Tại nhà họ Ninh, thành phố Anh Đào... Mùa đông năm nay lạnh đến mức kỳ lạ, tiếng chuông báo thức đầu giường đã reo vang một lúc lâu mà Ninh Hề Nhi vẫn lười biếng không chịu tắt đi. Cô ngáp dài rồi thò đầu ra khỏi chăn với tốc độ rùa bò. Rèm cửa được kéo kín mít, trong phòng chỉ có ánh đèn màu cam vàng hắt ra từ chiếc đèn bàn, khiến khuôn mặt trắng trẻo xinh xắn của cô thêm phần dịu dàng và ấm áp. Chớp chớp hàng mi dài, cô mơ mơ màng màng ấn nút gọi cho nhà họ Kỷ - hàng xóm nhà cô. Điện thoại đầu bên kia bắt máy, một giọng nam trầm thấp vang lên, "Alo?" "Bảo Miêu Miêu sang đây đi, tôi có chuyện gấp cần tìm con bé, chuyện này liên quan tới mạng người đó!" Ninh Hề Nhi nói xong liền ngáp một cái, rồi lại chui vào chăn với đôi mắt ngái ngủ. Rầm! Cửa phòng ngủ bị bật tung, ngay lập tức, Ninh Hề Nhi cảm thấy mình bị ai đó lôi từ trong chăn ra một cách gấp gáp và có phần thô lỗ. "Ninh Hề! Cậu không sao chứ? Này… tỉnh lại đi!" "Oáp… Đừng… đừng lay nữa!" Ninh Hề Nhi thấy mình bị lay tới mức sắp…
Chương 194: Vũ hội linh đình (3)
Cục Cưng, Ôm Cái Nào!Tác giả: AnXiangNuanTruyện Ngôn TìnhTại nhà họ Ninh, thành phố Anh Đào... Mùa đông năm nay lạnh đến mức kỳ lạ, tiếng chuông báo thức đầu giường đã reo vang một lúc lâu mà Ninh Hề Nhi vẫn lười biếng không chịu tắt đi. Cô ngáp dài rồi thò đầu ra khỏi chăn với tốc độ rùa bò. Rèm cửa được kéo kín mít, trong phòng chỉ có ánh đèn màu cam vàng hắt ra từ chiếc đèn bàn, khiến khuôn mặt trắng trẻo xinh xắn của cô thêm phần dịu dàng và ấm áp. Chớp chớp hàng mi dài, cô mơ mơ màng màng ấn nút gọi cho nhà họ Kỷ - hàng xóm nhà cô. Điện thoại đầu bên kia bắt máy, một giọng nam trầm thấp vang lên, "Alo?" "Bảo Miêu Miêu sang đây đi, tôi có chuyện gấp cần tìm con bé, chuyện này liên quan tới mạng người đó!" Ninh Hề Nhi nói xong liền ngáp một cái, rồi lại chui vào chăn với đôi mắt ngái ngủ. Rầm! Cửa phòng ngủ bị bật tung, ngay lập tức, Ninh Hề Nhi cảm thấy mình bị ai đó lôi từ trong chăn ra một cách gấp gáp và có phần thô lỗ. "Ninh Hề! Cậu không sao chứ? Này… tỉnh lại đi!" "Oáp… Đừng… đừng lay nữa!" Ninh Hề Nhi thấy mình bị lay tới mức sắp… Editor: NguyetmaiMộc Y Tinh thấy ánh mắt chứa đầy sự đố kỵ của Tần Cẩn Du,khóe miệng cô ta lặng lẽ cong lên.Đúng là thứ ngu xuẩn.Ninh Hề Nhi nhìn quanh hội trường một lượt, không thấy bóng dáng Kỷ Dạ Bạch đâu.Cô chun mũi, tìm một góc ngồi xuống, chọc chọc chiếc bánh ngọt nhỏ trong khay.Kỷ Dạ Bạch, tên khốn kiếp này!Bây giờ hắn đang ở bên nữ sinh nào đó phải không?Hoa khôi trường? Lớp phó? Hay là... chị gái xinh đẹp mới quen nào đó?Càng nghĩ càng tức, Ninh Hề Nhi tưởng tượng chiếc bánh ngọt là mặt của Kỷ Dạ Bạch rồi chọc thật mạnh. Trên chiếc bánh ngọt nhanh chóng xuất hiện trăm ngàn lỗ thủng, trông vô cùng thê thảm."Này cô vợ tương lai." Giọng nói ôn hòa lịch thiệp vang lên, khiến Ninh Hề