Tại nhà họ Ninh, thành phố Anh Đào... Mùa đông năm nay lạnh đến mức kỳ lạ, tiếng chuông báo thức đầu giường đã reo vang một lúc lâu mà Ninh Hề Nhi vẫn lười biếng không chịu tắt đi. Cô ngáp dài rồi thò đầu ra khỏi chăn với tốc độ rùa bò. Rèm cửa được kéo kín mít, trong phòng chỉ có ánh đèn màu cam vàng hắt ra từ chiếc đèn bàn, khiến khuôn mặt trắng trẻo xinh xắn của cô thêm phần dịu dàng và ấm áp. Chớp chớp hàng mi dài, cô mơ mơ màng màng ấn nút gọi cho nhà họ Kỷ - hàng xóm nhà cô. Điện thoại đầu bên kia bắt máy, một giọng nam trầm thấp vang lên, "Alo?" "Bảo Miêu Miêu sang đây đi, tôi có chuyện gấp cần tìm con bé, chuyện này liên quan tới mạng người đó!" Ninh Hề Nhi nói xong liền ngáp một cái, rồi lại chui vào chăn với đôi mắt ngái ngủ. Rầm! Cửa phòng ngủ bị bật tung, ngay lập tức, Ninh Hề Nhi cảm thấy mình bị ai đó lôi từ trong chăn ra một cách gấp gáp và có phần thô lỗ. "Ninh Hề! Cậu không sao chứ? Này… tỉnh lại đi!" "Oáp… Đừng… đừng lay nữa!" Ninh Hề Nhi thấy mình bị lay tới mức sắp…
Chương 103: Trả lại gấp trăm lần (1)
Cục Cưng, Ôm Cái Nào!Tác giả: AnXiangNuanTruyện Ngôn TìnhTại nhà họ Ninh, thành phố Anh Đào... Mùa đông năm nay lạnh đến mức kỳ lạ, tiếng chuông báo thức đầu giường đã reo vang một lúc lâu mà Ninh Hề Nhi vẫn lười biếng không chịu tắt đi. Cô ngáp dài rồi thò đầu ra khỏi chăn với tốc độ rùa bò. Rèm cửa được kéo kín mít, trong phòng chỉ có ánh đèn màu cam vàng hắt ra từ chiếc đèn bàn, khiến khuôn mặt trắng trẻo xinh xắn của cô thêm phần dịu dàng và ấm áp. Chớp chớp hàng mi dài, cô mơ mơ màng màng ấn nút gọi cho nhà họ Kỷ - hàng xóm nhà cô. Điện thoại đầu bên kia bắt máy, một giọng nam trầm thấp vang lên, "Alo?" "Bảo Miêu Miêu sang đây đi, tôi có chuyện gấp cần tìm con bé, chuyện này liên quan tới mạng người đó!" Ninh Hề Nhi nói xong liền ngáp một cái, rồi lại chui vào chăn với đôi mắt ngái ngủ. Rầm! Cửa phòng ngủ bị bật tung, ngay lập tức, Ninh Hề Nhi cảm thấy mình bị ai đó lôi từ trong chăn ra một cách gấp gáp và có phần thô lỗ. "Ninh Hề! Cậu không sao chứ? Này… tỉnh lại đi!" "Oáp… Đừng… đừng lay nữa!" Ninh Hề Nhi thấy mình bị lay tới mức sắp… Diệp Kiều Kiều hối hận tới xanh mặt!"Anh Long, làm thế nào bây giờ?" Cô ả khóc lóc hỏi.Vẻ mặt Anh Long dúm dó lại, gã thở hổn hển quăng một cái tát lên mặt cô ả, "Mày hỏi tao thì tao hỏi ai!"Diệp Kiều Kiều bị đánh chỉ có thể khóc lóc nức nở, ánh mắt cô ả nhìn Ninh Hề Nhi càng thêm căm hận.Chỉ biết đánh con gái để trút giận, đúng là đồ cặn bã!"Tránh… tránh ra nào…" Giọng nói của Kiều Nam Thành thu hút sự chú ý của Ninh Hề Nhi, cô hiếu kỳ nhìn cậu ta, liền phát hiện trên tay Kiều Nam Thành có một cục gạch không biết lấy từ đâu, vẻ mặt cậu ta tỉnh rụi bảo đám Kỷ Dạ Bạch tránh đường.Kỷ Dạ Bạch cau mày, "Cậu làm gì vậy?"Kiều Nam Thành ngay thẳng đáp, "Đánh gã chứ làm gì!"Im lặng vài giây, Kỷ Dạ Bạch đưa tay vỗ vai cậu ta, giọng nói đầy cổ vũ, "Lên đi."Vừa nhìn thấy Kiều