Tác giả:

Tại nhà họ Ninh, thành phố Anh Đào... Mùa đông năm nay lạnh đến mức kỳ lạ, tiếng chuông báo thức đầu giường đã reo vang một lúc lâu mà Ninh Hề Nhi vẫn lười biếng không chịu tắt đi. Cô ngáp dài rồi thò đầu ra khỏi chăn với tốc độ rùa bò. Rèm cửa được kéo kín mít, trong phòng chỉ có ánh đèn màu cam vàng hắt ra từ chiếc đèn bàn, khiến khuôn mặt trắng trẻo xinh xắn của cô thêm phần dịu dàng và ấm áp. Chớp chớp hàng mi dài, cô mơ mơ màng màng ấn nút gọi cho nhà họ Kỷ - hàng xóm nhà cô. Điện thoại đầu bên kia bắt máy, một giọng nam trầm thấp vang lên, "Alo?" "Bảo Miêu Miêu sang đây đi, tôi có chuyện gấp cần tìm con bé, chuyện này liên quan tới mạng người đó!" Ninh Hề Nhi nói xong liền ngáp một cái, rồi lại chui vào chăn với đôi mắt ngái ngủ. Rầm! Cửa phòng ngủ bị bật tung, ngay lập tức, Ninh Hề Nhi cảm thấy mình bị ai đó lôi từ trong chăn ra một cách gấp gáp và có phần thô lỗ. "Ninh Hề! Cậu không sao chứ? Này… tỉnh lại đi!" "Oáp… Đừng… đừng lay nữa!" Ninh Hề Nhi thấy mình bị lay tới mức sắp…

Chương 231: Đại bạch bật chế độ đáng yêu (1)

