Tác giả:

Tại nhà họ Ninh, thành phố Anh Đào... Mùa đông năm nay lạnh đến mức kỳ lạ, tiếng chuông báo thức đầu giường đã reo vang một lúc lâu mà Ninh Hề Nhi vẫn lười biếng không chịu tắt đi. Cô ngáp dài rồi thò đầu ra khỏi chăn với tốc độ rùa bò. Rèm cửa được kéo kín mít, trong phòng chỉ có ánh đèn màu cam vàng hắt ra từ chiếc đèn bàn, khiến khuôn mặt trắng trẻo xinh xắn của cô thêm phần dịu dàng và ấm áp. Chớp chớp hàng mi dài, cô mơ mơ màng màng ấn nút gọi cho nhà họ Kỷ - hàng xóm nhà cô. Điện thoại đầu bên kia bắt máy, một giọng nam trầm thấp vang lên, "Alo?" "Bảo Miêu Miêu sang đây đi, tôi có chuyện gấp cần tìm con bé, chuyện này liên quan tới mạng người đó!" Ninh Hề Nhi nói xong liền ngáp một cái, rồi lại chui vào chăn với đôi mắt ngái ngủ. Rầm! Cửa phòng ngủ bị bật tung, ngay lập tức, Ninh Hề Nhi cảm thấy mình bị ai đó lôi từ trong chăn ra một cách gấp gáp và có phần thô lỗ. "Ninh Hề! Cậu không sao chứ? Này… tỉnh lại đi!" "Oáp… Đừng… đừng lay nữa!" Ninh Hề Nhi thấy mình bị lay tới mức sắp…

Chương 202: Làm bạn trai tôi (3)

