Tác giả:

Tại nhà họ Ninh, thành phố Anh Đào... Mùa đông năm nay lạnh đến mức kỳ lạ, tiếng chuông báo thức đầu giường đã reo vang một lúc lâu mà Ninh Hề Nhi vẫn lười biếng không chịu tắt đi. Cô ngáp dài rồi thò đầu ra khỏi chăn với tốc độ rùa bò. Rèm cửa được kéo kín mít, trong phòng chỉ có ánh đèn màu cam vàng hắt ra từ chiếc đèn bàn, khiến khuôn mặt trắng trẻo xinh xắn của cô thêm phần dịu dàng và ấm áp. Chớp chớp hàng mi dài, cô mơ mơ màng màng ấn nút gọi cho nhà họ Kỷ - hàng xóm nhà cô. Điện thoại đầu bên kia bắt máy, một giọng nam trầm thấp vang lên, "Alo?" "Bảo Miêu Miêu sang đây đi, tôi có chuyện gấp cần tìm con bé, chuyện này liên quan tới mạng người đó!" Ninh Hề Nhi nói xong liền ngáp một cái, rồi lại chui vào chăn với đôi mắt ngái ngủ. Rầm! Cửa phòng ngủ bị bật tung, ngay lập tức, Ninh Hề Nhi cảm thấy mình bị ai đó lôi từ trong chăn ra một cách gấp gáp và có phần thô lỗ. "Ninh Hề! Cậu không sao chứ? Này… tỉnh lại đi!" "Oáp… Đừng… đừng lay nữa!" Ninh Hề Nhi thấy mình bị lay tới mức sắp…

Chương 227: Thám hiểm rừng rậm (1)

