Tác giả:

Editor: Alissa. Tại thời điểm khi cảnh sát xông tới Tô Vãn đang cầm một con dao dính máu trên tay. Cách đó không xa, đập vào mắt cô có một người phụ nữ cả người đầy máu và không còn hơi thở. Người chết gọi là Dương Tuyết Tuyết là người dang díu với vị hôn phu của cô, hôm nay cô tới đây chính là để tìm tiểu tam tính sổ. Nhưng khi vừa đến nơi đó cô đã bị đánh gục từ phía sau và sau khi tỉnh dậy cô thấy Dương Tuyết Tuyết đã chết trước mặt mình. Con dao xem là hung khí lại ở trong tay cô. Tô Vãn nhìn tay của mình đầy máu, cô vẫn chưa hồi phục tinh thần sau cú sốc thì cảnh sát đã đè cô xuống đất mang chiếc còng lạnh buốt vào tay cô. "Đó không phải những gì tôi đã làm, tôi không có giết người!" Cô ra sức giãy giụa, không ngừng nói không phải nhưng bất luận nói thế nào cũng không thuyết phục hai người cảnh sát Chỉ có cô cùng người đã chết trong căn phòng này, cửa ra vào và cửa sổ cũng bị khóa, căn bản không ai khác có thể bước vào. Sau khi cảnh sát điều tra ngắn gọn hiện trường, liền đem cô…

Chương 222: Sinh cho hắn một đứa con

Phúc Hắc Lão Công, Sủng Nghiện!Tác giả: Mặc Lam CàngTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngEditor: Alissa. Tại thời điểm khi cảnh sát xông tới Tô Vãn đang cầm một con dao dính máu trên tay. Cách đó không xa, đập vào mắt cô có một người phụ nữ cả người đầy máu và không còn hơi thở. Người chết gọi là Dương Tuyết Tuyết là người dang díu với vị hôn phu của cô, hôm nay cô tới đây chính là để tìm tiểu tam tính sổ. Nhưng khi vừa đến nơi đó cô đã bị đánh gục từ phía sau và sau khi tỉnh dậy cô thấy Dương Tuyết Tuyết đã chết trước mặt mình. Con dao xem là hung khí lại ở trong tay cô. Tô Vãn nhìn tay của mình đầy máu, cô vẫn chưa hồi phục tinh thần sau cú sốc thì cảnh sát đã đè cô xuống đất mang chiếc còng lạnh buốt vào tay cô. "Đó không phải những gì tôi đã làm, tôi không có giết người!" Cô ra sức giãy giụa, không ngừng nói không phải nhưng bất luận nói thế nào cũng không thuyết phục hai người cảnh sát Chỉ có cô cùng người đã chết trong căn phòng này, cửa ra vào và cửa sổ cũng bị khóa, căn bản không ai khác có thể bước vào. Sau khi cảnh sát điều tra ngắn gọn hiện trường, liền đem cô… "Thấy thì sao? Muốn tôi ba quỳ chín lạy làm đại lễ sao?" Tô Vãn cười lạnh, tức giận hoàn toàn.Diệp Dục Sâm nhíu mày: "Em nhất định muốn đối nghịch với tôi?""Sao tôi dám chứ?" Tô Vãn quái gở kêu oan ức: "Anh chính là kim chủ của tôi, mạng nhỏ của tôi đều nằm trong tay anh, nếu không nghe lời sẽ bị anh bán đến chỗ nào cũng không biết."Sắc mặt Diệp đại thiếu trở nên rất khó nhìn."Lại đây." Hắn ra lệnh.Tô Vãn siết chặt tay, im lặng, mặt không đổi sắc nhìn hắn."Bị điếc à? Muốn tôi nói lại lần hai sao?" Giọng hắn lạnh hơn khi nãy mấy phần.Cô mím môi, đi đến sô pha bên cạnh hắn ngồi xuống, hai chân khép lại, tay thì đặt trên đầu gối, nhìn cực kì ngoan ngoãn giống như học sinh tiểu học chuẩn bị nghe thầy dạy dỗ.(Truyện đã full tại dembuon)Diệp Dục Sâm cau mày, hơi không vừa lòng với hành vi dè dặt lại cố ý giữ khoảng cách của cô."Em ngồi xa thế làm gì? Tôi là thứ gì ghê gớm lắm sao?" Hắn hỏi, rồi bỏ máy tính xuống, vỗ lên chân mình: "Ngồi lên đây."Tô Vãn: "..."Thật sự một chút cũng không muốn đâu.Ngồi lên người hắn như vậy, lỡ như bị lây virus gì trên người hắn thì làm sao bây giờ?Nhưng mà...Cô sợ chết, không có gan phản kháng lại, nhất là khi ánh mắt muốn ăn thịt người của người nào đó lướt qua, cô lập tức nghe lời đi đến ngồi lên đùi hắn, cánh tay còn ôm lấy cổ của hắn."Tôi thích bộ dáng rõ ràng không muốn nhưng lại không dám nói không của em thế này."Diệp Dục Sâm cúi đầu hôn lên môi cô, khóe môi câu lên nụ cười.Tô Vãn giận!Nhưng cô còn chưa kịp nổi giận thì hắn đã giơ tay nắm lấy eo của cô, còn tay kia nâng lấy cằm cô: "Nếu không muốn tôi bán em đi thì ít nhất phải cho tôi thấy giá trị của em, nếu không thì vì cái gì tôi phải đi nuôi một thứ vô dụng chứ?""Anh muốn thế nào?" Cô hỏi."Lấy lòng tôi." Diệp Dục Sâm cười, đầu ngón tay nhẹ v**t v* môi cô: "Sinh cho tôi một đứa nhóc.""Gì hả?"Tô Vãn không nhịn được trợn mắt, nghi là mình đã nghe nhầm.______♡♡♡______Editor: CrystalBeta: Tiểu Nhân