Cục Cưng, Ôm Cái Nào!Tác giả: AnXiangNuanTruyện Ngôn TìnhTại nhà họ Ninh, thành phố Anh Đào... Mùa đông năm nay lạnh đến mức kỳ lạ, tiếng chuông báo thức đầu giường đã reo vang một lúc lâu mà Ninh Hề Nhi vẫn lười biếng không chịu tắt đi. Cô ngáp dài rồi thò đầu ra khỏi chăn với tốc độ rùa bò. Rèm cửa được kéo kín mít, trong phòng chỉ có ánh đèn màu cam vàng hắt ra từ chiếc đèn bàn, khiến khuôn mặt trắng trẻo xinh xắn của cô thêm phần dịu dàng và ấm áp. Chớp chớp hàng mi dài, cô mơ mơ màng màng ấn nút gọi cho nhà họ Kỷ - hàng xóm nhà cô. Điện thoại đầu bên kia bắt máy, một giọng nam trầm thấp vang lên, "Alo?" "Bảo Miêu Miêu sang đây đi, tôi có chuyện gấp cần tìm con bé, chuyện này liên quan tới mạng người đó!" Ninh Hề Nhi nói xong liền ngáp một cái, rồi lại chui vào chăn với đôi mắt ngái ngủ. Rầm! Cửa phòng ngủ bị bật tung, ngay lập tức, Ninh Hề Nhi cảm thấy mình bị ai đó lôi từ trong chăn ra một cách gấp gáp và có phần thô lỗ. "Ninh Hề! Cậu không sao chứ? Này… tỉnh lại đi!" "Oáp… Đừng… đừng lay nữa!" Ninh Hề Nhi thấy mình bị lay tới mức sắp… Editor: NguyetmaiMặt Ninh Hề Nhi ngay lập tức đỏ bừng.Cô bất giác khựng lại giữa chừng, Kỷ Dạ Bạch nhướng mày, tuy hơi nghi hoặc nhưng cũng ngừng lại theo, chỉ có bàn tay vẫn đặt ở eo cô chốc chốc lại vuốt nhẹ, động tác đầy vẻ chiếm hữu.Động tác của hai người thân mật, đám người xung quanh đều nhìn chằm chằm.Kiều Nam Thành rũ mắt, vẻ mặt cô đơn.Ngôn Dịch Thâm thản nhiên nâng ly uống rượu, thậm chí còn cụng ly với Kỷ Dạ Mặc.Cung Tu kinh ngạc giây lát rồi cười khổ.Tiêu Hi Thần kéo Thành Du Nhiên vào góc tố khổ: "Bị đống đường đập vào mặt rồi!"Thành Du Nhiên nhún vai: "Đống đường này tôi nốc hết rồi, cậu cứ tự nhiên."..."Cậu thích tôi?"Giọng nói trầm thấp pha giữa thiếu niên và đàn ông trưởng thành mang đầy vẻ trêu ghẹo, nhẹ nhàng làm rung động con tim.Ánh đèn chùm sáng ngời chiếu rõ gương mặt hắn, ngoài cánh cửa xa hoa kiểu Âu, pháo hoa vẫn đang nở rộ, biển hoa baby màu trắng đang đung đưa lay động.Trái tim như ngừng đập trong khoảnh khắc.Có một số việc bỗng trở nên sáng tỏ.Ninh Hề Nhi cắn môi, ngẩng đầu: "Ừm, thích."Đoàng!Kỷ Dạ Bạch chỉ cảm thấy hình như trong đầu có từng chùm pháo hoa nổ vang, hắn ngây ra một lát, thậm chí còn nghi ngờ tai mình có vấn đề.Cô vừa nói gì vậy?Là thích hắn sao?Là thích hắn sao!Yết hầu cuộn lên cuộn xuống, Kỷ Dạ Bạch nôn nóng muốn có câu trả lời. Tiếng nhạc dừng lại, giọng nói the thé của Tần Cẩn Du vang lên: "Ninh Hề Nhi, cô khiêu vũ với nhiều người đàn ông như vậy, rốt cuộc ai mới là bạn trai của cô?"Kỷ Dạ Bạch nhíu mày, ánh mắt thoáng hiện sự lạnh lùng chết chóc.Ninh Hề Nhi nhìn cô ta, không hiểu ra sao: "Liên quan gì tới cô?"Vẻ mặt Tần Cẩn Du cứng đờ, cô ta nghiến răng, cười nhạo: "Cũng đâu phải chuyện mất mặt gì, vì sao không thể nói?"Đám người vây xem nhìn về phía Ninh Hề Nhi, chờ đợi câu trả lời của cô.Ninh Hề Nhi bực bội, cái con Tần Cẩn Du này sao cứ dây dưa mãi vậy? Không thấy phiền hả!Đột nhiên, đèn chùm trong hội trường nhấp nháy vài cái rồi tắt phụt, toàn bộ hội trường rơi vào bóng tối!Lập tức có vô số tiếng hét vang lên, Ninh Hề Nhi cũng hoảng hồn, nỗi sợ từ trong tiềm thức khiến cả người cô run rẩy.Nhưng cô đã nhanh chóng được kéo vào một vòng tay chắc chắn và ấm áp, Kỷ Dạ Bạch an ủi bên tai cô: "Đừng sợ, có tôi ở đây."Ninh Hề Nhi run rẩy trong lòng.Những người xung quanh không la hét thì cũng vội vàng bật chế độ đèn pin của di động lên để chiếu sáng, chỉ mỗi người đàn ông bên cạnh này có phản ứng đầu tiên là ôm cô đang sợ tối vào lòng.Một suy nghĩ trỗi dậy trong lòng, gần như cô đấy hết dũng khí cả đời nắm chặt cánh tay Kỷ Dạ Bạch: "Kỷ Dạ Bạch, cậu có thể làm bạn trai của tôi không?"Kỷ Dạ Bạch cứng người, mãi vài giây sau hắn mới thấp giọng truy hỏi: "Cậu nói cái gì?"Ninh Hề Nhi cho là hắn không đồng ý, trong lúc cấp bách, suy nghĩ của cô rối loạn, vội vàng sửa lời: "Tôi nói, cậu có thể đóng giả làm bạn trai của tôi không... Không đồng ý cũng không sao..."Trái tim Kỷ Dạ Bạch như từ trên thiên đường rơi xuống vực thẳm.Hắn im lặng, ngón tay siết chặt đến mức tái xanh.Thì ra con nhóc này chỉ muốn lợi dụng hắn.Nhưng mà hắn... Nhưng mà hắn lại tưởng rằng cô đang tỏ tình!Vẻ mặt Kỷ Dạ Bạch âm u, hắn giữ cằm Ninh Hề Nhi, ngang ngược hôn môi cô, mạnh mẽ tách mở môi răng cô."Đồng ý với cậu cũng được. Nhưng cậu phải trả giá lớn!"