Cục Cưng, Ôm Cái Nào!Tác giả: AnXiangNuanTruyện Ngôn TìnhTại nhà họ Ninh, thành phố Anh Đào... Mùa đông năm nay lạnh đến mức kỳ lạ, tiếng chuông báo thức đầu giường đã reo vang một lúc lâu mà Ninh Hề Nhi vẫn lười biếng không chịu tắt đi. Cô ngáp dài rồi thò đầu ra khỏi chăn với tốc độ rùa bò. Rèm cửa được kéo kín mít, trong phòng chỉ có ánh đèn màu cam vàng hắt ra từ chiếc đèn bàn, khiến khuôn mặt trắng trẻo xinh xắn của cô thêm phần dịu dàng và ấm áp. Chớp chớp hàng mi dài, cô mơ mơ màng màng ấn nút gọi cho nhà họ Kỷ - hàng xóm nhà cô. Điện thoại đầu bên kia bắt máy, một giọng nam trầm thấp vang lên, "Alo?" "Bảo Miêu Miêu sang đây đi, tôi có chuyện gấp cần tìm con bé, chuyện này liên quan tới mạng người đó!" Ninh Hề Nhi nói xong liền ngáp một cái, rồi lại chui vào chăn với đôi mắt ngái ngủ. Rầm! Cửa phòng ngủ bị bật tung, ngay lập tức, Ninh Hề Nhi cảm thấy mình bị ai đó lôi từ trong chăn ra một cách gấp gáp và có phần thô lỗ. "Ninh Hề! Cậu không sao chứ? Này… tỉnh lại đi!" "Oáp… Đừng… đừng lay nữa!" Ninh Hề Nhi thấy mình bị lay tới mức sắp… Editor: NguyetmaiGiọng nói dịu dàng văng vẳng bên tai Kỷ Dạ Bạch, hiển nhiên là cô đang sợ hãi thế nên bàn tay nhỏ bé nắm lấy tay hắn đang run rẩy không thôi.Bình thường cô thông minh nhanh trí là thế, nhưng lúc này lại không thể nhận ra trò đùa cợt trẻ con của hắn. Cơ thể mảnh mai yếu đuối như vậy lại an ủi hắn trước: Tôi sẽ bảo vệ cậu.Yết hầu Kỷ Dạ Bạch trượt lên trượt xuống, có phải hắn hơi quá đáng hay không? Trong đầu hắn nảy sinh một suy nghĩ hoang đường: Có lẽ con nhóc này rất quan tâm mình...Suy đoán này khiến con ngươi Kỷ Dạ Bạch đen thẫm lại tựa biển sâu, ánh mắt bình thản cất giấu cơn sóng ngầm đang cuộn trào mãnh liệt."Tôi khát nước." Hắn dùng giọng nói che giấu tâm trạng đang dao động.Ninh Hề Nhi sửng sốt, sau đó "à" một tiếng, quay người lục tìm nước trong ba lô.Ở nơi mà Kỷ Dạ Bạch không nhìn thấy, một giọt nước mắt bất ngờ rơi xuống.Kỷ Dạ Bạch mất trí nhớ... Tất cả là vì cô... Làm sao bây giờ... Cô nên làm gì bây giờ...Ninh Hề Nhi lấy ống tay áo lau nước mắt, không dám để Kỷ Dạ Bạch phát hiện mình đang sợ hãi, đưa cốc nước đến bên miệng hắn: "Uống nước đi."Kỷ Dạ Bạch rũ mắt nhìn chiếc cốc nhỏ trắng trắng, ghét bỏ nhấp môi mấy cái uống vài hớp, sau đó lười nhác tựa vào thân cây, ngạo nghễ nhìn cô: "Cô nói qua cho tôi một chút, trước kia tôi là người như thế nào?"Hắn rất muốn biết, ở trong lòng Ninh Hề Nhi, đến tột cùng hắn là dạng người gì.Ninh Hề Nhi không hề đề phòng hắn, trầm ngâm một chút rồi khe khẽ mở lời: "Cậu là cậu hai nhà họ Kỷ, có một anh trai tên là Kỷ Dạ Mặc, còn có một cô em gái tên là Kỷ Dạ Tinh, biệt danh là Miêu Miêu. Hoàn cảnh gia đình của cậu rất tốt, nhưng tích cách không được tốt cho lắm.""Cậu rất kiêu ngạo, rất ngang ngược, rất bướng bỉnh, kẻ nào đắc tội với cậu đều không được yên thân. À, tôi còn từng xem cậu đánh nhau, ra tay rất ác..."Khóe miệng Kỷ Dạ Bạch giật giật. Đáng chết thật! Trong lòng con nhóc này, mình tồi tệ đến vậy sao?Đang định bảo cô đừng nói nữa, ai ngờ những câu tiếp theo của Ninh Hề Nhi lại ngoài dự liệu của hắn..."Nhưng cậu cũng rất chính trực, rất lương thiện, rất ấm áp. Hễ thấy chuyện bất bình, cậu sẽ đứng ra phân xử. Gặp người cần giúp đỡ, cậu cũng sẽ cố gắng hết sức vì người ta. Hồi nhỏ tôi đem đến cho cậu rất nhiều phiền phức, ngoài miệng thì cậu bảo ghét nhưng lần nào cũng chịu giúp tôi, kề vai sát cánh cùng tôi.""Hồi còn học mẫu giáo, tôi thích ăn hoa quả, cậu suốt ngày mắng tôi là heo, nhưng chính cậu là người để phần hết hoa quả tráng miệng sau bữa ăn hằng ngày cho tôi...""Hễ tôi làm sai việc gì đều một mình chui vào xó nào đó len lén khóc. Cậu tìm được tôi, nói rằng người ngốc nghếch nhất trên thế giới này là tôi, còn đặt cho tôi biệt danh là Hề Ngốc, tuy nhiên cũng chính cậu là người chịu tội thay cho tôi, bị chú Kỷ đánh...""Hễ tôi bị người ta bắt nạt, cậu sẽ tức giận mắng tôi vài câu, nhưng người vì tôi kéo bè kéo cánh đánh một trận ra trò, suýt nữa bị giam ở đồn cảnh sát cũng chính là cậu...""Tuy rằng cậu có rất nhiều điểm không tốt và tôi cũng có rất nhiều điều không thích ở cậu..." Ninh Hề Nhi khẽ lau khóe mắt: "Nhưng đối với tôi, cậu là Đại Bạch tốt nhất trên thế giới này."Kỷ Dạ Bạch lặng lẽ lắng nghe, nếu bảo cậu không xúc động chỉ là lừa dối mà thôi.Bàn tay to của cậu không kìm được vuốt tóc cô. Hành động của hắn khiến Ninh Hề Nhi giật mình. Cô như con nai vàng ngơ ngác, nghiêng đầu sang một bên.Trong bầu không khí im ắng, chỉ thỉnh thoảng có tiếng hít thở đè nén của cô và bả vai thỉnh thoảng rung lên."Cô... đang khóc sao?" Giọng Kỷ Dạ Bạch hơi khàn, mang vẻ hối hận tự trách.Tại sao hắn lại dùng lời nói dối vụng về nhất này đã lừa gạt được người mà hắn cho rằng khó lừa gạt được nhất?