Nam Thành, Anh Long chỉ cảm thấy vết thương của mình trở nên đau nhức!Lần trước gã gãy xương chính là vì bị Kiều Nam Thành đánh!"Mày… mày đừng qua đây… Con m* nó! Á!"Kiều Nam Thành tay chân lanh lẹ thoáng cái đã đập cục gạch vào đầu Anh Long, mắt Anh Long lập tức tối sầm, thiếu chút nữa đã choáng váng mà ngất đi, nước mắt nước mũi tèm lem khắp mặt, "Cầu xin cậu tha cho tôi đi, đừng đánh tôi nữa, đừng đánh tôi nữa mà… đau quá! Đau quá đi mất!""Đánh ngất… ngất… xỉu… rồi… sẽ không… thấy đau… nữa…" Kiều Nam Thành giải thích.Anh Long: "…"Ôi trời ơi! Tại sao gã lại tự mình tìm con đường chết thế này, đúng là không lao đầu vào chỗ chết thì không cần chết mà!Cung Tu đứng trước che chắn cho Ninh Hề Nhi, thanh âm quyến rũ mê hoặc kia trở nên dịu dàng như nước, "Đừng nhìn."Liếc thấy cảnh này, ánh mắt Kỷ Dạ Bạch bỗng tối sầm lại, cả người toát lên sự cô độc lạnh lùng.Diệp Kiều Kiều đảo mắt liên láo bèn bò tới chỗ Ninh Hề Nhi, quỳ xuống đất cầu xin, "Ninh Hề Nhi, cô tha cho Anh Long đi! Mọi người đều là bạn bè cùng trường cả mà, sao cô có thể để bạn trai cô đánh anh ấy như thế chứ?"Ninh Hề Nhi chỉ cảm thấy nực cười, giờ mới nhớ tới bọn họ là bạn cùng trường sao? Thế lúc bắt cóc cô, rồi lúc muốn c**ng b*c cô sao không nhớ ra bọn họ đều là bạn học?Có điều, thật sự không ngờ tình cảm Diệp Kiều Kiều dành cho Anh Long lại sâu nặng tới mức này.Đáng tiếc, tên đàn ông cặn bã này không hề trân trọng cô ta!Cô hít sâu một hơi, "Diệp Kiều Kiều, hắn làm việc xấu, có người trừng phạt hắn thì chỉ có thể nói đó là báo ứng của hắn!"Ninh Hề Nhi vừa dứt lời, Diệp Kiều Kiều đã thẹn quá thành giận, "Con khốn! Mày cũng chẳng qua là cáo mượn oai hùm thôi, ngủ với nhiều đàn ông thế mà không sợ bị bệnh à!""Câm miệng!" Kỷ Dạ Bạch nở nụ cười rét lạnh đầy nguy hiểm, "Còn nói hai từ con khốn một lần nữa, tôi sẽ cho người xé rách miệng cô ra!"Vẻ mặt Diệp Kiều Kiều bỗng trở nên vô cùng dữ tợn, "Là các người ép tôi! Đều là các người ép tôi!"Cô ta lấy một con dao găm sắc bén từ trong túi ra, sau đó hung hăng đâm về phía Ninh Hề Nhi!Cung Tu cách cô gần nhất, bèn vô thức đứng chắn cho Ninh Hề Nhi.Tay chân gã lanh lẹ nhưng vẫn vị rạch một vết thương nhỏ, dòng máu đỏ tươi lập tức chảy ra.Kỷ Dạ Bạch vội lao lên ngăn cản cô ả lại, thế nhưng một người đang điên cuồng có sức mạnh rất lớn, cô ả đâm một dao rất sâu vào cánh tay Kỷ Dạ Bạch.Kỷ Dạ Bạch vẫn không kêu một tiếng, đảo tay cướp lấy con dao của cô ả, sau đó đá bay Diệp Kiều Kiều ra mấy mét.Ninh Hề Nhi được Cung Tu che chắn nên không hề nhìn thấy cảnh Kỷ Dạ Bạch bị thương, lại thêm Kỷ Dạ Bạch không hề kêu một tiếng nào khiến toàn bộ sự chú ý của cô tập trung vào Cung Tu.Ánh mắt quyến rũ của Cung Tu lấp lánh ánh sáng rực rỡ, "Hề Nhi, đau…""Cậu đừng cử động, tôi giúp cậu băng vết thương lại!"Nghe thấy giọng nói ân cần của Ninh Hề Nhi, Kỷ Dạ Bạch nhếch khóe miệng tự giễu, sau đó giấu cánh tay bị thương của mình ra sau lưng.