"Thấy thì sao? Muốn tôi ba quỳ chín lạy làm đại lễ sao?" Tô Vãn cười lạnh, tức giận hoàn toàn.

Diệp Dục Sâm nhíu mày: "Em nhất định muốn đối nghịch với tôi?"

"Sao tôi dám chứ?" Tô Vãn quái gở kêu oan ức: "Anh chính là kim chủ của tôi, mạng nhỏ của tôi đều nằm trong tay anh, nếu không nghe lời sẽ bị anh bán đến chỗ nào cũng không biết."

Sắc mặt Diệp đại thiếu trở nên rất khó nhìn.

"Lại đây." Hắn ra lệnh.

Tô Vãn siết chặt tay, im lặng, mặt không đổi sắc nhìn hắn.

"Bị điếc à? Muốn tôi nói lại lần hai sao?" Giọng hắn lạnh hơn khi nãy mấy phần.

Cô mím môi, đi đến sô pha bên cạnh hắn ngồi xuống, hai chân khép lại, tay thì đặt trên đầu gối, nhìn cực kì ngoan ngoãn giống như học sinh tiểu học chuẩn bị nghe thầy dạy dỗ.(Truyện đã full tại dembuon)

Diệp Dục Sâm cau mày, hơi không vừa lòng với hành vi dè dặt lại cố ý giữ khoảng cách của cô.

"Em ngồi xa thế làm gì? Tôi là thứ gì ghê gớm lắm sao?" Hắn hỏi, rồi bỏ máy tính xuống, vỗ lên chân mình: "Ngồi lên đây."

Tô Vãn: "..."

Thật sự một chút cũng không muốn đâu.

Ngồi lên người hắn như vậy, lỡ như bị lây virus gì trên người hắn thì làm sao bây giờ?

Nhưng mà...

Cô sợ chết, không có gan phản kháng lại, nhất là khi ánh mắt muốn ăn thịt người của người nào đó lướt qua, cô lập tức nghe lời đi đến ngồi lên đùi hắn, cánh tay còn ôm lấy cổ của hắn.

"Tôi thích bộ dáng rõ ràng không muốn nhưng lại không dám nói không của em thế này."Diệp Dục Sâm cúi đầu hôn lên môi cô, khóe môi câu lên nụ cười.

Tô Vãn giận!

Nhưng cô còn chưa kịp nổi giận thì hắn đã giơ tay nắm lấy eo của cô, còn tay kia nâng lấy cằm cô: "Nếu không muốn tôi bán em đi thì ít nhất phải cho tôi thấy giá trị của em, nếu không thì vì cái gì tôi phải đi nuôi một thứ vô dụng chứ?"

"Anh muốn thế nào?" Cô hỏi.

"Lấy lòng tôi." Diệp Dục Sâm cười, đầu ngón tay nhẹ v**t v* môi cô: "Sinh cho tôi một đứa nhóc."

"Gì hả?"

Tô Vãn không nhịn được trợn mắt, nghi là mình đã nghe nhầm.

