Tác giả:

Tại nhà họ Ninh, thành phố Anh Đào... Mùa đông năm nay lạnh đến mức kỳ lạ, tiếng chuông báo thức đầu giường đã reo vang một lúc lâu mà Ninh Hề Nhi vẫn lười biếng không chịu tắt đi. Cô ngáp dài rồi thò đầu ra khỏi chăn với tốc độ rùa bò. Rèm cửa được kéo kín mít, trong phòng chỉ có ánh đèn màu cam vàng hắt ra từ chiếc đèn bàn, khiến khuôn mặt trắng trẻo xinh xắn của cô thêm phần dịu dàng và ấm áp. Chớp chớp hàng mi dài, cô mơ mơ màng màng ấn nút gọi cho nhà họ Kỷ - hàng xóm nhà cô. Điện thoại đầu bên kia bắt máy, một giọng nam trầm thấp vang lên, "Alo?" "Bảo Miêu Miêu sang đây đi, tôi có chuyện gấp cần tìm con bé, chuyện này liên quan tới mạng người đó!" Ninh Hề Nhi nói xong liền ngáp một cái, rồi lại chui vào chăn với đôi mắt ngái ngủ. Rầm! Cửa phòng ngủ bị bật tung, ngay lập tức, Ninh Hề Nhi cảm thấy mình bị ai đó lôi từ trong chăn ra một cách gấp gáp và có phần thô lỗ. "Ninh Hề! Cậu không sao chứ? Này… tỉnh lại đi!" "Oáp… Đừng… đừng lay nữa!" Ninh Hề Nhi thấy mình bị lay tới mức sắp…

