Tại nhà họ Ninh, thành phố Anh Đào... Mùa đông năm nay lạnh đến mức kỳ lạ, tiếng chuông báo thức đầu giường đã reo vang một lúc lâu mà Ninh Hề Nhi vẫn lười biếng không chịu tắt đi. Cô ngáp dài rồi thò đầu ra khỏi chăn với tốc độ rùa bò. Rèm cửa được kéo kín mít, trong phòng chỉ có ánh đèn màu cam vàng hắt ra từ chiếc đèn bàn, khiến khuôn mặt trắng trẻo xinh xắn của cô thêm phần dịu dàng và ấm áp. Chớp chớp hàng mi dài, cô mơ mơ màng màng ấn nút gọi cho nhà họ Kỷ - hàng xóm nhà cô. Điện thoại đầu bên kia bắt máy, một giọng nam trầm thấp vang lên, "Alo?" "Bảo Miêu Miêu sang đây đi, tôi có chuyện gấp cần tìm con bé, chuyện này liên quan tới mạng người đó!" Ninh Hề Nhi nói xong liền ngáp một cái, rồi lại chui vào chăn với đôi mắt ngái ngủ. Rầm! Cửa phòng ngủ bị bật tung, ngay lập tức, Ninh Hề Nhi cảm thấy mình bị ai đó lôi từ trong chăn ra một cách gấp gáp và có phần thô lỗ. "Ninh Hề! Cậu không sao chứ? Này… tỉnh lại đi!" "Oáp… Đừng… đừng lay nữa!" Ninh Hề Nhi thấy mình bị lay tới mức sắp…
Chương 77: Tôi là ninh hề nhi cơ mà
Cục Cưng, Ôm Cái Nào!Tác giả: AnXiangNuanTruyện Ngôn TìnhTại nhà họ Ninh, thành phố Anh Đào... Mùa đông năm nay lạnh đến mức kỳ lạ, tiếng chuông báo thức đầu giường đã reo vang một lúc lâu mà Ninh Hề Nhi vẫn lười biếng không chịu tắt đi. Cô ngáp dài rồi thò đầu ra khỏi chăn với tốc độ rùa bò. Rèm cửa được kéo kín mít, trong phòng chỉ có ánh đèn màu cam vàng hắt ra từ chiếc đèn bàn, khiến khuôn mặt trắng trẻo xinh xắn của cô thêm phần dịu dàng và ấm áp. Chớp chớp hàng mi dài, cô mơ mơ màng màng ấn nút gọi cho nhà họ Kỷ - hàng xóm nhà cô. Điện thoại đầu bên kia bắt máy, một giọng nam trầm thấp vang lên, "Alo?" "Bảo Miêu Miêu sang đây đi, tôi có chuyện gấp cần tìm con bé, chuyện này liên quan tới mạng người đó!" Ninh Hề Nhi nói xong liền ngáp một cái, rồi lại chui vào chăn với đôi mắt ngái ngủ. Rầm! Cửa phòng ngủ bị bật tung, ngay lập tức, Ninh Hề Nhi cảm thấy mình bị ai đó lôi từ trong chăn ra một cách gấp gáp và có phần thô lỗ. "Ninh Hề! Cậu không sao chứ? Này… tỉnh lại đi!" "Oáp… Đừng… đừng lay nữa!" Ninh Hề Nhi thấy mình bị lay tới mức sắp… Kỷ Dạ Bạch hất hàm, vờ coi như chưa có chuyện gì xảy ra, nói: "Không có gì.""Rõ ràng cậu mới nói cái gì đó..." Ninh Hề Nhi nghiêng đầu, cười tít cả mắt: "Không phải cậu nói là "Tôi quan tâm" đó chứ!"Chết tiệt!Thế mà con nhỏ này lại nghe rõ!Chẳng qua hắn chỉ nói thế mà thôi... Đúng! Đúng