Diệp Kiều Kiều hối hận tới xanh mặt!
"Anh Long, làm thế nào bây giờ?" Cô ả khóc lóc hỏi.
Vẻ mặt Anh Long dúm dó lại, gã thở hổn hển quăng một cái tát lên mặt cô ả, "Mày hỏi tao thì tao hỏi ai!"
Diệp Kiều Kiều bị đánh chỉ có thể khóc lóc nức nở, ánh mắt cô ả nhìn Ninh Hề Nhi càng thêm căm hận.
Chỉ biết đánh con gái để trút giận, đúng là đồ cặn bã!
"Tránh… tránh ra nào…" Giọng nói của Kiều Nam Thành thu hút sự chú ý của Ninh Hề Nhi, cô hiếu kỳ nhìn cậu ta, liền phát hiện trên tay Kiều Nam Thành có một cục gạch không biết lấy từ đâu, vẻ mặt cậu ta tỉnh rụi bảo đám Kỷ Dạ Bạch tránh đường.
Kỷ Dạ Bạch cau mày, "Cậu làm gì vậy?"
Kiều Nam Thành ngay thẳng đáp, "Đánh gã chứ làm gì!"
Im lặng vài giây, Kỷ Dạ Bạch đưa tay vỗ vai cậu ta, giọng nói đầy cổ vũ, "Lên đi."
Vừa nhìn thấy Kiều Nam Thành, Anh Long chỉ cảm thấy vết thương của mình trở nên đau nhức!
Lần trước gã gãy xương chính là vì bị Kiều Nam Thành đánh!
"Mày… mày đừng qua đây… Con m* nó! Á!"
Kiều Nam Thành tay chân lanh lẹ thoáng cái đã đập cục gạch vào đầu Anh Long, mắt Anh Long lập tức tối sầm, thiếu chút nữa đã choáng váng mà ngất đi, nước mắt nước mũi tèm lem khắp mặt, "Cầu xin cậu tha cho tôi đi, đừng đánh tôi nữa, đừng đánh tôi nữa mà… đau quá! Đau quá đi mất!"
"Đánh ngất… ngất… xỉu… rồi… sẽ không… thấy đau… nữa…" Kiều Nam Thành giải thích.
Anh Long: "…"
Ôi trời ơi! Tại sao gã lại tự mình tìm con đường chết thế này, đúng là không lao đầu vào chỗ chết thì không cần chết mà!
Cung Tu đứng trước che chắn cho Ninh Hề Nhi, thanh âm quyến rũ mê hoặc kia trở nên dịu dàng như nước, "Đừng nhìn."
Liếc thấy cảnh này, ánh mắt Kỷ Dạ Bạch bỗng tối sầm lại, cả người toát lên sự cô độc lạnh lùng.
Diệp Kiều Kiều đảo mắt liên láo bèn bò tới chỗ Ninh Hề Nhi, quỳ xuống đất cầu xin, "Ninh Hề Nhi, cô tha cho Anh Long đi! Mọi người đều là bạn bè cùng trường cả mà, sao cô có thể để bạn trai cô đánh anh ấy như thế chứ?"
Ninh Hề Nhi chỉ cảm thấy nực cười, giờ mới nhớ tới bọn họ là bạn cùng trường sao? Thế lúc bắt cóc cô, rồi lúc muốn c**ng b*c cô sao không nhớ ra bọn họ đều là bạn học?
Có điều, thật sự không ngờ tình cảm Diệp Kiều Kiều dành cho Anh Long lại sâu nặng tới mức này.
Đáng tiếc, tên đàn ông cặn bã này không hề trân trọng cô ta!
Cô hít sâu một hơi, "Diệp Kiều Kiều, hắn làm việc xấu, có người trừng phạt hắn thì chỉ có thể nói đó là báo ứng của hắn!"
Ninh Hề Nhi vừa dứt lời, Diệp Kiều Kiều đã thẹn quá thành giận, "Con khốn! Mày cũng chẳng qua là cáo mượn oai hùm thôi, ngủ với nhiều đàn ông thế mà không sợ bị bệnh à!"
"Câm miệng!" Kỷ Dạ Bạch nở nụ cười rét lạnh đầy nguy hiểm, "Còn nói hai từ con khốn một lần nữa, tôi sẽ cho người xé rách miệng cô ra!"
Vẻ mặt Diệp Kiều Kiều bỗng trở nên vô cùng dữ tợn, "Là các người ép tôi! Đều là các người ép tôi!"