Nhi dừng động tác đâm bánh lại.Cô ngẩng đầu thì thấy Ngôn Dịch Thâm đang mỉm cười nhìn về phía cô.Gã mặc bộ vest kiểu cổ màu đỏ rượu vang, còn đeo kính gọng vàng, nhìn qua trông cũng rất ra dáng."Ai là vợ tương lai của anh chứ!" Ninh Hề Nhi bĩu môi.Ngôn Dịch Thâm nhướng mày: "Bố em đã gả em cho tôi rồi, em còn không thừa nhận à?""Tôi lấy ai bố tôi không phải là người quyết định!"Con nhóc này...Thế mà lại khiến gã phải nhìn bằng con mắt khác.Ngôn Dịch Thâm khom người, một tay nâng cằm Ninh Hề Nhi lên, hạ giọng nói: "Em đã hôn tôi rồi, lẽ nào không nên chịu trách nhiệm với tôi sao?"Ninh Hề Nhi vô cùng xấu hổ: "Đó là chuyện ngoài ý muốn!""Nhưng đó là nụ hôn đầu của tôi. Em hôn môi tôi thì nên chịu trách nhiệm với sự thuần khiết của tôi mới phải chứ?"Ngôn Dịch Thâm cố ý đùa giỡn cô, đôi mắt đen láy của Ninh Hề Nhi bỗng trợn to.Bốp!Ninh Hề Nhi đẩy tay gã ra, nghiến răng nói: "Anh lừa tôi! Hôm đó lúc ở nhà ma, người tôi hôn rõ ràng không phải là anh!"Ngày hôm đó cô chỉ hôn trúng cằm người đó, Ngôn Dịch Thâm lại nói là hôn môi!Gã hoàn toàn không phải là người cô hôn nhầm ngày hôm đó!Người cô hôn nhầm ngày hôm đó... rốt cuộc là ai...Ngôn Dịch Thâm sững sờ, gã nhướng mày, sao con nhóc này lại phát hiện ra nhỉ?..."Chị Cẩn Du, hai người đằng kia có phải là Hội trưởng Ngôn và Ninh Hề Nhi không?" Mộc Y Tinh ngạc nhiên kéo cánh tay Tần Cẩn Du.Tần Cẩn Du nhìn thấy hai người trong góc thì lập tức siết chặt chiếc ly trong tay!Một người mặc màu đỏ sẫm, một người màu hồng nhạt, một người dịu dàng, một người đáng yêu, đứng cùng nhau cứ như là cặp đôi trời định vậy.Xứng đôi đến mức đau mắt!Rõ ràng người được đứng bên Ngôn Dịch Thâm phải là cô ta mới đúng!Cô ta xinh đẹp như vậy, mặc bộ váy đắt tiền đến thế, Ninh Hề Nhi có chỗ nào so được với cô ta chứ?"Ầy, Cẩn Du, chị đừng nóng giận, dù sao Ninh Hề Nhi cũng chỉ đùa bỡn với Hội trưởng Ngôn mà thôi, không chừng mấy hôm nữa cô ta lại đá Hội trưởng Ngôn ngay đấy...""Con ả đê tiện này! Tôi nhất định phải cho cô ta xấu mặt mới được!" Tần Cẩn Du tức giận ngắt lời Mộc Y Tinh, nhấc giày cao gót đi thẳng về phía Ninh Hề Nhi.Huỵch!Cô ta va mạnh vào Ninh Hề Nhi, chiếc ly trong tay hơi nghiêng đi một cách khéo léo, nước sinh tố hoa quả bên trong đổ ào vào trước ngực Ninh Hề Nhi!"Ui cha, xin lỗi xin lỗi... cô không sao chứ?" Tần Cẩn Du che miệng, nhưng khó có thể giấu nổi nụ cười trên gương mặt: "Làm sao bây giờ, váy của cô ướt hết rồi...""Tần Cẩn Du, chị cố ý phải không!" Ninh Hề Nhi cau mày."Xin lỗi, để tôi lau cho cô nhé."Ninh Hề Nhi lùi ra sau một bước: "Đừng đụng vào tôi!"Tần Cẩn Du lập tức thu tay lại, không hề có chút thành ý nào. Điều này càng khiến Ninh Hề Nhi thêm chắc chắn về chuyện cô ta cố ý làm vậy!Bỗng có tiếng bước chân đều đặn vang lên từ phía ngoài cửa, cả hội trường đang huyên náo lập tức trở nên yên tĩnh!
