Tại nhà họ Ninh, thành phố Anh Đào... Mùa đông năm nay lạnh đến mức kỳ lạ, tiếng chuông báo thức đầu giường đã reo vang một lúc lâu mà Ninh Hề Nhi vẫn lười biếng không chịu tắt đi. Cô ngáp dài rồi thò đầu ra khỏi chăn với tốc độ rùa bò. Rèm cửa được kéo kín mít, trong phòng chỉ có ánh đèn màu cam vàng hắt ra từ chiếc đèn bàn, khiến khuôn mặt trắng trẻo xinh xắn của cô thêm phần dịu dàng và ấm áp. Chớp chớp hàng mi dài, cô mơ mơ màng màng ấn nút gọi cho nhà họ Kỷ - hàng xóm nhà cô. Điện thoại đầu bên kia bắt máy, một giọng nam trầm thấp vang lên, "Alo?" "Bảo Miêu Miêu sang đây đi, tôi có chuyện gấp cần tìm con bé, chuyện này liên quan tới mạng người đó!" Ninh Hề Nhi nói xong liền ngáp một cái, rồi lại chui vào chăn với đôi mắt ngái ngủ. Rầm! Cửa phòng ngủ bị bật tung, ngay lập tức, Ninh Hề Nhi cảm thấy mình bị ai đó lôi từ trong chăn ra một cách gấp gáp và có phần thô lỗ. "Ninh Hề! Cậu không sao chứ? Này… tỉnh lại đi!" "Oáp… Đừng… đừng lay nữa!" Ninh Hề Nhi thấy mình bị lay tới mức sắp…
Chương 109: Mặt dày cho cậu xem
Cục Cưng, Ôm Cái Nào!Tác giả: AnXiangNuanTruyện Ngôn TìnhTại nhà họ Ninh, thành phố Anh Đào... Mùa đông năm nay lạnh đến mức kỳ lạ, tiếng chuông báo thức đầu giường đã reo vang một lúc lâu mà Ninh Hề Nhi vẫn lười biếng không chịu tắt đi. Cô ngáp dài rồi thò đầu ra khỏi chăn với tốc độ rùa bò. Rèm cửa được kéo kín mít, trong phòng chỉ có ánh đèn màu cam vàng hắt ra từ chiếc đèn bàn, khiến khuôn mặt trắng trẻo xinh xắn của cô thêm phần dịu dàng và ấm áp. Chớp chớp hàng mi dài, cô mơ mơ màng màng ấn nút gọi cho nhà họ Kỷ - hàng xóm nhà cô. Điện thoại đầu bên kia bắt máy, một giọng nam trầm thấp vang lên, "Alo?" "Bảo Miêu Miêu sang đây đi, tôi có chuyện gấp cần tìm con bé, chuyện này liên quan tới mạng người đó!" Ninh Hề Nhi nói xong liền ngáp một cái, rồi lại chui vào chăn với đôi mắt ngái ngủ. Rầm! Cửa phòng ngủ bị bật tung, ngay lập tức, Ninh Hề Nhi cảm thấy mình bị ai đó lôi từ trong chăn ra một cách gấp gáp và có phần thô lỗ. "Ninh Hề! Cậu không sao chứ? Này… tỉnh lại đi!" "Oáp… Đừng… đừng lay nữa!" Ninh Hề Nhi thấy mình bị lay tới mức sắp… Ninh Hề Nhi lo lắng nhìn hắn, "Thế làm sao bây giờ?"Kỷ Dạ Bạch trừng mắt nhìn cô, "Cậu hỏi tôi thì tôi biết hỏi ai!""Cũng đúng…" Ninh Hề Nhi dùng hết tế bào não để ngẫm nghĩ, đột nhiên cô nảy ra một ý, "Tôi nghĩ ra một cách, cậu có muốn thử không?""Hả?""Thổi phù phù là không đau rồi!"Cái thứ quỷ gì? Thổi phù phù?