Tại nhà họ Ninh, thành phố Anh Đào... Mùa đông năm nay lạnh đến mức kỳ lạ, tiếng chuông báo thức đầu giường đã reo vang một lúc lâu mà Ninh Hề Nhi vẫn lười biếng không chịu tắt đi. Cô ngáp dài rồi thò đầu ra khỏi chăn với tốc độ rùa bò. Rèm cửa được kéo kín mít, trong phòng chỉ có ánh đèn màu cam vàng hắt ra từ chiếc đèn bàn, khiến khuôn mặt trắng trẻo xinh xắn của cô thêm phần dịu dàng và ấm áp. Chớp chớp hàng mi dài, cô mơ mơ màng màng ấn nút gọi cho nhà họ Kỷ - hàng xóm nhà cô. Điện thoại đầu bên kia bắt máy, một giọng nam trầm thấp vang lên, "Alo?" "Bảo Miêu Miêu sang đây đi, tôi có chuyện gấp cần tìm con bé, chuyện này liên quan tới mạng người đó!" Ninh Hề Nhi nói xong liền ngáp một cái, rồi lại chui vào chăn với đôi mắt ngái ngủ. Rầm! Cửa phòng ngủ bị bật tung, ngay lập tức, Ninh Hề Nhi cảm thấy mình bị ai đó lôi từ trong chăn ra một cách gấp gáp và có phần thô lỗ. "Ninh Hề! Cậu không sao chứ? Này… tỉnh lại đi!" "Oáp… Đừng… đừng lay nữa!" Ninh Hề Nhi thấy mình bị lay tới mức sắp…
Chương 88: Tên kỷ dạ bạch đáng chết
Cục Cưng, Ôm Cái Nào!Tác giả: AnXiangNuanTruyện Ngôn TìnhTại nhà họ Ninh, thành phố Anh Đào... Mùa đông năm nay lạnh đến mức kỳ lạ, tiếng chuông báo thức đầu giường đã reo vang một lúc lâu mà Ninh Hề Nhi vẫn lười biếng không chịu tắt đi. Cô ngáp dài rồi thò đầu ra khỏi chăn với tốc độ rùa bò. Rèm cửa được kéo kín mít, trong phòng chỉ có ánh đèn màu cam vàng hắt ra từ chiếc đèn bàn, khiến khuôn mặt trắng trẻo xinh xắn của cô thêm phần dịu dàng và ấm áp. Chớp chớp hàng mi dài, cô mơ mơ màng màng ấn nút gọi cho nhà họ Kỷ - hàng xóm nhà cô. Điện thoại đầu bên kia bắt máy, một giọng nam trầm thấp vang lên, "Alo?" "Bảo Miêu Miêu sang đây đi, tôi có chuyện gấp cần tìm con bé, chuyện này liên quan tới mạng người đó!" Ninh Hề Nhi nói xong liền ngáp một cái, rồi lại chui vào chăn với đôi mắt ngái ngủ. Rầm! Cửa phòng ngủ bị bật tung, ngay lập tức, Ninh Hề Nhi cảm thấy mình bị ai đó lôi từ trong chăn ra một cách gấp gáp và có phần thô lỗ. "Ninh Hề! Cậu không sao chứ? Này… tỉnh lại đi!" "Oáp… Đừng… đừng lay nữa!" Ninh Hề Nhi thấy mình bị lay tới mức sắp… Nụ hôn ngang ngược và nóng bỏng giống như cuồng phong vũ bão ào ào ập tới.Sự giãy giụa của Ninh Hề Nhi chỉ là vô ích, tiếng la hét chống cự trở thành tiếng rên khẽ rời rạc.Mãi cho tới khi đôi môi của Ninh Hề Nhi sưng đỏ lên, Kỷ Dạ Bạch mới buông cô ra, để mặc cho cô gái bé nhỏ vừa đẩy lồng ngực hắn vừa thở gấp.