Editor: Nguyetmai
Mộc Y Tinh thấy ánh mắt chứa đầy sự đố kỵ của Tần Cẩn Du,khóe miệng cô ta lặng lẽ cong lên.
Đúng là thứ ngu xuẩn.
Ninh Hề Nhi nhìn quanh hội trường một lượt, không thấy bóng dáng Kỷ Dạ Bạch đâu.
Cô chun mũi, tìm một góc ngồi xuống, chọc chọc chiếc bánh ngọt nhỏ trong khay.
Kỷ Dạ Bạch, tên khốn kiếp này!
Bây giờ hắn đang ở bên nữ sinh nào đó phải không?
Hoa khôi trường? Lớp phó? Hay là... chị gái xinh đẹp mới quen nào đó?
Càng nghĩ càng tức, Ninh Hề Nhi tưởng tượng chiếc bánh ngọt là mặt của Kỷ Dạ Bạch rồi chọc thật mạnh. Trên chiếc bánh ngọt nhanh chóng xuất hiện trăm ngàn lỗ thủng, trông vô cùng thê thảm.
"Này cô vợ tương lai." Giọng nói ôn hòa lịch thiệp vang lên, khiến Ninh Hề Nhi dừng động tác đâm bánh lại.
Cô ngẩng đầu thì thấy Ngôn Dịch Thâm đang mỉm cười nhìn về phía cô.
Gã mặc bộ vest kiểu cổ màu đỏ rượu vang, còn đeo kính gọng vàng, nhìn qua trông cũng rất ra dáng.
"Ai là vợ tương lai của anh chứ!" Ninh Hề Nhi bĩu môi.
Ngôn Dịch Thâm nhướng mày: "Bố em đã gả em cho tôi rồi, em còn không thừa nhận à?"
"Tôi lấy ai bố tôi không phải là người quyết định!"
Con nhóc này...
Thế mà lại khiến gã phải nhìn bằng con mắt khác.
Ngôn Dịch Thâm khom người, một tay nâng cằm Ninh Hề Nhi lên, hạ giọng nói: "Em đã hôn tôi rồi, lẽ nào không nên chịu trách nhiệm với tôi sao?"
Ninh Hề Nhi vô cùng xấu hổ: "Đó là chuyện ngoài ý muốn!"
"Nhưng đó là nụ hôn đầu của tôi. Em hôn môi tôi thì nên chịu trách nhiệm với sự thuần khiết của tôi mới phải chứ?"
Ngôn Dịch Thâm cố ý đùa giỡn cô, đôi mắt đen láy của Ninh Hề Nhi bỗng trợn to.
Bốp!
Ninh Hề Nhi đẩy tay gã ra, nghiến răng nói: "Anh lừa tôi! Hôm đó lúc ở nhà ma, người tôi hôn rõ ràng không phải là anh!"
Ngày hôm đó cô chỉ hôn trúng cằm người đó, Ngôn Dịch Thâm lại nói là hôn môi!
Gã hoàn toàn không phải là người cô hôn nhầm ngày hôm đó!
Người cô hôn nhầm ngày hôm đó... rốt cuộc là ai...
Ngôn Dịch Thâm sững sờ, gã nhướng mày, sao con nhóc này lại phát hiện ra nhỉ?
...
"Chị Cẩn Du, hai người đằng kia có phải là Hội trưởng Ngôn và Ninh Hề Nhi không?" Mộc Y Tinh ngạc nhiên kéo cánh tay Tần Cẩn Du.
Tần Cẩn Du nhìn thấy hai người trong góc thì lập tức siết chặt chiếc ly trong tay!
Một người mặc màu đỏ sẫm, một người màu hồng nhạt, một người dịu dàng, một người đáng yêu, đứng cùng nhau cứ như là cặp đôi trời định vậy.
Xứng đôi đến mức đau mắt!
Rõ ràng người được đứng bên Ngôn Dịch Thâm phải là cô ta mới đúng!
Cô ta xinh đẹp như vậy, mặc bộ váy đắt tiền đến thế, Ninh Hề Nhi có chỗ nào so được với cô ta chứ?
"Ầy, Cẩn Du, chị đừng nóng giận, dù sao Ninh Hề Nhi cũng chỉ đùa bỡn với Hội trưởng Ngôn mà thôi, không chừng mấy hôm nữa cô ta lại đá Hội trưởng Ngôn ngay đấy..."
