Tác giả:

Tại nhà họ Ninh, thành phố Anh Đào... Mùa đông năm nay lạnh đến mức kỳ lạ, tiếng chuông báo thức đầu giường đã reo vang một lúc lâu mà Ninh Hề Nhi vẫn lười biếng không chịu tắt đi. Cô ngáp dài rồi thò đầu ra khỏi chăn với tốc độ rùa bò. Rèm cửa được kéo kín mít, trong phòng chỉ có ánh đèn màu cam vàng hắt ra từ chiếc đèn bàn, khiến khuôn mặt trắng trẻo xinh xắn của cô thêm phần dịu dàng và ấm áp. Chớp chớp hàng mi dài, cô mơ mơ màng màng ấn nút gọi cho nhà họ Kỷ - hàng xóm nhà cô. Điện thoại đầu bên kia bắt máy, một giọng nam trầm thấp vang lên, "Alo?" "Bảo Miêu Miêu sang đây đi, tôi có chuyện gấp cần tìm con bé, chuyện này liên quan tới mạng người đó!" Ninh Hề Nhi nói xong liền ngáp một cái, rồi lại chui vào chăn với đôi mắt ngái ngủ. Rầm! Cửa phòng ngủ bị bật tung, ngay lập tức, Ninh Hề Nhi cảm thấy mình bị ai đó lôi từ trong chăn ra một cách gấp gáp và có phần thô lỗ. "Ninh Hề! Cậu không sao chứ? Này… tỉnh lại đi!" "Oáp… Đừng… đừng lay nữa!" Ninh Hề Nhi thấy mình bị lay tới mức sắp…

Chương 153: Pháo hoa khác biệt (1)

