Tác giả:

Editor: Alissa. Tại thời điểm khi cảnh sát xông tới Tô Vãn đang cầm một con dao dính máu trên tay. Cách đó không xa, đập vào mắt cô có một người phụ nữ cả người đầy máu và không còn hơi thở. Người chết gọi là Dương Tuyết Tuyết là người dang díu với vị hôn phu của cô, hôm nay cô tới đây chính là để tìm tiểu tam tính sổ. Nhưng khi vừa đến nơi đó cô đã bị đánh gục từ phía sau và sau khi tỉnh dậy cô thấy Dương Tuyết Tuyết đã chết trước mặt mình. Con dao xem là hung khí lại ở trong tay cô. Tô Vãn nhìn tay của mình đầy máu, cô vẫn chưa hồi phục tinh thần sau cú sốc thì cảnh sát đã đè cô xuống đất mang chiếc còng lạnh buốt vào tay cô. "Đó không phải những gì tôi đã làm, tôi không có giết người!" Cô ra sức giãy giụa, không ngừng nói không phải nhưng bất luận nói thế nào cũng không thuyết phục hai người cảnh sát Chỉ có cô cùng người đã chết trong căn phòng này, cửa ra vào và cửa sổ cũng bị khóa, căn bản không ai khác có thể bước vào. Sau khi cảnh sát điều tra ngắn gọn hiện trường, liền đem cô…

Chương 145: Cô là kẻ lừa đảo (18+)