như thế..."Anh đây sao có thể nói mấy lời kiểu thế chứ!" Kỷ Dạ Bạch nhướng mắt lên nhìn, "Đừng có ảo tưởng thế!"Nụ cười của Ninh Hề Nhi dần dần biến mất.Hốc mắt bỗng nhiên khô khốc.Trên thế giới này, giả bộ đóng kịch thì dễ, tình cảm thực sự thì khó mà có được.Ai sẽ quan tâm tới cô? Ngay cả người thân máu mủ ruột rà, cũng bủn xỉn sự quan tâm với cô.Cô vĩnh viễn không bao giờ quên, vào thời điểm đau ốm sắp chết, cô gọi điện cho bố, nhưng chỉ có thể nghe được đôi ba câu từ Thư ký của ông: "Tiểu thư, dù cô có chết thật, thì chủ tịch Ninh vẫn sẽ lựa chọn việc ký hạng mục này, chứ không chọn cô đâu."Những năm gần đây, cô có được bao nhiêu thứ khiến bạn bè cùng lứa ngưỡng mộ khát khao: quần áo, túi xách hàng hiệu, điện thoại mẫu mới nhất, vòng tay bản giới hạn,...Đáng lẽ cô nên thỏa mãn chứ, dựa vào đâu mà tham lam đòi hỏi người khác quan tâm cô?"Ha ha, không ngờ chẳng có ai quan tâm hết." Ninh Hề Nhi cố tỏ vẻ thoải mái bày trò đùa cợt, "Tôi là Ninh Hề Nhi cơ mà! Là tiên nữ chỉ uống sương sớm hàng ngày đấy!"Ánh mắt Kỷ Dạ Bạch tối sầm, đôi môi mỏng thoáng nhếch lên.Một Ninh Hề Nhi như vậy, thật sự khiến hắn rất đau lòng.Tay hắn xách cổ áo đồng phục học sinh của cô, kéo cô đi về phía trước."Này này! Cậu làm gì thế!""Ăn cơm.""Cậu nói sai rồi, là đưa tiên nữ đi ăn cơm!""..."...Kỷ Dạ Bạch lái xe đưa Ninh Hề Nhi tới một trung tâm mua sắm tổng hợp gần đó.Trung tâm mua sắm tổng hợp này là tổ hợp khu mua sắm, giải trí, ẩm thực, vô cùng sang trọng.Chọn một nhà hàng thường lui tới, Kỷ Dạ Bạch gọi một bàn đầy ắp thức ăn, còn không quên đặt thêm bát canh tẩm bổ.Bác sĩ nói, sức khỏe của Ninh Hề Nhi yếu ớt không ổn định, phải kết hợp với rèn luyện, cách dễ nhất để điều trị là bổ sung dinh dưỡng bằng đồ ăn.Ninh Hề Nhi cầm điện thoại lướt lướt một hồi, sau đó lại cười khúc khích nhìn về phía Kỷ Dạ Bạch.Kỷ Dạ Bạch nghi ngờ nhìn cô, chỉ nghe tiếng điện thoại di động vang lên âm thanh thông báo, hắn mở điện thoại lên xem, mặt mũi tức khắc đen sì.Trên màn hình là dòng tin nhắn Ninh Hề Nhi gửi tới:"Thật ngưỡng mộ cậu có thể ngồi ăn cơm với tiểu tiên nữ (*^__^*)"Cái con nhỏ này, đúng là được voi đòi tiên...Tay nhấn vào nút xóa, chợt khựng lại một chút, rồi lại chọn hủy, hắn thờ ơ cất điện thoại đi.Sau khi món ăn được dọn lên, Ninh Hề Nhi ôm mặt đầy khổ não: "Tôi đang giảm cân đấy, cậu gọi nhiều thế, không ăn hết thì làm sao!""Cậu biết đàn ông khi nhìn phụ nữ sẽ nhìn cái gì không?" Kỷ Dạ Bạch hỏi."Dáng người?""Sai, là mặt.""