Cục Cưng, Ôm Cái Nào!Tác giả: AnXiangNuanTruyện Ngôn TìnhTại nhà họ Ninh, thành phố Anh Đào... Mùa đông năm nay lạnh đến mức kỳ lạ, tiếng chuông báo thức đầu giường đã reo vang một lúc lâu mà Ninh Hề Nhi vẫn lười biếng không chịu tắt đi. Cô ngáp dài rồi thò đầu ra khỏi chăn với tốc độ rùa bò. Rèm cửa được kéo kín mít, trong phòng chỉ có ánh đèn màu cam vàng hắt ra từ chiếc đèn bàn, khiến khuôn mặt trắng trẻo xinh xắn của cô thêm phần dịu dàng và ấm áp. Chớp chớp hàng mi dài, cô mơ mơ màng màng ấn nút gọi cho nhà họ Kỷ - hàng xóm nhà cô. Điện thoại đầu bên kia bắt máy, một giọng nam trầm thấp vang lên, "Alo?" "Bảo Miêu Miêu sang đây đi, tôi có chuyện gấp cần tìm con bé, chuyện này liên quan tới mạng người đó!" Ninh Hề Nhi nói xong liền ngáp một cái, rồi lại chui vào chăn với đôi mắt ngái ngủ. Rầm! Cửa phòng ngủ bị bật tung, ngay lập tức, Ninh Hề Nhi cảm thấy mình bị ai đó lôi từ trong chăn ra một cách gấp gáp và có phần thô lỗ. "Ninh Hề! Cậu không sao chứ? Này… tỉnh lại đi!" "Oáp… Đừng… đừng lay nữa!" Ninh Hề Nhi thấy mình bị lay tới mức sắp… Editor: NguyetmaiNgười nhà, từ trước tới giờ luôn là cái vảy ngược của Ninh Hề Nhi.Tính khí cô vốn rất tốt, nhưng không có nghĩa là cô không nổi nóng!"Ha ha ha..." Tần Cẩn Du ôm mặt, cười tàn nhẫn, "Tao nói trúng tim đen của mày rồi chứ gì? Nhìn phản ứng của mày, mày còn không biết à? Bố mày muốn kết hôn rồi. Ninh Hề Nhi à, mày sắp có mẹ kế rồi! Nhưng mà xem ra, bố mày căn bản chẳng để ý gì đến mày, nếu không sao mày lại không biết chứ? Người xưa nói rất đúng, mấy đời bánh khúc có xương, mấy đời dì ghẻ lại thương con chồng, rồi bố mày cũng sẽ không yêu thương mày nữa, tao xem đồ hèn hạ mày sau này còn đắc ý được không!""Cô nói đủ chưa hả?" Giọng Ninh Hề Nhi lạnh lẽo, khóe mắt cô đỏ lên, điên tiết như một con mèo bị giẫm phải đuôi, cô sắp bùng nổ đến nơi rồi."Chưa! Còn chưa nói đủ đâu!" Tần Cẩn Du như thể bị điên nhào lên, "Tao có thể chửi mày ba ngày ba đêm kia! Có tí tẹo như này sao mà đủ được?"Ầm...Kỷ Dạ Bạch không chút nể tình nào, đạp cô ta một cái ra xa! Tần Cẩn Du bị đá bay ra xa hai mét, nhếch nhác nằm trên mặt đất, đau đớn k** r*n.Mặt hắn lạnh băng, "Tần Cẩn Du, những lời hôm nay cô nói ra, nhà họ Tần sẽ phải trả giá thay cô!"Tần Cẩn Du đau đớn, cả người run lẩy bẩy, ngẩng đầu nhìn người đàn ông lạnh lùng này, trong lòng cảm thấy thê lương.Rõ ràng hắn đối xử với Ninh Hề Nhi tốt như thế, dịu dàng như thế, nhưng đối với cô ta lại chẳng chút nể tình!Lệ Duệ Triết vội vàng nịnh hót, "Thân thủ của cậu hai tốt hơn trước kia nhiều rồi, đúng là nhân tài của nhà họ Kỷ liên tục xuất hiện! Cậu và cô Ninh rất đẹp đôi..." Lời còn chưa dứt, Kỷ Dạ Bạch đã nhanh chóng kéo cà vạt của gã, dựa vào ưu thế chiều cao, nhấc gã từ dưới đất lên!Một chiếc cà vạt làm sao có thể chịu được trọng lượng của một người đàn ông trưởng thành?Dường như trong chớp mắt, cà vạt đã siết chặt vào cổ của Lệ Duệ Triết, mặt gã sưng phù lên như gan heo, tròng mắt lồi ra, không ngừng giãy giụa.Giọng Kỷ Dạ Bạch lạnh lùng, trầm thấp, giống như quỷ dạ xoa bước ra từ trong màn đêm, lạnh buốt khiến người ta rùng mình."Sau này còn dám đụng vào người phụ nữ của tôi, tôi để anh dùng mạng mình đền!" Mắt nhìn Lệ Duệ Triết sắp ngạt thở, Kỷ Dạ Bạch mới mỉm cười, buông tay ra, nói thêm một câu, "Tôi nói được thì làm được."Lệ Duệ Triết như thể vừa chịu đựng lễ rửa tội của địa ngục, gã nhìn Kỷ Dạ Bạch mà sợ đến mức co rúm cả lại!Xử lý xong tên đàn ông cặn bã và người phụ nữ hèn hạ này, Kỷ Dạ Bạch quay đầu, nhéo má Ninh Hề Nhi, dịu dàng nói, "Muốn ăn gì? Chẳng phải cậu kêu đói rồi ư?"Giọng nói dịu dàng này khiến cho tất cả mọi người có mặt ở hiện trường đều trợn tròn mắt!Có cần chiều vợ vậy không! Có cần tống đường cho lũ FA này như thế không!Mọi người đấm ngực giậm chân, vô cùng hâm mộ.Mắt Ninh Hề Nhi trong veo giống như mất đi tiêu cự, lo lắng nắm lấy tay áo Kỷ Dạ Bạch không chịu buông.Kỷ Dạ Bạch cau mày, xoa đầu cô: "Chúng ta về phòng, để đầu bếp làm những món cậu thích rồi mang lên, được không?"Ừm..."Kỷ Dạ Bạch không còn tàn nhẫn như lúc nãy, thay vào đó là vô cùng nhẫn nại và dịu dàng với Ninh Hề Nhi.Hai người rời đi, nhà ăn như nổ tung vậy, sôi nổi bàn luận về sự việc vừa rồi."Ôi trời ơi, cậu Kỷ đẹp trai quá đi mất!""Động tác túm cà vạt kia, mặc dù rất hung ác, nhưng khiến trái tim thiếu nữ của tôi rung động rồi!""Không phải anh ấy lạnh lùng, là anh ấy chỉ dịu dàng với bà xã thôi! Ánh mắt nhìn Ninh Hề Nhi cũng khác!""..."Lệ Duệ Triết nghe nhưng lời này xong, không cam lòng đá Tần Cẩn Du đang nằm trên mặt đất, giống hệt như con chó mất chủ, mặt mũi xám xịt, cun cút chuồn mất...