Cục Cưng, Ôm Cái Nào!Tác giả: AnXiangNuanTruyện Ngôn TìnhTại nhà họ Ninh, thành phố Anh Đào... Mùa đông năm nay lạnh đến mức kỳ lạ, tiếng chuông báo thức đầu giường đã reo vang một lúc lâu mà Ninh Hề Nhi vẫn lười biếng không chịu tắt đi. Cô ngáp dài rồi thò đầu ra khỏi chăn với tốc độ rùa bò. Rèm cửa được kéo kín mít, trong phòng chỉ có ánh đèn màu cam vàng hắt ra từ chiếc đèn bàn, khiến khuôn mặt trắng trẻo xinh xắn của cô thêm phần dịu dàng và ấm áp. Chớp chớp hàng mi dài, cô mơ mơ màng màng ấn nút gọi cho nhà họ Kỷ - hàng xóm nhà cô. Điện thoại đầu bên kia bắt máy, một giọng nam trầm thấp vang lên, "Alo?" "Bảo Miêu Miêu sang đây đi, tôi có chuyện gấp cần tìm con bé, chuyện này liên quan tới mạng người đó!" Ninh Hề Nhi nói xong liền ngáp một cái, rồi lại chui vào chăn với đôi mắt ngái ngủ. Rầm! Cửa phòng ngủ bị bật tung, ngay lập tức, Ninh Hề Nhi cảm thấy mình bị ai đó lôi từ trong chăn ra một cách gấp gáp và có phần thô lỗ. "Ninh Hề! Cậu không sao chứ? Này… tỉnh lại đi!" "Oáp… Đừng… đừng lay nữa!" Ninh Hề Nhi thấy mình bị lay tới mức sắp… Editor: NguyetmaiMộc Y Tinh siết chặt tay khiến móng tay được giũa nhọn đâm vào thịt, nhưng dường như cô ta lại không cảm thấy đau đớn gì cả, đã vậy còn mỉm cười rất tươi, "Chúng ta đừng nói đến mấy chuyện không vui đó nữa mà hãy chơi trò trơi tiếp đi."Cô ta nói dứt lời bèn nháy mắt ra hiệu cho vài cô bạn thân của mình, họ hiểu ý bèn hùa theo, "Đúng đó, chúng ta chơi tiếp đi! Mọi người high lên nào!"Những người khác hẳn cũng nhận ra điều gì đó nên đều chọn ngồi cách Mộc Y Tinh hơi xa một chút. Mộc Y Tinh thấy vậy thì càng tức giận hơn, lửa giận trong mắt cô ta cháy hừng hực, khóe môi khẽ cong lên thành một nụ cười độc ác.Con ranh Ninh Hề Nhi đó chắc chắn cố ý nói vậy.Nếu cô ta không hành chết con ranh ấy trong trò tiếp theo thì coi như sống uổng rồi!Trò chơi lại tiếp tục...Ninh Hề Nhi đang thần người ra thì bỗng bị vỗ nhẹ lên đầu."Hơ..." Cô ngước mắt lên nhìn, đúng lúc thấy được khuôn mặt như cười như không của Kỷ Dạ Bạch.Tâm trạng của hắn đang rất vui, đến mức trong mắt cũng tràn đầy ý cười, "Đang nghĩ gì mà ngây ra như con ngốc vậy?""Cậu mới ngốc ấy!" Ninh Hề Nhi lẩm bẩm chống chế rồi chuyển mắt về chiếc chai trên bàn.Chai rượu ấy cứ như bị ai đó điều khiển, lần này nó lại chỉ thẳng vào Ninh Hề Nhi.Ninh Hề Nhi cảm thấy vận may của mình hôm nay chắc chạm đáy mất rồi, sao có thể xui xẻo đến mức này chứ!"Quốc vương lần này là ai nào?" Tiêu Hi Thần reo lên vui vẻ."Là tôi!" Bành Sa Sa giơ tay lên, cô ta khẽ nâng cằm, "Ninh Hề Nhi, cô chọn nói thật hay chọn thử thách?"Ninh Hề Nhi ủ rũ, "Thử thách đi..."Nếu chọn nói thật thì không biết họ sẽ hỏi cô mấy câu hỏi kỳ lạ gì nữa."Được, giờ cô mở cửa ra ngoài rồi xin số điện thoại di động của người đàn ông đầu tiên cô gặp." Bành Sa Sa lén nhìn Mộc Y Tinh rồi ra hiệu với cô ta.Mộc Y Tinh mỉm cười đắc ý khi kế hoạch đang đi đúng hướng.Ninh Hề Nhi nghiến răng, "Có thể đổi cái khác được không?""Ơ hơ, Ninh Hề Nhi à, cô định nhận thua luôn sao?""Đúng vậy, đừng làm mọi người mất hứng! Chính cô chọn thử thách cơ mà!""..."Ninh Hề Nhi bất đắc dĩ đành đứng lên ra ngoài, vừa kéo cửa ra đã gặp một người đàn ông có thân hình vạm vỡ đi ngang qua.Cả phòng thấy vậy thì đều hào hứng chờ xem trò hay. Người đàn ông này trông tướng tá bặm trợn như vậy, không biết Ninh Hề Nhi sẽ dùng cách gì để lấy được số điện thoại của anh ta đây?Ninh Hề Nhi đảo mắt một vòng, nhanh trí nghĩ ra một ý tưởng khá ổn, cô tiến lên trước mỉm cười với người đàn ông nọ, "Chào anh đẹp trai, tôi là thực tập sinh của Công ty Giải trí Truyền hình Tiểu Bạch Bạch. Tôi muốn mời anh quay một clip quảng cáo nhỏ, nếu tiện thì anh có thể cho tôi xin số điện thoại để liên hệ được không ạ?"Người đàn ông nọ rất vui vẻ đưa số điện thoại cho cô, còn tỏ ra hơi ngượng, "Bao giờ quay thì cô cứ liên hệ báo trước tôi một tiếng nhé, tôi sẽ sắp xếp thời gian."Ninh Hề Nhi cố nhịn cười rồi gật đầu với anh ta, "Được, thưa anh!"Xin số xong, cô bình tĩnh về phòng, vừa đóng cửa lại bèn mỉm cười, "Ok rồi!"Mọi người đều ồ lên một tiếng, đúng là cao tay!"Công ty Tiểu Bạch Bạch... Ha ha ha, nghe đáng yêu ghê gớm." Tiêu Hi Thần đang cười tít mắt, đột nhiên cảm thấy lạnh hết sống lưng. Cậu ta quay đầu lại, thấy Kỷ Dạ Bạch đang nhìn cậu ta với ánh mắt cảnh cáo khiến cậu ta nín bặt, hắn còn làm động tác kéo khóa miệng cho chắc ăn."Chúng ta chơi tiếp!" Mọi người càng lúc càng thấy hào hứng với trò chơi này, bèn gấp gáp giục chơi tiếp.Một phút sau, chai rượu lại chỉ vào Ninh Hề Nhi lần nữa. Ninh Hề Nhi cảm thấy có điều gì đó không ổn, chắc không có ai giở trò với chai rượu này đó chứ?"Quốc vương của ván này là tôi!" Mộc Y Tinh khẽ mỉm cười dịu dàng, song Ninh Hề Nhi có thể thấy được sự hung dữ từ nụ cười ấy, "Ninh Hề Nhi, lần này cô chọn nói thật hay thử thách?"