...""Cho nên cậu có gầy đi nữa cũng vô ích, trông mặt xấu thế, tự mình theo đuổi cũng chẳng ma nào thèm.""...""Ăn đi!"Ninh Hề Nhi ấm ức khó chịu cầm đôi đũa lên, cắm đầu cắm cổ vào ăn.Cô cúi thấp đầu, cho nên không thể thấy được ý cười hiện trên khóe môi Kỷ Dạ Bạch....Sau khi ăn xong, Ninh Hề Nhi không kìm được mà kéo Kỷ Dạ Bạch đi dạo phố.Trên đường có một cửa hàng chuyên bán mỹ phẩm, Ninh Hề Nhi thử một thỏi son, cô quay sang hỏi Kỷ Dạ Bạch bên cạnh: "Có đẹp không?"Nguyên bản là đôi môi hồng nhạt màu anh đào, tô lên màu đỏ tươi vừa khéo, khiến gương mặt cô cũng đỡ nhợt nhạt hơn rất nhiều.Yết hầu gợn lên, Kỷ Dạ Bạch quay mặt qua chỗ khác: "Cũng bình thường.""Ờ..." Ninh Hề Nhi thất vọng hết sức, cô lại thử một màu khác, chu môi hỏi: "Cái này thì sao? Có khó coi không? Hay để tôi thử màu khác..."Đôi môi mọng nước, xem ra rất vừa miệng, rất ngọt...Kỷ Dạ Bạch ho khan một tiếng, thuần thục lấy ví tiền, dặn với thu ngân: "Lấy hết đi!"
Kỷ Dạ Bạch hất hàm, vờ coi như chưa có chuyện gì xảy ra, nói: "Không có gì."
"Rõ ràng cậu mới nói cái gì đó..." Ninh Hề Nhi nghiêng đầu, cười tít cả mắt: "Không phải cậu nói là "Tôi quan tâm" đó chứ!"
Chết tiệt!
Thế mà con nhỏ này lại nghe rõ!
Chẳng qua hắn chỉ nói thế mà thôi... Đúng! Đúng như thế...
"Anh đây sao có thể nói mấy lời kiểu thế chứ!" Kỷ Dạ Bạch nhướng mắt lên nhìn, "Đừng có ảo tưởng thế!"
Nụ cười của Ninh Hề Nhi dần dần biến mất.
Hốc mắt bỗng nhiên khô khốc.
Trên thế giới này, giả bộ đóng kịch thì dễ, tình cảm thực sự thì khó mà có được.
Ai sẽ quan tâm tới cô? Ngay cả người thân máu mủ ruột rà, cũng bủn xỉn sự quan tâm với cô.
Cô vĩnh viễn không bao giờ quên, vào thời điểm đau ốm sắp chết, cô gọi điện cho bố, nhưng chỉ có thể nghe được đôi ba câu từ Thư ký của ông: "Tiểu thư, dù cô có chết thật, thì chủ tịch Ninh vẫn sẽ lựa chọn việc ký hạng mục này, chứ không chọn cô đâu."
Những năm gần đây, cô có được bao nhiêu thứ khiến bạn bè cùng lứa ngưỡng mộ khát khao: quần áo, túi xách hàng hiệu, điện thoại mẫu mới nhất, vòng tay bản giới hạn,...
Đáng lẽ cô nên thỏa mãn chứ, dựa vào đâu mà tham lam đòi hỏi người khác quan tâm cô?
"Ha ha, không ngờ chẳng có ai quan tâm hết." Ninh Hề Nhi cố tỏ vẻ thoải mái bày trò đùa cợt, "Tôi là Ninh Hề Nhi cơ mà! Là tiên nữ chỉ uống sương sớm hàng ngày đấy!"
Ánh mắt Kỷ Dạ Bạch tối sầm, đôi môi mỏng thoáng nhếch lên.