Chương 189: Tôi không ngại biến giả thành thật với cậu

Cục Cưng, Ôm Cái Nào!Tác giả: AnXiangNuanTruyện Ngôn TìnhTại nhà họ Ninh, thành phố Anh Đào... Mùa đông năm nay lạnh đến mức kỳ lạ, tiếng chuông báo thức đầu giường đã reo vang một lúc lâu mà Ninh Hề Nhi vẫn lười biếng không chịu tắt đi. Cô ngáp dài rồi thò đầu ra khỏi chăn với tốc độ rùa bò. Rèm cửa được kéo kín mít, trong phòng chỉ có ánh đèn màu cam vàng hắt ra từ chiếc đèn bàn, khiến khuôn mặt trắng trẻo xinh xắn của cô thêm phần dịu dàng và ấm áp. Chớp chớp hàng mi dài, cô mơ mơ màng màng ấn nút gọi cho nhà họ Kỷ - hàng xóm nhà cô. Điện thoại đầu bên kia bắt máy, một giọng nam trầm thấp vang lên, "Alo?" "Bảo Miêu Miêu sang đây đi, tôi có chuyện gấp cần tìm con bé, chuyện này liên quan tới mạng người đó!" Ninh Hề Nhi nói xong liền ngáp một cái, rồi lại chui vào chăn với đôi mắt ngái ngủ. Rầm! Cửa phòng ngủ bị bật tung, ngay lập tức, Ninh Hề Nhi cảm thấy mình bị ai đó lôi từ trong chăn ra một cách gấp gáp và có phần thô lỗ. "Ninh Hề! Cậu không sao chứ? Này… tỉnh lại đi!" "Oáp… Đừng… đừng lay nữa!" Ninh Hề Nhi thấy mình bị lay tới mức sắp… Editor: NguyetmaiKỷ Dạ Bạch nhìn con bé "thanh mai" ngốc nghếch nhà mình mà cong miệng cười.Con bé ngốc này...Nói thì cũng đã nói rồi, lại còn "không cho" người ta nghe thấy cơ đấy!Hắn nhướng mày: "Nếu cậu đã thích tôi nhiều thế thì, tôi không ngại biến giả thành thật với cậu."What?Ninh Hề Nhi thảng thốt lùi lại vài bước, cô khiếp sợ, nghi ngờ, bất an và còn có một chút vui vẻ...Nhưng niềm vui đó làm cô cảm thấy không chân thật, nó vừa tỏa ra bong bóng hạnh phúc thì đã bị cô đập nát."Xin lỗi, tôi nói là thích, là thích kiểu bạn bè, thích kiểu thanh mai trúc mã, cậu không nên hiểu sai ý tôi vậy chứ?" Ninh Hề Nhi luống cuống giải thích, né tránh ánh mắt của hắn.Cô đỏ mặt, hai đầu ngón tay chọc chọc vào nhau, dè dặt bước đến bên cạnh Kỷ Dạ Bạch, sợ hãi hỏi: "Cậu không giận à?""Cậu muốn làm tôi giận à?" Kỷ Dạ Bạch bướng bỉnh hỏi ngược lại.Ninh Hề Nhi lập tức lắc đầu nguầy nguậy, khiến trái tim Kỷ Dạ Bạch lập tức trở nên mềm nhũn."Ngốc nghếch."Hắn nói nhỏ một tiếng, lại làm Ninh Hề Nhi run bần bật, cô l**m môi, duỗi tay ra, "Giảng hòa!"Tầm mắt của Kỷ Dạ Bạch dừng lại trên đôi môi đỏ hồng của cô, đôi mắt hắn tối thẫm, hắn hít một hơi thật sâu mới nắm tay cô lắc qua lắc lại cho có lệ, "Lớn đến từng này rồi còn nắm tay giảng hòa? Cậu là heo hả?""Ừ ừ, cậu là heo!" Ninh Hề Nhi gật đầu.Kỷ Dạ Bạch: "..."Ninh Hề Nhi giật mình nhanh chóng sửa lời, "Không, tôi là heo? À cũng không đúng, chúng ta là heo? Hu hu hu..."Thấy cô tự chế nhạo người khác xong còn tự lôi mình vào, Kỷ Dạ Bạch bất lực không biết nói gì.Ninh Hề Nhi che mặt, cô thực sự thấy rất mất mặt, cô xách túi xách lên, chạy bình bịch ra ngoài."Anh Kỷ, anh còn không đuổi theo?""Chân lợn nhà tôi ngắn, chạy không xa được, cứ để cô ấy đi đi." Dù sao đi nữa hắn cũng đã bí mật phái người âm thầm bảo vệ Ninh Hề Nhi.Tiêu Hi Thần: "...""Tại sao hai người có thể làm tổn thương tôi đến vậy! Tôi vẫn là một em bé vừa ngây thơ lại đáng yêu thôi mà!"Kỷ Dạ Bạch lườm cậu ta, "Cậu mà là em bé hả? Em bé khổng lồ?""...""À, tôi quên mất, cậu không phải em bé, cậu là một con chó độc thân."Tiêu Hi Thần lệ rơi đầy mặt: "Gâu gâu gâu..."...Nhà họ Thành...Thành Du Nhiên ngồi trên sàn nhà, nghe Ninh Hề Nhi kể xong chuyện hôm nay, mắt cô ấy sáng lên, "Ninh Hề, cậu Kỷ ngầu thật đấy! Cậu ấy cố ý hạ mình để Tần Cẩn Du bị mất mặt. Tớ dám cược một gói mì cay, chắc chắn là cậu ấy thích cậu! Kiều Kiều, cậu nói xem đúng không?"Kiều Nam Thành vô tội tạm thời bị túm đến làm "bạn thân" chớp chớp mắt, "Hả?""Chậc, cậu không nghe à?"Ninh Hề Nhi liếc nhìn cậu ta: "Bỏ túi khoai chiên xuống!"Kiều Nam Thành chép miệng, tủi thân thả lại miếng khoai vừa lấy ra vào lại túi."Mất mặt quá đi. Tớ không biết nên đối mặt với Kỷ Dạ Bạch thế nào đây." Ninh Hề Nhi khổ não nói.Thành Du Nhiên không hiểu, "Không phải chỉ là nói nhầm thôi sao? Có gì đâu mà, hai người các cậu quen biết bao nhiêu năm rồi còn gì.""Ừm..."Thành Du Nhiên thấy biểu cảm rối rắm của Ninh Hề Nhi, cô ấy bất chợt bụm miệng, "Đừng nói với tớ là cậu thích Kỷ Dạ Bạch rồi nhé?""Vốn dĩ tớ không ghét cậu ấy mà, làm thanh mai trúc mã nên tớ có chút thích thích cậu ấy.""Hừ! Không phải là thích kiểu thanh mai trúc mã, mà là thích kiểu phụ nữ đối với đàn ông!"

