Tác giả:

Tại nhà họ Ninh, thành phố Anh Đào... Mùa đông năm nay lạnh đến mức kỳ lạ, tiếng chuông báo thức đầu giường đã reo vang một lúc lâu mà Ninh Hề Nhi vẫn lười biếng không chịu tắt đi. Cô ngáp dài rồi thò đầu ra khỏi chăn với tốc độ rùa bò. Rèm cửa được kéo kín mít, trong phòng chỉ có ánh đèn màu cam vàng hắt ra từ chiếc đèn bàn, khiến khuôn mặt trắng trẻo xinh xắn của cô thêm phần dịu dàng và ấm áp. Chớp chớp hàng mi dài, cô mơ mơ màng màng ấn nút gọi cho nhà họ Kỷ - hàng xóm nhà cô. Điện thoại đầu bên kia bắt máy, một giọng nam trầm thấp vang lên, "Alo?" "Bảo Miêu Miêu sang đây đi, tôi có chuyện gấp cần tìm con bé, chuyện này liên quan tới mạng người đó!" Ninh Hề Nhi nói xong liền ngáp một cái, rồi lại chui vào chăn với đôi mắt ngái ngủ. Rầm! Cửa phòng ngủ bị bật tung, ngay lập tức, Ninh Hề Nhi cảm thấy mình bị ai đó lôi từ trong chăn ra một cách gấp gáp và có phần thô lỗ. "Ninh Hề! Cậu không sao chứ? Này… tỉnh lại đi!" "Oáp… Đừng… đừng lay nữa!" Ninh Hề Nhi thấy mình bị lay tới mức sắp…

