Tại nhà họ Ninh, thành phố Anh Đào... Mùa đông năm nay lạnh đến mức kỳ lạ, tiếng chuông báo thức đầu giường đã reo vang một lúc lâu mà Ninh Hề Nhi vẫn lười biếng không chịu tắt đi. Cô ngáp dài rồi thò đầu ra khỏi chăn với tốc độ rùa bò. Rèm cửa được kéo kín mít, trong phòng chỉ có ánh đèn màu cam vàng hắt ra từ chiếc đèn bàn, khiến khuôn mặt trắng trẻo xinh xắn của cô thêm phần dịu dàng và ấm áp. Chớp chớp hàng mi dài, cô mơ mơ màng màng ấn nút gọi cho nhà họ Kỷ - hàng xóm nhà cô. Điện thoại đầu bên kia bắt máy, một giọng nam trầm thấp vang lên, "Alo?" "Bảo Miêu Miêu sang đây đi, tôi có chuyện gấp cần tìm con bé, chuyện này liên quan tới mạng người đó!" Ninh Hề Nhi nói xong liền ngáp một cái, rồi lại chui vào chăn với đôi mắt ngái ngủ. Rầm! Cửa phòng ngủ bị bật tung, ngay lập tức, Ninh Hề Nhi cảm thấy mình bị ai đó lôi từ trong chăn ra một cách gấp gáp và có phần thô lỗ. "Ninh Hề! Cậu không sao chứ? Này… tỉnh lại đi!" "Oáp… Đừng… đừng lay nữa!" Ninh Hề Nhi thấy mình bị lay tới mức sắp…
Chương 219: Du lịch! resort suối nước nóng (5)
Cục Cưng, Ôm Cái Nào!Tác giả: AnXiangNuanTruyện Ngôn TìnhTại nhà họ Ninh, thành phố Anh Đào... Mùa đông năm nay lạnh đến mức kỳ lạ, tiếng chuông báo thức đầu giường đã reo vang một lúc lâu mà Ninh Hề Nhi vẫn lười biếng không chịu tắt đi. Cô ngáp dài rồi thò đầu ra khỏi chăn với tốc độ rùa bò. Rèm cửa được kéo kín mít, trong phòng chỉ có ánh đèn màu cam vàng hắt ra từ chiếc đèn bàn, khiến khuôn mặt trắng trẻo xinh xắn của cô thêm phần dịu dàng và ấm áp. Chớp chớp hàng mi dài, cô mơ mơ màng màng ấn nút gọi cho nhà họ Kỷ - hàng xóm nhà cô. Điện thoại đầu bên kia bắt máy, một giọng nam trầm thấp vang lên, "Alo?" "Bảo Miêu Miêu sang đây đi, tôi có chuyện gấp cần tìm con bé, chuyện này liên quan tới mạng người đó!" Ninh Hề Nhi nói xong liền ngáp một cái, rồi lại chui vào chăn với đôi mắt ngái ngủ. Rầm! Cửa phòng ngủ bị bật tung, ngay lập tức, Ninh Hề Nhi cảm thấy mình bị ai đó lôi từ trong chăn ra một cách gấp gáp và có phần thô lỗ. "Ninh Hề! Cậu không sao chứ? Này… tỉnh lại đi!" "Oáp… Đừng… đừng lay nữa!" Ninh Hề Nhi thấy mình bị lay tới mức sắp… Editor: NguyetmaiMặt trời sắp lặn, ánh chiều tà ấm áp đan xen trên bầu trời đang ngả tối.Ngựa xe như nước, thành phố này vẫn luôn ồn ào như thế.Chiếc Cayanne màu đen giữ khoảng cách bám theo chiếc taxi.Xe taxi dừng lại trước một khu nhà, Ninh Hề Nhi cầm hành lý đi vào, chiếc Cayanne liền dừng ở ven đường gần đó.Hóa ra là tới nhà của Thành Du Nhiên.Kỷ Dạ Bạch thoáng yên tâm, day day huyệt thái dương, lục lọi trong hộp đựng đồ của xe tìm kiếm, rút ra một bao thuốc.Rất hiếm khi hắn không khống chế được cảm xúc, hôm nay cũng chẳng biết sao lại như vậy, buồn bực vô cùng.Châm một điếu thuốc, đôi mắt sâu lắng nhìn những khung cửa sổ đã lên đèn, lén thở dài.Có lẽ đúng là, đến thằng nhóc Hàn Nại Sâm kia hắn cũng không bằng.Rõ ràng trước đây còn có thể thẳng thắn nói ra những điều trong lòng, trưởng thành rồi sao lại khó mở miệng tới vậy."Ninh Hề..." Nhẹ giọng nỉ non cái tên này, "Rốt cuộc tôi nên làm gì với cậu đây..."