Editor: Nguyetmai

Kỷ Dạ Bạch nhìn con bé "thanh mai" ngốc nghếch nhà mình mà cong miệng cười.

Con bé ngốc này...

Nói thì cũng đã nói rồi, lại còn "không cho" người ta nghe thấy cơ đấy!

Hắn nhướng mày: "Nếu cậu đã thích tôi nhiều thế thì, tôi không ngại biến giả thành thật với cậu."

What?

Ninh Hề Nhi thảng thốt lùi lại vài bước, cô khiếp sợ, nghi ngờ, bất an và còn có một chút vui vẻ...

Nhưng niềm vui đó làm cô cảm thấy không chân thật, nó vừa tỏa ra bong bóng hạnh phúc thì đã bị cô đập nát.

"Xin lỗi, tôi nói là thích, là thích kiểu bạn bè, thích kiểu thanh mai trúc mã, cậu không nên hiểu sai ý tôi vậy chứ?" Ninh Hề Nhi luống cuống giải thích, né tránh ánh mắt của hắn.

Cô đỏ mặt, hai đầu ngón tay chọc chọc vào nhau, dè dặt bước đến bên cạnh Kỷ Dạ Bạch, sợ hãi hỏi: "Cậu không giận à?"

"Cậu muốn làm tôi giận à?" Kỷ Dạ Bạch bướng bỉnh hỏi ngược lại.

Ninh Hề Nhi lập tức lắc đầu nguầy nguậy, khiến trái tim Kỷ Dạ Bạch lập tức trở nên mềm nhũn.

"Ngốc nghếch."

Hắn nói nhỏ một tiếng, lại làm Ninh Hề Nhi run bần bật, cô l**m môi, duỗi tay ra, "Giảng hòa!"

Tầm mắt của Kỷ Dạ Bạch dừng lại trên đôi môi đỏ hồng của cô, đôi mắt hắn tối thẫm, hắn hít một hơi thật sâu mới nắm tay cô lắc qua lắc lại cho có lệ, "Lớn đến từng này rồi còn nắm tay giảng hòa? Cậu là heo hả?"

"Ừ ừ, cậu là heo!" Ninh Hề Nhi gật đầu.

Kỷ Dạ Bạch: "..."

Ninh Hề Nhi giật mình nhanh chóng sửa lời, "Không, tôi là heo? À cũng không đúng, chúng ta là heo? Hu hu hu..."

Thấy cô tự chế nhạo người khác xong còn tự lôi mình vào, Kỷ Dạ Bạch bất lực không biết nói gì.

Ninh Hề Nhi che mặt, cô thực sự thấy rất mất mặt, cô xách túi xách lên, chạy bình bịch ra ngoài.

"Anh Kỷ, anh còn không đuổi theo?"

"Chân lợn nhà tôi ngắn, chạy không xa được, cứ để cô ấy đi đi." Dù sao đi nữa hắn cũng đã bí mật phái người âm thầm bảo vệ Ninh Hề Nhi.

Tiêu Hi Thần: "..."

"Tại sao hai người có thể làm tổn thương tôi đến vậy! Tôi vẫn là một em bé vừa ngây thơ lại đáng yêu thôi mà!"

Kỷ Dạ Bạch lườm cậu ta, "Cậu mà là em bé hả? Em bé khổng lồ?"

"..."

"À, tôi quên mất, cậu không phải em bé, cậu là một con chó độc thân."

Tiêu Hi Thần lệ rơi đầy mặt: "Gâu gâu gâu..."

...

Nhà họ Thành...

Thành Du Nhiên ngồi trên sàn nhà, nghe Ninh Hề Nhi kể xong chuyện hôm nay, mắt cô ấy sáng lên, "Ninh Hề, cậu Kỷ ngầu thật đấy! Cậu ấy cố ý hạ mình để Tần Cẩn Du bị mất mặt. Tớ dám cược một gói mì cay, chắc chắn là cậu ấy thích cậu! Kiều Kiều, cậu nói xem đúng không?"