Editor: Nguyetmai

Mặt Ninh Hề Nhi ngay lập tức đỏ bừng.

Cô bất giác khựng lại giữa chừng, Kỷ Dạ Bạch nhướng mày, tuy hơi nghi hoặc nhưng cũng ngừng lại theo, chỉ có bàn tay vẫn đặt ở eo cô chốc chốc lại vuốt nhẹ, động tác đầy vẻ chiếm hữu.

Động tác của hai người thân mật, đám người xung quanh đều nhìn chằm chằm.

Kiều Nam Thành rũ mắt, vẻ mặt cô đơn.

Ngôn Dịch Thâm thản nhiên nâng ly uống rượu, thậm chí còn cụng ly với Kỷ Dạ Mặc.

Cung Tu kinh ngạc giây lát rồi cười khổ.

Tiêu Hi Thần kéo Thành Du Nhiên vào góc tố khổ: "Bị đống đường đập vào mặt rồi!"

Thành Du Nhiên nhún vai: "Đống đường này tôi nốc hết rồi, cậu cứ tự nhiên."

...

"Cậu thích tôi?"

Giọng nói trầm thấp pha giữa thiếu niên và đàn ông trưởng thành mang đầy vẻ trêu ghẹo, nhẹ nhàng làm rung động con tim.

Ánh đèn chùm sáng ngời chiếu rõ gương mặt hắn, ngoài cánh cửa xa hoa kiểu Âu, pháo hoa vẫn đang nở rộ, biển hoa baby màu trắng đang đung đưa lay động.

Trái tim như ngừng đập trong khoảnh khắc.

Có một số việc bỗng trở nên sáng tỏ.

Ninh Hề Nhi cắn môi, ngẩng đầu: "Ừm, thích."

Đoàng!

Kỷ Dạ Bạch chỉ cảm thấy hình như trong đầu có từng chùm pháo hoa nổ vang, hắn ngây ra một lát, thậm chí còn nghi ngờ tai mình có vấn đề.

Cô vừa nói gì vậy?

Là thích hắn sao?

Là thích hắn sao!

Yết hầu cuộn lên cuộn xuống, Kỷ Dạ Bạch nôn nóng muốn có câu trả lời. Tiếng nhạc dừng lại, giọng nói the thé của Tần Cẩn Du vang lên: "Ninh Hề Nhi, cô khiêu vũ với nhiều người đàn ông như vậy, rốt cuộc ai mới là bạn trai của cô?"

Kỷ Dạ Bạch nhíu mày, ánh mắt thoáng hiện sự lạnh lùng chết chóc.

Ninh Hề Nhi nhìn cô ta, không hiểu ra sao: "Liên quan gì tới cô?"

Vẻ mặt Tần Cẩn Du cứng đờ, cô ta nghiến răng, cười nhạo: "Cũng đâu phải chuyện mất mặt gì, vì sao không thể nói?"

Đám người vây xem nhìn về phía Ninh Hề Nhi, chờ đợi câu trả lời của cô.

Ninh Hề Nhi bực bội, cái con Tần Cẩn Du này sao cứ dây dưa mãi vậy? Không thấy phiền hả!

Đột nhiên, đèn chùm trong hội trường nhấp nháy vài cái rồi tắt phụt, toàn bộ hội trường rơi vào bóng tối!

Lập tức có vô số tiếng hét vang lên, Ninh Hề Nhi cũng hoảng hồn, nỗi sợ từ trong tiềm thức khiến cả người cô run rẩy.

Nhưng cô đã nhanh chóng được kéo vào một vòng tay chắc chắn và ấm áp, Kỷ Dạ Bạch an ủi bên tai cô: "Đừng sợ, có tôi ở đây."

Ninh Hề Nhi run rẩy trong lòng.

Những người xung quanh không la hét thì cũng vội vàng bật chế độ đèn pin của di động lên để chiếu sáng, chỉ mỗi người đàn ông bên cạnh này có phản ứng đầu tiên là ôm cô đang sợ tối vào lòng.