Một Ninh Hề Nhi như vậy, thật sự khiến hắn rất đau lòng.
Tay hắn xách cổ áo đồng phục học sinh của cô, kéo cô đi về phía trước.
"Này này! Cậu làm gì thế!"
"Ăn cơm."
"Cậu nói sai rồi, là đưa tiên nữ đi ăn cơm!"
"..."
...
Kỷ Dạ Bạch lái xe đưa Ninh Hề Nhi tới một trung tâm mua sắm tổng hợp gần đó.
Trung tâm mua sắm tổng hợp này là tổ hợp khu mua sắm, giải trí, ẩm thực, vô cùng sang trọng.
Chọn một nhà hàng thường lui tới, Kỷ Dạ Bạch gọi một bàn đầy ắp thức ăn, còn không quên đặt thêm bát canh tẩm bổ.
Bác sĩ nói, sức khỏe của Ninh Hề Nhi yếu ớt không ổn định, phải kết hợp với rèn luyện, cách dễ nhất để điều trị là bổ sung dinh dưỡng bằng đồ ăn.
Ninh Hề Nhi cầm điện thoại lướt lướt một hồi, sau đó lại cười khúc khích nhìn về phía Kỷ Dạ Bạch.
Kỷ Dạ Bạch nghi ngờ nhìn cô, chỉ nghe tiếng điện thoại di động vang lên âm thanh thông báo, hắn mở điện thoại lên xem, mặt mũi tức khắc đen sì.
Trên màn hình là dòng tin nhắn Ninh Hề Nhi gửi tới:
"Thật ngưỡng mộ cậu có thể ngồi ăn cơm với tiểu tiên nữ (*^__^*)"
Cái con nhỏ này, đúng là được voi đòi tiên...
Tay nhấn vào nút xóa, chợt khựng lại một chút, rồi lại chọn hủy, hắn thờ ơ cất điện thoại đi.
Sau khi món ăn được dọn lên, Ninh Hề Nhi ôm mặt đầy khổ não: "Tôi đang giảm cân đấy, cậu gọi nhiều thế, không ăn hết thì làm sao!"
"Cậu biết đàn ông khi nhìn phụ nữ sẽ nhìn cái gì không?" Kỷ Dạ Bạch hỏi.
"Dáng người?"
"Sai, là mặt."
"..."
"Cho nên cậu có gầy đi nữa cũng vô ích, trông mặt xấu thế, tự mình theo đuổi cũng chẳng ma nào thèm."
"..."
"Ăn đi!"
Ninh Hề Nhi ấm ức khó chịu cầm đôi đũa lên, cắm đầu cắm cổ vào ăn.
Cô cúi thấp đầu, cho nên không thể thấy được ý cười hiện trên khóe môi Kỷ Dạ Bạch.
...
Sau khi ăn xong, Ninh Hề Nhi không kìm được mà kéo Kỷ Dạ Bạch đi dạo phố.
Trên đường có một cửa hàng chuyên bán mỹ phẩm, Ninh Hề Nhi thử một thỏi son, cô quay sang hỏi Kỷ Dạ Bạch bên cạnh: "Có đẹp không?"
Nguyên bản là đôi môi hồng nhạt màu anh đào, tô lên màu đỏ tươi vừa khéo, khiến gương mặt cô cũng đỡ nhợt nhạt hơn rất nhiều.
Yết hầu gợn lên, Kỷ Dạ Bạch quay mặt qua chỗ khác: "Cũng bình thường."
"Ờ..." Ninh Hề Nhi thất vọng hết sức, cô lại thử một màu khác, chu môi hỏi: "Cái này thì sao? Có khó coi không? Hay để tôi thử màu khác..."
Đôi môi mọng nước, xem ra rất vừa miệng, rất ngọt...
Kỷ Dạ Bạch ho khan một tiếng, thuần thục lấy ví tiền, dặn với thu ngân: "Lấy hết đi!"
