Tại nhà họ Ninh, thành phố Anh Đào... Mùa đông năm nay lạnh đến mức kỳ lạ, tiếng chuông báo thức đầu giường đã reo vang một lúc lâu mà Ninh Hề Nhi vẫn lười biếng không chịu tắt đi. Cô ngáp dài rồi thò đầu ra khỏi chăn với tốc độ rùa bò. Rèm cửa được kéo kín mít, trong phòng chỉ có ánh đèn màu cam vàng hắt ra từ chiếc đèn bàn, khiến khuôn mặt trắng trẻo xinh xắn của cô thêm phần dịu dàng và ấm áp. Chớp chớp hàng mi dài, cô mơ mơ màng màng ấn nút gọi cho nhà họ Kỷ - hàng xóm nhà cô. Điện thoại đầu bên kia bắt máy, một giọng nam trầm thấp vang lên, "Alo?" "Bảo Miêu Miêu sang đây đi, tôi có chuyện gấp cần tìm con bé, chuyện này liên quan tới mạng người đó!" Ninh Hề Nhi nói xong liền ngáp một cái, rồi lại chui vào chăn với đôi mắt ngái ngủ. Rầm! Cửa phòng ngủ bị bật tung, ngay lập tức, Ninh Hề Nhi cảm thấy mình bị ai đó lôi từ trong chăn ra một cách gấp gáp và có phần thô lỗ. "Ninh Hề! Cậu không sao chứ? Này… tỉnh lại đi!" "Oáp… Đừng… đừng lay nữa!" Ninh Hề Nhi thấy mình bị lay tới mức sắp…
Chương 187: Tôi thích cậu (8)
Cục Cưng, Ôm Cái Nào!Tác giả: AnXiangNuanTruyện Ngôn TìnhTại nhà họ Ninh, thành phố Anh Đào... Mùa đông năm nay lạnh đến mức kỳ lạ, tiếng chuông báo thức đầu giường đã reo vang một lúc lâu mà Ninh Hề Nhi vẫn lười biếng không chịu tắt đi. Cô ngáp dài rồi thò đầu ra khỏi chăn với tốc độ rùa bò. Rèm cửa được kéo kín mít, trong phòng chỉ có ánh đèn màu cam vàng hắt ra từ chiếc đèn bàn, khiến khuôn mặt trắng trẻo xinh xắn của cô thêm phần dịu dàng và ấm áp. Chớp chớp hàng mi dài, cô mơ mơ màng màng ấn nút gọi cho nhà họ Kỷ - hàng xóm nhà cô. Điện thoại đầu bên kia bắt máy, một giọng nam trầm thấp vang lên, "Alo?" "Bảo Miêu Miêu sang đây đi, tôi có chuyện gấp cần tìm con bé, chuyện này liên quan tới mạng người đó!" Ninh Hề Nhi nói xong liền ngáp một cái, rồi lại chui vào chăn với đôi mắt ngái ngủ. Rầm! Cửa phòng ngủ bị bật tung, ngay lập tức, Ninh Hề Nhi cảm thấy mình bị ai đó lôi từ trong chăn ra một cách gấp gáp và có phần thô lỗ. "Ninh Hề! Cậu không sao chứ? Này… tỉnh lại đi!" "Oáp… Đừng… đừng lay nữa!" Ninh Hề Nhi thấy mình bị lay tới mức sắp… Editor: NguyetmaiNinh Hề Nhi tức muốn nổ phổi, "Xin lỗi, tôi vừa ý bộ này rồi! Đồ của tôi, cho dù tôi có vứt cũng không cho người khác!"Nhân viên bán hàng nhìn mặt đoán ý, dè dặt khuyên Tần Cẩn Du, "Quả thực là vị khách này đã thử trước chị, dựa theo quy định của chúng tôi thì đúng là nên bán cho cô ấy."Tần Cẩn Du mỉa mai