Editor: Nguyetmai

Giọng nói dịu dàng văng vẳng bên tai Kỷ Dạ Bạch, hiển nhiên là cô đang sợ hãi thế nên bàn tay nhỏ bé nắm lấy tay hắn đang run rẩy không thôi.

Bình thường cô thông minh nhanh trí là thế, nhưng lúc này lại không thể nhận ra trò đùa cợt trẻ con của hắn. Cơ thể mảnh mai yếu đuối như vậy lại an ủi hắn trước: Tôi sẽ bảo vệ cậu.

Yết hầu Kỷ Dạ Bạch trượt lên trượt xuống, có phải hắn hơi quá đáng hay không? Trong đầu hắn nảy sinh một suy nghĩ hoang đường: Có lẽ con nhóc này rất quan tâm mình...

Suy đoán này khiến con ngươi Kỷ Dạ Bạch đen thẫm lại tựa biển sâu, ánh mắt bình thản cất giấu cơn sóng ngầm đang cuộn trào mãnh liệt.

"Tôi khát nước." Hắn dùng giọng nói che giấu tâm trạng đang dao động.

Ninh Hề Nhi sửng sốt, sau đó "à" một tiếng, quay người lục tìm nước trong ba lô.

Ở nơi mà Kỷ Dạ Bạch không nhìn thấy, một giọt nước mắt bất ngờ rơi xuống.

Kỷ Dạ Bạch mất trí nhớ... Tất cả là vì cô... Làm sao bây giờ... Cô nên làm gì bây giờ...

Ninh Hề Nhi lấy ống tay áo lau nước mắt, không dám để Kỷ Dạ Bạch phát hiện mình đang sợ hãi, đưa cốc nước đến bên miệng hắn: "Uống nước đi."

Kỷ Dạ Bạch rũ mắt nhìn chiếc cốc nhỏ trắng trắng, ghét bỏ nhấp môi mấy cái uống vài hớp, sau đó lười nhác tựa vào thân cây, ngạo nghễ nhìn cô: "Cô nói qua cho tôi một chút, trước kia tôi là người như thế nào?"

Hắn rất muốn biết, ở trong lòng Ninh Hề Nhi, đến tột cùng hắn là dạng người gì.

Ninh Hề Nhi không hề đề phòng hắn, trầm ngâm một chút rồi khe khẽ mở lời: "Cậu là cậu hai nhà họ Kỷ, có một anh trai tên là Kỷ Dạ Mặc, còn có một cô em gái tên là Kỷ Dạ Tinh, biệt danh là Miêu Miêu. Hoàn cảnh gia đình của cậu rất tốt, nhưng tích cách không được tốt cho lắm."

"Cậu rất kiêu ngạo, rất ngang ngược, rất bướng bỉnh, kẻ nào đắc tội với cậu đều không được yên thân. À, tôi còn từng xem cậu đánh nhau, ra tay rất ác..."

Khóe miệng Kỷ Dạ Bạch giật giật. Đáng chết thật! Trong lòng con nhóc này, mình tồi tệ đến vậy sao?

Đang định bảo cô đừng nói nữa, ai ngờ những câu tiếp theo của Ninh Hề Nhi lại ngoài dự liệu của hắn...

"Nhưng cậu cũng rất chính trực, rất lương thiện, rất ấm áp. Hễ thấy chuyện bất bình, cậu sẽ đứng ra phân xử. Gặp người cần giúp đỡ, cậu cũng sẽ cố gắng hết sức vì người ta. Hồi nhỏ tôi đem đến cho cậu rất nhiều phiền phức, ngoài miệng thì cậu bảo ghét nhưng lần nào cũng chịu giúp tôi, kề vai sát cánh cùng tôi."

"Hồi còn học mẫu giáo, tôi thích ăn hoa quả, cậu suốt ngày mắng tôi là heo, nhưng chính cậu là người để phần hết hoa quả tráng miệng sau bữa ăn hằng ngày cho tôi..."

"Hễ tôi làm sai việc gì đều một mình chui vào xó nào đó len lén khóc. Cậu tìm được tôi, nói rằng người ngốc nghếch nhất trên thế giới này là tôi, còn đặt cho tôi biệt danh là Hề Ngốc, tuy nhiên cũng chính cậu là người chịu tội thay cho tôi, bị chú Kỷ đánh..."