Đôi mày đẹp đẽ của hắn cau lại, Kỷ Dạ Bạch liếc nhìn Ninh Hề Nhi với vẻ nghi ngờ, bỗng nhiên hắn thấy cô cúi xuống cẩn thận thổi phù phù lên vết thương của hắn.Phù!Cô thổi rất nhẹ nhàng và êm ái, giống như nâng niu một chiếc lông vũ vậy.Trái tim cứng rắn như sắt thép dường như đã tan chảy trong khoảnh khắc này.Kỷ Dạ Bạch đột nhiên cảm thấy lời Ngôn Dịch Thâm nói rất chí lý.Tỏ ra yếu đuối dường như tốt hơn cắn răng chịu đựng nhiều."Ngu ngốc, cậu tưởng tôi là đứa trẻ lên ba à!" Kỷ Dạ Bạch bĩu môi dè bỉu, nhưng ý cười sâu trong mắt đã bán đứng hắn từ lâu rồi.Ninh Hề Nhi trợn mắt nhìn hắn, "Kệ cậu đấy, cho đau chết luôn, đáng đời!"Tuy nói như thế nhưng cô vẫn đi lấy hộp thuốc bôi cho Kỷ Dạ Bạch.Mái tóc đen mượt như dòng suối xõa trên vai, khuôn mặt cô vẫn còn hơi sưng lên do bị Diệp Kiều Kiều tát, nhưng đôi mắt lại sáng rực như sao trời, lấp lánh trong suốt như chứa đựng thứ ánh sáng kỳ lạ.Dáng vẻ nghiêm túc bôi thuốc của cô vô cùng xinh đẹp.Cô quỳ trên ghế sô pha, chiếc áo sơ mi đen tuyền kia không đủ để che hết cơ thể cô, đôi chân thon dài để lộ bên ngoài, thậm chí từ góc độ của hắn còn có thể loáng thoáng thấy được một góc q**n l*t màu hồng của cô.Kỷ Dạ Bạch ho khan một tiếng, cảm thấy cổ họng khô cháy sắp bỏng tới nơi rồi.Ninh Hề Nhi vẫn tưởng là làm đau hắn nên áy náy nói, "Cậu cố chịu một lúc nhé, sẽ xong rất nhanh thôi! Nhưng, hôm nay sao cậu yếu đuối hơn thường ngày nhỉ, đau đến mức như thế sao?"Có ai đó bắt đầu xị mặt.Không ngờ lại dám dùng từ yếu đuối để hình dung hắn ư?Con nhóc ngốc nghếch, muốn chết sao?Trong lòng hắn gào thét phẫn nộ, nhưng bên ngoài vẫn mặt dày gật đầu, "Đau lắm.""Thế để tôi tìm thuốc giảm đau cho cậu, cậu uống một viên đi đã."Ninh Hề Nhi cúi đầu tìm trong hộp thuốc, bàn tay lớn của Kỷ Dạ Bạch đột nhiên xoa nhẹ gáy cô, cô khó hiểu nghiêng đầu, "Sao thế?""Tôi tìm thấy rồi.""Hả? Tìm thấy cái gì?""Thuốc giảm đau."Ninh Hề Nhi mặt mù mờ.Đôi môi mỏng đầy quyến rũ bỗng nhiên áp sát lại!Môi hắn đặt lên môi cô!Quấn quýt nồng nàn, dây dưa không ngớt…Chỉ trong nháy mắt, Kỷ Dạ Bạch đã buông cô ra, "Thuốc giảm đau hiệu Ninh Hề, hiệu quả cũng khá được."Ninh Hề Nhi xấu hổ mặt đỏ phừng lên.Tên này quá quắt lắm rồi đấy!"Kỷ Dạ Bạch, sao cậu lại mặt dày thế hả! Tôi… tôi đánh chết cậu!"Cô cầm lấy gối đập lên mặt Kỷ Dạ Bạch, Kỷ Dạ Bạch khoanh tay nhìn cô với vẻ mặt như đã tính trước mọi chuyện, "Cậu lộ hàng kìa!"Ninh Hề Nhi lập tức cứng đơ người.Cúi đầu xuống, cô liền phát hiện…"Á…"Tiếng hét chói tai như muốn đâm thủng trần nhà."Cậu... cậu... cậu! Cậu nhìn thấy nãy giờ rồi đúng không hả! Tại sao không nhắc tôi!""Tại cậu cứ nói tôi mặt dày, thế thì tôi chỉ còn cách mặt dày cho cậu xem thôi." Kỷ Dạ Bạch nhún vai, nói như lẽ tất nhiên rồi đi về phòng.Chỉ để lại Ninh Hề Nhi vẫn đang đần mặt ngơ ngác tại chỗ, lòng dạ rối bời trong bão táp.Thế giới này sao có thể tồn tại loại người vô liêm sỉ như vậy!Ngày hôm sau...Ninh Hề Nhi bị một cuộc điện thoại đánh thức.Cô mơ mơ màng màng bắt máy, đầu bên kia điện thoại truyền tới giọng nói run rẩy của Thành Du Nhiên, "Hề Hề, có người dán lên bảng tin trường những bức ảnh cậu ngủ với tên lưu manh nào đó…"
Ninh Hề Nhi lo lắng nhìn hắn, "Thế làm sao bây giờ?"