cười lạnh, "Cô ta mua nổi không?"Ninh Hề Nhi không nói gì, cô mở túi xách lấy ra một tấm thẻ màu đen vô cùng chói mắt, nhân viên phục vụ hốt hoảng lên tiếng, "Thẻ đen..."Cô ta mới chỉ nhìn thấy thẻ này trên mạng, nghe nói thẻ này phát hành có hạn trên toàn cầu, người có được tấm thẻ này không phải giàu sang thì cũng là phú quý! Thẻ này không hạn chế mức sử dụng, có thể nói, lấy thẻ này mua một cái máy bay, một cái du thuyền cũng không thành vấn đề!Tần Cẩn Du không dám tin!Sao có thể? Tại sao Ninh Hề Nhi lại có thẻ đen?Nhất định là thẻ giả!Cô ta giật lấy tấm thẻ của Ninh Hề Nhi, cô ta đảo mắt nhìn, sau đó mỉm cười.Đây là thẻ đen không sai, nhưng bên trên in kí hiệu của nhà họ Ngôn!Đây là thẻ của Ngôn Dịch Thâm, cô ta đã từng nhìn thấy rồi!"Có vài người, không biết xấu hổ là gì, thật đáng sợ. Ngay cả thẻ Hội trưởng cũng đưa cho cô rồi, cô phải ngủ cùng anh ấy mấy lần mới đổi được vậy?"Ninh Hề Nhi cau mày, vốn dĩ cô không định quẹt thẻ của Ngôn Dịch Thâm nữa, chỉ là một bộ váy thôi mà, đâu phải cô không mua nổi!"Tần Cẩn Du, nhà chị ở cạnh biển đúng không? Sao chị quản nhiều thế hả! Còn nữa, cây ngay không sợ chết đứng, chị thích nghĩ sao thì tùy, chị toàn nghĩ người khác hèn hạ đến vậy, thế thì chỉ có thể nói rằng lòng dạ chị thật đen tối!""Cô nói ai lòng dạ đen tối? Cô không có học hả? Hội trưởng chẳng qua chỉ đang đùa giỡn với cô mà thôi, cô tưởng đó là thật hả? Đồ mất não! Cô vẫn còn mơ mộng được gả cho anh ấy ư?" Tần Cẩn Du liếc xéo, cô ta không nhịn được nâng giọng lên.Tiêu Hi Thần nghe thấy động tĩnh, vội vàng tiến tới, "Có chuyện gì thế, sao hai người lại cãi lộn rồi?"Ninh Hề Nhi giải thích cho cậu ta nghe một lần, vì tức giận nên mặt cô đỏ ửng lên, thay đổi này bị Kỷ Dạ Bạch đứng một bên thu vào trong mắt.Mắt hắn càng lúc càng tối sầm lại.Tiêu Hi Thần nghe xong như bị sét đánh, Tần Cẩn Du này, vừa nhìn đã biết đang bị bệnh công chúa giai đoạn cuối rồi...Cô ta cao sang quý phái thì sao? Cô ta thanh cao thì sao? Gia thế cô ta lớn mạnh thì sao?Nếu Ninh Hề Nhi nói ra cái danh nhà họ Ninh, thì cũng đủ quăng nhà họ Tần ra xa mười tám con phố rồi!"Chị Tần à, chắc là chị hiểu nhầm gì rồi..."Tần Cẩn Du cắt lời cậu ta, ác ý suy đoán, "Tổ trưởng Tiêu, ngay cả cậu cũng bị lừa sao?"Tiêu Hi Thần ngẩn ra: "Hả?""Lên giường với loại con gái rẻ mạt như cô ta, coi chừng dính bệnh!" Tần Cẩn Du lấy tay phẩy phẩy không khí, ánh mắt cô ta nhìn Ninh Hề Nhi ngập tràn chán ghét.Tiêu Hi Thần: CMN!Người tốt tính như cậu ta cũng không chịu nổi nữa mà muốn đánh nhau rồi!Ninh Hề Nhi phát cáu, "Nói lý với người như chị cũng vô dụng!"Một đôi tay nhẹ nhàng giữ lấy bờ vai cô, cùng với đó là giọng nói trầm thấp, "Ninh Hề, vụ hợp tác kia của nhà chúng ta, cậu bảo bố cậu xem chưa?""Hả?" Ninh Hề Nhi trợn tròn mắt, vụ hợp tác nào?Tần Cẩn Du nghe thấy câu này thì mặt biến sắc!Kỷ Dạ Bạch véo má Ninh Hề Nhi, "Mặc dù tôi biết chú có thể không quan tâm đến chút lợi ích này, nhưng, vẫn phải phiền cậu nói chuyện với chú, bảo chú ấy hợp tác với Kỷ Thị chúng tôi, được chứ?"Ninh Hề Nhi lơ mơ không hiểu gì.Phản ứng của Tần Cẩn Du lại thú vị hơn cô nhiều, cô ta dường như đã sợ đến ngây người rồi!Má ơi, ngay cả Kỷ Dạ Bạch cũng có thái độ như thế với Ninh Hề Nhi, vậy thì có khi nào gia thế của Ninh Hề Nhi vô cùng kinh khủng?Kỷ Dạ Bạch chăm chú nhìn Ninh Hề Nhi, trong mắt hắn như chứa đầy ánh sao, "Hay là cậu đừng ép mình kết hôn với Ngôn Dịch Thâm nữa, mấy điều kiện đó không xứng với cậu. Tôi thích cậu, cậu có thể cân nhắc việc gả cho tôi không?"
Editor: Nguyetmai
Ninh Hề Nhi tức muốn nổ phổi, "Xin lỗi, tôi vừa ý bộ này rồi! Đồ của tôi, cho dù tôi có vứt cũng không cho người khác!"
Nhân viên bán hàng nhìn mặt đoán ý, dè dặt khuyên Tần Cẩn Du, "Quả thực là vị khách này đã thử trước chị, dựa theo quy định của chúng tôi thì đúng là nên bán cho cô ấy."
Tần Cẩn Du mỉa mai cười lạnh, "Cô ta mua nổi không?"
Ninh Hề Nhi không nói gì, cô mở túi xách lấy ra một tấm thẻ màu đen vô cùng chói mắt, nhân viên phục vụ hốt hoảng lên tiếng, "Thẻ đen..."
Cô ta mới chỉ nhìn thấy thẻ này trên mạng, nghe nói thẻ này phát hành có hạn trên toàn cầu, người có được tấm thẻ này không phải giàu sang thì cũng là phú quý! Thẻ này không hạn chế mức sử dụng, có thể nói, lấy thẻ này mua một cái máy bay, một cái du thuyền cũng không thành vấn đề!
Tần Cẩn Du không dám tin!
Sao có thể? Tại sao Ninh Hề Nhi lại có thẻ đen?
Nhất định là thẻ giả!
Cô ta giật lấy tấm thẻ của Ninh Hề Nhi, cô ta đảo mắt nhìn, sau đó mỉm cười.
Đây là thẻ đen không sai, nhưng bên trên in kí hiệu của nhà họ Ngôn!
Đây là thẻ của Ngôn Dịch Thâm, cô ta đã từng nhìn thấy rồi!
"Có vài người, không biết xấu hổ là gì, thật đáng sợ. Ngay cả thẻ Hội trưởng cũng đưa cho cô rồi, cô phải ngủ cùng anh ấy mấy lần mới đổi được vậy?"
Ninh Hề Nhi cau mày, vốn dĩ cô không định quẹt thẻ của Ngôn Dịch Thâm nữa, chỉ là một bộ váy thôi mà, đâu phải cô không mua nổi!