Phúc Hắc Lão Công, Sủng Nghiện!Tác giả: Mặc Lam CàngTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngEditor: Alissa. Tại thời điểm khi cảnh sát xông tới Tô Vãn đang cầm một con dao dính máu trên tay. Cách đó không xa, đập vào mắt cô có một người phụ nữ cả người đầy máu và không còn hơi thở. Người chết gọi là Dương Tuyết Tuyết là người dang díu với vị hôn phu của cô, hôm nay cô tới đây chính là để tìm tiểu tam tính sổ. Nhưng khi vừa đến nơi đó cô đã bị đánh gục từ phía sau và sau khi tỉnh dậy cô thấy Dương Tuyết Tuyết đã chết trước mặt mình. Con dao xem là hung khí lại ở trong tay cô. Tô Vãn nhìn tay của mình đầy máu, cô vẫn chưa hồi phục tinh thần sau cú sốc thì cảnh sát đã đè cô xuống đất mang chiếc còng lạnh buốt vào tay cô. "Đó không phải những gì tôi đã làm, tôi không có giết người!" Cô ra sức giãy giụa, không ngừng nói không phải nhưng bất luận nói thế nào cũng không thuyết phục hai người cảnh sát Chỉ có cô cùng người đã chết trong căn phòng này, cửa ra vào và cửa sổ cũng bị khóa, căn bản không ai khác có thể bước vào. Sau khi cảnh sát điều tra ngắn gọn hiện trường, liền đem cô… "Lần nào em cũng nói như vậy, nhưng trước giờ đều không có làm, em chính là một kẻ lừa đảo."Diệp đại thiếu gia cầm tay chân cô lại: "Thật ra anh cũng không có muốn để em chờ, chúng ta bắt đầu ngay bây giờ luôn.""Tôi không, ngô...."Tô Vãn để tay lên ngực hắn muốn đẩy ra, nhưng lời còn chưa có nói xong thì hắn đã cúi đầu hôn cô, đem tất cả sự phản khán của cô đánh ngược trở lại.Tô Vãn mới đi ra từ phòng tắm, trên người chỉ choàng một chiếc áo lỏng lẻo, lại bị hắn một kéo hai lôi, lúc này đã rơi xuống đất mất rồi.Cảnh xuân hiện ra!Cơ thể của Diệp Dục Sâm áp sát lại cô, nụ hôn ấm áp từ cổ đi xuống vai, rồi lại đến ngực, Tô Vãn cảm thấy cơ thể của như đang bốc cháy, ngực nóng như lửa đốt, cơ thể không tự giác được mà run lên."Đừng.... Ưm...."Cô cảm giác như có thứ gì đó đang tiến vào thân thể mình, cơn đau bất ngờ ập đến, cô nhịn không được mà kêu lên một tiếng, cơ thể cô cong lại như một con tôm nhỏ, cô đem trọng lượng của bản thân dựa lên lòng ngực của Diệp Dục Sâm."Đau quá, anh nhẹ một chút." Giọng của cô có chút nức nở vang lên."Anh cũng đau." Trán của Diệp Dục Sâm toát mồ hôi lạnh, âm thanh trầm thấp khan khan, không còn lạnh lùng như bình thường, mỗi câu nói như câu đi hồn phách của người nghe: "Bảo bối, em thả lỏng cơ thể một chút.""Anh đi ra." Tô Vãn nổi giận mắng."Bảo bối, em cắn anh thật chặt, khít quá." Người nào đó giọng khan khan để lộ một chút vô tội.Tô Vãn cắn răng, thả lỏng cơ thể: "Anh thử xem, đầu tiền là đi ra ngoài.""Được, anh sẽ thử." Điệp đại thiếu gia ngoan ngoãn trả lời.Giây tiếp theo bỗng nhiên hắn lại bất ngờ cử động."Em gái anh!"Âm thanh bén nhọn vang vọng cả căn phòng, dần dần biến thành âm thanh động lòng người nghe.Hai thân ảnh hòa quyện vào nhau, tạo ra một cảnh xuân sắc đầy trời.Sau đó, Diệp Dục Sâm xoay người từ trên cái tủ ở đầu giường từ ngăn kéo lấy một cái hộp quà được gói cực kỳ xinh đẹp, mở ra, từ bên trong lấy một chiếc lắc chân bằng bạc.Tô Vãn nhẹ nhàn thở ra.Cô còn tưởng rằng gia hỏa này sẽ dùng đồ vật b**n th** nào đó đem cô cột trên giường, thì ra chỉ là một thứ trang sức.Thật may mắn.Cô nhìn viên đá quý ở trên mặt dây, phản ứng đầu tiên của cô là thứ đó rất có giá trị, sau đó vô thức muốn đem cái chân đang bị hắn kéo rút lại."Tôi không muốn nhận đồ của anh nữa." Cô thì thầm yếu ớt. "Nếu một ngày nào đó lại bị cảnh sát bắt, tôi lại không thể nói được gì."Nghĩ đến việc này, cô lại nghĩ đến chiếc vòng cổ, được cho là di vật của một vị vương phi nào đó, loại tình huống không thể giải thích được khiến cô rất sợ."Khi nào em không bỏ trốn, thì chẳng ai dám bắt em cả." Diệp Dục Sâm kéo chân cô lại."Đây là thiết kế đặt biệt chỉ dành cho riêng em. Trên thế giới chỉ có một chiếc duy nhất này thôi." Tô Vãn có chút sửng sốt, nhìn hắn đem cái vòng đeo lên chân của cô: "Tạo sao lại bỗng nhiên bắt tôi đeo loại trang sức này?""Không phải bỗng nhiên, mà đã nghĩ từ rất lâu rồi." Hắn chỉ vào viên ngọc bích, "Bên trong có thiết bị định vị, về sau bất luận em đi đến đâu đến nơi nào, chỉ cần anh muốn biết, lập tức sẽ biết vị trí của em."Tô Vãn kinh hãi."Tôi không cần thứ đồ này, anh tháo ra cho tôi."Cô vội vàng muốn tháo ra, nhưng s* s**ng cả nữa này vẫn không thấy được nơi mở ở đâu."Đừng lãng phí sức lực, đây là công nghệ đặc biệt tạo ra, cắt không đứt, đốt không cháy, trừ khi anh tháo giúp em, nếu không nó đời này sẽ cứ theo em."Diệp Dục Sâm không có biểu cảm gì mà nhìn cô đang bận một lúc lâu, lạnh lùng nhắc nhở.Tô Vãn cứng người, hi vọng đều bị hắn tát cho một chậu nước lạnh mà dập tắt.________♡♡♡_______Upload: Chúc mn 2 tháng 9 vui vẻ.Editor: Điệp LamBeta: AlissaCập nhật 15.6.2020 tại Việt Nam Overnight truyện.