"Hễ tôi bị người ta bắt nạt, cậu sẽ tức giận mắng tôi vài câu, nhưng người vì tôi kéo bè kéo cánh đánh một trận ra trò, suýt nữa bị giam ở đồn cảnh sát cũng chính là cậu..."

"Tuy rằng cậu có rất nhiều điểm không tốt và tôi cũng có rất nhiều điều không thích ở cậu..." Ninh Hề Nhi khẽ lau khóe mắt: "Nhưng đối với tôi, cậu là Đại Bạch tốt nhất trên thế giới này."

Kỷ Dạ Bạch lặng lẽ lắng nghe, nếu bảo cậu không xúc động chỉ là lừa dối mà thôi.

Bàn tay to của cậu không kìm được vuốt tóc cô. Hành động của hắn khiến Ninh Hề Nhi giật mình. Cô như con nai vàng ngơ ngác, nghiêng đầu sang một bên.

Trong bầu không khí im ắng, chỉ thỉnh thoảng có tiếng hít thở đè nén của cô và bả vai thỉnh thoảng rung lên.

"Cô... đang khóc sao?" Giọng Kỷ Dạ Bạch hơi khàn, mang vẻ hối hận tự trách.

Tại sao hắn lại dùng lời nói dối vụng về nhất này đã lừa gạt được người mà hắn cho rằng khó lừa gạt được nhất?