Một suy nghĩ trỗi dậy trong lòng, gần như cô đấy hết dũng khí cả đời nắm chặt cánh tay Kỷ Dạ Bạch: "Kỷ Dạ Bạch, cậu có thể làm bạn trai của tôi không?"

Kỷ Dạ Bạch cứng người, mãi vài giây sau hắn mới thấp giọng truy hỏi: "Cậu nói cái gì?"

Ninh Hề Nhi cho là hắn không đồng ý, trong lúc cấp bách, suy nghĩ của cô rối loạn, vội vàng sửa lời: "Tôi nói, cậu có thể đóng giả làm bạn trai của tôi không... Không đồng ý cũng không sao..."

Trái tim Kỷ Dạ Bạch như từ trên thiên đường rơi xuống vực thẳm.

Hắn im lặng, ngón tay siết chặt đến mức tái xanh.

Thì ra con nhóc này chỉ muốn lợi dụng hắn.

Nhưng mà hắn... Nhưng mà hắn lại tưởng rằng cô đang tỏ tình!

Vẻ mặt Kỷ Dạ Bạch âm u, hắn giữ cằm Ninh Hề Nhi, ngang ngược hôn môi cô, mạnh mẽ tách mở môi răng cô.

"Đồng ý với cậu cũng được. Nhưng cậu phải trả giá lớn!"