"Lần nào em cũng nói như vậy, nhưng trước giờ đều không có làm, em chính là một kẻ lừa đảo."

Diệp đại thiếu gia cầm tay chân cô lại: "Thật ra anh cũng không có muốn để em chờ, chúng ta bắt đầu ngay bây giờ luôn."

"Tôi không, ngô...."

Tô Vãn để tay lên ngực hắn muốn đẩy ra, nhưng lời còn chưa có nói xong thì hắn đã cúi đầu hôn cô, đem tất cả sự phản khán của cô đánh ngược trở lại.

Tô Vãn mới đi ra từ phòng tắm, trên người chỉ choàng một chiếc áo lỏng lẻo, lại bị hắn một kéo hai lôi, lúc này đã rơi xuống đất mất rồi.

Cảnh xuân hiện ra!

Cơ thể của Diệp Dục Sâm áp sát lại cô, nụ hôn ấm áp từ cổ đi xuống vai, rồi lại đến ngực, Tô Vãn cảm thấy cơ thể của như đang bốc cháy, ngực nóng như lửa đốt, cơ thể không tự giác được mà run lên.

"Đừng.... Ưm...."

Cô cảm giác như có thứ gì đó đang tiến vào thân thể mình, cơn đau bất ngờ ập đến, cô nhịn không được mà kêu lên một tiếng, cơ thể cô cong lại như một con tôm nhỏ, cô đem trọng lượng của bản thân dựa lên lòng ngực của Diệp Dục Sâm.

"Đau quá, anh nhẹ một chút." Giọng của cô có chút nức nở vang lên.

"Anh cũng đau." Trán của Diệp Dục Sâm toát mồ hôi lạnh, âm thanh trầm thấp khan khan, không còn lạnh lùng như bình thường, mỗi câu nói như câu đi hồn phách của người nghe: "Bảo bối, em thả lỏng cơ thể một chút."

"Anh đi ra." Tô Vãn nổi giận mắng.

"Bảo bối, em cắn anh thật chặt, khít quá." Người nào đó giọng khan khan để lộ một chút vô tội.

Tô Vãn cắn răng, thả lỏng cơ thể: "Anh thử xem, đầu tiền là đi ra ngoài."

"Được, anh sẽ thử." Điệp đại thiếu gia ngoan ngoãn trả lời.

Giây tiếp theo bỗng nhiên hắn lại bất ngờ cử động.

"Em gái anh!"

Âm thanh bén nhọn vang vọng cả căn phòng, dần dần biến thành âm thanh động lòng người nghe.

Hai thân ảnh hòa quyện vào nhau, tạo ra một cảnh xuân sắc đầy trời.

Sau đó, Diệp Dục Sâm xoay người từ trên cái tủ ở đầu giường từ ngăn kéo lấy một cái hộp quà được gói cực kỳ xinh đẹp, mở ra, từ bên trong lấy một chiếc lắc chân bằng bạc.

Tô Vãn nhẹ nhàn thở ra.

Cô còn tưởng rằng gia hỏa này sẽ dùng đồ vật b**n th** nào đó đem cô cột trên giường, thì ra chỉ là một thứ trang sức.

Thật may mắn.

Cô nhìn viên đá quý ở trên mặt dây, phản ứng đầu tiên của cô là thứ đó rất có giá trị, sau đó vô thức muốn đem cái chân đang bị hắn kéo rút lại.

"Tôi không muốn nhận đồ của anh nữa." Cô thì thầm yếu ớt. "Nếu một ngày nào đó lại bị cảnh sát bắt, tôi lại không thể nói được gì."

Nghĩ đến việc này, cô lại nghĩ đến chiếc vòng cổ, được cho là di vật của một vị vương phi nào đó, loại tình huống không thể giải thích được khiến cô rất sợ.

"Khi nào em không bỏ trốn, thì chẳng ai dám bắt em cả." Diệp Dục Sâm kéo chân cô lại.

"Đây là thiết kế đặt biệt chỉ dành cho riêng em. Trên thế giới chỉ có một chiếc duy nhất này thôi." Tô Vãn có chút sửng sốt, nhìn hắn đem cái vòng đeo lên chân của cô: "Tạo sao lại bỗng nhiên bắt tôi đeo loại trang sức này?"

