Tại nhà họ Ninh, thành phố Anh Đào... Mùa đông năm nay lạnh đến mức kỳ lạ, tiếng chuông báo thức đầu giường đã reo vang một lúc lâu mà Ninh Hề Nhi vẫn lười biếng không chịu tắt đi. Cô ngáp dài rồi thò đầu ra khỏi chăn với tốc độ rùa bò. Rèm cửa được kéo kín mít, trong phòng chỉ có ánh đèn màu cam vàng hắt ra từ chiếc đèn bàn, khiến khuôn mặt trắng trẻo xinh xắn của cô thêm phần dịu dàng và ấm áp. Chớp chớp hàng mi dài, cô mơ mơ màng màng ấn nút gọi cho nhà họ Kỷ - hàng xóm nhà cô. Điện thoại đầu bên kia bắt máy, một giọng nam trầm thấp vang lên, "Alo?" "Bảo Miêu Miêu sang đây đi, tôi có chuyện gấp cần tìm con bé, chuyện này liên quan tới mạng người đó!" Ninh Hề Nhi nói xong liền ngáp một cái, rồi lại chui vào chăn với đôi mắt ngái ngủ. Rầm! Cửa phòng ngủ bị bật tung, ngay lập tức, Ninh Hề Nhi cảm thấy mình bị ai đó lôi từ trong chăn ra một cách gấp gáp và có phần thô lỗ. "Ninh Hề! Cậu không sao chứ? Này… tỉnh lại đi!" "Oáp… Đừng… đừng lay nữa!" Ninh Hề Nhi thấy mình bị lay tới mức sắp…
Chương 192: Vũ hội linh đình (1)
Cục Cưng, Ôm Cái Nào!Tác giả: AnXiangNuanTruyện Ngôn TìnhTại nhà họ Ninh, thành phố Anh Đào... Mùa đông năm nay lạnh đến mức kỳ lạ, tiếng chuông báo thức đầu giường đã reo vang một lúc lâu mà Ninh Hề Nhi vẫn lười biếng không chịu tắt đi. Cô ngáp dài rồi thò đầu ra khỏi chăn với tốc độ rùa bò. Rèm cửa được kéo kín mít, trong phòng chỉ có ánh đèn màu cam vàng hắt ra từ chiếc đèn bàn, khiến khuôn mặt trắng trẻo xinh xắn của cô thêm phần dịu dàng và ấm áp. Chớp chớp hàng mi dài, cô mơ mơ màng màng ấn nút gọi cho nhà họ Kỷ - hàng xóm nhà cô. Điện thoại đầu bên kia bắt máy, một giọng nam trầm thấp vang lên, "Alo?" "Bảo Miêu Miêu sang đây đi, tôi có chuyện gấp cần tìm con bé, chuyện này liên quan tới mạng người đó!" Ninh Hề Nhi nói xong liền ngáp một cái, rồi lại chui vào chăn với đôi mắt ngái ngủ. Rầm! Cửa phòng ngủ bị bật tung, ngay lập tức, Ninh Hề Nhi cảm thấy mình bị ai đó lôi từ trong chăn ra một cách gấp gáp và có phần thô lỗ. "Ninh Hề! Cậu không sao chứ? Này… tỉnh lại đi!" "Oáp… Đừng… đừng lay nữa!" Ninh Hề Nhi thấy mình bị lay tới mức sắp… Editor: NguyetmaiVới tính cách của Ninh Hề Nhi trước đây thì chắc chắn sẽ phản bác Từ Nại Nại.Nhưng hôm nay không biết vì sao cô lại cảm thấy buồn bực trong lòng, ngực như bị nghẹn lại, vô cùng khó chịu...Khốn kiếp! Đồ khốn kiếp!Hắn ta thích tặng hoa cho cô nào thì liên quan gì đến cô chứ!"Tặng hoa là quyền tự do của mỗi người, Kỷ Dạ Bạch thích tặng ai thì tặng, tôi chẳng quan tâm!" Ninh Hề Nhi tức giận nói. Từ Nại Nại lại đắc ý nhướng mày: "Đây là chính cậu nói đấy nhé..."Ninh Hề Nhi ngẩn ra, nhạy bén cảm nhận được sự lạnh lẽo từ phía sau truyền đến.Cô quay đầu, vừa lúc đối mắt với Kỷ Dạ Bạch.Ninh Hề Nhi giật nảy mình, ấp úng hỏi: "Không, không phải