Editor: Alissa. Tại thời điểm khi cảnh sát xông tới Tô Vãn đang cầm một con dao dính máu trên tay. Cách đó không xa, đập vào mắt cô có một người phụ nữ cả người đầy máu và không còn hơi thở. Người chết gọi là Dương Tuyết Tuyết là người dang díu với vị hôn phu của cô, hôm nay cô tới đây chính là để tìm tiểu tam tính sổ. Nhưng khi vừa đến nơi đó cô đã bị đánh gục từ phía sau và sau khi tỉnh dậy cô thấy Dương Tuyết Tuyết đã chết trước mặt mình. Con dao xem là hung khí lại ở trong tay cô. Tô Vãn nhìn tay của mình đầy máu, cô vẫn chưa hồi phục tinh thần sau cú sốc thì cảnh sát đã đè cô xuống đất mang chiếc còng lạnh buốt vào tay cô. "Đó không phải những gì tôi đã làm, tôi không có giết người!" Cô ra sức giãy giụa, không ngừng nói không phải nhưng bất luận nói thế nào cũng không thuyết phục hai người cảnh sát Chỉ có cô cùng người đã chết trong căn phòng này, cửa ra vào và cửa sổ cũng bị khóa, căn bản không ai khác có thể bước vào. Sau khi cảnh sát điều tra ngắn gọn hiện trường, liền đem cô…
Chương 205: Thử làm bạn gái của cậu
Phúc Hắc Lão Công, Sủng Nghiện!Tác giả: Mặc Lam CàngTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngEditor: Alissa. Tại thời điểm khi cảnh sát xông tới Tô Vãn đang cầm một con dao dính máu trên tay. Cách đó không xa, đập vào mắt cô có một người phụ nữ cả người đầy máu và không còn hơi thở. Người chết gọi là Dương Tuyết Tuyết là người dang díu với vị hôn phu của cô, hôm nay cô tới đây chính là để tìm tiểu tam tính sổ. Nhưng khi vừa đến nơi đó cô đã bị đánh gục từ phía sau và sau khi tỉnh dậy cô thấy Dương Tuyết Tuyết đã chết trước mặt mình. Con dao xem là hung khí lại ở trong tay cô. Tô Vãn nhìn tay của mình đầy máu, cô vẫn chưa hồi phục tinh thần sau cú sốc thì cảnh sát đã đè cô xuống đất mang chiếc còng lạnh buốt vào tay cô. "Đó không phải những gì tôi đã làm, tôi không có giết người!" Cô ra sức giãy giụa, không ngừng nói không phải nhưng bất luận nói thế nào cũng không thuyết phục hai người cảnh sát Chỉ có cô cùng người đã chết trong căn phòng này, cửa ra vào và cửa sổ cũng bị khóa, căn bản không ai khác có thể bước vào. Sau khi cảnh sát điều tra ngắn gọn hiện trường, liền đem cô… Lần thứ hai, cô không nói.Thật ra thì... cô còn muốn nói đó nhưng điện thoại của Diệp Vân Thâm đã vang lên.Cậu cầm di động nhìn thoáng qua, nhíu mày, sau đó mới nhận máy.Tiếp đến, Tô Vãn nghe được giọng nói bất lực của cậu: "Mẹ, con không muốn gặp mặt, với lại con đã có bạn gái rồi."Tô Vãn hiểu chuyện không lên tiếng.Không biết đầu bên kia nói cái gì mà làm Diệp Vân Thâm chợt quay đầu sang nhìn cô.Cậu nhìn cô lộ ra khuôn mặt tươi cười, sau đó tiếp tục cùng mẹ đại nhân nói chuyện: "Đúng vậy, cô ấy thông minh, ngoan ngoãn lại đáng yêu, hôm nào đó con nhất định sẽ mang về cho mẹ gặp."Tô Vãn: "...""