chớp chớp mắt mù mờ: "Cậu muốn tôi cảm ơn thế nào?"Đầu rất đau nhức, rất khó chịu, khiến cô không đủ thời gian suy nghĩ việc khác.Cung Tu giơ tay nâng cằm cô lên, chậm rãi vuốt nhẹ, giọng nói ấm áp du dương: "Cho tôi hôn một cái nhé, sao nào?"Ầm...Tựa như pháo hoa nổ tung trong đầu, ầm ĩ, ồn ào.Nam thần cô thầm mến đòi hôn, chuyện vốn dĩ nên vui mừng kinh ngạc, biểu cảm trên mặt Ninh Hề Nhi ngược lại tràn đầy kinh sợ."Tôi...""Suỵt!" Cánh môi anh đào bị ngón tay thon dài của Cung Tu chặn lại, ánh mắt gã quyến rũ đầy thu hút: "Cô từ chối tôi, tôi sẽ đau lòng lắm.""Nhưng, tôi..."Nhìn vẻ mặt hốt hoảng của của cô, ánh mắt Cung Tu đen thẫm lại.Hiện tại gã bắt đầu hoài nghi, liệu cô bé này, có thật sự thích gã không thế?Con ngươi trong veo sạch sẽ, giống như đường mòn trong rừng sâu khiến con người lạc lối, mê mê tỉnh tỉnh, làm cho người ta không thể không nảy sinh tình cảm.Trái tim đập loạn nhịp, một loại tình cảm khác thường đang sinh sôi.Bờ môi cô nhàn nhạt sắc hồng đào, Cung Tu nghĩ, nếu bờ môi ấy được cắn thành màu đỏ, chắc chắn sẽ giống cánh hồng nở rộ vô cùng đẹp mắt.Gã cúi xuống, từ từ nhích tới gần đôi môi của Ninh Hề Nhi..."Không muốn!" Khi hai người chỉ cách nhau trong gang tấc, Ninh Hề Nhi bất chợt đẩy gã ra.Trong đôi mắt đào hoa của Cung Tu hiện lên vẻ thất vọng.Cô ta định chơi trò lạt mềm buộc chặt?Giả vờ từ chối?Vừa giống vậy, vừa chẳng phải vậy.Đang muốn tiếp tục, sau lưng lại truyền đến tiếng cười khinh khỉnh: "Xem ra tôi quấy rầy hai người rồi."Ninh Hề Nhi nghiêng đầu, thấy Kỷ Dạ Bạch đứng ở cửa, cô kinh ngạc đến nỗi há miệng: "Kỷ Dạ Bạch, sao cậu lại tới đây?" Đến để cười cô hả?Khuôn mặt Kỷ Dạ Bạch nhất thời như hiện đầy mây đen giông tố ầm ầm, u ám âm trầm cực điểm.Không nghĩ hắn sẽ tới?Tiện tay vứt hai cái túi xuống đất, hắn quay lưng ngênh ngang rời khỏi nơi này!Bóng lưng hắn vẫn vừa cao vừa thẳng như cũ, mà... mà cô đơn tới vậy."Ấy, sao cơm với thuốc lại quăng trên đất thế này?" Thành Du Nhiên mới quay lại từ phòng vệ sinh, nhìn một đống vừa bãi trên đất, không nhịn được mà lẩm bẩm.Cô ấy nhặt túi trên đất lên, thấy Ninh Hề Nhi đã tỉnh lại, khuôn mặt lộ vẻ vừa ngạc nhiên vừa mừng rỡ: "Hề Hề, cậu tỉnh rồi! Có cảm thấy khó chịu chỗ nào không?"Ninh Hề Nhi đáp lại bằng một nụ cười: "Tớ không sao.""Còn nói không sao gì chứ!" Thành Du Nhiên xót ruột không thôi, "Bác sĩ nói, cậu bị hạ đường huyết, huyết áp thấp, cơ thể đã yếu sẵn, lại thêm bệnh dạ dày... Cậu mới 16 tuổi thôi đấy, sao đã làm khổ bản thân thành như vậy!"Ninh Hề Nhi cụp mắt, hiển nhiên không muốn nói nhiều về chủ đề này: " Được rồi mà, té xỉu trước mặt bao nhiêu người như thế, tớ đã cảm thấy mất mặt lắm rồi..."Nhắc tới chuyện này, Thành Du Nhiên hào hứng hơn hẳn: "Đâu có đâu! Mọi người đều hâm mộ cậu gần chết! Được Kỷ Dạ Bạch bế kiểu công chúa, ẵm cậu tới phòng y tế luôn! Cô y tế nói nhãn hiệu thuốc nào đó ở ngoài tốt hơn, cậu ta lập tức lái xe đến bệnh viện thành phố mua cho cậu! Ầy... Hình như trong túi này có thuốc do cô y tế nói này..."Là Kỷ Dạ Bạch cứu cô?Ninh Hề Nhi bàng hoàng không tin nổi, cô quay sang nhìn Cung Tu.Cung Tu nhướng mày, thản nhiên nói: "Tôi cũng đâu có nói là tôi cứu cô."Ninh Hề Nhi ngồi thẳng dậy, lật tung chăn, Thành Du Nhiên giật mình thốt lên: "Hề Hề, cậu làm gì thế!""Tớ phải đi tìm Kỷ Dạ Bạch!"

Chương 75: Một giây rung động (3)