Editor: Nguyetmai

Người nhà, từ trước tới giờ luôn là cái vảy ngược của Ninh Hề Nhi.

Tính khí cô vốn rất tốt, nhưng không có nghĩa là cô không nổi nóng!

"Ha ha ha..." Tần Cẩn Du ôm mặt, cười tàn nhẫn, "Tao nói trúng tim đen của mày rồi chứ gì? Nhìn phản ứng của mày, mày còn không biết à? Bố mày muốn kết hôn rồi. Ninh Hề Nhi à, mày sắp có mẹ kế rồi! Nhưng mà xem ra, bố mày căn bản chẳng để ý gì đến mày, nếu không sao mày lại không biết chứ? Người xưa nói rất đúng, mấy đời bánh khúc có xương, mấy đời dì ghẻ lại thương con chồng, rồi bố mày cũng sẽ không yêu thương mày nữa, tao xem đồ hèn hạ mày sau này còn đắc ý được không!"

"Cô nói đủ chưa hả?" Giọng Ninh Hề Nhi lạnh lẽo, khóe mắt cô đỏ lên, điên tiết như một con mèo bị giẫm phải đuôi, cô sắp bùng nổ đến nơi rồi.

"Chưa! Còn chưa nói đủ đâu!" Tần Cẩn Du như thể bị điên nhào lên, "Tao có thể chửi mày ba ngày ba đêm kia! Có tí tẹo như này sao mà đủ được?"

Ầm...

Kỷ Dạ Bạch không chút nể tình nào, đạp cô ta một cái ra xa! Tần Cẩn Du bị đá bay ra xa hai mét, nhếch nhác nằm trên mặt đất, đau đớn k** r*n.

Mặt hắn lạnh băng, "Tần Cẩn Du, những lời hôm nay cô nói ra, nhà họ Tần sẽ phải trả giá thay cô!"

Tần Cẩn Du đau đớn, cả người run lẩy bẩy, ngẩng đầu nhìn người đàn ông lạnh lùng này, trong lòng cảm thấy thê lương.

Rõ ràng hắn đối xử với Ninh Hề Nhi tốt như thế, dịu dàng như thế, nhưng đối với cô ta lại chẳng chút nể tình!

Lệ Duệ Triết vội vàng nịnh hót, "Thân thủ của cậu hai tốt hơn trước kia nhiều rồi, đúng là nhân tài của nhà họ Kỷ liên tục xuất hiện! Cậu và cô Ninh rất đẹp đôi..." Lời còn chưa dứt, Kỷ Dạ Bạch đã nhanh chóng kéo cà vạt của gã, dựa vào ưu thế chiều cao, nhấc gã từ dưới đất lên!

Một chiếc cà vạt làm sao có thể chịu được trọng lượng của một người đàn ông trưởng thành?

Dường như trong chớp mắt, cà vạt đã siết chặt vào cổ của Lệ Duệ Triết, mặt gã sưng phù lên như gan heo, tròng mắt lồi ra, không ngừng giãy giụa.

Giọng Kỷ Dạ Bạch lạnh lùng, trầm thấp, giống như quỷ dạ xoa bước ra từ trong màn đêm, lạnh buốt khiến người ta rùng mình.

"Sau này còn dám đụng vào người phụ nữ của tôi, tôi để anh dùng mạng mình đền!" Mắt nhìn Lệ Duệ Triết sắp ngạt thở, Kỷ Dạ Bạch mới mỉm cười, buông tay ra, nói thêm một câu, "Tôi nói được thì làm được."

Lệ Duệ Triết như thể vừa chịu đựng lễ rửa tội của địa ngục, gã nhìn Kỷ Dạ Bạch mà sợ đến mức co rúm cả lại!

Xử lý xong tên đàn ông cặn bã và người phụ nữ hèn hạ này, Kỷ Dạ Bạch quay đầu, nhéo má Ninh Hề Nhi, dịu dàng nói, "Muốn ăn gì? Chẳng phải cậu kêu đói rồi ư?"

Giọng nói dịu dàng này khiến cho tất cả mọi người có mặt ở hiện trường đều trợn tròn mắt!

Có cần chiều vợ vậy không! Có cần tống đường cho lũ FA này như thế không!