Được rồi, con còn bận việc, không nói với người nữa, về sau rảnh lại nói vậy."Diệp Vân Thâm ứng phó qua loa rồi nhanh chóng ngắt điện thoại."Sao rồi? Mẹ đại nhân của anh sắp xếp gặp tiểu thư nhà nào thế?" Cô đùa giỡn nói."Em đừng nói nữa, càng làm anh nóng ruột." Diệp Vân Thâm gỡ tai nghe ném một bên, "Mẹ anh cứ một hai bắt anh phải đi gặp mặt cô gái đó, một tiểu thư điêu ngoa, đỏng đảnh, anh thực sự không chịu nổi cổ.""Hừmmm...." Tô Vãn vỗ nhẹ cằm làm bộ suy tư, "Hình như lúc trước từng có một người nói tôi là đại thiểu thư điêu ngoa, ngang được, vậy mà ai đó cũng có chịu buông tôi đâu.""Em với cô ta không giống." Diệp Vân Thâm cười ầm lên, chớp mắt nhìn cô, "Em là cô bé đáng yêu của anh, tin anh đi, mắt nhìn người của bổn thiếu gia rất chuẩn."(Anh em nhà này có một câu nói mãi thế @@)Tô Vãn →_→"Anh thực sự muốn tôi làm bạn gái của anh?""Đó là tất nhiên." Diệp nhị thiếu rên thảm thiết, "Anh dùng tánh mạng này, nguy hiểm lắm mới cứu em ra được từ trong tay của ảnh, còn giả được hay sao."Tô Vãn: "..."Diệp Vân Thâm nghĩ nghĩ rồi nói tiếp: "Hai ngày sau bố anh về, tới khi đó anh đưa em về ra mắt trưởng bối, vừa tiện lấp kín miệng mẹ anh luôn."Tô Vãn ngửa đầu nhìn trời.Cô luôn có cảm giác vừa thoát hang hổ, lại rơi vào hang sói.Cô nghĩ mình nên nói rõ ràng mọi chuyện với vị nhị thiếu này."Thật ra, tôi chỉ muốn lợi dụng anh." Cô nói."Anh biết." Diệp Vân Thâm không hề để ý.Tô Vãn rũ mi mắt, nhìn xuống ngón tay mình: "Tôi muốn rời khỏi Diệp Dục Sâm, đúng lúc anh có thể giúp đỡ, cho nên dùng anh làm bia đỡ, việc làm bạn gái anh tôi còn chưa nghĩ qua.""Không quan trọng, thật ra anh cũng chỉ lợi dụng em chắn lại những mối quan hệ thân cận kia."Diệp Vân Thâm nhún vai, lại quay sang nhìn cô, ánh mắt mang theo chút ẩn tình phức tạp, "Nhưng thật sự anh đã thích em, chân thành mà thích em, nếu em nguyện ý, từ diễn có thể biến thành thật."Tô Vãn siết chặt ngón tay, không đáp."Đúng rồi, anh còn muốn hỏi em, sao em lại đắc tội với người phụ nữ kia? Cô ta không tiếc dùng sinh non để hãm hại em?" Hắn tinh ý nhìn ra cô không muốn nhắc tới vấn đề tình cảm nên nói tránh sang chuyện khác."Anh của anh nói cổ cũng không biết bản thân đang mang thai."Cô chống cằm thở dài, "Lúc đầu chỉ có chút mâu thuẫn nhỏ, cô ấy không tưởng sẽ làm loạn như vậy có lẽ chỉ đơn giản mượn việc bị tôi đẩy để lăng xê một chút, nào ngờ lại có đứa bé đó, một c*́ ngã đem đứa bé sảy mất luôn, chắc hiện tại cổ hận tôi lắm.""Tự làm tự chịu, liên quan gì tới em?"Diệp nhị thiếu với bộ dạng mặc kệ tất cả dù ra sao vẫn hướng về cô: "Còn đám người trên internet nghe gió gọi mưa, vậy mà tin em hãm hại người, trong mấy cái đầu đó không biết chứa thứ gì."