là mấy ngày nay cậu không đến trường rồi à?"Kỷ Dạ Bạch khoanh tay, nhìn xuống cô: "Đêm nay có vũ hội."Lúc này Ninh Hề Nhi mới nhớ ra hôm nay là lễ Giáng sinh.Hôm qua là Noel, Kỷ Dạ Bạch không đến trường, các cô gái theo đuổi hắn tặng cả đống táo và quà, lấp đầy cả chỗ ngồi của Kỷ Dạ Bạch!Còn cô thì chỉ nhận được mỗi táo của Du Nhiên, Kiều Kiều và Giản Nghi Tuyết.Nghĩ đến đây Ninh Hề Nhi càng bực bội hơn, cô chua chát nói: "Nữ sinh muốn khiêu vũ với cậu nhiều không đếm xuể, cậu cẩn thận nhảy mệt đến mức chuột rút chân đấy!"Cô thầm nguyền rủa trong lòng, hừ, tốt nhất là cùng đám con gái kia nhảy đến mức chuột rút luôn đi! Cho chừa cái tật tỏa hormone! Chừa cái tật trêu hoa ghẹo nguyệt lăng nhăng! Chừa cái tội làm nhiều người thích!Kỷ Dạ Bạch nhướng mi mắt, đẩy "biển quà tặng" sang một bên, lười biếng nói: "Tôi có nói là muốn khiêu vũ cùng nữ sinh khác à?"Ninh Hề Nhi tức giận không thèm để ý đến hắn.Nhưng tên ác ma nào đó lại hồn nhiên không biết tâm trạng của Ninh Hề Nhi, hắn sờ cằm rồi quay đầu nói với Từ Nại Nại: "Tôi còn chưa tặng quà Giáng sinh cho cậu thì phải."Từ Nại Nại đỏ mặt: "Hả... cậu Kỷ, cậu muốn tặng quà cho tôi à?"Hu hu hu, gần quá, đẹp trai chết mất...Cô ta sắp chết chìm trong ánh mắt của cậu Kỷ mất rồi!Kỷ Dạ Bạch nhếch miệng, nở nụ cười vô cùng quyến rũ: "Tất cả những thứ này, tặng hết cho cậu."Hắn chỉ vào đống quà trên ghế và trong ngăn bàn.Từ Nại Nại sung sướng phát điên, vội vàng tìm một hộp giấy to cho toàn bộ số quà vào trong rồi để xuống chỗ ngồi bên cạnh mình, còn khoe khoang như thể phi tần được hoàng đế ban thưởng!Thế là lập tức có người ngứa mắt, đặc biệt là những nữ sinh đã tặng quà cho Kỷ Dạ Bạch. Thấy những thứ bọn họ tặng cho Kỷ Dạ Bạch lại trở thành quà tặng cho Từ Nại Nại thì ai mà chịu nổi?Từ Nại Nại đang chìm đắm trong sự sung sướng hoàn toàn không nhận ra, đó không phải là "quà tặng", mà là tai nạn!Ninh Hề Nhi thấy Kỷ Dạ Bạch tặng qua cho Từ Nại Nại thì càng tủi thân hơn.Vừa mới tặng hoa cho hoa khôi trường khác, giờ lại còn tặng cả quà cho lớp phó?Đồ lăng nhăng!Không ra gì!"Này, Ninh mập, quà Noel của tôi đâu?" Kỷ Dạ Bạch chìa tay ra trước mặt Ninh Hề Nhi. Hai ngày nay Ninh Hề Nhi đều ở nhà họ Thành, hắn lại bận rộn chuyện "niềm vui bất ngờ", lâu không gặp, hắn có hơi nhớ cô rồi.Con nhóc này thật sự là càng nhìn càng thấy ưng mắt.Nếu mập thêm chút nữa thì càng tốt, ác ma nào đó đang âm thầm tính toán "kế hoạch nuôi Hề ngốc" thì lại bị Ninh Hề Nhi tạt cho một chậu nước đá tắt cả hứng: "Không có!""Con nhóc nhà cậu không chuẩn bị quà cho anh đây à?" Từ trên người Kỷ Dạ Bạch tỏa ra hơi thở nguy hiểm!Thực ra Ninh Hề Nhi đã chuẩn bị rồi, nhưng bây giờ cô đang rất tức giận, còn lâu mới đưa cho hắn!Kỷ Dạ Bạch nghiến răng, tóm lấy cổ tay Ninh Hề Nhi: "Bây giờ đi mua luôn!"