...Buổi sáng thứ Bảy, Ninh Hề Nhi cùng Thành Du Nhiên mang theo hành lý tới trường, ngoài cổng là những chiếc xe buýt xếp thành một hàng dài.Tìm được xe của lớp S, hai người cất hành lý rồi lên xe.Tiêu Hi Thần thấy bọn họ liền nhiệt tình gọi: "Lại đây, ở đây có chỗ cho ba người!"Một ánh mắt lạnh băng dừng trên cổ khiến Tiêu Hi Thần rùng mình một cái, men theo tầm mắt nhìn qua, bất giác nuốt nước miếng.Anh Kỷ... Anh đừng nhìn em như vậy.Bé sợ nha... (T_T)Thành Du Nhiên qua ngồi trước rồi, Ninh Hề Nhi còn đang đi tới, Tiêu Hi Thần túm lấy Giản Nghi Tuyết ở gần đó, "Lại đây, ngồi đây nè!""A?" Giản Nghi Tuyết chả hiểu trăng sao gì đã bị kéo ngồi xuống."Ê ê, thế tôi ngồi đâu?" Ninh Hề Nhi nhỏ giọng oán trách, nhìn xung quanh một vòng, không ngờ chỉ trong phút chốc mà trên xe đã chật kín chỗ ngồi."Ở kia có chỗ trống kìa!" Tiêu Hi Thần chỉ về một hướng.Ninh Hề Nhi cúi đầu nhìn sang bên đó, thấy Kỷ Dạ Bạch ngồi bắt chéo chân, với người khác thì đó chỉ là một động tác đơn giản, nhưng khi đối tượng là hắn thì lại toát lên khí chất của bậc đế vương.Ninh Hề Nhi phồng má cam chịu, cô chậm chạp lết qua chỗ đó ngồi.Hai người xấu hổ trầm mặc một lúc, Ninh Hề Nhi phá vỡ sự im lặng trước: "Tối qua tôi ngủ không ngon, giờ ngủ bù chút, tới cậu gọi tôi nhé."Nói xong cô nhắm tịt hai mắt lại, cứ như sợ Kỷ Dạ Bạch sẽ nói chuyện với cô không bằng.Trong đôi mắt Kỷ Dạ Bạch thoáng hiện lên vẻ ảm đạm.Thời Niệm Sơ điểm danh, sau khi xác nhận đủ người liền bảo lái xe khởi hành.Ban đầu Ninh Hề Nhi chỉ giả vờ ngủ thôi, rốt cuộc chẳng mấy chốc mà cơn buồn ngủ ập đến, cô ngủ thật luôn.Đầu nghiêng từng chút từng chút rồi ngả hẳn vào vai của Kỷ Dạ Bạch!Kỷ Dạ Bạch lập tức cứng người lại.Đưa mắt ngó sang, nắng mai rực rỡ chiếu lên khuôn mặt con nhóc nằm trong ngực, tạo thành vầng sáng nhàn nhạt trên khuôn mặt trắng nõn như sứ.Yết hầu dịch chuyển lên xuống, Kỷ Dạ Bạch cởi chiếc mũ lưỡi trai trên đầu xuống, đội lên đầu cho Ninh Hề Nhi, kéo vành mũ thấp xuống để che nắng cho cô.Hai cô gái bên cạnh vừa cắn hạn dưa vừa ríu rít trò chuyện."Liệu trong chuyến du lịch này mình có thể vô tình gặp được một anh chàng đẹp trai trên núi không nhể?""Khiếp, mấy người thích leo núi toàn là ông bà già thôi, đừng có nằm mơ..."Hai người càng chém càng high thì chợt thấy ánh mắt lạnh lùng đầy áp lực của Kỷ Dạ Bạch đang nhìn qua.Hai người sợ quá liền im bặt."Ai dám làm ồn đến Ninh Hề thì người đó tự bò lên núi!" Kỷ Dạ Bạch nói vô cùng ngang ngược, xong còn nhìn xung quanh một lượt, "Ai có ý kiến gì không?"
