Tại nhà họ Ninh, thành phố Anh Đào... Mùa đông năm nay lạnh đến mức kỳ lạ, tiếng chuông báo thức đầu giường đã reo vang một lúc lâu mà Ninh Hề Nhi vẫn lười biếng không chịu tắt đi. Cô ngáp dài rồi thò đầu ra khỏi chăn với tốc độ rùa bò. Rèm cửa được kéo kín mít, trong phòng chỉ có ánh đèn màu cam vàng hắt ra từ chiếc đèn bàn, khiến khuôn mặt trắng trẻo xinh xắn của cô thêm phần dịu dàng và ấm áp. Chớp chớp hàng mi dài, cô mơ mơ màng màng ấn nút gọi cho nhà họ Kỷ - hàng xóm nhà cô. Điện thoại đầu bên kia bắt máy, một giọng nam trầm thấp vang lên, "Alo?" "Bảo Miêu Miêu sang đây đi, tôi có chuyện gấp cần tìm con bé, chuyện này liên quan tới mạng người đó!" Ninh Hề Nhi nói xong liền ngáp một cái, rồi lại chui vào chăn với đôi mắt ngái ngủ. Rầm! Cửa phòng ngủ bị bật tung, ngay lập tức, Ninh Hề Nhi cảm thấy mình bị ai đó lôi từ trong chăn ra một cách gấp gáp và có phần thô lỗ. "Ninh Hề! Cậu không sao chứ? Này… tỉnh lại đi!" "Oáp… Đừng… đừng lay nữa!" Ninh Hề Nhi thấy mình bị lay tới mức sắp…
Chương 81: Đại bạch là tên khốn (1)
Cục Cưng, Ôm Cái Nào!Tác giả: AnXiangNuanTruyện Ngôn TìnhTại nhà họ Ninh, thành phố Anh Đào... Mùa đông năm nay lạnh đến mức kỳ lạ, tiếng chuông báo thức đầu giường đã reo vang một lúc lâu mà Ninh Hề Nhi vẫn lười biếng không chịu tắt đi. Cô ngáp dài rồi thò đầu ra khỏi chăn với tốc độ rùa bò. Rèm cửa được kéo kín mít, trong phòng chỉ có ánh đèn màu cam vàng hắt ra từ chiếc đèn bàn, khiến khuôn mặt trắng trẻo xinh xắn của cô thêm phần dịu dàng và ấm áp. Chớp chớp hàng mi dài, cô mơ mơ màng màng ấn nút gọi cho nhà họ Kỷ - hàng xóm nhà cô. Điện thoại đầu bên kia bắt máy, một giọng nam trầm thấp vang lên, "Alo?" "Bảo Miêu Miêu sang đây đi, tôi có chuyện gấp cần tìm con bé, chuyện này liên quan tới mạng người đó!" Ninh Hề Nhi nói xong liền ngáp một cái, rồi lại chui vào chăn với đôi mắt ngái ngủ. Rầm! Cửa phòng ngủ bị bật tung, ngay lập tức, Ninh Hề Nhi cảm thấy mình bị ai đó lôi từ trong chăn ra một cách gấp gáp và có phần thô lỗ. "Ninh Hề! Cậu không sao chứ? Này… tỉnh lại đi!" "Oáp… Đừng… đừng lay nữa!" Ninh Hề Nhi thấy mình bị lay tới mức sắp… "Vâng!"Bảo vệ nhận lệnh, túm lấy Diệp Kiều Kiều, Diệp Kiều Kiều tức giận chửi ầm lên, cô ả định phản kháng, nào ngờ bị người bảo vệ cao lớn bẻ quặt tay ra sau lưng, kéo ra khỏi cửa trung tâm mua sắm, dùng sức đẩy cô ả xuống đất!"