Chương 106: Lời tỏ tình của cung tu

Cục Cưng, Ôm Cái Nào!Tác giả: AnXiangNuanTruyện Ngôn TìnhTại nhà họ Ninh, thành phố Anh Đào... Mùa đông năm nay lạnh đến mức kỳ lạ, tiếng chuông báo thức đầu giường đã reo vang một lúc lâu mà Ninh Hề Nhi vẫn lười biếng không chịu tắt đi. Cô ngáp dài rồi thò đầu ra khỏi chăn với tốc độ rùa bò. Rèm cửa được kéo kín mít, trong phòng chỉ có ánh đèn màu cam vàng hắt ra từ chiếc đèn bàn, khiến khuôn mặt trắng trẻo xinh xắn của cô thêm phần dịu dàng và ấm áp. Chớp chớp hàng mi dài, cô mơ mơ màng màng ấn nút gọi cho nhà họ Kỷ - hàng xóm nhà cô. Điện thoại đầu bên kia bắt máy, một giọng nam trầm thấp vang lên, "Alo?" "Bảo Miêu Miêu sang đây đi, tôi có chuyện gấp cần tìm con bé, chuyện này liên quan tới mạng người đó!" Ninh Hề Nhi nói xong liền ngáp một cái, rồi lại chui vào chăn với đôi mắt ngái ngủ. Rầm! Cửa phòng ngủ bị bật tung, ngay lập tức, Ninh Hề Nhi cảm thấy mình bị ai đó lôi từ trong chăn ra một cách gấp gáp và có phần thô lỗ. "Ninh Hề! Cậu không sao chứ? Này… tỉnh lại đi!" "Oáp… Đừng… đừng lay nữa!" Ninh Hề Nhi thấy mình bị lay tới mức sắp… Hàm răng trắng đều của Ninh Hề Nhi cắn lấy đôi môi đỏ mọng, đôi mắt đen nhánh trong suốt đó lúc này bỗng xuất hiện vẻ mờ mịt.Thích? Hay không thích?Dường như… trước giờ cô chưa bao giờ suy nghĩ tới vấn đề này.Cô tự vẽ nên một Cung Tu rất hoàn mỹ, nhưng từ xưa đến nay cô đều không hề thật sự hiểu rõ Cung Tu.Vì thế, cuối cùng là cô thích Cung Tu, hay đây chỉ là một mơ ước mà cô tự mình huyễn hoặc."Tôi…"Cô do dự, ngập ngừng, không biết nên mở miệng thế nào.Ánh mắt quyến rũ kia tràn đầy vẻ mất mát.Ngay cả vấn đề đơn giản như thế cũng phải do dự sao?Trong lòng gã không biết tại sao bỗng trào dâng một h*m m**n…Muốn hôn cô, muốn chiếm lấy cô, muốn cô trọn vẹn thuộc về mình.Cung Tu khẽ v**t v* mái tóc của cô, sau đó trán gã nhẹ nhàng chạm vào trán cô đầy ấm áp và âu yếm."Không thích cũng không sao, nhưng anh… anh thích em rồi đấy."Đây là… lời tỏ tình của Cung Tu sao?Trong lòng Ninh Hề Nhi rối như tơ vò, mọi suy nghĩ trở nên hỗn loạn.Tại sao… tại sao lại sợ hãi, hoảng hốt như thế này…Cung Tu tỏ tình với cô rồi! Người cô thầm yêu đã tỏ tỉnh với cô rồi!"Tôi… hình như tôi…"Nhìn thấy vẻ chần chừ của cô, khuôn mặt đẹp trai quyến rũ của Cung Tu bỗng hiện lên vẻ lạnh lùng, gã muốn hôn lên môi Ninh Hề Nhi!Rầm!Người nào đó vừa hung hăng đạp tung cửa căn hộ của Cung Tu.Một bóng người cao lớn đứng ngay cửa, khuôn mặt lạnh lùng đẹp trai vừa ngầu vừa ngang ngược.Môi hắn mím lại thành một đường, nhìn thấy hai người đang ngồi trên sô pha với tư thế như sắp hôn nhau, hắn nở nụ cười châm chọc, "Làm phiền hai người rồi sao?"Cung Tu nhướng mày, "Cậu đoán xem?"Ninh Hề Nhi có cảm giác, chỉ trong thoáng chốc, không khí xung quanh Kỷ Dạ Bạch như bị đóng băng! Hắn nới lỏng cổ áo, sau đó nhìn về phía Ninh Hề Nhi, "Ninh Hề Nhi, cậu có liêm sỉ không hả? Qua đêm ở nhà của một thằng đàn ông, cậu không để ý tới sự trong sạch và danh tiếng của cậu nữa sao?"Ninh Hề Nhi cắn ngón tay, tâm trạng bất an lo lắng, "Nhưng…""Cô ấy có thể ở nhà cậu thì sao không thể ở nhà tôi?" Cung Tu đứng dậy nói với giọng đầy khiêu khích.Gã và Kỷ Dạ Bạch đều là kẻ tài cao luôn cạnh tranh lẫn nhau, khó phân cao thấp, từ nhỏ đã được mọi người so sánh, ganh đua tới giờ vẫn chưa ai chiếm ưu thế hơn ai.Nhưng về mặt phụ nữ, gã chắc chắn không thua Kỷ Dạ Bạch!Từ đầu gã đã lợi dụng Ninh Hề Nhi, cố ý tiếp cận cô để chọc giận Kỷ Dạ Bạch, rồi từ đó tận hưởng cảm giác thành tựu của mình.Nhưng bây giờ, Cung Tu đã nhận ra Ninh Hề Nhi có ý nghĩa rất lớn với gã.Nếu đã muốn cạnh tranh thì cứ tới đây!Kỷ Dạ Bạch cười lạnh, dường như trong đôi mắt ấy không hề có một chút cảm xúc nào, "Tôi và cậu ấy có hôn ước, cậu có không?"Cung Tu cũng bật cười, "Hôn ước mà thôi, có phải kết hôn đâu, không phải sao?"Đôi mắt Kỷ Dạ Bạch lại càng lạnh giá, hắn sải bước đi tới trước mặt Cung Tu, sau đó tung một cú đấm đầy hung bạo!"Nói đủ chưa?""Ồ, thẹn quá hóa giận à?" Cung Tu lắc đầu muốn ngã, tay quệt vết máu vương trên khóe miệng."Kỷ Dạ Bạch! Sao cậu lại đánh cậu ấy, Cung Tu vẫn đang bị thương đấy cậu có biết không hả!" Ninh Hề Nhi lo lắng bật dậy từ sô pha, sau đó cô đẩy Kỷ Dạ Bạch ra, "Hai người các cậu có phải con nít ba tuổi nữa đâu, đừng cãi nhau nữa được không!"Đôi môi Kỷ Dạ Bạch mím chặt, hai bàn tay buông bên người bất giác siết chặt đến mức trắng bệch, lộ rõ từng khớp xương.Đôi mắt quyến rũ của Cung Tu híp lại, "Hề Nhi, em muốn đi cùng với tên điên bạo lực này hay là ở lại đây với anh?"Gã đưa tay về phía Ninh Hề Nhi, bàn tay sạch sẽ ấm áp như ngọc, vẻ mặt kiên quyết không cho phép cô từ chối!