Cục Cưng, Ôm Cái Nào!Tác giả: AnXiangNuanTruyện Ngôn TìnhTại nhà họ Ninh, thành phố Anh Đào... Mùa đông năm nay lạnh đến mức kỳ lạ, tiếng chuông báo thức đầu giường đã reo vang một lúc lâu mà Ninh Hề Nhi vẫn lười biếng không chịu tắt đi. Cô ngáp dài rồi thò đầu ra khỏi chăn với tốc độ rùa bò. Rèm cửa được kéo kín mít, trong phòng chỉ có ánh đèn màu cam vàng hắt ra từ chiếc đèn bàn, khiến khuôn mặt trắng trẻo xinh xắn của cô thêm phần dịu dàng và ấm áp. Chớp chớp hàng mi dài, cô mơ mơ màng màng ấn nút gọi cho nhà họ Kỷ - hàng xóm nhà cô. Điện thoại đầu bên kia bắt máy, một giọng nam trầm thấp vang lên, "Alo?" "Bảo Miêu Miêu sang đây đi, tôi có chuyện gấp cần tìm con bé, chuyện này liên quan tới mạng người đó!" Ninh Hề Nhi nói xong liền ngáp một cái, rồi lại chui vào chăn với đôi mắt ngái ngủ. Rầm! Cửa phòng ngủ bị bật tung, ngay lập tức, Ninh Hề Nhi cảm thấy mình bị ai đó lôi từ trong chăn ra một cách gấp gáp và có phần thô lỗ. "Ninh Hề! Cậu không sao chứ? Này… tỉnh lại đi!" "Oáp… Đừng… đừng lay nữa!" Ninh Hề Nhi thấy mình bị lay tới mức sắp… Kỷ Dạ Bạch hất hàm, vờ coi như chưa có chuyện gì xảy ra, nói: "Không có gì.""Rõ ràng cậu mới nói cái gì đó..." Ninh Hề Nhi nghiêng đầu, cười tít cả mắt: "Không phải cậu nói là "Tôi quan tâm" đó chứ!"Chết tiệt!Thế mà con nhỏ này lại nghe rõ!Chẳng qua hắn chỉ nói thế mà thôi... Đúng! Đúng như thế..."Anh đây sao có thể nói mấy lời kiểu thế chứ!" Kỷ Dạ Bạch nhướng mắt lên nhìn, "Đừng có ảo tưởng thế!"Nụ cười của Ninh Hề Nhi dần dần biến mất.Hốc mắt bỗng nhiên khô khốc.Trên thế giới này, giả bộ đóng kịch thì dễ, tình cảm thực sự thì khó mà có được.Ai sẽ quan tâm tới cô? Ngay cả người thân máu mủ ruột rà, cũng bủn xỉn sự quan tâm với cô.Cô vĩnh viễn không bao giờ quên, vào thời điểm đau ốm sắp chết, cô gọi điện cho bố, nhưng chỉ có thể nghe được đôi ba câu từ Thư ký của ông: "Tiểu thư, dù cô có chết thật, thì chủ tịch Ninh vẫn sẽ lựa chọn việc ký hạng mục này, chứ không chọn cô đâu."Những năm gần đây, cô có được bao nhiêu thứ khiến bạn bè cùng lứa ngưỡng mộ khát khao: quần áo, túi xách hàng hiệu, điện thoại mẫu mới nhất, vòng tay bản giới hạn,...Đáng lẽ cô nên thỏa mãn chứ, dựa vào đâu mà tham lam đòi hỏi người khác quan tâm cô?"Ha ha, không ngờ chẳng có ai quan tâm hết." Ninh Hề Nhi cố tỏ vẻ thoải mái bày trò đùa cợt, "Tôi là Ninh Hề Nhi cơ mà! Là tiên nữ chỉ uống sương sớm hàng ngày đấy!"