______♡♡♡______

Editor: Crystal

Beta: Tiểu Nhân

Phúc Hắc Lão Công, Sủng Nghiện!Tác giả: Mặc Lam CàngTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngEditor: Alissa. Tại thời điểm khi cảnh sát xông tới Tô Vãn đang cầm một con dao dính máu trên tay. Cách đó không xa, đập vào mắt cô có một người phụ nữ cả người đầy máu và không còn hơi thở. Người chết gọi là Dương Tuyết Tuyết là người dang díu với vị hôn phu của cô, hôm nay cô tới đây chính là để tìm tiểu tam tính sổ. Nhưng khi vừa đến nơi đó cô đã bị đánh gục từ phía sau và sau khi tỉnh dậy cô thấy Dương Tuyết Tuyết đã chết trước mặt mình. Con dao xem là hung khí lại ở trong tay cô. Tô Vãn nhìn tay của mình đầy máu, cô vẫn chưa hồi phục tinh thần sau cú sốc thì cảnh sát đã đè cô xuống đất mang chiếc còng lạnh buốt vào tay cô. "Đó không phải những gì tôi đã làm, tôi không có giết người!" Cô ra sức giãy giụa, không ngừng nói không phải nhưng bất luận nói thế nào cũng không thuyết phục hai người cảnh sát Chỉ có cô cùng người đã chết trong căn phòng này, cửa ra vào và cửa sổ cũng bị khóa, căn bản không ai khác có thể bước vào. Sau khi cảnh sát điều tra ngắn gọn hiện trường, liền đem cô… "Thấy thì sao? Muốn tôi ba quỳ chín lạy làm đại lễ sao?" Tô Vãn cười lạnh, tức giận hoàn toàn.Diệp Dục Sâm nhíu mày: "Em nhất định muốn đối nghịch với tôi?""Sao tôi dám chứ?" Tô Vãn quái gở kêu oan ức: "Anh chính là kim chủ của tôi, mạng nhỏ của tôi đều nằm trong tay anh, nếu không nghe lời sẽ bị anh bán đến chỗ nào cũng không biết."Sắc mặt Diệp đại thiếu trở nên rất khó nhìn."Lại đây." Hắn ra lệnh.Tô Vãn siết chặt tay, im lặng, mặt không đổi sắc nhìn hắn."Bị điếc à? Muốn tôi nói lại lần hai sao?" Giọng hắn lạnh hơn khi nãy mấy phần.Cô mím môi, đi đến sô pha bên cạnh hắn ngồi xuống, hai chân khép lại, tay thì đặt trên đầu gối, nhìn cực kì ngoan ngoãn giống như học sinh tiểu học chuẩn bị nghe thầy dạy dỗ.(Truyện đã full tại dembuon)Diệp Dục Sâm cau mày, hơi không vừa lòng với hành vi dè dặt lại cố ý giữ khoảng cách của cô."Em ngồi xa thế làm gì? Tôi là thứ gì ghê gớm lắm sao?" Hắn hỏi, rồi bỏ máy tính xuống, vỗ lên chân mình: "Ngồi lên đây."Tô Vãn: "..."Thật sự một chút cũng không muốn đâu.Ngồi lên người hắn như vậy, lỡ như bị lây virus gì trên người hắn thì làm sao bây giờ?Nhưng mà...Cô sợ chết, không có gan phản kháng lại, nhất là khi ánh mắt muốn ăn thịt người của người nào đó lướt qua, cô lập tức nghe lời đi đến ngồi lên đùi hắn, cánh tay còn ôm lấy cổ của hắn."Tôi thích bộ dáng rõ ràng không muốn nhưng lại không dám nói không của em thế này."Diệp Dục Sâm cúi đầu hôn lên môi cô, khóe môi câu lên nụ cười.Tô Vãn giận!Nhưng cô còn chưa kịp nổi giận thì hắn đã giơ tay nắm lấy eo của cô, còn tay kia nâng lấy cằm cô: "Nếu không muốn tôi bán em đi thì ít nhất phải cho tôi thấy giá trị của em, nếu không thì vì cái gì tôi phải đi nuôi một thứ vô dụng chứ?""Anh muốn thế nào?" Cô hỏi."Lấy lòng tôi." Diệp Dục Sâm cười, đầu ngón tay nhẹ v**t v* môi cô: "Sinh cho tôi một đứa nhóc.""Gì hả?"Tô Vãn không nhịn được trợn mắt, nghi là mình đã nghe nhầm.______♡♡♡______Editor: CrystalBeta: Tiểu Nhân

Chương 222: Sinh cho hắn một đứa con