"Con ả đê tiện này! Tôi nhất định phải cho cô ta xấu mặt mới được!" Tần Cẩn Du tức giận ngắt lời Mộc Y Tinh, nhấc giày cao gót đi thẳng về phía Ninh Hề Nhi.
Huỵch!
Cô ta va mạnh vào Ninh Hề Nhi, chiếc ly trong tay hơi nghiêng đi một cách khéo léo, nước sinh tố hoa quả bên trong đổ ào vào trước ngực Ninh Hề Nhi!
"Ui cha, xin lỗi xin lỗi... cô không sao chứ?" Tần Cẩn Du che miệng, nhưng khó có thể giấu nổi nụ cười trên gương mặt: "Làm sao bây giờ, váy của cô ướt hết rồi..."
"Tần Cẩn Du, chị cố ý phải không!" Ninh Hề Nhi cau mày.
"Xin lỗi, để tôi lau cho cô nhé."
Ninh Hề Nhi lùi ra sau một bước: "Đừng đụng vào tôi!"
Tần Cẩn Du lập tức thu tay lại, không hề có chút thành ý nào. Điều này càng khiến Ninh Hề Nhi thêm chắc chắn về chuyện cô ta cố ý làm vậy!
Bỗng có tiếng bước chân đều đặn vang lên từ phía ngoài cửa, cả hội trường đang huyên náo lập tức trở nên yên tĩnh!
Cục Cưng, Ôm Cái Nào!Tác giả: AnXiangNuanTruyện Ngôn TìnhTại nhà họ Ninh, thành phố Anh Đào... Mùa đông năm nay lạnh đến mức kỳ lạ, tiếng chuông báo thức đầu giường đã reo vang một lúc lâu mà Ninh Hề Nhi vẫn lười biếng không chịu tắt đi. Cô ngáp dài rồi thò đầu ra khỏi chăn với tốc độ rùa bò. Rèm cửa được kéo kín mít, trong phòng chỉ có ánh đèn màu cam vàng hắt ra từ chiếc đèn bàn, khiến khuôn mặt trắng trẻo xinh xắn của cô thêm phần dịu dàng và ấm áp. Chớp chớp hàng mi dài, cô mơ mơ màng màng ấn nút gọi cho nhà họ Kỷ - hàng xóm nhà cô. Điện thoại đầu bên kia bắt máy, một giọng nam trầm thấp vang lên, "Alo?" "Bảo Miêu Miêu sang đây đi, tôi có chuyện gấp cần tìm con bé, chuyện này liên quan tới mạng người đó!" Ninh Hề Nhi nói xong liền ngáp một cái, rồi lại chui vào chăn với đôi mắt ngái ngủ. Rầm! Cửa phòng ngủ bị bật tung, ngay lập tức, Ninh Hề Nhi cảm thấy mình bị ai đó lôi từ trong chăn ra một cách gấp gáp và có phần thô lỗ. "Ninh Hề! Cậu không sao chứ? Này… tỉnh lại đi!" "Oáp… Đừng… đừng lay nữa!" Ninh Hề Nhi thấy mình bị lay tới mức sắp… Editor: NguyetmaiMộc Y Tinh thấy ánh mắt chứa đầy sự đố kỵ của Tần Cẩn Du,khóe miệng cô ta lặng lẽ cong lên.Đúng là thứ ngu xuẩn.Ninh Hề Nhi nhìn quanh hội trường một lượt, không thấy bóng dáng Kỷ Dạ Bạch đâu.Cô chun mũi, tìm một góc ngồi xuống, chọc chọc chiếc bánh ngọt nhỏ trong khay.Kỷ Dạ Bạch, tên khốn kiếp này!Bây giờ hắn đang ở bên nữ sinh nào đó phải không?Hoa khôi trường? Lớp phó? Hay là... chị gái xinh đẹp mới quen nào đó?Càng nghĩ càng tức, Ninh Hề Nhi tưởng tượng chiếc bánh ngọt là mặt của Kỷ Dạ Bạch rồi chọc thật mạnh. Trên chiếc bánh ngọt nhanh chóng xuất hiện trăm ngàn lỗ thủng, trông vô cùng thê thảm."Này cô vợ tương lai." Giọng nói ôn hòa lịch thiệp vang lên, khiến Ninh Hề Nhi dừng động tác đâm bánh lại.Cô ngẩng đầu thì thấy Ngôn Dịch Thâm đang mỉm