Editor: Nguyetmai

Mộc Y Tinh siết chặt tay khiến móng tay được giũa nhọn đâm vào thịt, nhưng dường như cô ta lại không cảm thấy đau đớn gì cả, đã vậy còn mỉm cười rất tươi, "Chúng ta đừng nói đến mấy chuyện không vui đó nữa mà hãy chơi trò trơi tiếp đi."

Cô ta nói dứt lời bèn nháy mắt ra hiệu cho vài cô bạn thân của mình, họ hiểu ý bèn hùa theo, "Đúng đó, chúng ta chơi tiếp đi! Mọi người high lên nào!"

Những người khác hẳn cũng nhận ra điều gì đó nên đều chọn ngồi cách Mộc Y Tinh hơi xa một chút. Mộc Y Tinh thấy vậy thì càng tức giận hơn, lửa giận trong mắt cô ta cháy hừng hực, khóe môi khẽ cong lên thành một nụ cười độc ác.

Con ranh Ninh Hề Nhi đó chắc chắn cố ý nói vậy.

Nếu cô ta không hành chết con ranh ấy trong trò tiếp theo thì coi như sống uổng rồi!

Trò chơi lại tiếp tục...

Ninh Hề Nhi đang thần người ra thì bỗng bị vỗ nhẹ lên đầu.

"Hơ..." Cô ngước mắt lên nhìn, đúng lúc thấy được khuôn mặt như cười như không của Kỷ Dạ Bạch.

Tâm trạng của hắn đang rất vui, đến mức trong mắt cũng tràn đầy ý cười, "Đang nghĩ gì mà ngây ra như con ngốc vậy?"

"Cậu mới ngốc ấy!" Ninh Hề Nhi lẩm bẩm chống chế rồi chuyển mắt về chiếc chai trên bàn.

Chai rượu ấy cứ như bị ai đó điều khiển, lần này nó lại chỉ thẳng vào Ninh Hề Nhi.

Ninh Hề Nhi cảm thấy vận may của mình hôm nay chắc chạm đáy mất rồi, sao có thể xui xẻo đến mức này chứ!

"Quốc vương lần này là ai nào?" Tiêu Hi Thần reo lên vui vẻ.

"Là tôi!" Bành Sa Sa giơ tay lên, cô ta khẽ nâng cằm, "Ninh Hề Nhi, cô chọn nói thật hay chọn thử thách?"

Ninh Hề Nhi ủ rũ, "Thử thách đi..."

Nếu chọn nói thật thì không biết họ sẽ hỏi cô mấy câu hỏi kỳ lạ gì nữa.

"Được, giờ cô mở cửa ra ngoài rồi xin số điện thoại di động của người đàn ông đầu tiên cô gặp." Bành Sa Sa lén nhìn Mộc Y Tinh rồi ra hiệu với cô ta.

Mộc Y Tinh mỉm cười đắc ý khi kế hoạch đang đi đúng hướng.

Ninh Hề Nhi nghiến răng, "Có thể đổi cái khác được không?"

"Ơ hơ, Ninh Hề Nhi à, cô định nhận thua luôn sao?"

"Đúng vậy, đừng làm mọi người mất hứng! Chính cô chọn thử thách cơ mà!"

"..."

Ninh Hề Nhi bất đắc dĩ đành đứng lên ra ngoài, vừa kéo cửa ra đã gặp một người đàn ông có thân hình vạm vỡ đi ngang qua.

Cả phòng thấy vậy thì đều hào hứng chờ xem trò hay. Người đàn ông này trông tướng tá bặm trợn như vậy, không biết Ninh Hề Nhi sẽ dùng cách gì để lấy được số điện thoại của anh ta đây?

Ninh Hề Nhi đảo mắt một vòng, nhanh trí nghĩ ra một ý tưởng khá ổn, cô tiến lên trước mỉm cười với người đàn ông nọ, "Chào anh đẹp trai, tôi là thực tập sinh của Công ty Giải trí Truyền hình Tiểu Bạch Bạch. Tôi muốn mời anh quay một clip quảng cáo nhỏ, nếu tiện thì anh có thể cho tôi xin số điện thoại để liên hệ được không ạ?"

Người đàn ông nọ rất vui vẻ đưa số điện thoại cho cô, còn tỏ ra hơi ngượng, "Bao giờ quay thì cô cứ liên hệ báo trước tôi một tiếng nhé, tôi sẽ sắp xếp thời gian."