Hàm răng trắng đều của Ninh Hề Nhi cắn lấy đôi môi đỏ mọng, đôi mắt đen nhánh trong suốt đó lúc này bỗng xuất hiện vẻ mờ mịt.

Thích? Hay không thích?

Dường như… trước giờ cô chưa bao giờ suy nghĩ tới vấn đề này.

Cô tự vẽ nên một Cung Tu rất hoàn mỹ, nhưng từ xưa đến nay cô đều không hề thật sự hiểu rõ Cung Tu.

Vì thế, cuối cùng là cô thích Cung Tu, hay đây chỉ là một mơ ước mà cô tự mình huyễn hoặc.

"Tôi…"

Cô do dự, ngập ngừng, không biết nên mở miệng thế nào.

Ánh mắt quyến rũ kia tràn đầy vẻ mất mát.

Ngay cả vấn đề đơn giản như thế cũng phải do dự sao?

Trong lòng gã không biết tại sao bỗng trào dâng một h*m m**n…

Muốn hôn cô, muốn chiếm lấy cô, muốn cô trọn vẹn thuộc về mình.

Cung Tu khẽ v**t v* mái tóc của cô, sau đó trán gã nhẹ nhàng chạm vào trán cô đầy ấm áp và âu yếm.

"Không thích cũng không sao, nhưng anh… anh thích em rồi đấy."

Đây là… lời tỏ tình của Cung Tu sao?

Trong lòng Ninh Hề Nhi rối như tơ vò, mọi suy nghĩ trở nên hỗn loạn.

Tại sao… tại sao lại sợ hãi, hoảng hốt như thế này…

Cung Tu tỏ tình với cô rồi! Người cô thầm yêu đã tỏ tỉnh với cô rồi!

"Tôi… hình như tôi…"

Nhìn thấy vẻ chần chừ của cô, khuôn mặt đẹp trai quyến rũ của Cung Tu bỗng hiện lên vẻ lạnh lùng, gã muốn hôn lên môi Ninh Hề Nhi!

Rầm!

Người nào đó vừa hung hăng đạp tung cửa căn hộ của Cung Tu.

Một bóng người cao lớn đứng ngay cửa, khuôn mặt lạnh lùng đẹp trai vừa ngầu vừa ngang ngược.

Môi hắn mím lại thành một đường, nhìn thấy hai người đang ngồi trên sô pha với tư thế như sắp hôn nhau, hắn nở nụ cười châm chọc, "Làm phiền hai người rồi sao?"

Cung Tu nhướng mày, "Cậu đoán xem?"

Ninh Hề Nhi có cảm giác, chỉ trong thoáng chốc, không khí xung quanh Kỷ Dạ Bạch như bị đóng băng! Hắn nới lỏng cổ áo, sau đó nhìn về phía Ninh Hề Nhi, "Ninh Hề Nhi, cậu có liêm sỉ không hả? Qua đêm ở nhà của một thằng đàn ông, cậu không để ý tới sự trong sạch và danh tiếng của cậu nữa sao?"

Ninh Hề Nhi cắn ngón tay, tâm trạng bất an lo lắng, "Nhưng…"

"Cô ấy có thể ở nhà cậu thì sao không thể ở nhà tôi?" Cung Tu đứng dậy nói với giọng đầy khiêu khích.

Gã và Kỷ Dạ Bạch đều là kẻ tài cao luôn cạnh tranh lẫn nhau, khó phân cao thấp, từ nhỏ đã được mọi người so sánh, ganh đua tới giờ vẫn chưa ai chiếm ưu thế hơn ai.

Nhưng về mặt phụ nữ, gã chắc chắn không thua Kỷ Dạ Bạch!

Từ đầu gã đã lợi dụng Ninh Hề Nhi, cố ý tiếp cận cô để chọc giận Kỷ Dạ Bạch, rồi từ đó tận hưởng cảm giác thành tựu của mình.

Nhưng bây giờ, Cung Tu đã nhận ra Ninh Hề Nhi có ý nghĩa rất lớn với gã.

Nếu đã muốn cạnh tranh thì cứ tới đây!

Kỷ Dạ Bạch cười lạnh, dường như trong đôi mắt ấy không hề có một chút cảm xúc nào, "Tôi và cậu ấy có hôn ước, cậu có không?"