Ánh mắt Kỷ Dạ Bạch tối sầm, đôi môi mỏng thoáng nhếch lên.Một Ninh Hề Nhi như vậy, thật sự khiến hắn rất đau lòng.Tay hắn xách cổ áo đồng phục học sinh của cô, kéo cô đi về phía trước."Này này! Cậu làm gì thế!""Ăn cơm.""Cậu nói sai rồi, là đưa tiên nữ đi ăn cơm!""..."...Kỷ Dạ Bạch lái xe đưa Ninh Hề Nhi tới một trung tâm mua sắm tổng hợp gần đó.Trung tâm mua sắm tổng hợp này là tổ hợp khu mua sắm, giải trí, ẩm thực, vô cùng sang trọng.Chọn một nhà hàng thường lui tới, Kỷ Dạ Bạch gọi một bàn đầy ắp thức ăn, còn không quên đặt thêm bát canh tẩm bổ.Bác sĩ nói, sức khỏe của Ninh Hề Nhi yếu ớt không ổn định, phải kết hợp với rèn luyện, cách dễ nhất để điều trị là bổ sung dinh dưỡng bằng đồ ăn.Ninh Hề Nhi cầm điện thoại lướt lướt một hồi, sau đó lại cười khúc khích nhìn về phía Kỷ Dạ Bạch.Kỷ Dạ Bạch nghi ngờ nhìn cô, chỉ nghe tiếng điện thoại di động vang lên âm thanh thông báo, hắn mở điện thoại lên xem, mặt mũi tức khắc đen sì.Trên màn hình là dòng tin nhắn Ninh Hề Nhi gửi tới:"Thật ngưỡng mộ cậu có thể ngồi ăn cơm với tiểu tiên nữ (*^__^*)"Cái con nhỏ này, đúng là được voi đòi tiên...Tay nhấn vào nút xóa, chợt khựng lại một chút, rồi lại chọn hủy, hắn thờ ơ cất điện thoại đi.Sau khi món ăn được dọn lên, Ninh Hề Nhi ôm mặt đầy khổ não: "Tôi đang giảm cân đấy, cậu gọi nhiều thế, không ăn hết thì làm sao!""Cậu biết đàn ông khi nhìn phụ nữ sẽ nhìn cái gì không?" Kỷ Dạ Bạch hỏi."Dáng người?""Sai, là mặt.""...""Cho nên cậu có gầy đi nữa cũng vô ích, trông mặt xấu thế, tự mình theo đuổi cũng chẳng ma nào thèm.""...""Ăn đi!"Ninh Hề Nhi ấm ức khó chịu cầm đôi đũa lên, cắm đầu cắm cổ vào ăn.Cô cúi thấp đầu, cho nên không thể thấy được ý cười hiện trên khóe môi Kỷ Dạ Bạch....Sau khi ăn xong, Ninh Hề Nhi không kìm được mà kéo Kỷ Dạ Bạch đi dạo phố.Trên đường có một cửa hàng chuyên bán mỹ phẩm, Ninh Hề Nhi thử một thỏi son, cô quay sang hỏi Kỷ Dạ Bạch bên cạnh: "Có đẹp không?"Nguyên bản là đôi môi hồng nhạt màu anh đào, tô lên màu đỏ tươi vừa khéo, khiến gương mặt cô cũng đỡ nhợt nhạt hơn rất nhiều.Yết hầu gợn lên, Kỷ Dạ Bạch quay mặt qua chỗ khác: "Cũng bình thường.""Ờ..." Ninh Hề Nhi thất vọng hết sức, cô lại thử một màu khác, chu môi hỏi: "Cái này thì sao? Có khó coi không? Hay để tôi thử màu khác..."Đôi môi mọng nước, xem ra rất vừa miệng, rất ngọt...Kỷ Dạ Bạch ho khan một tiếng, thuần thục lấy ví tiền, dặn với thu ngân: "Lấy hết đi!"