Editor: Nguyetmai
Với tính cách của Ninh Hề Nhi trước đây thì chắc chắn sẽ phản bác Từ Nại Nại.
Nhưng hôm nay không biết vì sao cô lại cảm thấy buồn bực trong lòng, ngực như bị nghẹn lại, vô cùng khó chịu...
Khốn kiếp! Đồ khốn kiếp!
Hắn ta thích tặng hoa cho cô nào thì liên quan gì đến cô chứ!
"Tặng hoa là quyền tự do của mỗi người, Kỷ Dạ Bạch thích tặng ai thì tặng, tôi chẳng quan tâm!" Ninh Hề Nhi tức giận nói. Từ Nại Nại lại đắc ý nhướng mày: "Đây là chính cậu nói đấy nhé..."
Ninh Hề Nhi ngẩn ra, nhạy bén cảm nhận được sự lạnh lẽo từ phía sau truyền đến.
Cô quay đầu, vừa lúc đối mắt với Kỷ Dạ Bạch.
Ninh Hề Nhi giật nảy mình, ấp úng hỏi: "Không, không phải là mấy ngày nay cậu không đến trường rồi à?"
Kỷ Dạ Bạch khoanh tay, nhìn xuống cô: "Đêm nay có vũ hội."
Lúc này Ninh Hề Nhi mới nhớ ra hôm nay là lễ Giáng sinh.
Hôm qua là Noel, Kỷ Dạ Bạch không đến trường, các cô gái theo đuổi hắn tặng cả đống táo và quà, lấp đầy cả chỗ ngồi của Kỷ Dạ Bạch!
Còn cô thì chỉ nhận được mỗi táo của Du Nhiên, Kiều Kiều và Giản Nghi Tuyết.
Nghĩ đến đây Ninh Hề Nhi càng bực bội hơn, cô chua chát nói: "Nữ sinh muốn khiêu vũ với cậu nhiều không đếm xuể, cậu cẩn thận nhảy mệt đến mức chuột rút chân đấy!"
Cô thầm nguyền rủa trong lòng, hừ, tốt nhất là cùng đám con gái kia nhảy đến mức chuột rút luôn đi! Cho chừa cái tật tỏa hormone! Chừa cái tật trêu hoa ghẹo nguyệt lăng nhăng! Chừa cái tội làm nhiều người thích!
Kỷ Dạ Bạch nhướng mi mắt, đẩy "biển quà tặng" sang một bên, lười biếng nói: "Tôi có nói là muốn khiêu vũ cùng nữ sinh khác à?"
Ninh Hề Nhi tức giận không thèm để ý đến hắn.
Nhưng tên ác ma nào đó lại hồn nhiên không biết tâm trạng của Ninh Hề Nhi, hắn sờ cằm rồi quay đầu nói với Từ Nại Nại: "Tôi còn chưa tặng quà Giáng sinh cho cậu thì phải."
Từ Nại Nại đỏ mặt: "Hả... cậu Kỷ, cậu muốn tặng quà cho tôi à?"
Hu hu hu, gần quá, đẹp trai chết mất...
Cô ta sắp chết chìm trong ánh mắt của cậu Kỷ mất rồi!
Kỷ Dạ Bạch nhếch miệng, nở nụ cười vô cùng quyến rũ: "Tất cả những thứ này, tặng hết cho cậu."
Hắn chỉ vào đống quà trên ghế và trong ngăn bàn.
Từ Nại Nại sung sướng phát điên, vội vàng tìm một hộp giấy to cho toàn bộ số quà vào trong rồi để xuống chỗ ngồi bên cạnh mình, còn khoe khoang như thể phi tần được hoàng đế ban thưởng!
Thế là lập tức có người ngứa mắt, đặc biệt là những nữ sinh đã tặng quà cho Kỷ Dạ Bạch. Thấy những thứ bọn họ tặng cho Kỷ Dạ Bạch lại trở thành quà tặng cho Từ Nại Nại thì ai mà chịu nổi?
Từ Nại Nại đang chìm đắm trong sự sung sướng hoàn toàn không nhận ra, đó không phải là "quà tặng", mà là tai nạn!