Đây là thái độ cư xử với khách hàng của các người hả? Có tin sau này tôi không thèm tới đây mua sắm nữa không!" Diệp Kiều Kiều bị giày cao gót của mình làm cho trẹo chân, cô ả ngã phịch xuống đất, tóc tai xốc xếch, nhìn chật vật cực kỳ.Bảo vệ thương hại nhìn cô ả: "Cô à, cô đã bị đưa vào danh sách đen của trung tâm mua sắm chúng tôi rồi! Từ nay về sau, bất kỳ một trung tâm nào nằm trong chuỗi các trung tâm mua sắm của chúng tôi, cô đều không có tư cách bước vào!"Đám nhân viên bảo vệ nghênh ngang bỏ đi.Cô ả chống tay chống chân lồm cồm bò dậy, mặt mũi xám xịt, thu hút sự cười nhạo của người qua đường.Diệp Kiều Kiều tức đến nghiến răng, đều tại Ninh Hề Nhi cả, bằng không sao cô ả lại bị người ta cười nhạo?Một giọng nói dịu dàng vang lên: "Cô biết Ninh Hề Nhi à?"Diệp Kiều Kiều ngẩng đầu lên, chỉ thấy một cô gái mảnh khảnh mặc đồng phục tiệm đồ ăn nhanh đang nhìn mình, bề ngoài cũng coi như thanh tú, trên mũi là một đống tàn nhang chằng chịt."Liên quan m* gì mày!" Diệp Kiều Kiều tức giận lườm cô ta.Cô gái mặt đầy tàn nhang bày ra vẻ yếu ớt nhu nhược, rụt rè nói: "Nếu tôi bảo, tôi có thể giúp cô dạy dỗ Ninh Hề Nhi thì sao?"Diệp Kiều Kiều sáng mắt lên: "Thật chứ?"...Nhà họ Kỷ...Ninh Hề Nhi rúc vào trong chăn, mặt nóng phừng phừng tưởng chừng có thể rán được trứng!Cô hôn Kỷ Dạ Bạch!Cô hôn Kỷ Dạ Bạch đấy!Haizzzz, sao cô có thể chủ động hôn tên khốn kia chứ?Ảo não gõ gõ vào đầu mình, Ninh Hề Nhi quắn quéo loạn xị trên giường.Kỷ Dạ Bạch đẩy cửa bước vào, cảnh tượng đầu tiên nhìn thấy chính là Ninh Hề Nhi đang cuốn chăn lăn hết từ bên này sang bên kia.Tâm trạng hắn có vẻ không tệ, đôi môi khẽ cong lên, tay khoanh trước ngực, giọng điệu nghe rất gợi đòn: "Hề ngốc, xuống ăn cơm."Ngay chính hắn cũng không ý thức được, vốn định gọi Ninh Hề Nhi là "Ninh Hề" lại biến thành "Hề ngốc"."A! Sao cậu lại vào đây!" Ninh Hề Nhi vội ngồi dậy tử tế, vừa nhìn thấy khuôn mặt đẹp trai tuấn tú của Kỷ Dạ Bạch, mặt cô lại bắt đầu nóng lên..."Đi ra ngoài, đi ra ngoài! Không cho phép cậu vào phòng của tôi!""Hừ, ai thèm cái ổ heo của cậu!"Ninh Hề Nhi nhảy xuống giường, vô tình đụng phải quyển nhật ký đặt trên đó, quyển nhật ký rơi xuống đất, một tấm vé vào cửa kẹp bên trong rớt ra.Ninh Hề Nhi chột dạ lén nhìn Kỷ Dạ Bạch, cô mau chóng nhặt quyển nhật ký lên.Con ngươi Kỷ Dạ Bạch trầm xuống, hắn cúi người nhặt tấm vé mới hạ cánh cạnh chân mình lên.Buổi hòa nhạc của nghệ sĩ dương cầm Phyllis nổi tiếng, vé VIP vào cửa.Giá cả cũng không rẻ.Ninh Hề Nhi mới giấu kỹ cuốn nhật ký xong, thấy Kỷ Dạ Bạch cầm vé vào cửa Cung Tu tặng mình, cô vội thốt lên: "Trả lại cho tôi!"Quét qua một nhát, ánh mắt Kỷ Dạ Bạch khóa chặt cô.Lạnh lẽo như vậy, khiến cô thấy đáng sợ quá!