Mọi người đấm ngực giậm chân, vô cùng hâm mộ.

Mắt Ninh Hề Nhi trong veo giống như mất đi tiêu cự, lo lắng nắm lấy tay áo Kỷ Dạ Bạch không chịu buông.

Kỷ Dạ Bạch cau mày, xoa đầu cô: "Chúng ta về phòng, để đầu bếp làm những món cậu thích rồi mang lên, được không?

"Ừm..."

Kỷ Dạ Bạch không còn tàn nhẫn như lúc nãy, thay vào đó là vô cùng nhẫn nại và dịu dàng với Ninh Hề Nhi.

Hai người rời đi, nhà ăn như nổ tung vậy, sôi nổi bàn luận về sự việc vừa rồi.

"Ôi trời ơi, cậu Kỷ đẹp trai quá đi mất!"

"Động tác túm cà vạt kia, mặc dù rất hung ác, nhưng khiến trái tim thiếu nữ của tôi rung động rồi!"

"Không phải anh ấy lạnh lùng, là anh ấy chỉ dịu dàng với bà xã thôi! Ánh mắt nhìn Ninh Hề Nhi cũng khác!"

"..."

Lệ Duệ Triết nghe nhưng lời này xong, không cam lòng đá Tần Cẩn Du đang nằm trên mặt đất, giống hệt như con chó mất chủ, mặt mũi xám xịt, cun cút chuồn mất...