cười nhìn về phía cô.Gã mặc bộ vest kiểu cổ màu đỏ rượu vang, còn đeo kính gọng vàng, nhìn qua trông cũng rất ra dáng."Ai là vợ tương lai của anh chứ!" Ninh Hề Nhi bĩu môi.Ngôn Dịch Thâm nhướng mày: "Bố em đã gả em cho tôi rồi, em còn không thừa nhận à?""Tôi lấy ai bố tôi không phải là người quyết định!"Con nhóc này...Thế mà lại khiến gã phải nhìn bằng con mắt khác.Ngôn Dịch Thâm khom người, một tay nâng cằm Ninh Hề Nhi lên, hạ giọng nói: "Em đã hôn tôi rồi, lẽ nào không nên chịu trách nhiệm với tôi sao?"Ninh Hề Nhi vô cùng xấu hổ: "Đó là chuyện ngoài ý muốn!""Nhưng đó là nụ hôn đầu của tôi. Em hôn môi tôi thì nên chịu trách nhiệm với sự thuần khiết của tôi mới phải chứ?"Ngôn Dịch Thâm cố ý đùa giỡn cô, đôi mắt đen láy của Ninh Hề Nhi bỗng trợn to.Bốp!Ninh Hề Nhi đẩy tay gã ra, nghiến răng nói: "Anh lừa tôi! Hôm đó lúc ở nhà ma, người tôi hôn rõ ràng không phải là anh!"Ngày hôm đó cô chỉ hôn trúng cằm người đó, Ngôn Dịch Thâm lại nói là hôn môi!Gã hoàn toàn không phải là người cô hôn nhầm ngày hôm đó!Người cô hôn nhầm ngày hôm đó... rốt cuộc là ai...Ngôn Dịch Thâm sững sờ, gã nhướng mày, sao con nhóc này lại phát hiện ra nhỉ?..."Chị Cẩn Du, hai người đằng kia có phải là Hội trưởng Ngôn và Ninh Hề Nhi không?" Mộc Y Tinh ngạc nhiên kéo cánh tay Tần Cẩn Du.Tần Cẩn Du nhìn thấy hai người trong góc thì lập tức siết chặt chiếc ly trong tay!Một người mặc màu đỏ sẫm, một người màu hồng nhạt, một người dịu dàng, một người đáng yêu, đứng cùng nhau cứ như là cặp đôi trời định vậy.Xứng đôi đến mức đau mắt!Rõ ràng người được đứng bên Ngôn Dịch Thâm phải là cô ta mới đúng!Cô ta xinh đẹp như vậy, mặc bộ váy đắt tiền đến thế, Ninh Hề Nhi có chỗ nào so được với cô ta chứ?"Ầy, Cẩn Du, chị đừng nóng giận, dù sao Ninh Hề Nhi cũng chỉ đùa bỡn với Hội trưởng Ngôn mà thôi, không chừng mấy hôm nữa cô ta lại đá Hội trưởng Ngôn ngay đấy...""Con ả đê tiện này! Tôi nhất định phải cho cô ta xấu mặt mới được!" Tần Cẩn Du tức giận ngắt lời Mộc Y Tinh, nhấc giày cao gót đi thẳng về phía Ninh Hề Nhi.Huỵch!Cô ta va mạnh vào Ninh Hề Nhi, chiếc ly trong tay hơi nghiêng đi một cách khéo léo, nước sinh tố hoa quả bên trong đổ ào vào trước ngực Ninh Hề Nhi!"Ui cha, xin lỗi xin lỗi... cô không sao chứ?" Tần Cẩn Du che miệng, nhưng khó có thể giấu nổi nụ cười trên gương mặt: "Làm sao bây giờ, váy của cô ướt hết rồi...""Tần Cẩn Du, chị cố ý phải không!" Ninh Hề Nhi cau mày."Xin lỗi, để tôi lau cho cô nhé."Ninh Hề Nhi lùi ra sau một bước: "Đừng đụng vào tôi!"Tần Cẩn Du lập tức thu tay lại, không hề có chút thành ý nào. Điều này càng khiến Ninh Hề Nhi thêm chắc chắn về chuyện cô ta cố ý làm vậy!Bỗng có tiếng bước chân đều đặn vang lên từ phía ngoài cửa, cả hội trường đang huyên náo lập tức trở nên yên tĩnh!