"Tần Cẩn Du, nhà chị ở cạnh biển đúng không? Sao chị quản nhiều thế hả! Còn nữa, cây ngay không sợ chết đứng, chị thích nghĩ sao thì tùy, chị toàn nghĩ người khác hèn hạ đến vậy, thế thì chỉ có thể nói rằng lòng dạ chị thật đen tối!"
"Cô nói ai lòng dạ đen tối? Cô không có học hả? Hội trưởng chẳng qua chỉ đang đùa giỡn với cô mà thôi, cô tưởng đó là thật hả? Đồ mất não! Cô vẫn còn mơ mộng được gả cho anh ấy ư?" Tần Cẩn Du liếc xéo, cô ta không nhịn được nâng giọng lên.
Tiêu Hi Thần nghe thấy động tĩnh, vội vàng tiến tới, "Có chuyện gì thế, sao hai người lại cãi lộn rồi?"
Ninh Hề Nhi giải thích cho cậu ta nghe một lần, vì tức giận nên mặt cô đỏ ửng lên, thay đổi này bị Kỷ Dạ Bạch đứng một bên thu vào trong mắt.
Mắt hắn càng lúc càng tối sầm lại.
Tiêu Hi Thần nghe xong như bị sét đánh, Tần Cẩn Du này, vừa nhìn đã biết đang bị bệnh công chúa giai đoạn cuối rồi...
Cô ta cao sang quý phái thì sao? Cô ta thanh cao thì sao? Gia thế cô ta lớn mạnh thì sao?
Nếu Ninh Hề Nhi nói ra cái danh nhà họ Ninh, thì cũng đủ quăng nhà họ Tần ra xa mười tám con phố rồi!
"Chị Tần à, chắc là chị hiểu nhầm gì rồi..."
Tần Cẩn Du cắt lời cậu ta, ác ý suy đoán, "Tổ trưởng Tiêu, ngay cả cậu cũng bị lừa sao?"
Tiêu Hi Thần ngẩn ra: "Hả?"
"Lên giường với loại con gái rẻ mạt như cô ta, coi chừng dính bệnh!" Tần Cẩn Du lấy tay phẩy phẩy không khí, ánh mắt cô ta nhìn Ninh Hề Nhi ngập tràn chán ghét.
Tiêu Hi Thần: CMN!
Người tốt tính như cậu ta cũng không chịu nổi nữa mà muốn đánh nhau rồi!
Ninh Hề Nhi phát cáu, "Nói lý với người như chị cũng vô dụng!"
Một đôi tay nhẹ nhàng giữ lấy bờ vai cô, cùng với đó là giọng nói trầm thấp, "Ninh Hề, vụ hợp tác kia của nhà chúng ta, cậu bảo bố cậu xem chưa?"
"Hả?" Ninh Hề Nhi trợn tròn mắt, vụ hợp tác nào?
Tần Cẩn Du nghe thấy câu này thì mặt biến sắc!
Kỷ Dạ Bạch véo má Ninh Hề Nhi, "Mặc dù tôi biết chú có thể không quan tâm đến chút lợi ích này, nhưng, vẫn phải phiền cậu nói chuyện với chú, bảo chú ấy hợp tác với Kỷ Thị chúng tôi, được chứ?"
Ninh Hề Nhi lơ mơ không hiểu gì.
Phản ứng của Tần Cẩn Du lại thú vị hơn cô nhiều, cô ta dường như đã sợ đến ngây người rồi!
Má ơi, ngay cả Kỷ Dạ Bạch cũng có thái độ như thế với Ninh Hề Nhi, vậy thì có khi nào gia thế của Ninh Hề Nhi vô cùng kinh khủng?
Kỷ Dạ Bạch chăm chú nhìn Ninh Hề Nhi, trong mắt hắn như chứa đầy ánh sao, "Hay là cậu đừng ép mình kết hôn với Ngôn Dịch Thâm nữa, mấy điều kiện đó không xứng với cậu. Tôi thích cậu, cậu có thể cân nhắc việc gả cho tôi không?"