Cung Tu cũng bật cười, "Hôn ước mà thôi, có phải kết hôn đâu, không phải sao?"

Đôi mắt Kỷ Dạ Bạch lại càng lạnh giá, hắn sải bước đi tới trước mặt Cung Tu, sau đó tung một cú đấm đầy hung bạo!

"Nói đủ chưa?"

"Ồ, thẹn quá hóa giận à?" Cung Tu lắc đầu muốn ngã, tay quệt vết máu vương trên khóe miệng.

"Kỷ Dạ Bạch! Sao cậu lại đánh cậu ấy, Cung Tu vẫn đang bị thương đấy cậu có biết không hả!" Ninh Hề Nhi lo lắng bật dậy từ sô pha, sau đó cô đẩy Kỷ Dạ Bạch ra, "Hai người các cậu có phải con nít ba tuổi nữa đâu, đừng cãi nhau nữa được không!"

Đôi môi Kỷ Dạ Bạch mím chặt, hai bàn tay buông bên người bất giác siết chặt đến mức trắng bệch, lộ rõ từng khớp xương.

Đôi mắt quyến rũ của Cung Tu híp lại, "Hề Nhi, em muốn đi cùng với tên điên bạo lực này hay là ở lại đây với anh?"

Gã đưa tay về phía Ninh Hề Nhi, bàn tay sạch sẽ ấm áp như ngọc, vẻ mặt kiên quyết không cho phép cô từ chối!