Cục Cưng, Ôm Cái Nào!Tác giả: AnXiangNuanTruyện Ngôn TìnhTại nhà họ Ninh, thành phố Anh Đào... Mùa đông năm nay lạnh đến mức kỳ lạ, tiếng chuông báo thức đầu giường đã reo vang một lúc lâu mà Ninh Hề Nhi vẫn lười biếng không chịu tắt đi. Cô ngáp dài rồi thò đầu ra khỏi chăn với tốc độ rùa bò. Rèm cửa được kéo kín mít, trong phòng chỉ có ánh đèn màu cam vàng hắt ra từ chiếc đèn bàn, khiến khuôn mặt trắng trẻo xinh xắn của cô thêm phần dịu dàng và ấm áp. Chớp chớp hàng mi dài, cô mơ mơ màng màng ấn nút gọi cho nhà họ Kỷ - hàng xóm nhà cô. Điện thoại đầu bên kia bắt máy, một giọng nam trầm thấp vang lên, "Alo?" "Bảo Miêu Miêu sang đây đi, tôi có chuyện gấp cần tìm con bé, chuyện này liên quan tới mạng người đó!" Ninh Hề Nhi nói xong liền ngáp một cái, rồi lại chui vào chăn với đôi mắt ngái ngủ. Rầm! Cửa phòng ngủ bị bật tung, ngay lập tức, Ninh Hề Nhi cảm thấy mình bị ai đó lôi từ trong chăn ra một cách gấp gáp và có phần thô lỗ. "Ninh Hề! Cậu không sao chứ? Này… tỉnh lại đi!" "Oáp… Đừng… đừng lay nữa!" Ninh Hề Nhi thấy mình bị lay tới mức sắp… Editor: NguyetmaiGiọng nói dịu dàng văng vẳng bên tai Kỷ Dạ Bạch, hiển nhiên là cô đang sợ hãi thế nên bàn tay nhỏ bé nắm lấy tay hắn đang run rẩy không thôi.Bình thường cô thông minh nhanh trí là thế, nhưng lúc này lại không thể nhận ra trò đùa cợt trẻ con của hắn. Cơ thể mảnh mai yếu đuối như vậy lại an ủi hắn trước: Tôi sẽ bảo vệ cậu.Yết hầu Kỷ Dạ Bạch trượt lên trượt xuống, có phải hắn hơi quá đáng hay không? Trong đầu hắn nảy sinh một suy nghĩ hoang đường: Có lẽ con nhóc này rất quan tâm mình...Suy đoán này khiến con ngươi Kỷ Dạ Bạch đen thẫm lại tựa biển sâu, ánh mắt bình thản cất giấu cơn sóng ngầm đang cuộn trào mãnh liệt."Tôi khát nước." Hắn dùng giọng nói che giấu tâm trạng đang dao động.Ninh Hề Nhi sửng sốt, sau đó "à" một tiếng, quay người lục tìm nước trong ba lô.Ở nơi mà Kỷ Dạ Bạch không nhìn thấy, một giọt nước mắt bất ngờ rơi xuống.Kỷ Dạ Bạch mất trí nhớ... Tất cả là vì cô... Làm sao bây giờ... Cô nên làm gì bây giờ...Ninh Hề Nhi lấy ống tay áo lau nước mắt, không dám để Kỷ Dạ Bạch phát hiện mình đang sợ hãi, đưa cốc nước đến bên miệng hắn: "Uống nước đi."Kỷ Dạ Bạch rũ mắt nhìn chiếc cốc nhỏ trắng trắng, ghét bỏ nhấp môi mấy cái uống vài hớp, sau đó lười nhác tựa vào thân cây, ngạo nghễ nhìn cô: "Cô nói qua cho tôi một chút, trước kia tôi là người như thế nào?"Hắn rất muốn biết, ở trong lòng Ninh Hề Nhi, đến tột cùng hắn là dạng người gì.Ninh Hề Nhi không hề đề phòng hắn, trầm ngâm một chút rồi khe khẽ mở lời: "Cậu là cậu hai nhà họ Kỷ, có một anh trai tên là Kỷ Dạ Mặc, còn có một cô em gái tên là Kỷ Dạ Tinh, biệt danh là Miêu Miêu. Hoàn cảnh gia đình của cậu rất tốt, nhưng tích cách không được tốt cho lắm.""Cậu rất kiêu ngạo, rất ngang ngược, rất bướng bỉnh, kẻ nào đắc tội với cậu đều không được yên thân. À, tôi còn từng xem cậu đánh nhau, ra tay rất ác..."Khóe miệng Kỷ Dạ Bạch giật giật. Đáng chết thật! Trong lòng con nhóc này, mình tồi tệ đến vậy sao?Đang định bảo cô đừng nói nữa, ai ngờ những câu tiếp theo của Ninh Hề Nhi lại ngoài dự liệu của hắn..."Nhưng cậu cũng rất chính trực, rất lương thiện, rất ấm áp. Hễ thấy chuyện bất bình, cậu sẽ đứng ra phân xử. Gặp người cần giúp đỡ, cậu cũng sẽ cố gắng hết sức vì người ta. Hồi nhỏ tôi đem đến cho cậu rất nhiều phiền phức, ngoài miệng thì cậu bảo ghét nhưng lần nào cũng chịu giúp tôi, kề vai sát cánh cùng tôi.""Hồi còn học mẫu giáo, tôi thích ăn hoa quả, cậu suốt ngày mắng tôi là heo, nhưng chính cậu là người để phần hết hoa quả tráng miệng sau bữa ăn hằng ngày cho tôi...""Hễ tôi làm sai việc gì đều một mình chui vào xó nào đó len lén khóc. Cậu tìm được tôi, nói rằng người ngốc nghếch nhất trên thế giới này là tôi, còn đặt cho tôi biệt danh là Hề Ngốc, tuy nhiên cũng chính cậu là người chịu tội thay cho tôi, bị chú Kỷ đánh...""Hễ tôi bị người ta bắt nạt, cậu sẽ tức giận mắng tôi vài câu, nhưng người vì tôi kéo bè kéo cánh đánh một trận ra trò, suýt nữa bị giam ở đồn cảnh sát cũng chính là cậu...""Tuy rằng cậu có rất nhiều điểm không tốt và tôi cũng có rất nhiều điều không thích ở cậu..." Ninh Hề Nhi khẽ lau khóe mắt: "Nhưng đối với tôi, cậu là Đại Bạch tốt nhất trên thế giới này."Kỷ Dạ Bạch lặng lẽ lắng nghe, nếu bảo cậu không xúc động chỉ là lừa dối mà thôi.Bàn tay to của cậu không kìm được vuốt tóc cô. Hành động của hắn khiến Ninh Hề Nhi giật mình. Cô như con nai vàng ngơ ngác, nghiêng đầu sang một bên.Trong bầu không khí im ắng, chỉ thỉnh thoảng có tiếng hít thở đè nén của cô và bả vai thỉnh thoảng rung lên."Cô... đang khóc sao?" Giọng Kỷ Dạ Bạch hơi khàn, mang vẻ hối hận tự trách.Tại sao hắn lại dùng lời nói dối vụng về nhất này đã lừa gạt được người mà hắn cho rằng khó lừa gạt được nhất?

Chương 231: Đại bạch bật chế độ đáng yêu (1)