Đôi mắt trong sáng như ngọc lưu ly kia được bao phủ bởi một tầng hơi nước, Ninh Hề Nhi lúc này giống như con mèo bị cắt mất móng vuốt, trông cô đáng thương khiến người ta đau xót."Cậu thật quá đáng..." Mắt cô đã đỏ ửng lên, "Cậu coi tôi là cái gì hả? Là đồ chơi có thể tùy ý làm gì thì làm ư! Tôi đúng là có hôn ước với cậu, nhưng tôi không thiếu cậu bất cứ cái gì hết!"Kỷ Dạ Bạch chống người đứng dậy, sâu trong ánh mắt hiện lên nét thương xót, nhưng rất nhanh đã bị ánh nhìn lạnh lẽo, tàn nhẫn chiếm trọn."Tôi là ai?" Cậu cố chấp tiếp tục hỏi vấn đề ban nãy.Ninh Hề Nhi định mở miệng mắng cậu ta một trận, nhưng đôi lông mày rậm của cậu ta bỗng nhướng lên, Kỷ Dạ Bạch mở miệng, "Tôi khuyên cậu nên nghĩ kỹ câu trả lời."Khí thế mạnh mẽ cứng rắn toát ra từ cậu ta dường như muốn phá hủy thế giới này thành mảnh vụn.Ninh Hề Nhi bỗng run lẩy bẩy trong vô thức.Sợ quá đi mất.Không biết phải làm gì bây giờ.Đại Bạch dịu dàng kiêu ngạo của cô đi đâu mất rồi? Đại Bạch đánh nhau vì cô mà đau đến nhe răng trợn mắt đi đâu mất rồi? Đại Bạch bị cô chọc tức đến xì khói nhưng vẫn cõng cô đi bệnh viện đi đâu mất rồi?Cô và hắn, sao lại trở thành như bây giờ chứ.Thấy cô ngẩn ngơ như người mất hồn, Kỷ Dạ Bạch nhấc cằm cô lên, ngón tay tựa như như lông vũ khẽ chạm lên môi cô, giọng cậu trở nên khàn đặc:"Người hôn cậu là ai?""Người cắn cậu là ai?""Người bắt nạt cậu là ai?"Hắn cứng rắn không cho cô bất cứ đường lui nào, dường như chỉ cần Ninh Hề Nhi không trả lời thì hắn sẽ mãi lặp lại câu hỏi đó.Khuôn mặt Ninh Hề Nhi đỏ bừng, tên khốn nạn này!Hắn muốn sỉ nhục cô bằng cách này phải không?Nước mắt chỉ chực chờ trào ra như vỡ đê, cô dùng hết sức hít một hơi thật sâu, cô gắng kiềm chế không để nó rơi xuống."Kỷ Dạ Bạch! Tôi ghét cậu! Cả đời tôi sẽ không bao giờ thích cậu!" Ninh Hề Nhi bắt lấy bờ vai hắn rồi cắn mạnh một cái!Cô dùng hết sức bình sinh cho cú cắn này, chẳng mấy chốc khóe miệng đã tràn ra một vệt máu tươi.Kỷ Dạ Bạch vẫn giữ nguyên tư thế, cả người hắn không nhúc nhích dù chỉ một chút.Bờ vai rất đau nhưng trong lòng hắn lại càng đau hơn.Sao lại đau lòng như vậy nhỉ...Dường như có thứ gì đó nghèn nghẹn như mắc xương ở cổ họng, mãi vài giây sau mới thở ra được, sau đó hắn đẩy Ninh Hề Nhi ra!Hắn bước xuống giường, bóng lưng thẳng tắp đầy cô độc, gằn giọng nói: "Thích hay ghét thì tùy cậu! Kỷ Dạ Bạch tôi còn khuya mới để ý tới cảm xúc của cậu!"Ninh Hề Nhi tức giận ném gối vào người hắn, Kỷ Dạ Bạch chỉ lách người đã tránh được."Tốt nhất cậu nên cầu mong đừng chọc giận tôi lần nữa, nếu không, Kỷ Dạ Bạch này sẽ để cho cuộc sống của cậu trở thành địa ngục!"Cửa bị đóng sầm lại.Ninh Hề Nhi đưa tay áo muốn lau sạch miệng, nhưng lại không tẩy được mùi vị thanh mát và mùi rượu nhàn nhạt mà Kỷ Dạ Bạch để lại.Cái tên Kỷ Dạ Bạch đáng chết này! Aaaa!