Kỷ Dạ Bạch trừng mắt nhìn cô, "Cậu hỏi tôi thì tôi biết hỏi ai!"
"Cũng đúng…" Ninh Hề Nhi dùng hết tế bào não để ngẫm nghĩ, đột nhiên cô nảy ra một ý, "Tôi nghĩ ra một cách, cậu có muốn thử không?"
"Hả?"
"Thổi phù phù là không đau rồi!"
Cái thứ quỷ gì? Thổi phù phù?
Đôi mày đẹp đẽ của hắn cau lại, Kỷ Dạ Bạch liếc nhìn Ninh Hề Nhi với vẻ nghi ngờ, bỗng nhiên hắn thấy cô cúi xuống cẩn thận thổi phù phù lên vết thương của hắn.
Phù!
Cô thổi rất nhẹ nhàng và êm ái, giống như nâng niu một chiếc lông vũ vậy.
Trái tim cứng rắn như sắt thép dường như đã tan chảy trong khoảnh khắc này.
Kỷ Dạ Bạch đột nhiên cảm thấy lời Ngôn Dịch Thâm nói rất chí lý.
Tỏ ra yếu đuối dường như tốt hơn cắn răng chịu đựng nhiều.
"Ngu ngốc, cậu tưởng tôi là đứa trẻ lên ba à!" Kỷ Dạ Bạch bĩu môi dè bỉu, nhưng ý cười sâu trong mắt đã bán đứng hắn từ lâu rồi.
Ninh Hề Nhi trợn mắt nhìn hắn, "Kệ cậu đấy, cho đau chết luôn, đáng đời!"
Tuy nói như thế nhưng cô vẫn đi lấy hộp thuốc bôi cho Kỷ Dạ Bạch.
Mái tóc đen mượt như dòng suối xõa trên vai, khuôn mặt cô vẫn còn hơi sưng lên do bị Diệp Kiều Kiều tát, nhưng đôi mắt lại sáng rực như sao trời, lấp lánh trong suốt như chứa đựng thứ ánh sáng kỳ lạ.
Dáng vẻ nghiêm túc bôi thuốc của cô vô cùng xinh đẹp.
Cô quỳ trên ghế sô pha, chiếc áo sơ mi đen tuyền kia không đủ để che hết cơ thể cô, đôi chân thon dài để lộ bên ngoài, thậm chí từ góc độ của hắn còn có thể loáng thoáng thấy được một góc q**n l*t màu hồng của cô.
Kỷ Dạ Bạch ho khan một tiếng, cảm thấy cổ họng khô cháy sắp bỏng tới nơi rồi.
Ninh Hề Nhi vẫn tưởng là làm đau hắn nên áy náy nói, "Cậu cố chịu một lúc nhé, sẽ xong rất nhanh thôi! Nhưng, hôm nay sao cậu yếu đuối hơn thường ngày nhỉ, đau đến mức như thế sao?"
Có ai đó bắt đầu xị mặt.
Không ngờ lại dám dùng từ yếu đuối để hình dung hắn ư?
Con nhóc ngốc nghếch, muốn chết sao?
Trong lòng hắn gào thét phẫn nộ, nhưng bên ngoài vẫn mặt dày gật đầu, "Đau lắm."
"Thế để tôi tìm thuốc giảm đau cho cậu, cậu uống một viên đi đã."
Ninh Hề Nhi cúi đầu tìm trong hộp thuốc, bàn tay lớn của Kỷ Dạ Bạch đột nhiên xoa nhẹ gáy cô, cô khó hiểu nghiêng đầu, "Sao thế?"
"Tôi tìm thấy rồi."
"Hả? Tìm thấy cái gì?"
"Thuốc giảm đau."
Ninh Hề Nhi mặt mù mờ.
Đôi môi mỏng đầy quyến rũ bỗng nhiên áp sát lại!
Môi hắn đặt lên môi cô!
Quấn quýt nồng nàn, dây dưa không ngớt…
Chỉ trong nháy mắt, Kỷ Dạ Bạch đã buông cô ra, "Thuốc giảm đau hiệu Ninh Hề, hiệu quả cũng khá được."
Ninh Hề Nhi xấu hổ mặt đỏ phừng lên.
Tên này quá quắt lắm rồi đấy!