Ninh Hề Nhi cố nhịn cười rồi gật đầu với anh ta, "Được, thưa anh!"

Xin số xong, cô bình tĩnh về phòng, vừa đóng cửa lại bèn mỉm cười, "Ok rồi!"

Mọi người đều ồ lên một tiếng, đúng là cao tay!

"Công ty Tiểu Bạch Bạch... Ha ha ha, nghe đáng yêu ghê gớm." Tiêu Hi Thần đang cười tít mắt, đột nhiên cảm thấy lạnh hết sống lưng. Cậu ta quay đầu lại, thấy Kỷ Dạ Bạch đang nhìn cậu ta với ánh mắt cảnh cáo khiến cậu ta nín bặt, hắn còn làm động tác kéo khóa miệng cho chắc ăn.

"Chúng ta chơi tiếp!" Mọi người càng lúc càng thấy hào hứng với trò chơi này, bèn gấp gáp giục chơi tiếp.

Một phút sau, chai rượu lại chỉ vào Ninh Hề Nhi lần nữa. Ninh Hề Nhi cảm thấy có điều gì đó không ổn, chắc không có ai giở trò với chai rượu này đó chứ?

"Quốc vương của ván này là tôi!" Mộc Y Tinh khẽ mỉm cười dịu dàng, song Ninh Hề Nhi có thể thấy được sự hung dữ từ nụ cười ấy, "Ninh Hề Nhi, lần này cô chọn nói thật hay thử thách?"