Lần thứ hai, cô không nói.
Thật ra thì... cô còn muốn nói đó nhưng điện thoại của Diệp Vân Thâm đã vang lên.
Cậu cầm di động nhìn thoáng qua, nhíu mày, sau đó mới nhận máy.
Tiếp đến, Tô Vãn nghe được giọng nói bất lực của cậu: "Mẹ, con không muốn gặp mặt, với lại con đã có bạn gái rồi."
Tô Vãn hiểu chuyện không lên tiếng.
Không biết đầu bên kia nói cái gì mà làm Diệp Vân Thâm chợt quay đầu sang nhìn cô.
Cậu nhìn cô lộ ra khuôn mặt tươi cười, sau đó tiếp tục cùng mẹ đại nhân nói chuyện: "Đúng vậy, cô ấy thông minh, ngoan ngoãn lại đáng yêu, hôm nào đó con nhất định sẽ mang về cho mẹ gặp."
Tô Vãn: "..."
"Được rồi, con còn bận việc, không nói với người nữa, về sau rảnh lại nói vậy."
Diệp Vân Thâm ứng phó qua loa rồi nhanh chóng ngắt điện thoại.
"Sao rồi? Mẹ đại nhân của anh sắp xếp gặp tiểu thư nhà nào thế?" Cô đùa giỡn nói.
"Em đừng nói nữa, càng làm anh nóng ruột." Diệp Vân Thâm gỡ tai nghe ném một bên, "Mẹ anh cứ một hai bắt anh phải đi gặp mặt cô gái đó, một tiểu thư điêu ngoa, đỏng đảnh, anh thực sự không chịu nổi cổ."
"Hừmmm...." Tô Vãn vỗ nhẹ cằm làm bộ suy tư, "Hình như lúc trước từng có một người nói tôi là đại thiểu thư điêu ngoa, ngang được, vậy mà ai đó cũng có chịu buông tôi đâu."
"Em với cô ta không giống." Diệp Vân Thâm cười ầm lên, chớp mắt nhìn cô, "Em là cô bé đáng yêu của anh, tin anh đi, mắt nhìn người của bổn thiếu gia rất chuẩn."
(Anh em nhà này có một câu nói mãi thế @@)
Tô Vãn →_→
"Anh thực sự muốn tôi làm bạn gái của anh?"
"Đó là tất nhiên." Diệp nhị thiếu rên thảm thiết, "Anh dùng tánh mạng này, nguy hiểm lắm mới cứu em ra được từ trong tay của ảnh, còn giả được hay sao."
Tô Vãn: "..."
Diệp Vân Thâm nghĩ nghĩ rồi nói tiếp: "Hai ngày sau bố anh về, tới khi đó anh đưa em về ra mắt trưởng bối, vừa tiện lấp kín miệng mẹ anh luôn."
Tô Vãn ngửa đầu nhìn trời.
Cô luôn có cảm giác vừa thoát hang hổ, lại rơi vào hang sói.
Cô nghĩ mình nên nói rõ ràng mọi chuyện với vị nhị thiếu này.
"Thật ra, tôi chỉ muốn lợi dụng anh." Cô nói.
"Anh biết." Diệp Vân Thâm không hề để ý.
Tô Vãn rũ mi mắt, nhìn xuống ngón tay mình: "Tôi muốn rời khỏi Diệp Dục Sâm, đúng lúc anh có thể giúp đỡ, cho nên dùng anh làm bia đỡ, việc làm bạn gái anh tôi còn chưa nghĩ qua."
"Không quan trọng, thật ra anh cũng chỉ lợi dụng em chắn lại những mối quan hệ thân cận kia."
Diệp Vân Thâm nhún vai, lại quay sang nhìn cô, ánh mắt mang theo chút ẩn tình phức tạp, "Nhưng thật sự anh đã thích em, chân thành mà thích em, nếu em nguyện ý, từ diễn có thể biến thành thật."