Cô ta lấy một con dao găm sắc bén từ trong túi ra, sau đó hung hăng đâm về phía Ninh Hề Nhi!
Cung Tu cách cô gần nhất, bèn vô thức đứng chắn cho Ninh Hề Nhi.
Tay chân gã lanh lẹ nhưng vẫn vị rạch một vết thương nhỏ, dòng máu đỏ tươi lập tức chảy ra.
Kỷ Dạ Bạch vội lao lên ngăn cản cô ả lại, thế nhưng một người đang điên cuồng có sức mạnh rất lớn, cô ả đâm một dao rất sâu vào cánh tay Kỷ Dạ Bạch.
Kỷ Dạ Bạch vẫn không kêu một tiếng, đảo tay cướp lấy con dao của cô ả, sau đó đá bay Diệp Kiều Kiều ra mấy mét.
Ninh Hề Nhi được Cung Tu che chắn nên không hề nhìn thấy cảnh Kỷ Dạ Bạch bị thương, lại thêm Kỷ Dạ Bạch không hề kêu một tiếng nào khiến toàn bộ sự chú ý của cô tập trung vào Cung Tu.
Ánh mắt quyến rũ của Cung Tu lấp lánh ánh sáng rực rỡ, "Hề Nhi, đau…"
"Cậu đừng cử động, tôi giúp cậu băng vết thương lại!"
Nghe thấy giọng nói ân cần của Ninh Hề Nhi, Kỷ Dạ Bạch nhếch khóe miệng tự giễu, sau đó giấu cánh tay bị thương của mình ra sau lưng.
Cục Cưng, Ôm Cái Nào!Tác giả: AnXiangNuanTruyện Ngôn TìnhTại nhà họ Ninh, thành phố Anh Đào... Mùa đông năm nay lạnh đến mức kỳ lạ, tiếng chuông báo thức đầu giường đã reo vang một lúc lâu mà Ninh Hề Nhi vẫn lười biếng không chịu tắt đi. Cô ngáp dài rồi thò đầu ra khỏi chăn với tốc độ rùa bò. Rèm cửa được kéo kín mít, trong phòng chỉ có ánh đèn màu cam vàng hắt ra từ chiếc đèn bàn, khiến khuôn mặt trắng trẻo xinh xắn của cô thêm phần dịu dàng và ấm áp. Chớp chớp hàng mi dài, cô mơ mơ màng màng ấn nút gọi cho nhà họ Kỷ - hàng xóm nhà cô. Điện thoại đầu bên kia bắt máy, một giọng nam trầm thấp vang lên, "Alo?" "Bảo Miêu Miêu sang đây đi, tôi có chuyện gấp cần tìm con bé, chuyện này liên quan tới mạng người đó!" Ninh Hề Nhi nói xong liền ngáp một cái, rồi lại chui vào chăn với đôi mắt ngái ngủ. Rầm! Cửa phòng ngủ bị bật tung, ngay lập tức, Ninh Hề Nhi cảm thấy mình bị ai đó lôi từ trong chăn ra một cách gấp gáp và có phần thô lỗ. "Ninh Hề! Cậu không sao chứ? Này… tỉnh lại đi!" "Oáp… Đừng… đừng lay nữa!" Ninh Hề Nhi thấy mình bị lay tới mức sắp… Diệp Kiều Kiều hối hận tới xanh mặt!"Anh Long, làm thế nào bây giờ?" Cô ả khóc lóc hỏi.Vẻ mặt Anh Long dúm dó lại, gã thở hổn hển quăng một cái tát lên mặt cô ả, "Mày hỏi tao thì tao hỏi ai!"Diệp Kiều Kiều bị đánh chỉ có thể khóc lóc nức nở, ánh mắt cô ả nhìn Ninh Hề Nhi càng thêm căm hận.Chỉ biết đánh con gái để trút giận, đúng là đồ cặn bã!"Tránh… tránh ra nào…" Giọng nói của Kiều Nam Thành thu hút sự chú ý của Ninh Hề Nhi, cô hiếu kỳ nhìn cậu ta, liền phát hiện trên tay Kiều Nam Thành có một cục gạch không biết lấy từ đâu, vẻ mặt cậu ta tỉnh rụi bảo đám Kỷ Dạ Bạch tránh đường.Kỷ Dạ Bạch cau mày, "Cậu làm gì vậy?"Kiều Nam Thành ngay thẳng đáp, "Đánh gã chứ làm gì!"Im lặng vài giây, Kỷ Dạ Bạch đưa tay vỗ vai cậu ta, giọng nói đầy cổ vũ, "Lên đi."Vừa nhìn thấy Kiều Nam Thành, Anh Long chỉ cảm thấy vết thương của mình trở nên đau nhức!Lần trước gã gãy xương chính là vì bị Kiều Nam Thành đánh!"Mày… mày đừng qua đây… Con m* nó! Á!"Kiều Nam Thành tay chân lanh lẹ thoáng cái đã đập cục gạch vào đầu Anh Long, mắt Anh Long lập tức tối sầm, thiếu chút nữa đã choáng váng mà ngất đi, nước mắt nước mũi tèm lem khắp mặt, "Cầu xin cậu tha cho tôi đi, đừng đánh tôi nữa, đừng đánh tôi nữa mà… đau quá! Đau quá đi mất!""