Editor: Nguyetmai
Mặt trời sắp lặn, ánh chiều tà ấm áp đan xen trên bầu trời đang ngả tối.
Ngựa xe như nước, thành phố này vẫn luôn ồn ào như thế.
Chiếc Cayanne màu đen giữ khoảng cách bám theo chiếc taxi.
Xe taxi dừng lại trước một khu nhà, Ninh Hề Nhi cầm hành lý đi vào, chiếc Cayanne liền dừng ở ven đường gần đó.
Hóa ra là tới nhà của Thành Du Nhiên.
Kỷ Dạ Bạch thoáng yên tâm, day day huyệt thái dương, lục lọi trong hộp đựng đồ của xe tìm kiếm, rút ra một bao thuốc.
Rất hiếm khi hắn không khống chế được cảm xúc, hôm nay cũng chẳng biết sao lại như vậy, buồn bực vô cùng.
Châm một điếu thuốc, đôi mắt sâu lắng nhìn những khung cửa sổ đã lên đèn, lén thở dài.
Có lẽ đúng là, đến thằng nhóc Hàn Nại Sâm kia hắn cũng không bằng.
Rõ ràng trước đây còn có thể thẳng thắn nói ra những điều trong lòng, trưởng thành rồi sao lại khó mở miệng tới vậy.
"Ninh Hề..." Nhẹ giọng nỉ non cái tên này, "Rốt cuộc tôi nên làm gì với cậu đây..."
...
Buổi sáng thứ Bảy, Ninh Hề Nhi cùng Thành Du Nhiên mang theo hành lý tới trường, ngoài cổng là những chiếc xe buýt xếp thành một hàng dài.
Tìm được xe của lớp S, hai người cất hành lý rồi lên xe.
Tiêu Hi Thần thấy bọn họ liền nhiệt tình gọi: "Lại đây, ở đây có chỗ cho ba người!"
Một ánh mắt lạnh băng dừng trên cổ khiến Tiêu Hi Thần rùng mình một cái, men theo tầm mắt nhìn qua, bất giác nuốt nước miếng.
Anh Kỷ... Anh đừng nhìn em như vậy.
Bé sợ nha... (T_T)
Thành Du Nhiên qua ngồi trước rồi, Ninh Hề Nhi còn đang đi tới, Tiêu Hi Thần túm lấy Giản Nghi Tuyết ở gần đó, "Lại đây, ngồi đây nè!"
"A?" Giản Nghi Tuyết chả hiểu trăng sao gì đã bị kéo ngồi xuống.
"Ê ê, thế tôi ngồi đâu?" Ninh Hề Nhi nhỏ giọng oán trách, nhìn xung quanh một vòng, không ngờ chỉ trong phút chốc mà trên xe đã chật kín chỗ ngồi.
"Ở kia có chỗ trống kìa!" Tiêu Hi Thần chỉ về một hướng.
Ninh Hề Nhi cúi đầu nhìn sang bên đó, thấy Kỷ Dạ Bạch ngồi bắt chéo chân, với người khác thì đó chỉ là một động tác đơn giản, nhưng khi đối tượng là hắn thì lại toát lên khí chất của bậc đế vương.
Ninh Hề Nhi phồng má cam chịu, cô chậm chạp lết qua chỗ đó ngồi.
Hai người xấu hổ trầm mặc một lúc, Ninh Hề Nhi phá vỡ sự im lặng trước: "Tối qua tôi ngủ không ngon, giờ ngủ bù chút, tới cậu gọi tôi nhé."
Nói xong cô nhắm tịt hai mắt lại, cứ như sợ Kỷ Dạ Bạch sẽ nói chuyện với cô không bằng.
Trong đôi mắt Kỷ Dạ Bạch thoáng hiện lên vẻ ảm đạm.
Thời Niệm Sơ điểm danh, sau khi xác nhận đủ người liền bảo lái xe khởi hành.
Ban đầu Ninh Hề Nhi chỉ giả vờ ngủ thôi, rốt cuộc chẳng mấy chốc mà cơn buồn ngủ ập đến, cô ngủ thật luôn.