Nụ hôn ngang ngược và nóng bỏng giống như cuồng phong vũ bão ào ào ập tới.
Sự giãy giụa của Ninh Hề Nhi chỉ là vô ích, tiếng la hét chống cự trở thành tiếng rên khẽ rời rạc.
Mãi cho tới khi đôi môi của Ninh Hề Nhi sưng đỏ lên, Kỷ Dạ Bạch mới buông cô ra, để mặc cho cô gái bé nhỏ vừa đẩy lồng ngực hắn vừa thở gấp.
Đôi mắt trong sáng như ngọc lưu ly kia được bao phủ bởi một tầng hơi nước, Ninh Hề Nhi lúc này giống như con mèo bị cắt mất móng vuốt, trông cô đáng thương khiến người ta đau xót.
"Cậu thật quá đáng..." Mắt cô đã đỏ ửng lên, "Cậu coi tôi là cái gì hả? Là đồ chơi có thể tùy ý làm gì thì làm ư! Tôi đúng là có hôn ước với cậu, nhưng tôi không thiếu cậu bất cứ cái gì hết!"
Kỷ Dạ Bạch chống người đứng dậy, sâu trong ánh mắt hiện lên nét thương xót, nhưng rất nhanh đã bị ánh nhìn lạnh lẽo, tàn nhẫn chiếm trọn.
"Tôi là ai?" Cậu cố chấp tiếp tục hỏi vấn đề ban nãy.
Ninh Hề Nhi định mở miệng mắng cậu ta một trận, nhưng đôi lông mày rậm của cậu ta bỗng nhướng lên, Kỷ Dạ Bạch mở miệng, "Tôi khuyên cậu nên nghĩ kỹ câu trả lời."
Khí thế mạnh mẽ cứng rắn toát ra từ cậu ta dường như muốn phá hủy thế giới này thành mảnh vụn.
Ninh Hề Nhi bỗng run lẩy bẩy trong vô thức.
Sợ quá đi mất.
Không biết phải làm gì bây giờ.
Đại Bạch dịu dàng kiêu ngạo của cô đi đâu mất rồi? Đại Bạch đánh nhau vì cô mà đau đến nhe răng trợn mắt đi đâu mất rồi? Đại Bạch bị cô chọc tức đến xì khói nhưng vẫn cõng cô đi bệnh viện đi đâu mất rồi?
Cô và hắn, sao lại trở thành như bây giờ chứ.
Thấy cô ngẩn ngơ như người mất hồn, Kỷ Dạ Bạch nhấc cằm cô lên, ngón tay tựa như như lông vũ khẽ chạm lên môi cô, giọng cậu trở nên khàn đặc:
"Người hôn cậu là ai?"
"Người cắn cậu là ai?"
"Người bắt nạt cậu là ai?"
Hắn cứng rắn không cho cô bất cứ đường lui nào, dường như chỉ cần Ninh Hề Nhi không trả lời thì hắn sẽ mãi lặp lại câu hỏi đó.
Khuôn mặt Ninh Hề Nhi đỏ bừng, tên khốn nạn này!
Hắn muốn sỉ nhục cô bằng cách này phải không?
Nước mắt chỉ chực chờ trào ra như vỡ đê, cô dùng hết sức hít một hơi thật sâu, cô gắng kiềm chế không để nó rơi xuống.
"Kỷ Dạ Bạch! Tôi ghét cậu! Cả đời tôi sẽ không bao giờ thích cậu!" Ninh Hề Nhi bắt lấy bờ vai hắn rồi cắn mạnh một cái!
Cô dùng hết sức bình sinh cho cú cắn này, chẳng mấy chốc khóe miệng đã tràn ra một vệt máu tươi.