Ninh Hề Nhi thấy Kỷ Dạ Bạch tặng qua cho Từ Nại Nại thì càng tủi thân hơn.
Vừa mới tặng hoa cho hoa khôi trường khác, giờ lại còn tặng cả quà cho lớp phó?
Đồ lăng nhăng!
Không ra gì!
"Này, Ninh mập, quà Noel của tôi đâu?" Kỷ Dạ Bạch chìa tay ra trước mặt Ninh Hề Nhi. Hai ngày nay Ninh Hề Nhi đều ở nhà họ Thành, hắn lại bận rộn chuyện "niềm vui bất ngờ", lâu không gặp, hắn có hơi nhớ cô rồi.
Con nhóc này thật sự là càng nhìn càng thấy ưng mắt.
Nếu mập thêm chút nữa thì càng tốt, ác ma nào đó đang âm thầm tính toán "kế hoạch nuôi Hề ngốc" thì lại bị Ninh Hề Nhi tạt cho một chậu nước đá tắt cả hứng: "Không có!"
"Con nhóc nhà cậu không chuẩn bị quà cho anh đây à?" Từ trên người Kỷ Dạ Bạch tỏa ra hơi thở nguy hiểm!
Thực ra Ninh Hề Nhi đã chuẩn bị rồi, nhưng bây giờ cô đang rất tức giận, còn lâu mới đưa cho hắn!
Kỷ Dạ Bạch nghiến răng, tóm lấy cổ tay Ninh Hề Nhi: "Bây giờ đi mua luôn!"
Cục Cưng, Ôm Cái Nào!Tác giả: AnXiangNuanTruyện Ngôn TìnhTại nhà họ Ninh, thành phố Anh Đào... Mùa đông năm nay lạnh đến mức kỳ lạ, tiếng chuông báo thức đầu giường đã reo vang một lúc lâu mà Ninh Hề Nhi vẫn lười biếng không chịu tắt đi. Cô ngáp dài rồi thò đầu ra khỏi chăn với tốc độ rùa bò. Rèm cửa được kéo kín mít, trong phòng chỉ có ánh đèn màu cam vàng hắt ra từ chiếc đèn bàn, khiến khuôn mặt trắng trẻo xinh xắn của cô thêm phần dịu dàng và ấm áp. Chớp chớp hàng mi dài, cô mơ mơ màng màng ấn nút gọi cho nhà họ Kỷ - hàng xóm nhà cô. Điện thoại đầu bên kia bắt máy, một giọng nam trầm thấp vang lên, "Alo?" "Bảo Miêu Miêu sang đây đi, tôi có chuyện gấp cần tìm con bé, chuyện này liên quan tới mạng người đó!" Ninh Hề Nhi nói xong liền ngáp một cái, rồi lại chui vào chăn với đôi mắt ngái ngủ. Rầm! Cửa phòng ngủ bị bật tung, ngay lập tức, Ninh Hề Nhi cảm thấy mình bị ai đó lôi từ trong chăn ra một cách gấp gáp và có phần thô lỗ. "Ninh Hề! Cậu không sao chứ? Này… tỉnh lại đi!" "Oáp… Đừng… đừng lay nữa!" Ninh Hề Nhi thấy mình bị lay tới mức sắp… Editor: NguyetmaiVới tính cách của Ninh Hề Nhi trước đây thì chắc chắn sẽ phản bác Từ Nại Nại.Nhưng hôm nay không biết vì sao cô lại cảm thấy buồn bực trong lòng, ngực như bị nghẹn lại, vô cùng khó chịu...Khốn kiếp! Đồ khốn kiếp!Hắn ta thích tặng hoa cho cô nào thì liên quan gì đến cô chứ!"Tặng hoa là quyền tự do của mỗi người, Kỷ Dạ Bạch thích tặng ai thì tặng, tôi chẳng quan tâm!" Ninh Hề Nhi tức giận nói. Từ Nại Nại lại đắc ý nhướng mày: "Đây là chính cậu nói đấy nhé..."Ninh Hề Nhi ngẩn ra, nhạy bén cảm nhận được sự lạnh lẽo từ phía sau truyền đến.Cô quay đầu, vừa lúc đối mắt với Kỷ Dạ Bạch.Ninh Hề Nhi giật nảy mình, ấp úng hỏi: "Không, không phải là mấy ngày nay cậu không đến trường rồi à?"Kỷ Dạ Bạch khoanh tay, nhìn