Đánh ngất… ngất… xỉu… rồi… sẽ không… thấy đau… nữa…" Kiều Nam Thành giải thích.Anh Long: "…"Ôi trời ơi! Tại sao gã lại tự mình tìm con đường chết thế này, đúng là không lao đầu vào chỗ chết thì không cần chết mà!Cung Tu đứng trước che chắn cho Ninh Hề Nhi, thanh âm quyến rũ mê hoặc kia trở nên dịu dàng như nước, "Đừng nhìn."Liếc thấy cảnh này, ánh mắt Kỷ Dạ Bạch bỗng tối sầm lại, cả người toát lên sự cô độc lạnh lùng.Diệp Kiều Kiều đảo mắt liên láo bèn bò tới chỗ Ninh Hề Nhi, quỳ xuống đất cầu xin, "Ninh Hề Nhi, cô tha cho Anh Long đi! Mọi người đều là bạn bè cùng trường cả mà, sao cô có thể để bạn trai cô đánh anh ấy như thế chứ?"Ninh Hề Nhi chỉ cảm thấy nực cười, giờ mới nhớ tới bọn họ là bạn cùng trường sao? Thế lúc bắt cóc cô, rồi lúc muốn c**ng b*c cô sao không nhớ ra bọn họ đều là bạn học?Có điều, thật sự không ngờ tình cảm Diệp Kiều Kiều dành cho Anh Long lại sâu nặng tới mức này.Đáng tiếc, tên đàn ông cặn bã này không hề trân trọng cô ta!Cô hít sâu một hơi, "Diệp Kiều Kiều, hắn làm việc xấu, có người trừng phạt hắn thì chỉ có thể nói đó là báo ứng của hắn!"Ninh Hề Nhi vừa dứt lời, Diệp Kiều Kiều đã thẹn quá thành giận, "Con khốn! Mày cũng chẳng qua là cáo mượn oai hùm thôi, ngủ với nhiều đàn ông thế mà không sợ bị bệnh à!""Câm miệng!" Kỷ Dạ Bạch nở nụ cười rét lạnh đầy nguy hiểm, "Còn nói hai từ con khốn một lần nữa, tôi sẽ cho người xé rách miệng cô ra!"Vẻ mặt Diệp Kiều Kiều bỗng trở nên vô cùng dữ tợn, "Là các người ép tôi! Đều là các người ép tôi!"Cô ta lấy một con dao găm sắc bén từ trong túi ra, sau đó hung hăng đâm về phía Ninh Hề Nhi!Cung Tu cách cô gần nhất, bèn vô thức đứng chắn cho Ninh Hề Nhi.Tay chân gã lanh lẹ nhưng vẫn vị rạch một vết thương nhỏ, dòng máu đỏ tươi lập tức chảy ra.Kỷ Dạ Bạch vội lao lên ngăn cản cô ả lại, thế nhưng một người đang điên cuồng có sức mạnh rất lớn, cô ả đâm một dao rất sâu vào cánh tay Kỷ Dạ Bạch.Kỷ Dạ Bạch vẫn không kêu một tiếng, đảo tay cướp lấy con dao của cô ả, sau đó đá bay Diệp Kiều Kiều ra mấy mét.Ninh Hề Nhi được Cung Tu che chắn nên không hề nhìn thấy cảnh Kỷ Dạ Bạch bị thương, lại thêm Kỷ Dạ Bạch không hề kêu một tiếng nào khiến toàn bộ sự chú ý của cô tập trung vào Cung Tu.Ánh mắt quyến rũ của Cung Tu lấp lánh ánh sáng rực rỡ, "Hề Nhi, đau…""Cậu đừng cử động, tôi giúp cậu băng vết thương lại!"Nghe thấy giọng nói ân cần của Ninh Hề Nhi, Kỷ Dạ Bạch nhếch khóe miệng tự giễu, sau đó giấu cánh tay bị thương của mình ra sau lưng.