Kỷ Dạ Bạch vẫn giữ nguyên tư thế, cả người hắn không nhúc nhích dù chỉ một chút.
Bờ vai rất đau nhưng trong lòng hắn lại càng đau hơn.
Sao lại đau lòng như vậy nhỉ...
Dường như có thứ gì đó nghèn nghẹn như mắc xương ở cổ họng, mãi vài giây sau mới thở ra được, sau đó hắn đẩy Ninh Hề Nhi ra!
Hắn bước xuống giường, bóng lưng thẳng tắp đầy cô độc, gằn giọng nói: "Thích hay ghét thì tùy cậu! Kỷ Dạ Bạch tôi còn khuya mới để ý tới cảm xúc của cậu!"
Ninh Hề Nhi tức giận ném gối vào người hắn, Kỷ Dạ Bạch chỉ lách người đã tránh được.
"Tốt nhất cậu nên cầu mong đừng chọc giận tôi lần nữa, nếu không, Kỷ Dạ Bạch này sẽ để cho cuộc sống của cậu trở thành địa ngục!"
Cửa bị đóng sầm lại.
Ninh Hề Nhi đưa tay áo muốn lau sạch miệng, nhưng lại không tẩy được mùi vị thanh mát và mùi rượu nhàn nhạt mà Kỷ Dạ Bạch để lại.
Cái tên Kỷ Dạ Bạch đáng chết này! Aaaa!
Cục Cưng, Ôm Cái Nào!Tác giả: AnXiangNuanTruyện Ngôn TìnhTại nhà họ Ninh, thành phố Anh Đào... Mùa đông năm nay lạnh đến mức kỳ lạ, tiếng chuông báo thức đầu giường đã reo vang một lúc lâu mà Ninh Hề Nhi vẫn lười biếng không chịu tắt đi. Cô ngáp dài rồi thò đầu ra khỏi chăn với tốc độ rùa bò. Rèm cửa được kéo kín mít, trong phòng chỉ có ánh đèn màu cam vàng hắt ra từ chiếc đèn bàn, khiến khuôn mặt trắng trẻo xinh xắn của cô thêm phần dịu dàng và ấm áp. Chớp chớp hàng mi dài, cô mơ mơ màng màng ấn nút gọi cho nhà họ Kỷ - hàng xóm nhà cô. Điện thoại đầu bên kia bắt máy, một giọng nam trầm thấp vang lên, "Alo?" "Bảo Miêu Miêu sang đây đi, tôi có chuyện gấp cần tìm con bé, chuyện này liên quan tới mạng người đó!" Ninh Hề Nhi nói xong liền ngáp một cái, rồi lại chui vào chăn với đôi mắt ngái ngủ. Rầm! Cửa phòng ngủ bị bật tung, ngay lập tức, Ninh Hề Nhi cảm thấy mình bị ai đó lôi từ trong chăn ra một cách gấp gáp và có phần thô lỗ. "Ninh Hề! Cậu không sao chứ? Này… tỉnh lại đi!" "Oáp… Đừng… đừng lay nữa!" Ninh Hề Nhi thấy mình bị lay tới mức sắp… Nụ hôn ngang ngược và nóng bỏng giống như cuồng phong vũ bão ào ào ập tới.Sự giãy giụa của Ninh Hề Nhi chỉ là vô ích, tiếng la hét chống cự trở thành tiếng rên khẽ rời rạc.Mãi cho tới khi đôi môi của Ninh Hề Nhi sưng đỏ lên, Kỷ Dạ Bạch mới buông cô ra, để mặc cho cô gái bé nhỏ vừa đẩy lồng ngực hắn vừa thở gấp.