"Không phải bỗng nhiên, mà đã nghĩ từ rất lâu rồi." Hắn chỉ vào viên ngọc bích, "Bên trong có thiết bị định vị, về sau bất luận em đi đến đâu đến nơi nào, chỉ cần anh muốn biết, lập tức sẽ biết vị trí của em."

Tô Vãn kinh hãi.

"Tôi không cần thứ đồ này, anh tháo ra cho tôi."

Cô vội vàng muốn tháo ra, nhưng s* s**ng cả nữa này vẫn không thấy được nơi mở ở đâu.

"Đừng lãng phí sức lực, đây là công nghệ đặc biệt tạo ra, cắt không đứt, đốt không cháy, trừ khi anh tháo giúp em, nếu không nó đời này sẽ cứ theo em."

Diệp Dục Sâm không có biểu cảm gì mà nhìn cô đang bận một lúc lâu, lạnh lùng nhắc nhở.

Tô Vãn cứng người, hi vọng đều bị hắn tát cho một chậu nước lạnh mà dập tắt.

________♡♡♡_______

Upload: Chúc mn 2 tháng 9 vui vẻ.

Editor: Điệp Lam

Beta: Alissa

Cập nhật 15.6.2020 tại Việt Nam Overnight truyện.

Phúc Hắc Lão Công, Sủng Nghiện!Tác giả: Mặc Lam CàngTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngEditor: Alissa. Tại thời điểm khi cảnh sát xông tới Tô Vãn đang cầm một con dao dính máu trên tay. Cách đó không xa, đập vào mắt cô có một người phụ nữ cả người đầy máu và không còn hơi thở. Người chết gọi là Dương Tuyết Tuyết là người dang díu với vị hôn phu của cô, hôm nay cô tới đây chính là để tìm tiểu tam tính sổ. Nhưng khi vừa đến nơi đó cô đã bị đánh gục từ phía sau và sau khi tỉnh dậy cô thấy Dương Tuyết Tuyết đã chết trước mặt mình. Con dao xem là hung khí lại ở trong tay cô. Tô Vãn nhìn tay của mình đầy máu, cô vẫn chưa hồi phục tinh thần sau cú sốc thì cảnh sát đã đè cô xuống đất mang chiếc còng lạnh buốt vào tay cô. "Đó không phải những gì tôi đã làm, tôi không có giết người!" Cô ra sức giãy giụa, không ngừng nói không phải nhưng bất luận nói thế nào cũng không thuyết phục hai người cảnh sát Chỉ có cô cùng người đã chết trong căn phòng này, cửa ra vào và cửa sổ cũng bị khóa, căn bản không ai khác có thể bước vào. Sau khi cảnh sát điều tra ngắn gọn hiện trường, liền đem cô… "Lần nào em cũng nói như vậy, nhưng trước giờ đều không có làm, em chính là một kẻ lừa đảo."Diệp đại thiếu gia cầm tay chân cô lại: "Thật ra anh cũng không có muốn để em chờ, chúng ta bắt đầu ngay bây giờ luôn.""Tôi không, ngô...."Tô Vãn để tay lên ngực hắn muốn đẩy ra, nhưng lời còn chưa có nói xong thì hắn đã cúi đầu hôn cô, đem tất cả sự phản khán của cô đánh ngược trở lại.Tô Vãn mới đi ra từ phòng tắm, trên người chỉ choàng một chiếc áo lỏng lẻo, lại bị hắn một kéo hai lôi, lúc này đã rơi xuống đất mất rồi.Cảnh xuân hiện ra!Cơ thể của Diệp Dục Sâm áp sát lại cô, nụ hôn ấm áp từ cổ đi xuống vai, rồi lại đến ngực, Tô Vãn cảm thấy cơ thể của như đang bốc cháy, ngực nóng như lửa đốt, cơ thể không tự giác được mà run lên."