Đầu nghiêng từng chút từng chút rồi ngả hẳn vào vai của Kỷ Dạ Bạch!
Kỷ Dạ Bạch lập tức cứng người lại.
Đưa mắt ngó sang, nắng mai rực rỡ chiếu lên khuôn mặt con nhóc nằm trong ngực, tạo thành vầng sáng nhàn nhạt trên khuôn mặt trắng nõn như sứ.
Yết hầu dịch chuyển lên xuống, Kỷ Dạ Bạch cởi chiếc mũ lưỡi trai trên đầu xuống, đội lên đầu cho Ninh Hề Nhi, kéo vành mũ thấp xuống để che nắng cho cô.
Hai cô gái bên cạnh vừa cắn hạn dưa vừa ríu rít trò chuyện.
"Liệu trong chuyến du lịch này mình có thể vô tình gặp được một anh chàng đẹp trai trên núi không nhể?"
"Khiếp, mấy người thích leo núi toàn là ông bà già thôi, đừng có nằm mơ..."
Hai người càng chém càng high thì chợt thấy ánh mắt lạnh lùng đầy áp lực của Kỷ Dạ Bạch đang nhìn qua.
Hai người sợ quá liền im bặt.
"Ai dám làm ồn đến Ninh Hề thì người đó tự bò lên núi!" Kỷ Dạ Bạch nói vô cùng ngang ngược, xong còn nhìn xung quanh một lượt, "Ai có ý kiến gì không?"
Cục Cưng, Ôm Cái Nào!Tác giả: AnXiangNuanTruyện Ngôn TìnhTại nhà họ Ninh, thành phố Anh Đào... Mùa đông năm nay lạnh đến mức kỳ lạ, tiếng chuông báo thức đầu giường đã reo vang một lúc lâu mà Ninh Hề Nhi vẫn lười biếng không chịu tắt đi. Cô ngáp dài rồi thò đầu ra khỏi chăn với tốc độ rùa bò. Rèm cửa được kéo kín mít, trong phòng chỉ có ánh đèn màu cam vàng hắt ra từ chiếc đèn bàn, khiến khuôn mặt trắng trẻo xinh xắn của cô thêm phần dịu dàng và ấm áp. Chớp chớp hàng mi dài, cô mơ mơ màng màng ấn nút gọi cho nhà họ Kỷ - hàng xóm nhà cô. Điện thoại đầu bên kia bắt máy, một giọng nam trầm thấp vang lên, "Alo?" "Bảo Miêu Miêu sang đây đi, tôi có chuyện gấp cần tìm con bé, chuyện này liên quan tới mạng người đó!" Ninh Hề Nhi nói xong liền ngáp một cái, rồi lại chui vào chăn với đôi mắt ngái ngủ. Rầm! Cửa phòng ngủ bị bật tung, ngay lập tức, Ninh Hề Nhi cảm thấy mình bị ai đó lôi từ trong chăn ra một cách gấp gáp và có phần thô lỗ. "Ninh Hề! Cậu không sao chứ? Này… tỉnh lại đi!" "Oáp… Đừng… đừng lay nữa!" Ninh Hề Nhi thấy mình bị lay tới mức sắp… Editor: NguyetmaiMặt trời sắp lặn, ánh chiều tà ấm áp đan xen trên bầu trời đang ngả tối.Ngựa xe như nước, thành phố này vẫn luôn ồn ào như thế.Chiếc Cayanne màu đen giữ khoảng cách bám theo chiếc taxi.Xe taxi dừng lại trước một khu nhà, Ninh Hề Nhi cầm hành lý đi vào, chiếc Cayanne liền dừng ở ven đường gần đó.Hóa ra là tới nhà của Thành Du Nhiên.Kỷ Dạ Bạch thoáng yên tâm, day day huyệt thái dương, lục lọi trong hộp đựng đồ của xe tìm kiếm, rút ra một bao thuốc.Rất hiếm khi hắn không khống chế được cảm xúc, hôm nay cũng chẳng biết sao lại như vậy, buồn bực vô cùng.Châm một điếu thuốc, đôi mắt sâu lắng nhìn những khung cửa sổ đã lên đèn, lén thở dài.Có lẽ đúng là, đến thằng nhóc Hàn Nại Sâm kia hắn cũng không bằng.Rõ ràng trước đây còn có thể thẳng thắn nói ra những điều trong lòng, trưởng thành rồi sao lại khó mở miệng tới vậy."Ninh Hề..." Nhẹ giọng nỉ non cái tên này, "Rốt cuộc tôi nên làm gì với cậu đây..."