"Kỷ Dạ Bạch, sao cậu lại mặt dày thế hả! Tôi… tôi đánh chết cậu!"
Cô cầm lấy gối đập lên mặt Kỷ Dạ Bạch, Kỷ Dạ Bạch khoanh tay nhìn cô với vẻ mặt như đã tính trước mọi chuyện, "Cậu lộ hàng kìa!"
Ninh Hề Nhi lập tức cứng đơ người.
Cúi đầu xuống, cô liền phát hiện…
"Á…"
Tiếng hét chói tai như muốn đâm thủng trần nhà.
"Cậu... cậu... cậu! Cậu nhìn thấy nãy giờ rồi đúng không hả! Tại sao không nhắc tôi!"
"Tại cậu cứ nói tôi mặt dày, thế thì tôi chỉ còn cách mặt dày cho cậu xem thôi." Kỷ Dạ Bạch nhún vai, nói như lẽ tất nhiên rồi đi về phòng.
Chỉ để lại Ninh Hề Nhi vẫn đang đần mặt ngơ ngác tại chỗ, lòng dạ rối bời trong bão táp.
Thế giới này sao có thể tồn tại loại người vô liêm sỉ như vậy!
Ngày hôm sau...
Ninh Hề Nhi bị một cuộc điện thoại đánh thức.
Cô mơ mơ màng màng bắt máy, đầu bên kia điện thoại truyền tới giọng nói run rẩy của Thành Du Nhiên, "Hề Hề, có người dán lên bảng tin trường những bức ảnh cậu ngủ với tên lưu manh nào đó…"
Cục Cưng, Ôm Cái Nào!Tác giả: AnXiangNuanTruyện Ngôn TìnhTại nhà họ Ninh, thành phố Anh Đào... Mùa đông năm nay lạnh đến mức kỳ lạ, tiếng chuông báo thức đầu giường đã reo vang một lúc lâu mà Ninh Hề Nhi vẫn lười biếng không chịu tắt đi. Cô ngáp dài rồi thò đầu ra khỏi chăn với tốc độ rùa bò. Rèm cửa được kéo kín mít, trong phòng chỉ có ánh đèn màu cam vàng hắt ra từ chiếc đèn bàn, khiến khuôn mặt trắng trẻo xinh xắn của cô thêm phần dịu dàng và ấm áp. Chớp chớp hàng mi dài, cô mơ mơ màng màng ấn nút gọi cho nhà họ Kỷ - hàng xóm nhà cô. Điện thoại đầu bên kia bắt máy, một giọng nam trầm thấp vang lên, "Alo?" "Bảo Miêu Miêu sang đây đi, tôi có chuyện gấp cần tìm con bé, chuyện này liên quan tới mạng người đó!" Ninh Hề Nhi nói xong liền ngáp một cái, rồi lại chui vào chăn với đôi mắt ngái ngủ. Rầm! Cửa phòng ngủ bị bật tung, ngay lập tức, Ninh Hề Nhi cảm thấy mình bị ai đó lôi từ trong chăn ra một cách gấp gáp và có phần thô lỗ. "Ninh Hề! Cậu không sao chứ? Này… tỉnh lại đi!" "Oáp… Đừng… đừng lay nữa!" Ninh Hề Nhi thấy mình bị lay tới mức sắp… Ninh Hề Nhi lo lắng nhìn hắn, "Thế làm sao bây giờ?"Kỷ Dạ Bạch trừng mắt nhìn cô, "Cậu hỏi tôi thì tôi biết hỏi ai!""Cũng đúng…" Ninh Hề Nhi dùng hết tế bào não để ngẫm nghĩ, đột nhiên cô nảy ra một ý, "Tôi nghĩ ra một cách, cậu có muốn thử không?""Hả?""Thổi phù phù là không đau rồi!"Cái thứ quỷ gì? Thổi phù phù?