Đừng.... Ưm...."Cô cảm giác như có thứ gì đó đang tiến vào thân thể mình, cơn đau bất ngờ ập đến, cô nhịn không được mà kêu lên một tiếng, cơ thể cô cong lại như một con tôm nhỏ, cô đem trọng lượng của bản thân dựa lên lòng ngực của Diệp Dục Sâm."Đau quá, anh nhẹ một chút." Giọng của cô có chút nức nở vang lên."Anh cũng đau." Trán của Diệp Dục Sâm toát mồ hôi lạnh, âm thanh trầm thấp khan khan, không còn lạnh lùng như bình thường, mỗi câu nói như câu đi hồn phách của người nghe: "Bảo bối, em thả lỏng cơ thể một chút.""Anh đi ra." Tô Vãn nổi giận mắng."Bảo bối, em cắn anh thật chặt, khít quá." Người nào đó giọng khan khan để lộ một chút vô tội.Tô Vãn cắn răng, thả lỏng cơ thể: "Anh thử xem, đầu tiền là đi ra ngoài.""Được, anh sẽ thử." Điệp đại thiếu gia ngoan ngoãn trả lời.Giây tiếp theo bỗng nhiên hắn lại bất ngờ cử động."Em gái anh!"Âm thanh bén nhọn vang vọng cả căn phòng, dần dần biến thành âm thanh động lòng người nghe.Hai thân ảnh hòa quyện vào nhau, tạo ra một cảnh xuân sắc đầy trời.Sau đó, Diệp Dục Sâm xoay người từ trên cái tủ ở đầu giường từ ngăn kéo lấy một cái hộp quà được gói cực kỳ xinh đẹp, mở ra, từ bên trong lấy một chiếc lắc chân bằng bạc.Tô Vãn nhẹ nhàn thở ra.Cô còn tưởng rằng gia hỏa này sẽ dùng đồ vật b**n th** nào đó đem cô cột trên giường, thì ra chỉ là một thứ trang sức.Thật may mắn.Cô nhìn viên đá quý ở trên mặt dây, phản ứng đầu tiên của cô là thứ đó rất có giá trị, sau đó vô thức muốn đem cái chân đang bị hắn kéo rút lại."Tôi không muốn nhận đồ của anh nữa." Cô thì thầm yếu ớt. "Nếu một ngày nào đó lại bị cảnh sát bắt, tôi lại không thể nói được gì."Nghĩ đến việc này, cô lại nghĩ đến chiếc vòng cổ, được cho là di vật của một vị vương phi nào đó, loại tình huống không thể giải thích được khiến cô rất sợ."Khi nào em không bỏ trốn, thì chẳng ai dám bắt em cả." Diệp Dục Sâm kéo chân cô lại."Đây là thiết kế đặt biệt chỉ dành cho riêng em. Trên thế giới chỉ có một chiếc duy nhất này thôi." Tô Vãn có chút sửng sốt, nhìn hắn đem cái vòng đeo lên chân của cô: "Tạo sao lại bỗng nhiên bắt tôi đeo loại trang sức này?""Không phải bỗng nhiên, mà đã nghĩ từ rất lâu rồi." Hắn chỉ vào viên ngọc bích, "Bên trong có thiết bị định vị, về sau bất luận em đi đến đâu đến nơi nào, chỉ cần anh muốn biết, lập tức sẽ biết vị trí của em."Tô Vãn kinh hãi."Tôi không cần thứ đồ này, anh tháo ra cho tôi."Cô vội vàng muốn tháo ra, nhưng s* s**ng cả nữa này vẫn không thấy được nơi mở ở đâu."Đừng lãng phí sức lực, đây là công nghệ đặc biệt tạo ra, cắt không đứt, đốt không cháy, trừ khi anh tháo giúp em, nếu không nó đời này sẽ cứ theo em."Diệp Dục Sâm không có biểu cảm gì mà nhìn cô đang bận một lúc lâu, lạnh lùng nhắc nhở.Tô Vãn cứng người, hi vọng đều bị hắn tát cho một chậu nước lạnh mà dập tắt.________♡♡♡_______Upload: Chúc mn 2 tháng 9 vui vẻ.Editor: Điệp LamBeta: AlissaCập nhật 15.6.2020 tại Việt Nam Overnight truyện.

Chương 145: Cô là kẻ lừa đảo (18+)