Cục Cưng, Ôm Cái Nào!Tác giả: AnXiangNuanTruyện Ngôn TìnhTại nhà họ Ninh, thành phố Anh Đào... Mùa đông năm nay lạnh đến mức kỳ lạ, tiếng chuông báo thức đầu giường đã reo vang một lúc lâu mà Ninh Hề Nhi vẫn lười biếng không chịu tắt đi. Cô ngáp dài rồi thò đầu ra khỏi chăn với tốc độ rùa bò. Rèm cửa được kéo kín mít, trong phòng chỉ có ánh đèn màu cam vàng hắt ra từ chiếc đèn bàn, khiến khuôn mặt trắng trẻo xinh xắn của cô thêm phần dịu dàng và ấm áp. Chớp chớp hàng mi dài, cô mơ mơ màng màng ấn nút gọi cho nhà họ Kỷ - hàng xóm nhà cô. Điện thoại đầu bên kia bắt máy, một giọng nam trầm thấp vang lên, "Alo?" "Bảo Miêu Miêu sang đây đi, tôi có chuyện gấp cần tìm con bé, chuyện này liên quan tới mạng người đó!" Ninh Hề Nhi nói xong liền ngáp một cái, rồi lại chui vào chăn với đôi mắt ngái ngủ. Rầm! Cửa phòng ngủ bị bật tung, ngay lập tức, Ninh Hề Nhi cảm thấy mình bị ai đó lôi từ trong chăn ra một cách gấp gáp và có phần thô lỗ. "Ninh Hề! Cậu không sao chứ? Này… tỉnh lại đi!" "Oáp… Đừng… đừng lay nữa!" Ninh Hề Nhi thấy mình bị lay tới mức sắp… Editor: NguyetmaiMặt Ninh Hề Nhi ngay lập tức đỏ bừng.Cô bất giác khựng lại giữa chừng, Kỷ Dạ Bạch nhướng mày, tuy hơi nghi hoặc nhưng cũng ngừng lại theo, chỉ có bàn tay vẫn đặt ở eo cô chốc chốc lại vuốt nhẹ, động tác đầy vẻ chiếm hữu.Động tác của hai người thân mật, đám người xung quanh đều nhìn chằm chằm.Kiều Nam Thành rũ mắt, vẻ mặt cô đơn.Ngôn Dịch Thâm thản nhiên nâng ly uống rượu, thậm chí còn cụng ly với Kỷ Dạ Mặc.Cung Tu kinh ngạc giây lát rồi cười khổ.Tiêu Hi Thần kéo Thành Du Nhiên vào góc tố khổ: "Bị đống đường đập vào mặt rồi!"Thành Du Nhiên nhún vai: "Đống đường này tôi nốc hết rồi, cậu cứ tự nhiên."..."Cậu thích tôi?"Giọng nói trầm thấp pha giữa thiếu niên và đàn ông trưởng thành mang đầy vẻ trêu ghẹo, nhẹ nhàng làm rung động con tim.Ánh đèn chùm sáng ngời chiếu rõ gương mặt hắn, ngoài cánh cửa xa hoa kiểu Âu, pháo hoa vẫn đang nở rộ, biển hoa baby màu trắng đang đung đưa lay động.Trái tim như ngừng đập trong khoảnh khắc.Có một số việc bỗng trở nên sáng tỏ.Ninh Hề Nhi cắn môi, ngẩng đầu: "Ừm, thích."Đoàng!Kỷ Dạ Bạch chỉ cảm thấy hình như trong đầu có từng chùm pháo hoa nổ vang, hắn ngây ra một lát, thậm chí còn nghi ngờ tai mình có vấn đề.Cô vừa nói gì vậy?Là thích hắn sao?Là thích hắn sao!Yết hầu cuộn lên cuộn xuống, Kỷ Dạ Bạch nôn nóng muốn có câu trả lời. Tiếng nhạc dừng lại, giọng nói the thé của Tần Cẩn Du vang lên: "Ninh Hề Nhi, cô khiêu vũ với nhiều người đàn ông như vậy, rốt cuộc ai mới là bạn trai của cô?"Kỷ Dạ Bạch nhíu mày, ánh mắt thoáng hiện sự lạnh lùng chết chóc.Ninh Hề Nhi nhìn cô ta, không hiểu ra sao: "Liên quan gì tới cô?"Vẻ mặt Tần Cẩn Du cứng đờ, cô ta nghiến răng, cười nhạo: "Cũng đâu phải chuyện mất mặt gì, vì sao không thể nói?"Đám người vây xem nhìn về phía Ninh Hề Nhi, chờ đợi câu trả lời của cô.Ninh Hề Nhi bực bội, cái con Tần Cẩn Du này sao cứ dây dưa mãi vậy? Không thấy phiền hả!Đột nhiên, đèn chùm trong hội trường nhấp nháy vài cái rồi tắt phụt, toàn bộ hội trường rơi vào bóng tối!Lập tức có vô số tiếng hét vang lên, Ninh Hề Nhi cũng hoảng hồn, nỗi sợ từ trong tiềm thức khiến cả người cô run rẩy.Nhưng cô đã nhanh chóng được kéo vào một vòng tay chắc chắn và ấm áp, Kỷ Dạ Bạch an ủi bên tai cô: "Đừng sợ, có tôi ở đây."Ninh Hề Nhi run rẩy trong lòng.Những người xung quanh không la hét thì cũng vội vàng bật chế độ đèn pin của di động lên để chiếu sáng, chỉ mỗi người đàn ông bên cạnh này có phản ứng đầu tiên là ôm cô đang sợ tối vào lòng.Một suy nghĩ trỗi dậy trong lòng, gần như cô đấy hết dũng khí cả đời nắm chặt cánh tay Kỷ Dạ Bạch: "Kỷ Dạ Bạch, cậu có thể làm bạn trai của tôi không?"Kỷ Dạ Bạch cứng người, mãi vài giây sau hắn mới thấp giọng truy hỏi: "Cậu nói cái gì?"Ninh Hề Nhi cho là hắn không đồng ý, trong lúc cấp bách, suy nghĩ của cô rối loạn, vội vàng sửa lời: "Tôi nói, cậu có thể đóng giả làm bạn trai của tôi không... Không đồng ý cũng không sao..."Trái tim Kỷ Dạ Bạch như từ trên thiên đường rơi xuống vực thẳm.Hắn im lặng, ngón tay siết chặt đến mức tái xanh.Thì ra con nhóc này chỉ muốn lợi dụng hắn.Nhưng mà hắn... Nhưng mà hắn lại tưởng rằng cô đang tỏ tình!Vẻ mặt Kỷ Dạ Bạch âm u, hắn giữ cằm Ninh Hề Nhi, ngang ngược hôn môi cô, mạnh mẽ tách mở môi răng cô."Đồng ý với cậu cũng được. Nhưng cậu phải trả giá lớn!"

Chương 202: Làm bạn trai tôi (3)