xuống cô: "Đêm nay có vũ hội."Lúc này Ninh Hề Nhi mới nhớ ra hôm nay là lễ Giáng sinh.Hôm qua là Noel, Kỷ Dạ Bạch không đến trường, các cô gái theo đuổi hắn tặng cả đống táo và quà, lấp đầy cả chỗ ngồi của Kỷ Dạ Bạch!Còn cô thì chỉ nhận được mỗi táo của Du Nhiên, Kiều Kiều và Giản Nghi Tuyết.Nghĩ đến đây Ninh Hề Nhi càng bực bội hơn, cô chua chát nói: "Nữ sinh muốn khiêu vũ với cậu nhiều không đếm xuể, cậu cẩn thận nhảy mệt đến mức chuột rút chân đấy!"Cô thầm nguyền rủa trong lòng, hừ, tốt nhất là cùng đám con gái kia nhảy đến mức chuột rút luôn đi! Cho chừa cái tật tỏa hormone! Chừa cái tật trêu hoa ghẹo nguyệt lăng nhăng! Chừa cái tội làm nhiều người thích!Kỷ Dạ Bạch nhướng mi mắt, đẩy "biển quà tặng" sang một bên, lười biếng nói: "Tôi có nói là muốn khiêu vũ cùng nữ sinh khác à?"Ninh Hề Nhi tức giận không thèm để ý đến hắn.Nhưng tên ác ma nào đó lại hồn nhiên không biết tâm trạng của Ninh Hề Nhi, hắn sờ cằm rồi quay đầu nói với Từ Nại Nại: "Tôi còn chưa tặng quà Giáng sinh cho cậu thì phải."Từ Nại Nại đỏ mặt: "Hả... cậu Kỷ, cậu muốn tặng quà cho tôi à?"Hu hu hu, gần quá, đẹp trai chết mất...Cô ta sắp chết chìm trong ánh mắt của cậu Kỷ mất rồi!Kỷ Dạ Bạch nhếch miệng, nở nụ cười vô cùng quyến rũ: "Tất cả những thứ này, tặng hết cho cậu."Hắn chỉ vào đống quà trên ghế và trong ngăn bàn.Từ Nại Nại sung sướng phát điên, vội vàng tìm một hộp giấy to cho toàn bộ số quà vào trong rồi để xuống chỗ ngồi bên cạnh mình, còn khoe khoang như thể phi tần được hoàng đế ban thưởng!Thế là lập tức có người ngứa mắt, đặc biệt là những nữ sinh đã tặng quà cho Kỷ Dạ Bạch. Thấy những thứ bọn họ tặng cho Kỷ Dạ Bạch lại trở thành quà tặng cho Từ Nại Nại thì ai mà chịu nổi?Từ Nại Nại đang chìm đắm trong sự sung sướng hoàn toàn không nhận ra, đó không phải là "quà tặng", mà là tai nạn!Ninh Hề Nhi thấy Kỷ Dạ Bạch tặng qua cho Từ Nại Nại thì càng tủi thân hơn.Vừa mới tặng hoa cho hoa khôi trường khác, giờ lại còn tặng cả quà cho lớp phó?Đồ lăng nhăng!Không ra gì!"Này, Ninh mập, quà Noel của tôi đâu?" Kỷ Dạ Bạch chìa tay ra trước mặt Ninh Hề Nhi. Hai ngày nay Ninh Hề Nhi đều ở nhà họ Thành, hắn lại bận rộn chuyện "niềm vui bất ngờ", lâu không gặp, hắn có hơi nhớ cô rồi.Con nhóc này thật sự là càng nhìn càng thấy ưng mắt.Nếu mập thêm chút nữa thì càng tốt, ác ma nào đó đang âm thầm tính toán "kế hoạch nuôi Hề ngốc" thì lại bị Ninh Hề Nhi tạt cho một chậu nước đá tắt cả hứng: "Không có!""Con nhóc nhà cậu không chuẩn bị quà cho anh đây à?" Từ trên người Kỷ Dạ Bạch tỏa ra hơi thở nguy hiểm!Thực ra Ninh Hề Nhi đã chuẩn bị rồi, nhưng bây giờ cô đang rất tức giận, còn lâu mới đưa cho hắn!Kỷ Dạ Bạch nghiến răng, tóm lấy cổ tay Ninh Hề Nhi: "Bây giờ đi mua luôn!"