Cục Cưng, Ôm Cái Nào!Tác giả: AnXiangNuanTruyện Ngôn TìnhTại nhà họ Ninh, thành phố Anh Đào... Mùa đông năm nay lạnh đến mức kỳ lạ, tiếng chuông báo thức đầu giường đã reo vang một lúc lâu mà Ninh Hề Nhi vẫn lười biếng không chịu tắt đi. Cô ngáp dài rồi thò đầu ra khỏi chăn với tốc độ rùa bò. Rèm cửa được kéo kín mít, trong phòng chỉ có ánh đèn màu cam vàng hắt ra từ chiếc đèn bàn, khiến khuôn mặt trắng trẻo xinh xắn của cô thêm phần dịu dàng và ấm áp. Chớp chớp hàng mi dài, cô mơ mơ màng màng ấn nút gọi cho nhà họ Kỷ - hàng xóm nhà cô. Điện thoại đầu bên kia bắt máy, một giọng nam trầm thấp vang lên, "Alo?" "Bảo Miêu Miêu sang đây đi, tôi có chuyện gấp cần tìm con bé, chuyện này liên quan tới mạng người đó!" Ninh Hề Nhi nói xong liền ngáp một cái, rồi lại chui vào chăn với đôi mắt ngái ngủ. Rầm! Cửa phòng ngủ bị bật tung, ngay lập tức, Ninh Hề Nhi cảm thấy mình bị ai đó lôi từ trong chăn ra một cách gấp gáp và có phần thô lỗ. "Ninh Hề! Cậu không sao chứ? Này… tỉnh lại đi!" "Oáp… Đừng… đừng lay nữa!" Ninh Hề Nhi thấy mình bị lay tới mức sắp… Editor: NguyetmaiNinh Hề Nhi tức muốn nổ phổi, "Xin lỗi, tôi vừa ý bộ này rồi! Đồ của tôi, cho dù tôi có vứt cũng không cho người khác!"Nhân viên bán hàng nhìn mặt đoán ý, dè dặt khuyên Tần Cẩn Du, "Quả thực là vị khách này đã thử trước chị, dựa theo quy định của chúng tôi thì đúng là nên bán cho cô ấy."Tần Cẩn Du mỉa mai cười lạnh, "Cô ta mua nổi không?"Ninh Hề Nhi không nói gì, cô mở túi xách lấy ra một tấm thẻ màu đen vô cùng chói mắt, nhân viên phục vụ hốt hoảng lên tiếng, "Thẻ đen..."Cô ta mới chỉ nhìn thấy thẻ này trên mạng, nghe nói thẻ này phát hành có hạn trên toàn cầu, người có được tấm thẻ này không phải giàu sang thì cũng là phú quý! Thẻ này không hạn chế mức sử dụng, có thể nói, lấy thẻ này mua một cái máy bay, một cái du thuyền cũng không thành vấn đề!Tần Cẩn Du không dám tin!Sao có thể? Tại sao Ninh Hề Nhi lại có thẻ đen?Nhất định là thẻ giả!Cô ta giật lấy tấm thẻ của Ninh Hề Nhi, cô ta đảo mắt nhìn, sau đó mỉm cười.Đây là thẻ đen không sai, nhưng bên trên in kí hiệu của nhà họ Ngôn!