"Vâng!"
Bảo vệ nhận lệnh, túm lấy Diệp Kiều Kiều, Diệp Kiều Kiều tức giận chửi ầm lên, cô ả định phản kháng, nào ngờ bị người bảo vệ cao lớn bẻ quặt tay ra sau lưng, kéo ra khỏi cửa trung tâm mua sắm, dùng sức đẩy cô ả xuống đất!
"Đây là thái độ cư xử với khách hàng của các người hả? Có tin sau này tôi không thèm tới đây mua sắm nữa không!" Diệp Kiều Kiều bị giày cao gót của mình làm cho trẹo chân, cô ả ngã phịch xuống đất, tóc tai xốc xếch, nhìn chật vật cực kỳ.
Bảo vệ thương hại nhìn cô ả: "Cô à, cô đã bị đưa vào danh sách đen của trung tâm mua sắm chúng tôi rồi! Từ nay về sau, bất kỳ một trung tâm nào nằm trong chuỗi các trung tâm mua sắm của chúng tôi, cô đều không có tư cách bước vào!"
Đám nhân viên bảo vệ nghênh ngang bỏ đi.
Cô ả chống tay chống chân lồm cồm bò dậy, mặt mũi xám xịt, thu hút sự cười nhạo của người qua đường.
Diệp Kiều Kiều tức đến nghiến răng, đều tại Ninh Hề Nhi cả, bằng không sao cô ả lại bị người ta cười nhạo?
Một giọng nói dịu dàng vang lên: "Cô biết Ninh Hề Nhi à?"
Diệp Kiều Kiều ngẩng đầu lên, chỉ thấy một cô gái mảnh khảnh mặc đồng phục tiệm đồ ăn nhanh đang nhìn mình, bề ngoài cũng coi như thanh tú, trên mũi là một đống tàn nhang chằng chịt.
"Liên quan m* gì mày!" Diệp Kiều Kiều tức giận lườm cô ta.
Cô gái mặt đầy tàn nhang bày ra vẻ yếu ớt nhu nhược, rụt rè nói: "Nếu tôi bảo, tôi có thể giúp cô dạy dỗ Ninh Hề Nhi thì sao?"
Diệp Kiều Kiều sáng mắt lên: "Thật chứ?"
...
Nhà họ Kỷ...
Ninh Hề Nhi rúc vào trong chăn, mặt nóng phừng phừng tưởng chừng có thể rán được trứng!
Cô hôn Kỷ Dạ Bạch!
Cô hôn Kỷ Dạ Bạch đấy!
Haizzzz, sao cô có thể chủ động hôn tên khốn kia chứ?
Ảo não gõ gõ vào đầu mình, Ninh Hề Nhi quắn quéo loạn xị trên giường.
Kỷ Dạ Bạch đẩy cửa bước vào, cảnh tượng đầu tiên nhìn thấy chính là Ninh Hề Nhi đang cuốn chăn lăn hết từ bên này sang bên kia.
Tâm trạng hắn có vẻ không tệ, đôi môi khẽ cong lên, tay khoanh trước ngực, giọng điệu nghe rất gợi đòn: "Hề ngốc, xuống ăn cơm."
Ngay chính hắn cũng không ý thức được, vốn định gọi Ninh Hề Nhi là "Ninh Hề" lại biến thành "Hề ngốc".
"A! Sao cậu lại vào đây!" Ninh Hề Nhi vội ngồi dậy tử tế, vừa nhìn thấy khuôn mặt đẹp trai tuấn tú của Kỷ Dạ Bạch, mặt cô lại bắt đầu nóng lên...