Đôi mắt trong sáng như ngọc lưu ly kia được bao phủ bởi một tầng hơi nước, Ninh Hề Nhi lúc này giống như con mèo bị cắt mất móng vuốt, trông cô đáng thương khiến người ta đau xót."Cậu thật quá đáng..." Mắt cô đã đỏ ửng lên, "Cậu coi tôi là cái gì hả? Là đồ chơi có thể tùy ý làm gì thì làm ư! Tôi đúng là có hôn ước với cậu, nhưng tôi không thiếu cậu bất cứ cái gì hết!"Kỷ Dạ Bạch chống người đứng dậy, sâu trong ánh mắt hiện lên nét thương xót, nhưng rất nhanh đã bị ánh nhìn lạnh lẽo, tàn nhẫn chiếm trọn."Tôi là ai?" Cậu cố chấp tiếp tục hỏi vấn đề ban nãy.Ninh Hề Nhi định mở miệng mắng cậu ta một trận, nhưng đôi lông mày rậm của cậu ta bỗng nhướng lên, Kỷ Dạ Bạch mở miệng, "Tôi khuyên cậu nên nghĩ kỹ câu trả lời."Khí thế mạnh mẽ cứng rắn toát ra từ cậu ta dường như muốn phá hủy thế giới này thành mảnh vụn.Ninh Hề Nhi bỗng run lẩy bẩy trong vô thức.Sợ quá đi mất.Không biết phải làm gì bây giờ.Đại Bạch dịu dàng kiêu ngạo của cô đi đâu mất rồi? Đại Bạch đánh nhau vì cô mà đau đến nhe răng trợn mắt đi đâu mất rồi? Đại Bạch bị cô chọc tức đến xì khói nhưng vẫn cõng cô đi bệnh viện đi đâu mất rồi?Cô và hắn, sao lại trở thành như bây giờ chứ.Thấy cô ngẩn ngơ như người mất hồn, Kỷ Dạ Bạch nhấc cằm cô lên, ngón tay tựa như như lông vũ khẽ chạm lên môi cô, giọng cậu trở nên khàn đặc:"Người hôn cậu là ai?""Người cắn cậu là ai?""Người bắt nạt cậu là ai?"Hắn cứng rắn không cho cô bất cứ đường lui nào, dường như chỉ cần Ninh Hề Nhi không trả lời thì hắn sẽ mãi lặp lại câu hỏi đó.Khuôn mặt Ninh Hề Nhi đỏ bừng, tên khốn nạn này!Hắn muốn sỉ nhục cô bằng cách này phải không?Nước mắt chỉ chực chờ trào ra như vỡ đê, cô dùng hết sức hít một hơi thật sâu, cô gắng kiềm chế không để nó rơi xuống."Kỷ Dạ Bạch! Tôi ghét cậu! Cả đời tôi sẽ không bao giờ thích cậu!" Ninh Hề Nhi bắt lấy bờ vai hắn rồi cắn mạnh một cái!Cô dùng hết sức bình sinh cho cú cắn này, chẳng mấy chốc khóe miệng đã tràn ra một vệt máu tươi.Kỷ Dạ Bạch vẫn giữ nguyên tư thế, cả người hắn không nhúc nhích dù chỉ một chút.Bờ vai rất đau nhưng trong lòng hắn lại càng đau hơn.Sao lại đau lòng như vậy nhỉ...Dường như có thứ gì đó nghèn nghẹn như mắc xương ở cổ họng, mãi vài giây sau mới thở ra được, sau đó hắn đẩy Ninh Hề Nhi ra!Hắn bước xuống giường, bóng lưng thẳng tắp đầy cô độc, gằn giọng nói: "Thích hay ghét thì tùy cậu! Kỷ Dạ Bạch tôi còn khuya mới để ý tới cảm xúc của cậu!"Ninh Hề Nhi tức giận ném gối vào người hắn, Kỷ Dạ Bạch chỉ lách người đã tránh được."Tốt nhất cậu nên cầu mong đừng chọc giận tôi lần nữa, nếu không, Kỷ Dạ Bạch này sẽ để cho cuộc sống của cậu trở thành địa ngục!"Cửa bị đóng sầm lại.Ninh Hề Nhi đưa tay áo muốn lau sạch miệng, nhưng lại không tẩy được mùi vị thanh mát và mùi rượu nhàn nhạt mà Kỷ Dạ Bạch để lại.Cái tên Kỷ Dạ Bạch đáng chết này! Aaaa!