Đây là thẻ của Ngôn Dịch Thâm, cô ta đã từng nhìn thấy rồi!"Có vài người, không biết xấu hổ là gì, thật đáng sợ. Ngay cả thẻ Hội trưởng cũng đưa cho cô rồi, cô phải ngủ cùng anh ấy mấy lần mới đổi được vậy?"Ninh Hề Nhi cau mày, vốn dĩ cô không định quẹt thẻ của Ngôn Dịch Thâm nữa, chỉ là một bộ váy thôi mà, đâu phải cô không mua nổi!"Tần Cẩn Du, nhà chị ở cạnh biển đúng không? Sao chị quản nhiều thế hả! Còn nữa, cây ngay không sợ chết đứng, chị thích nghĩ sao thì tùy, chị toàn nghĩ người khác hèn hạ đến vậy, thế thì chỉ có thể nói rằng lòng dạ chị thật đen tối!""Cô nói ai lòng dạ đen tối? Cô không có học hả? Hội trưởng chẳng qua chỉ đang đùa giỡn với cô mà thôi, cô tưởng đó là thật hả? Đồ mất não! Cô vẫn còn mơ mộng được gả cho anh ấy ư?" Tần Cẩn Du liếc xéo, cô ta không nhịn được nâng giọng lên.Tiêu Hi Thần nghe thấy động tĩnh, vội vàng tiến tới, "Có chuyện gì thế, sao hai người lại cãi lộn rồi?"Ninh Hề Nhi giải thích cho cậu ta nghe một lần, vì tức giận nên mặt cô đỏ ửng lên, thay đổi này bị Kỷ Dạ Bạch đứng một bên thu vào trong mắt.Mắt hắn càng lúc càng tối sầm lại.Tiêu Hi Thần nghe xong như bị sét đánh, Tần Cẩn Du này, vừa nhìn đã biết đang bị bệnh công chúa giai đoạn cuối rồi...Cô ta cao sang quý phái thì sao? Cô ta thanh cao thì sao? Gia thế cô ta lớn mạnh thì sao?Nếu Ninh Hề Nhi nói ra cái danh nhà họ Ninh, thì cũng đủ quăng nhà họ Tần ra xa mười tám con phố rồi!"Chị Tần à, chắc là chị hiểu nhầm gì rồi..."Tần Cẩn Du cắt lời cậu ta, ác ý suy đoán, "Tổ trưởng Tiêu, ngay cả cậu cũng bị lừa sao?"Tiêu Hi Thần ngẩn ra: "Hả?""Lên giường với loại con gái rẻ mạt như cô ta, coi chừng dính bệnh!" Tần Cẩn Du lấy tay phẩy phẩy không khí, ánh mắt cô ta nhìn Ninh Hề Nhi ngập tràn chán ghét.Tiêu Hi Thần: CMN!Người tốt tính như cậu ta cũng không chịu nổi nữa mà muốn đánh nhau rồi!Ninh Hề Nhi phát cáu, "Nói lý với người như chị cũng vô dụng!"Một đôi tay nhẹ nhàng giữ lấy bờ vai cô, cùng với đó là giọng nói trầm thấp, "Ninh Hề, vụ hợp tác kia của nhà chúng ta, cậu bảo bố cậu xem chưa?""Hả?" Ninh Hề Nhi trợn tròn mắt, vụ hợp tác nào?Tần Cẩn Du nghe thấy câu này thì mặt biến sắc!Kỷ Dạ Bạch véo má Ninh Hề Nhi, "Mặc dù tôi biết chú có thể không quan tâm đến chút lợi ích này, nhưng, vẫn phải phiền cậu nói chuyện với chú, bảo chú ấy hợp tác với Kỷ Thị chúng tôi, được chứ?"Ninh Hề Nhi lơ mơ không hiểu gì.Phản ứng của Tần Cẩn Du lại thú vị hơn cô nhiều, cô ta dường như đã sợ đến ngây người rồi!Má ơi, ngay cả Kỷ Dạ Bạch cũng có thái độ như thế với Ninh Hề Nhi, vậy thì có khi nào gia thế của Ninh Hề Nhi vô cùng kinh khủng?Kỷ Dạ Bạch chăm chú nhìn Ninh Hề Nhi, trong mắt hắn như chứa đầy ánh sao, "Hay là cậu đừng ép mình kết hôn với Ngôn Dịch Thâm nữa, mấy điều kiện đó không xứng với cậu. Tôi thích cậu, cậu có thể cân nhắc việc gả cho tôi không?"