"Đi ra ngoài, đi ra ngoài! Không cho phép cậu vào phòng của tôi!"
"Hừ, ai thèm cái ổ heo của cậu!"
Ninh Hề Nhi nhảy xuống giường, vô tình đụng phải quyển nhật ký đặt trên đó, quyển nhật ký rơi xuống đất, một tấm vé vào cửa kẹp bên trong rớt ra.
Ninh Hề Nhi chột dạ lén nhìn Kỷ Dạ Bạch, cô mau chóng nhặt quyển nhật ký lên.
Con ngươi Kỷ Dạ Bạch trầm xuống, hắn cúi người nhặt tấm vé mới hạ cánh cạnh chân mình lên.
Buổi hòa nhạc của nghệ sĩ dương cầm Phyllis nổi tiếng, vé VIP vào cửa.
Giá cả cũng không rẻ.
Ninh Hề Nhi mới giấu kỹ cuốn nhật ký xong, thấy Kỷ Dạ Bạch cầm vé vào cửa Cung Tu tặng mình, cô vội thốt lên: "Trả lại cho tôi!"
Quét qua một nhát, ánh mắt Kỷ Dạ Bạch khóa chặt cô.
Lạnh lẽo như vậy, khiến cô thấy đáng sợ quá!
Cục Cưng, Ôm Cái Nào!Tác giả: AnXiangNuanTruyện Ngôn TìnhTại nhà họ Ninh, thành phố Anh Đào... Mùa đông năm nay lạnh đến mức kỳ lạ, tiếng chuông báo thức đầu giường đã reo vang một lúc lâu mà Ninh Hề Nhi vẫn lười biếng không chịu tắt đi. Cô ngáp dài rồi thò đầu ra khỏi chăn với tốc độ rùa bò. Rèm cửa được kéo kín mít, trong phòng chỉ có ánh đèn màu cam vàng hắt ra từ chiếc đèn bàn, khiến khuôn mặt trắng trẻo xinh xắn của cô thêm phần dịu dàng và ấm áp. Chớp chớp hàng mi dài, cô mơ mơ màng màng ấn nút gọi cho nhà họ Kỷ - hàng xóm nhà cô. Điện thoại đầu bên kia bắt máy, một giọng nam trầm thấp vang lên, "Alo?" "Bảo Miêu Miêu sang đây đi, tôi có chuyện gấp cần tìm con bé, chuyện này liên quan tới mạng người đó!" Ninh Hề Nhi nói xong liền ngáp một cái, rồi lại chui vào chăn với đôi mắt ngái ngủ. Rầm! Cửa phòng ngủ bị bật tung, ngay lập tức, Ninh Hề Nhi cảm thấy mình bị ai đó lôi từ trong chăn ra một cách gấp gáp và có phần thô lỗ. "Ninh Hề! Cậu không sao chứ? Này… tỉnh lại đi!" "Oáp… Đừng… đừng lay nữa!" Ninh Hề Nhi thấy mình bị lay tới mức sắp… "Vâng!"Bảo vệ nhận lệnh, túm lấy Diệp Kiều Kiều, Diệp Kiều Kiều tức giận chửi ầm lên, cô ả định phản kháng, nào ngờ bị người bảo vệ cao lớn bẻ quặt tay ra sau lưng, kéo ra khỏi cửa trung tâm mua sắm, dùng sức đẩy cô ả xuống đất!"Đây là thái độ cư xử với khách hàng của các người hả? Có tin sau này tôi không thèm tới đây mua sắm nữa không!" Diệp Kiều Kiều bị giày cao gót của mình làm cho trẹo chân, cô ả ngã phịch xuống đất, tóc tai xốc xếch, nhìn chật vật cực kỳ.Bảo vệ thương hại nhìn cô ả: "Cô à, cô đã bị đưa vào danh sách đen của trung tâm mua sắm chúng tôi rồi! Từ nay về sau, bất kỳ một trung tâm nào nằm trong chuỗi các trung tâm mua sắm của chúng tôi, cô đều không có tư cách bước vào!"