Cục Cưng, Ôm Cái Nào!Tác giả: AnXiangNuanTruyện Ngôn TìnhTại nhà họ Ninh, thành phố Anh Đào... Mùa đông năm nay lạnh đến mức kỳ lạ, tiếng chuông báo thức đầu giường đã reo vang một lúc lâu mà Ninh Hề Nhi vẫn lười biếng không chịu tắt đi. Cô ngáp dài rồi thò đầu ra khỏi chăn với tốc độ rùa bò. Rèm cửa được kéo kín mít, trong phòng chỉ có ánh đèn màu cam vàng hắt ra từ chiếc đèn bàn, khiến khuôn mặt trắng trẻo xinh xắn của cô thêm phần dịu dàng và ấm áp. Chớp chớp hàng mi dài, cô mơ mơ màng màng ấn nút gọi cho nhà họ Kỷ - hàng xóm nhà cô. Điện thoại đầu bên kia bắt máy, một giọng nam trầm thấp vang lên, "Alo?" "Bảo Miêu Miêu sang đây đi, tôi có chuyện gấp cần tìm con bé, chuyện này liên quan tới mạng người đó!" Ninh Hề Nhi nói xong liền ngáp một cái, rồi lại chui vào chăn với đôi mắt ngái ngủ. Rầm! Cửa phòng ngủ bị bật tung, ngay lập tức, Ninh Hề Nhi cảm thấy mình bị ai đó lôi từ trong chăn ra một cách gấp gáp và có phần thô lỗ. "Ninh Hề! Cậu không sao chứ? Này… tỉnh lại đi!" "Oáp… Đừng… đừng lay nữa!" Ninh Hề Nhi thấy mình bị lay tới mức sắp… Editor: NguyetmaiNgười nhà, từ trước tới giờ luôn là cái vảy ngược của Ninh Hề Nhi.Tính khí cô vốn rất tốt, nhưng không có nghĩa là cô không nổi nóng!"Ha ha ha..." Tần Cẩn Du ôm mặt, cười tàn nhẫn, "Tao nói trúng tim đen của mày rồi chứ gì? Nhìn phản ứng của mày, mày còn không biết à? Bố mày muốn kết hôn rồi. Ninh Hề Nhi à, mày sắp có mẹ kế rồi! Nhưng mà xem ra, bố mày căn bản chẳng để ý gì đến mày, nếu không sao mày lại không biết chứ? Người xưa nói rất đúng, mấy đời bánh khúc có xương, mấy đời dì ghẻ lại thương con chồng, rồi bố mày cũng sẽ không yêu thương mày nữa, tao xem đồ hèn hạ mày sau này còn đắc ý được không!""Cô nói đủ chưa hả?" Giọng Ninh Hề Nhi lạnh lẽo, khóe mắt cô đỏ lên, điên tiết như một con mèo bị giẫm phải đuôi, cô sắp bùng nổ đến nơi rồi."Chưa! Còn chưa nói đủ đâu!" Tần Cẩn Du như thể bị điên nhào lên, "Tao có thể chửi mày ba ngày ba đêm kia! Có tí tẹo như này sao mà đủ được?"Ầm...Kỷ Dạ Bạch không chút nể tình nào, đạp cô ta một cái ra xa! Tần Cẩn Du bị đá bay ra xa hai mét, nhếch nhác nằm trên mặt đất, đau đớn k** r*n.Mặt hắn lạnh băng, "Tần Cẩn Du, những lời hôm nay cô nói ra, nhà họ Tần sẽ phải trả giá thay cô!"Tần Cẩn Du đau đớn, cả người run lẩy bẩy, ngẩng đầu nhìn người đàn ông lạnh lùng này, trong lòng cảm thấy thê lương.Rõ ràng hắn đối xử với Ninh Hề Nhi tốt như thế, dịu dàng như thế, nhưng đối với cô ta lại chẳng chút nể tình!Lệ Duệ Triết vội vàng nịnh hót, "Thân thủ của cậu hai tốt hơn trước kia nhiều rồi, đúng là nhân tài của nhà họ Kỷ liên tục xuất hiện! Cậu và cô Ninh rất đẹp đôi..." Lời còn chưa dứt, Kỷ Dạ Bạch đã nhanh chóng kéo cà vạt của gã, dựa vào ưu thế chiều cao, nhấc gã từ dưới đất lên!Một chiếc cà vạt làm sao có thể chịu được trọng lượng của một người đàn ông trưởng thành?Dường như trong chớp mắt, cà vạt đã siết chặt vào cổ của Lệ Duệ Triết, mặt gã sưng phù lên như gan heo, tròng mắt lồi ra, không ngừng giãy giụa.Giọng Kỷ Dạ Bạch lạnh lùng, trầm thấp, giống như quỷ dạ xoa bước ra từ trong màn đêm, lạnh buốt khiến người ta rùng mình."Sau này còn dám đụng vào người phụ nữ của tôi, tôi để anh dùng mạng mình đền!" Mắt nhìn Lệ Duệ Triết sắp ngạt thở, Kỷ Dạ Bạch mới mỉm cười, buông tay ra, nói thêm một câu, "Tôi nói được thì làm được."Lệ Duệ Triết như thể vừa chịu đựng lễ rửa tội của địa ngục, gã nhìn Kỷ Dạ Bạch mà sợ đến mức co rúm cả lại!Xử lý xong tên đàn ông cặn bã và người phụ nữ hèn hạ này, Kỷ Dạ Bạch quay đầu, nhéo má Ninh Hề Nhi, dịu dàng nói, "Muốn ăn gì? Chẳng phải cậu kêu đói rồi ư?"Giọng nói dịu dàng này khiến cho tất cả mọi người có mặt ở hiện trường đều trợn tròn mắt!Có cần chiều vợ vậy không! Có cần tống đường cho lũ FA này như thế không!Mọi người đấm ngực giậm chân, vô cùng hâm mộ.Mắt Ninh Hề Nhi trong veo giống như mất đi tiêu cự, lo lắng nắm lấy tay áo Kỷ Dạ Bạch không chịu buông.Kỷ Dạ Bạch cau mày, xoa đầu cô: "Chúng ta về phòng, để đầu bếp làm những món cậu thích rồi mang lên, được không?"Ừm..."Kỷ Dạ Bạch không còn tàn nhẫn như lúc nãy, thay vào đó là vô cùng nhẫn nại và dịu dàng với Ninh Hề Nhi.Hai người rời đi, nhà ăn như nổ tung vậy, sôi nổi bàn luận về sự việc vừa rồi."Ôi trời ơi, cậu Kỷ đẹp trai quá đi mất!""Động tác túm cà vạt kia, mặc dù rất hung ác, nhưng khiến trái tim thiếu nữ của tôi rung động rồi!""Không phải anh ấy lạnh lùng, là anh ấy chỉ dịu dàng với bà xã thôi! Ánh mắt nhìn Ninh Hề Nhi cũng khác!""..."Lệ Duệ Triết nghe nhưng lời này xong, không cam lòng đá Tần Cẩn Du đang nằm trên mặt đất, giống hệt như con chó mất chủ, mặt mũi xám xịt, cun cút chuồn mất...

Chương 227: Thám hiểm rừng rậm (1)