Cục Cưng, Ôm Cái Nào!Tác giả: AnXiangNuanTruyện Ngôn TìnhTại nhà họ Ninh, thành phố Anh Đào... Mùa đông năm nay lạnh đến mức kỳ lạ, tiếng chuông báo thức đầu giường đã reo vang một lúc lâu mà Ninh Hề Nhi vẫn lười biếng không chịu tắt đi. Cô ngáp dài rồi thò đầu ra khỏi chăn với tốc độ rùa bò. Rèm cửa được kéo kín mít, trong phòng chỉ có ánh đèn màu cam vàng hắt ra từ chiếc đèn bàn, khiến khuôn mặt trắng trẻo xinh xắn của cô thêm phần dịu dàng và ấm áp. Chớp chớp hàng mi dài, cô mơ mơ màng màng ấn nút gọi cho nhà họ Kỷ - hàng xóm nhà cô. Điện thoại đầu bên kia bắt máy, một giọng nam trầm thấp vang lên, "Alo?" "Bảo Miêu Miêu sang đây đi, tôi có chuyện gấp cần tìm con bé, chuyện này liên quan tới mạng người đó!" Ninh Hề Nhi nói xong liền ngáp một cái, rồi lại chui vào chăn với đôi mắt ngái ngủ. Rầm! Cửa phòng ngủ bị bật tung, ngay lập tức, Ninh Hề Nhi cảm thấy mình bị ai đó lôi từ trong chăn ra một cách gấp gáp và có phần thô lỗ. "Ninh Hề! Cậu không sao chứ? Này… tỉnh lại đi!" "Oáp… Đừng… đừng lay nữa!" Ninh Hề Nhi thấy mình bị lay tới mức sắp… Hàm răng trắng đều của Ninh Hề Nhi cắn lấy đôi môi đỏ mọng, đôi mắt đen nhánh trong suốt đó lúc này bỗng xuất hiện vẻ mờ mịt.Thích? Hay không thích?Dường như… trước giờ cô chưa bao giờ suy nghĩ tới vấn đề này.Cô tự vẽ nên một Cung Tu rất hoàn mỹ, nhưng từ xưa đến nay cô đều không hề thật sự hiểu rõ Cung Tu.Vì thế, cuối cùng là cô thích Cung Tu, hay đây chỉ là một mơ ước mà cô tự mình huyễn hoặc."Tôi…"Cô do dự, ngập ngừng, không biết nên mở miệng thế nào.Ánh mắt quyến rũ kia tràn đầy vẻ mất mát.Ngay cả vấn đề đơn giản như thế cũng phải do dự sao?Trong lòng gã không biết tại sao bỗng trào dâng một h*m m**n…Muốn hôn cô, muốn chiếm lấy cô, muốn cô trọn vẹn thuộc về mình.Cung Tu khẽ v**t v* mái tóc của cô, sau đó trán gã nhẹ nhàng chạm vào trán cô đầy ấm áp và âu yếm."Không thích cũng không sao, nhưng anh… anh thích em rồi đấy."Đây là… lời tỏ tình của Cung Tu sao?Trong lòng Ninh Hề Nhi rối như tơ vò, mọi suy nghĩ trở nên hỗn loạn.Tại sao… tại sao lại sợ hãi, hoảng hốt như thế này…Cung Tu tỏ tình với cô rồi! Người cô thầm yêu đã tỏ tỉnh với cô rồi!"Tôi… hình như tôi…"Nhìn thấy vẻ chần chừ của cô, khuôn mặt đẹp trai quyến rũ của Cung Tu bỗng hiện lên vẻ lạnh lùng, gã muốn hôn lên môi Ninh Hề Nhi!Rầm!Người nào đó vừa hung hăng đạp tung cửa căn hộ của Cung Tu.Một bóng người cao lớn đứng ngay cửa, khuôn mặt lạnh lùng đẹp trai vừa ngầu vừa ngang ngược.Môi hắn mím lại thành một đường, nhìn thấy hai người đang ngồi trên sô pha với tư thế như sắp hôn nhau, hắn nở nụ cười châm chọc, "Làm phiền hai người rồi sao?"Cung Tu nhướng mày, "Cậu đoán xem?"Ninh Hề Nhi có cảm giác, chỉ trong thoáng chốc, không khí xung quanh Kỷ Dạ Bạch như bị đóng băng! Hắn nới lỏng cổ áo, sau đó nhìn về phía Ninh Hề Nhi, "Ninh Hề Nhi, cậu có liêm sỉ không hả? Qua đêm ở nhà của một thằng đàn ông, cậu không để ý tới sự trong sạch và danh tiếng của cậu nữa sao?"Ninh Hề Nhi cắn ngón tay, tâm trạng bất an lo lắng, "Nhưng…""Cô ấy có thể ở nhà cậu thì sao không thể ở nhà tôi?" Cung Tu đứng dậy nói với giọng đầy khiêu khích.Gã và Kỷ Dạ Bạch đều là kẻ tài cao luôn cạnh tranh lẫn nhau, khó phân cao thấp, từ nhỏ đã được mọi người so sánh, ganh đua tới giờ vẫn chưa ai chiếm ưu thế hơn ai.Nhưng về mặt phụ nữ, gã chắc chắn không thua Kỷ Dạ Bạch!Từ đầu gã đã lợi dụng Ninh Hề Nhi, cố ý tiếp cận cô để chọc giận Kỷ Dạ Bạch, rồi từ đó tận hưởng cảm giác thành tựu của mình.Nhưng bây giờ, Cung Tu đã nhận ra Ninh Hề Nhi có ý nghĩa rất lớn với gã.Nếu đã muốn cạnh tranh thì cứ tới đây!Kỷ Dạ Bạch cười lạnh, dường như trong đôi mắt ấy không hề có một chút cảm xúc nào, "Tôi và cậu ấy có hôn ước, cậu có không?"Cung Tu cũng bật cười, "Hôn ước mà thôi, có phải kết hôn đâu, không phải sao?"Đôi mắt Kỷ Dạ Bạch lại càng lạnh giá, hắn sải bước đi tới trước mặt Cung Tu, sau đó tung một cú đấm đầy hung bạo!"Nói đủ chưa?""Ồ, thẹn quá hóa giận à?" Cung Tu lắc đầu muốn ngã, tay quệt vết máu vương trên khóe miệng."Kỷ Dạ Bạch! Sao cậu lại đánh cậu ấy, Cung Tu vẫn đang bị thương đấy cậu có biết không hả!" Ninh Hề Nhi lo lắng bật dậy từ sô pha, sau đó cô đẩy Kỷ Dạ Bạch ra, "Hai người các cậu có phải con nít ba tuổi nữa đâu, đừng cãi nhau nữa được không!"Đôi môi Kỷ Dạ Bạch mím chặt, hai bàn tay buông bên người bất giác siết chặt đến mức trắng bệch, lộ rõ từng khớp xương.Đôi mắt quyến rũ của Cung Tu híp lại, "Hề Nhi, em muốn đi cùng với tên điên bạo lực này hay là ở lại đây với anh?"Gã đưa tay về phía Ninh Hề Nhi, bàn tay sạch sẽ ấm áp như ngọc, vẻ mặt kiên quyết không cho phép cô từ chối!

Chương 106: Lời tỏ tình của cung tu