Tô Vãn siết chặt ngón tay, không đáp.
"Đúng rồi, anh còn muốn hỏi em, sao em lại đắc tội với người phụ nữ kia? Cô ta không tiếc dùng sinh non để hãm hại em?" Hắn tinh ý nhìn ra cô không muốn nhắc tới vấn đề tình cảm nên nói tránh sang chuyện khác.
"Anh của anh nói cổ cũng không biết bản thân đang mang thai."
Cô chống cằm thở dài, "Lúc đầu chỉ có chút mâu thuẫn nhỏ, cô ấy không tưởng sẽ làm loạn như vậy có lẽ chỉ đơn giản mượn việc bị tôi đẩy để lăng xê một chút, nào ngờ lại có đứa bé đó, một c*́ ngã đem đứa bé sảy mất luôn, chắc hiện tại cổ hận tôi lắm."
"Tự làm tự chịu, liên quan gì tới em?"
Diệp nhị thiếu với bộ dạng mặc kệ tất cả dù ra sao vẫn hướng về cô: "Còn đám người trên internet nghe gió gọi mưa, vậy mà tin em hãm hại người, trong mấy cái đầu đó không biết chứa thứ gì."
Phúc Hắc Lão Công, Sủng Nghiện!Tác giả: Mặc Lam CàngTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngEditor: Alissa. Tại thời điểm khi cảnh sát xông tới Tô Vãn đang cầm một con dao dính máu trên tay. Cách đó không xa, đập vào mắt cô có một người phụ nữ cả người đầy máu và không còn hơi thở. Người chết gọi là Dương Tuyết Tuyết là người dang díu với vị hôn phu của cô, hôm nay cô tới đây chính là để tìm tiểu tam tính sổ. Nhưng khi vừa đến nơi đó cô đã bị đánh gục từ phía sau và sau khi tỉnh dậy cô thấy Dương Tuyết Tuyết đã chết trước mặt mình. Con dao xem là hung khí lại ở trong tay cô. Tô Vãn nhìn tay của mình đầy máu, cô vẫn chưa hồi phục tinh thần sau cú sốc thì cảnh sát đã đè cô xuống đất mang chiếc còng lạnh buốt vào tay cô. "Đó không phải những gì tôi đã làm, tôi không có giết người!" Cô ra sức giãy giụa, không ngừng nói không phải nhưng bất luận nói thế nào cũng không thuyết phục hai người cảnh sát Chỉ có cô cùng người đã chết trong căn phòng này, cửa ra vào và cửa sổ cũng bị khóa, căn bản không ai khác có thể bước vào. Sau khi cảnh sát điều tra ngắn gọn hiện trường, liền đem cô… Lần thứ hai, cô không nói.Thật ra thì... cô còn muốn nói đó nhưng điện thoại của Diệp Vân Thâm đã vang lên.Cậu cầm di động nhìn thoáng qua, nhíu mày, sau đó mới nhận máy.Tiếp đến, Tô Vãn nghe được giọng nói bất lực của cậu: "Mẹ, con không muốn gặp mặt, với lại con đã có bạn gái rồi."Tô Vãn hiểu chuyện không lên tiếng.Không biết đầu bên kia nói cái gì mà làm Diệp Vân Thâm chợt quay đầu sang nhìn cô.Cậu nhìn cô lộ ra khuôn mặt tươi cười, sau đó tiếp tục cùng mẹ đại nhân nói chuyện: "Đúng vậy, cô ấy thông minh, ngoan ngoãn lại đáng yêu, hôm nào đó con nhất định sẽ mang về cho mẹ gặp."Tô Vãn: "...""