Kiều Nam Thành vô tội tạm thời bị túm đến làm "bạn thân" chớp chớp mắt, "Hả?"

"Chậc, cậu không nghe à?"

Ninh Hề Nhi liếc nhìn cậu ta: "Bỏ túi khoai chiên xuống!"

Kiều Nam Thành chép miệng, tủi thân thả lại miếng khoai vừa lấy ra vào lại túi.

"Mất mặt quá đi. Tớ không biết nên đối mặt với Kỷ Dạ Bạch thế nào đây." Ninh Hề Nhi khổ não nói.

Thành Du Nhiên không hiểu, "Không phải chỉ là nói nhầm thôi sao? Có gì đâu mà, hai người các cậu quen biết bao nhiêu năm rồi còn gì."

"Ừm..."

Thành Du Nhiên thấy biểu cảm rối rắm của Ninh Hề Nhi, cô ấy bất chợt bụm miệng, "Đừng nói với tớ là cậu thích Kỷ Dạ Bạch rồi nhé?"

"Vốn dĩ tớ không ghét cậu ấy mà, làm thanh mai trúc mã nên tớ có chút thích thích cậu ấy."

"Hừ! Không phải là thích kiểu thanh mai trúc mã, mà là thích kiểu phụ nữ đối với đàn ông!"