...Buổi sáng thứ Bảy, Ninh Hề Nhi cùng Thành Du Nhiên mang theo hành lý tới trường, ngoài cổng là những chiếc xe buýt xếp thành một hàng dài.Tìm được xe của lớp S, hai người cất hành lý rồi lên xe.Tiêu Hi Thần thấy bọn họ liền nhiệt tình gọi: "Lại đây, ở đây có chỗ cho ba người!"Một ánh mắt lạnh băng dừng trên cổ khiến Tiêu Hi Thần rùng mình một cái, men theo tầm mắt nhìn qua, bất giác nuốt nước miếng.Anh Kỷ... Anh đừng nhìn em như vậy.Bé sợ nha... (T_T)Thành Du Nhiên qua ngồi trước rồi, Ninh Hề Nhi còn đang đi tới, Tiêu Hi Thần túm lấy Giản Nghi Tuyết ở gần đó, "Lại đây, ngồi đây nè!""A?" Giản Nghi Tuyết chả hiểu trăng sao gì đã bị kéo ngồi xuống."Ê ê, thế tôi ngồi đâu?" Ninh Hề Nhi nhỏ giọng oán trách, nhìn xung quanh một vòng, không ngờ chỉ trong phút chốc mà trên xe đã chật kín chỗ ngồi."Ở kia có chỗ trống kìa!" Tiêu Hi Thần chỉ về một hướng.Ninh Hề Nhi cúi đầu nhìn sang bên đó, thấy Kỷ Dạ Bạch ngồi bắt chéo chân, với người khác thì đó chỉ là một động tác đơn giản, nhưng khi đối tượng là hắn thì lại toát lên khí chất của bậc đế vương.Ninh Hề Nhi phồng má cam chịu, cô chậm chạp lết qua chỗ đó ngồi.Hai người xấu hổ trầm mặc một lúc, Ninh Hề Nhi phá vỡ sự im lặng trước: "Tối qua tôi ngủ không ngon, giờ ngủ bù chút, tới cậu gọi tôi nhé."Nói xong cô nhắm tịt hai mắt lại, cứ như sợ Kỷ Dạ Bạch sẽ nói chuyện với cô không bằng.Trong đôi mắt Kỷ Dạ Bạch thoáng hiện lên vẻ ảm đạm.Thời Niệm Sơ điểm danh, sau khi xác nhận đủ người liền bảo lái xe khởi hành.Ban đầu Ninh Hề Nhi chỉ giả vờ ngủ thôi, rốt cuộc chẳng mấy chốc mà cơn buồn ngủ ập đến, cô ngủ thật luôn.Đầu nghiêng từng chút từng chút rồi ngả hẳn vào vai của Kỷ Dạ Bạch!Kỷ Dạ Bạch lập tức cứng người lại.Đưa mắt ngó sang, nắng mai rực rỡ chiếu lên khuôn mặt con nhóc nằm trong ngực, tạo thành vầng sáng nhàn nhạt trên khuôn mặt trắng nõn như sứ.Yết hầu dịch chuyển lên xuống, Kỷ Dạ Bạch cởi chiếc mũ lưỡi trai trên đầu xuống, đội lên đầu cho Ninh Hề Nhi, kéo vành mũ thấp xuống để che nắng cho cô.Hai cô gái bên cạnh vừa cắn hạn dưa vừa ríu rít trò chuyện."Liệu trong chuyến du lịch này mình có thể vô tình gặp được một anh chàng đẹp trai trên núi không nhể?""Khiếp, mấy người thích leo núi toàn là ông bà già thôi, đừng có nằm mơ..."Hai người càng chém càng high thì chợt thấy ánh mắt lạnh lùng đầy áp lực của Kỷ Dạ Bạch đang nhìn qua.Hai người sợ quá liền im bặt."Ai dám làm ồn đến Ninh Hề thì người đó tự bò lên núi!" Kỷ Dạ Bạch nói vô cùng ngang ngược, xong còn nhìn xung quanh một lượt, "Ai có ý kiến gì không?"