Đôi mày đẹp đẽ của hắn cau lại, Kỷ Dạ Bạch liếc nhìn Ninh Hề Nhi với vẻ nghi ngờ, bỗng nhiên hắn thấy cô cúi xuống cẩn thận thổi phù phù lên vết thương của hắn.Phù!Cô thổi rất nhẹ nhàng và êm ái, giống như nâng niu một chiếc lông vũ vậy.Trái tim cứng rắn như sắt thép dường như đã tan chảy trong khoảnh khắc này.Kỷ Dạ Bạch đột nhiên cảm thấy lời Ngôn Dịch Thâm nói rất chí lý.Tỏ ra yếu đuối dường như tốt hơn cắn răng chịu đựng nhiều."Ngu ngốc, cậu tưởng tôi là đứa trẻ lên ba à!" Kỷ Dạ Bạch bĩu môi dè bỉu, nhưng ý cười sâu trong mắt đã bán đứng hắn từ lâu rồi.Ninh Hề Nhi trợn mắt nhìn hắn, "Kệ cậu đấy, cho đau chết luôn, đáng đời!"Tuy nói như thế nhưng cô vẫn đi lấy hộp thuốc bôi cho Kỷ Dạ Bạch.Mái tóc đen mượt như dòng suối xõa trên vai, khuôn mặt cô vẫn còn hơi sưng lên do bị Diệp Kiều Kiều tát, nhưng đôi mắt lại sáng rực như sao trời, lấp lánh trong suốt như chứa đựng thứ ánh sáng kỳ lạ.Dáng vẻ nghiêm túc bôi thuốc của cô vô cùng xinh đẹp.Cô quỳ trên ghế sô pha, chiếc áo sơ mi đen tuyền kia không đủ để che hết cơ thể cô, đôi chân thon dài để lộ bên ngoài, thậm chí từ góc độ của hắn còn có thể loáng thoáng thấy được một góc q**n l*t màu hồng của cô.Kỷ Dạ Bạch ho khan một tiếng, cảm thấy cổ họng khô cháy sắp bỏng tới nơi rồi.Ninh Hề Nhi vẫn tưởng là làm đau hắn nên áy náy nói, "Cậu cố chịu một lúc nhé, sẽ xong rất nhanh thôi! Nhưng, hôm nay sao cậu yếu đuối hơn thường ngày nhỉ, đau đến mức như thế sao?"Có ai đó bắt đầu xị mặt.Không ngờ lại dám dùng từ yếu đuối để hình dung hắn ư?Con nhóc ngốc nghếch, muốn chết sao?Trong lòng hắn gào thét phẫn nộ, nhưng bên ngoài vẫn mặt dày gật đầu, "Đau lắm.""Thế để tôi tìm thuốc giảm đau cho cậu, cậu uống một viên đi đã."Ninh Hề Nhi cúi đầu tìm trong hộp thuốc, bàn tay lớn của Kỷ Dạ Bạch đột nhiên xoa nhẹ gáy cô, cô khó hiểu nghiêng đầu, "Sao thế?""Tôi tìm thấy rồi.""Hả? Tìm thấy cái gì?""Thuốc giảm đau."Ninh Hề Nhi mặt mù mờ.Đôi môi mỏng đầy quyến rũ bỗng nhiên áp sát lại!Môi hắn đặt lên môi cô!Quấn quýt nồng nàn, dây dưa không ngớt…Chỉ trong nháy mắt, Kỷ Dạ Bạch đã buông cô ra, "Thuốc giảm đau hiệu Ninh Hề, hiệu quả cũng khá được."Ninh Hề Nhi xấu hổ mặt đỏ phừng lên.Tên này quá quắt lắm rồi đấy!"Kỷ Dạ Bạch, sao cậu lại mặt dày thế hả! Tôi… tôi đánh chết cậu!"Cô cầm lấy gối đập lên mặt Kỷ Dạ Bạch, Kỷ Dạ Bạch khoanh tay nhìn cô với vẻ mặt như đã tính trước mọi chuyện, "Cậu lộ hàng kìa!"Ninh Hề Nhi lập tức cứng đơ người.Cúi đầu xuống, cô liền phát hiện…"Á…"Tiếng hét chói tai như muốn đâm thủng trần nhà."Cậu... cậu... cậu! Cậu nhìn thấy nãy giờ rồi đúng không hả! Tại sao không nhắc tôi!""Tại cậu cứ nói tôi mặt dày, thế thì tôi chỉ còn cách mặt dày cho cậu xem thôi." Kỷ Dạ Bạch nhún vai, nói như lẽ tất nhiên rồi đi về phòng.Chỉ để lại Ninh Hề Nhi vẫn đang đần mặt ngơ ngác tại chỗ, lòng dạ rối bời trong bão táp.Thế giới này sao có thể tồn tại loại người vô liêm sỉ như vậy!Ngày hôm sau...Ninh Hề Nhi bị một cuộc điện thoại đánh thức.Cô mơ mơ màng màng bắt máy, đầu bên kia điện thoại truyền tới giọng nói run rẩy của Thành Du Nhiên, "Hề Hề, có người dán lên bảng tin trường những bức ảnh cậu ngủ với tên lưu manh nào đó…"