Đám nhân viên bảo vệ nghênh ngang bỏ đi.Cô ả chống tay chống chân lồm cồm bò dậy, mặt mũi xám xịt, thu hút sự cười nhạo của người qua đường.Diệp Kiều Kiều tức đến nghiến răng, đều tại Ninh Hề Nhi cả, bằng không sao cô ả lại bị người ta cười nhạo?Một giọng nói dịu dàng vang lên: "Cô biết Ninh Hề Nhi à?"Diệp Kiều Kiều ngẩng đầu lên, chỉ thấy một cô gái mảnh khảnh mặc đồng phục tiệm đồ ăn nhanh đang nhìn mình, bề ngoài cũng coi như thanh tú, trên mũi là một đống tàn nhang chằng chịt."Liên quan m* gì mày!" Diệp Kiều Kiều tức giận lườm cô ta.Cô gái mặt đầy tàn nhang bày ra vẻ yếu ớt nhu nhược, rụt rè nói: "Nếu tôi bảo, tôi có thể giúp cô dạy dỗ Ninh Hề Nhi thì sao?"Diệp Kiều Kiều sáng mắt lên: "Thật chứ?"...Nhà họ Kỷ...Ninh Hề Nhi rúc vào trong chăn, mặt nóng phừng phừng tưởng chừng có thể rán được trứng!Cô hôn Kỷ Dạ Bạch!Cô hôn Kỷ Dạ Bạch đấy!Haizzzz, sao cô có thể chủ động hôn tên khốn kia chứ?Ảo não gõ gõ vào đầu mình, Ninh Hề Nhi quắn quéo loạn xị trên giường.Kỷ Dạ Bạch đẩy cửa bước vào, cảnh tượng đầu tiên nhìn thấy chính là Ninh Hề Nhi đang cuốn chăn lăn hết từ bên này sang bên kia.Tâm trạng hắn có vẻ không tệ, đôi môi khẽ cong lên, tay khoanh trước ngực, giọng điệu nghe rất gợi đòn: "Hề ngốc, xuống ăn cơm."Ngay chính hắn cũng không ý thức được, vốn định gọi Ninh Hề Nhi là "Ninh Hề" lại biến thành "Hề ngốc"."A! Sao cậu lại vào đây!" Ninh Hề Nhi vội ngồi dậy tử tế, vừa nhìn thấy khuôn mặt đẹp trai tuấn tú của Kỷ Dạ Bạch, mặt cô lại bắt đầu nóng lên..."Đi ra ngoài, đi ra ngoài! Không cho phép cậu vào phòng của tôi!""Hừ, ai thèm cái ổ heo của cậu!"Ninh Hề Nhi nhảy xuống giường, vô tình đụng phải quyển nhật ký đặt trên đó, quyển nhật ký rơi xuống đất, một tấm vé vào cửa kẹp bên trong rớt ra.Ninh Hề Nhi chột dạ lén nhìn Kỷ Dạ Bạch, cô mau chóng nhặt quyển nhật ký lên.Con ngươi Kỷ Dạ Bạch trầm xuống, hắn cúi người nhặt tấm vé mới hạ cánh cạnh chân mình lên.Buổi hòa nhạc của nghệ sĩ dương cầm Phyllis nổi tiếng, vé VIP vào cửa.Giá cả cũng không rẻ.Ninh Hề Nhi mới giấu kỹ cuốn nhật ký xong, thấy Kỷ Dạ Bạch cầm vé vào cửa Cung Tu tặng mình, cô vội thốt lên: "Trả lại cho tôi!"Quét qua một nhát, ánh mắt Kỷ Dạ Bạch khóa chặt cô.Lạnh lẽo như vậy, khiến cô thấy đáng sợ quá!