Cục Cưng, Ôm Cái Nào!Tác giả: AnXiangNuanTruyện Ngôn TìnhTại nhà họ Ninh, thành phố Anh Đào... Mùa đông năm nay lạnh đến mức kỳ lạ, tiếng chuông báo thức đầu giường đã reo vang một lúc lâu mà Ninh Hề Nhi vẫn lười biếng không chịu tắt đi. Cô ngáp dài rồi thò đầu ra khỏi chăn với tốc độ rùa bò. Rèm cửa được kéo kín mít, trong phòng chỉ có ánh đèn màu cam vàng hắt ra từ chiếc đèn bàn, khiến khuôn mặt trắng trẻo xinh xắn của cô thêm phần dịu dàng và ấm áp. Chớp chớp hàng mi dài, cô mơ mơ màng màng ấn nút gọi cho nhà họ Kỷ - hàng xóm nhà cô. Điện thoại đầu bên kia bắt máy, một giọng nam trầm thấp vang lên, "Alo?" "Bảo Miêu Miêu sang đây đi, tôi có chuyện gấp cần tìm con bé, chuyện này liên quan tới mạng người đó!" Ninh Hề Nhi nói xong liền ngáp một cái, rồi lại chui vào chăn với đôi mắt ngái ngủ. Rầm! Cửa phòng ngủ bị bật tung, ngay lập tức, Ninh Hề Nhi cảm thấy mình bị ai đó lôi từ trong chăn ra một cách gấp gáp và có phần thô lỗ. "Ninh Hề! Cậu không sao chứ? Này… tỉnh lại đi!" "Oáp… Đừng… đừng lay nữa!" Ninh Hề Nhi thấy mình bị lay tới mức sắp… Editor: NguyetmaiKỷ Dạ Bạch nhìn con bé "thanh mai" ngốc nghếch nhà mình mà cong miệng cười.Con bé ngốc này...Nói thì cũng đã nói rồi, lại còn "không cho" người ta nghe thấy cơ đấy!Hắn nhướng mày: "Nếu cậu đã thích tôi nhiều thế thì, tôi không ngại biến giả thành thật với cậu."What?Ninh Hề Nhi thảng thốt lùi lại vài bước, cô khiếp sợ, nghi ngờ, bất an và còn có một chút vui vẻ...Nhưng niềm vui đó làm cô cảm thấy không chân thật, nó vừa tỏa ra bong bóng hạnh phúc thì đã bị cô đập nát."Xin lỗi, tôi nói là thích, là thích kiểu bạn bè, thích kiểu thanh mai trúc mã, cậu không nên hiểu sai ý tôi vậy chứ?" Ninh Hề Nhi luống cuống giải thích, né tránh ánh mắt của hắn.Cô đỏ mặt, hai đầu ngón tay chọc chọc vào nhau, dè dặt bước đến bên cạnh Kỷ Dạ Bạch, sợ hãi hỏi: "Cậu không giận à?""Cậu muốn làm tôi giận à?" Kỷ Dạ Bạch bướng bỉnh hỏi ngược lại.Ninh Hề Nhi lập tức lắc đầu nguầy nguậy, khiến trái tim Kỷ Dạ Bạch lập tức trở nên mềm nhũn."Ngốc nghếch."Hắn nói nhỏ một tiếng, lại làm Ninh Hề Nhi run bần bật, cô l**m môi, duỗi tay ra, "Giảng hòa!"Tầm mắt của Kỷ Dạ Bạch dừng lại trên đôi môi đỏ hồng của cô, đôi mắt hắn tối thẫm, hắn hít một hơi thật sâu mới nắm tay cô lắc qua lắc lại cho có lệ, "Lớn đến từng này rồi còn nắm tay giảng hòa? Cậu là heo hả?""Ừ ừ, cậu là heo!" Ninh Hề Nhi gật đầu.Kỷ Dạ Bạch: "..."Ninh Hề Nhi giật mình nhanh chóng sửa lời, "Không, tôi là heo? À cũng không đúng, chúng ta là heo? Hu hu hu..."Thấy cô tự chế nhạo người khác xong còn tự lôi mình vào, Kỷ Dạ Bạch bất lực không biết nói gì.Ninh Hề Nhi che mặt, cô thực sự thấy rất mất mặt, cô xách túi xách lên, chạy bình bịch ra ngoài."Anh Kỷ, anh còn không đuổi theo?""Chân lợn nhà tôi ngắn, chạy không xa được, cứ để cô ấy đi đi." Dù sao đi nữa hắn cũng đã bí mật phái người âm thầm bảo vệ Ninh Hề Nhi.Tiêu Hi Thần: "...""Tại sao hai người có thể làm tổn thương tôi đến vậy! Tôi vẫn là một em bé vừa ngây thơ lại đáng yêu thôi mà!"Kỷ Dạ Bạch lườm cậu ta, "Cậu mà là em bé hả? Em bé khổng lồ?""...""À, tôi quên mất, cậu không phải em bé, cậu là một con chó độc thân."Tiêu Hi Thần lệ rơi đầy mặt: "Gâu gâu gâu..."...Nhà họ Thành...Thành Du Nhiên ngồi trên sàn nhà, nghe Ninh Hề Nhi kể xong chuyện hôm nay, mắt cô ấy sáng lên, "Ninh Hề, cậu Kỷ ngầu thật đấy! Cậu ấy cố ý hạ mình để Tần Cẩn Du bị mất mặt. Tớ dám cược một gói mì cay, chắc chắn là cậu ấy thích cậu! Kiều Kiều, cậu nói xem đúng không?"Kiều Nam Thành vô tội tạm thời bị túm đến làm "bạn thân" chớp chớp mắt, "Hả?""Chậc, cậu không nghe à?"Ninh Hề Nhi liếc nhìn cậu ta: "Bỏ túi khoai chiên xuống!"Kiều Nam Thành chép miệng, tủi thân thả lại miếng khoai vừa lấy ra vào lại túi."Mất mặt quá đi. Tớ không biết nên đối mặt với Kỷ Dạ Bạch thế nào đây." Ninh Hề Nhi khổ não nói.Thành Du Nhiên không hiểu, "Không phải chỉ là nói nhầm thôi sao? Có gì đâu mà, hai người các cậu quen biết bao nhiêu năm rồi còn gì.""Ừm..."Thành Du Nhiên thấy biểu cảm rối rắm của Ninh Hề Nhi, cô ấy bất chợt bụm miệng, "Đừng nói với tớ là cậu thích Kỷ Dạ Bạch rồi nhé?""Vốn dĩ tớ không ghét cậu ấy mà, làm thanh mai trúc mã nên tớ có chút thích thích cậu ấy.""Hừ! Không phải là thích kiểu thanh mai trúc mã, mà là thích kiểu phụ nữ đối với đàn ông!"

Chương 189: Tôi không ngại biến giả thành thật với cậu