Cục Cưng, Ôm Cái Nào!Tác giả: AnXiangNuanTruyện Ngôn TìnhTại nhà họ Ninh, thành phố Anh Đào... Mùa đông năm nay lạnh đến mức kỳ lạ, tiếng chuông báo thức đầu giường đã reo vang một lúc lâu mà Ninh Hề Nhi vẫn lười biếng không chịu tắt đi. Cô ngáp dài rồi thò đầu ra khỏi chăn với tốc độ rùa bò. Rèm cửa được kéo kín mít, trong phòng chỉ có ánh đèn màu cam vàng hắt ra từ chiếc đèn bàn, khiến khuôn mặt trắng trẻo xinh xắn của cô thêm phần dịu dàng và ấm áp. Chớp chớp hàng mi dài, cô mơ mơ màng màng ấn nút gọi cho nhà họ Kỷ - hàng xóm nhà cô. Điện thoại đầu bên kia bắt máy, một giọng nam trầm thấp vang lên, "Alo?" "Bảo Miêu Miêu sang đây đi, tôi có chuyện gấp cần tìm con bé, chuyện này liên quan tới mạng người đó!" Ninh Hề Nhi nói xong liền ngáp một cái, rồi lại chui vào chăn với đôi mắt ngái ngủ. Rầm! Cửa phòng ngủ bị bật tung, ngay lập tức, Ninh Hề Nhi cảm thấy mình bị ai đó lôi từ trong chăn ra một cách gấp gáp và có phần thô lỗ. "Ninh Hề! Cậu không sao chứ? Này… tỉnh lại đi!" "Oáp… Đừng… đừng lay nữa!" Ninh Hề Nhi thấy mình bị lay tới mức sắp… Editor: NguyetmaiMộc Y Tinh siết chặt tay khiến móng tay được giũa nhọn đâm vào thịt, nhưng dường như cô ta lại không cảm thấy đau đớn gì cả, đã vậy còn mỉm cười rất tươi, "Chúng ta đừng nói đến mấy chuyện không vui đó nữa mà hãy chơi trò trơi tiếp đi."Cô ta nói dứt lời bèn nháy mắt ra hiệu cho vài cô bạn thân của mình, họ hiểu ý bèn hùa theo, "Đúng đó, chúng ta chơi tiếp đi! Mọi người high lên nào!"Những người khác hẳn cũng nhận ra điều gì đó nên đều chọn ngồi cách Mộc Y Tinh hơi xa một chút. Mộc Y Tinh thấy vậy thì càng tức giận hơn, lửa giận trong mắt cô ta cháy hừng hực, khóe môi khẽ cong lên thành một nụ cười độc ác.Con ranh Ninh Hề Nhi đó chắc chắn cố ý nói vậy.Nếu cô ta không hành chết con ranh ấy trong trò tiếp theo thì coi như sống uổng rồi!Trò chơi lại tiếp tục...Ninh Hề Nhi đang thần người ra thì bỗng bị vỗ nhẹ lên đầu."Hơ..." Cô ngước mắt lên nhìn, đúng lúc thấy được khuôn mặt như cười như không của Kỷ Dạ Bạch.Tâm trạng của hắn đang rất vui, đến mức trong mắt cũng tràn đầy ý cười, "Đang nghĩ gì mà ngây ra như con ngốc vậy?""Cậu mới ngốc ấy!" Ninh Hề Nhi lẩm bẩm chống chế rồi chuyển mắt về chiếc chai trên bàn.Chai rượu ấy cứ như bị ai đó điều khiển, lần này nó lại chỉ thẳng vào Ninh Hề Nhi.Ninh Hề Nhi cảm thấy vận may của mình hôm nay chắc chạm đáy mất rồi, sao có thể xui xẻo đến mức này chứ!"Quốc vương lần này là ai nào?" Tiêu Hi Thần reo lên vui vẻ."Là tôi!" Bành Sa Sa giơ tay lên, cô ta khẽ nâng cằm, "Ninh Hề Nhi, cô chọn nói thật hay chọn thử thách?"Ninh Hề Nhi ủ rũ, "Thử thách đi..."Nếu chọn nói thật thì không biết họ sẽ hỏi cô mấy câu hỏi kỳ lạ gì nữa."Được, giờ cô mở cửa ra ngoài rồi xin số điện thoại di động của người đàn ông đầu tiên cô gặp." Bành Sa Sa lén nhìn Mộc Y Tinh rồi ra hiệu với cô ta.Mộc Y Tinh mỉm cười đắc ý khi kế hoạch đang đi đúng hướng.Ninh Hề Nhi nghiến răng, "Có thể đổi cái khác được không?""Ơ hơ, Ninh Hề Nhi à, cô định nhận thua luôn sao?""Đúng vậy, đừng làm mọi người mất hứng! Chính cô chọn thử thách cơ mà!""..."Ninh Hề Nhi bất đắc dĩ đành đứng lên ra ngoài, vừa kéo cửa ra đã gặp một người đàn ông có thân hình vạm vỡ đi ngang qua.Cả phòng thấy vậy thì đều hào hứng chờ xem trò hay. Người đàn ông này trông tướng tá bặm trợn như vậy, không biết Ninh Hề Nhi sẽ dùng cách gì để lấy được số điện thoại của anh ta đây?Ninh Hề Nhi đảo mắt một vòng, nhanh trí nghĩ ra một ý tưởng khá ổn, cô tiến lên trước mỉm cười với người đàn ông nọ, "Chào anh đẹp trai, tôi là thực tập sinh của Công ty Giải trí Truyền hình Tiểu Bạch Bạch. Tôi muốn mời anh quay một clip quảng cáo nhỏ, nếu tiện thì anh có thể cho tôi xin số điện thoại để liên hệ được không ạ?"Người đàn ông nọ rất vui vẻ đưa số điện thoại cho cô, còn tỏ ra hơi ngượng, "Bao giờ quay thì cô cứ liên hệ báo trước tôi một tiếng nhé, tôi sẽ sắp xếp thời gian."Ninh Hề Nhi cố nhịn cười rồi gật đầu với anh ta, "Được, thưa anh!"Xin số xong, cô bình tĩnh về phòng, vừa đóng cửa lại bèn mỉm cười, "Ok rồi!"Mọi người đều ồ lên một tiếng, đúng là cao tay!"Công ty Tiểu Bạch Bạch... Ha ha ha, nghe đáng yêu ghê gớm." Tiêu Hi Thần đang cười tít mắt, đột nhiên cảm thấy lạnh hết sống lưng. Cậu ta quay đầu lại, thấy Kỷ Dạ Bạch đang nhìn cậu ta với ánh mắt cảnh cáo khiến cậu ta nín bặt, hắn còn làm động tác kéo khóa miệng cho chắc ăn."Chúng ta chơi tiếp!" Mọi người càng lúc càng thấy hào hứng với trò chơi này, bèn gấp gáp giục chơi tiếp.Một phút sau, chai rượu lại chỉ vào Ninh Hề Nhi lần nữa. Ninh Hề Nhi cảm thấy có điều gì đó không ổn, chắc không có ai giở trò với chai rượu này đó chứ?"Quốc vương của ván này là tôi!" Mộc Y Tinh khẽ mỉm cười dịu dàng, song Ninh Hề Nhi có thể thấy được sự hung dữ từ nụ cười ấy, "Ninh Hề Nhi, lần này cô chọn nói thật hay thử thách?"

Chương 153: Pháo hoa khác biệt (1)