Được rồi, con còn bận việc, không nói với người nữa, về sau rảnh lại nói vậy."Diệp Vân Thâm ứng phó qua loa rồi nhanh chóng ngắt điện thoại."Sao rồi? Mẹ đại nhân của anh sắp xếp gặp tiểu thư nhà nào thế?" Cô đùa giỡn nói."Em đừng nói nữa, càng làm anh nóng ruột." Diệp Vân Thâm gỡ tai nghe ném một bên, "Mẹ anh cứ một hai bắt anh phải đi gặp mặt cô gái đó, một tiểu thư điêu ngoa, đỏng đảnh, anh thực sự không chịu nổi cổ.""Hừmmm...." Tô Vãn vỗ nhẹ cằm làm bộ suy tư, "Hình như lúc trước từng có một người nói tôi là đại thiểu thư điêu ngoa, ngang được, vậy mà ai đó cũng có chịu buông tôi đâu.""Em với cô ta không giống." Diệp Vân Thâm cười ầm lên, chớp mắt nhìn cô, "Em là cô bé đáng yêu của anh, tin anh đi, mắt nhìn người của bổn thiếu gia rất chuẩn."(Anh em nhà này có một câu nói mãi thế @@)Tô Vãn →_→"Anh thực sự muốn tôi làm bạn gái của anh?""Đó là tất nhiên." Diệp nhị thiếu rên thảm thiết, "Anh dùng tánh mạng này, nguy hiểm lắm mới cứu em ra được từ trong tay của ảnh, còn giả được hay sao."Tô Vãn: "..."Diệp Vân Thâm nghĩ nghĩ rồi nói tiếp: "Hai ngày sau bố anh về, tới khi đó anh đưa em về ra mắt trưởng bối, vừa tiện lấp kín miệng mẹ anh luôn."Tô Vãn ngửa đầu nhìn trời.Cô luôn có cảm giác vừa thoát hang hổ, lại rơi vào hang sói.Cô nghĩ mình nên nói rõ ràng mọi chuyện với vị nhị thiếu này."Thật ra, tôi chỉ muốn lợi dụng anh." Cô nói."Anh biết." Diệp Vân Thâm không hề để ý.Tô Vãn rũ mi mắt, nhìn xuống ngón tay mình: "Tôi muốn rời khỏi Diệp Dục Sâm, đúng lúc anh có thể giúp đỡ, cho nên dùng anh làm bia đỡ, việc làm bạn gái anh tôi còn chưa nghĩ qua.""Không quan trọng, thật ra anh cũng chỉ lợi dụng em chắn lại những mối quan hệ thân cận kia."Diệp Vân Thâm nhún vai, lại quay sang nhìn cô, ánh mắt mang theo chút ẩn tình phức tạp, "Nhưng thật sự anh đã thích em, chân thành mà thích em, nếu em nguyện ý, từ diễn có thể biến thành thật."Tô Vãn siết chặt ngón tay, không đáp."Đúng rồi, anh còn muốn hỏi em, sao em lại đắc tội với người phụ nữ kia? Cô ta không tiếc dùng sinh non để hãm hại em?" Hắn tinh ý nhìn ra cô không muốn nhắc tới vấn đề tình cảm nên nói tránh sang chuyện khác."Anh của anh nói cổ cũng không biết bản thân đang mang thai."Cô chống cằm thở dài, "Lúc đầu chỉ có chút mâu thuẫn nhỏ, cô ấy không tưởng sẽ làm loạn như vậy có lẽ chỉ đơn giản mượn việc bị tôi đẩy để lăng xê một chút, nào ngờ lại có đứa bé đó, một c*́ ngã đem đứa bé sảy mất luôn, chắc hiện tại cổ hận tôi lắm.""Tự làm tự chịu, liên quan gì tới em?"Diệp nhị thiếu với bộ dạng mặc kệ tất cả dù ra sao vẫn hướng về cô: "Còn đám người trên internet nghe gió gọi mưa, vậy mà tin em hãm hại người, trong mấy cái đầu đó không biết chứa thứ gì."