Xin lỗi, tôi thật không phải cố ý.” Bởi vì sơ xuất của mình, khiến gel vuốt tóc bắn lên cổ áo của đối phương. Đây đã là lần thứ hai cô sơ xuất trong ngày hôm nay. Thẩm Thất cảm thấy hôm nay cô chết chắc rồi. Thân là nhà tạo mẫu tư nhân cấp cao, nhưng lại phạm sai lầm mà những học viên cũng không phạm phải, e rằng cô đã không thể tiếp tục hành nghề này nữa rồi. Người đàn ông đang được tạo mẫu, trời sinh có một đôi mắt phượng hoàng. Góc mắt rủ xuống, đuôi mắt nhếch lên, ánh mắt có chút lạnh lẽo. Xét về tướng học mà nói người đàn ông như thế này nham hiểm và tuyệt tình. Tầm nhìn của Hạ Nhật Ninh lại nhắm về phía xương đòn của Thẩm Thất. Nơi đó có một vết bớt hình dạng như một ngón tay, đỏ rực như lửa Vết bớt đỏ như lửa ấy nằm ngay chính giữa xương đòn, tinh tế và mãnh liệt. “Đây là cái áo thứ hai bị cô hủy hoại.” Hạ Nhật Ninh liếc cái áo bị hủy hoại đó, ngước đầu nhìn vào Thẩm Thất, hơi híp mắt lại. Thẩm Thất cảm thấy đằng sau lưng cô, có một luồn áp lực tuôn trào ra che lấp cả trời…
Chương 24
Lấy Nhầm Tổng Tài (Lấy Nhầm Tổng Tài Hạ Nhật Ninh)Tác giả: Phân Hoa Phất LiễuTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Ngược, Truyện SủngXin lỗi, tôi thật không phải cố ý.” Bởi vì sơ xuất của mình, khiến gel vuốt tóc bắn lên cổ áo của đối phương. Đây đã là lần thứ hai cô sơ xuất trong ngày hôm nay. Thẩm Thất cảm thấy hôm nay cô chết chắc rồi. Thân là nhà tạo mẫu tư nhân cấp cao, nhưng lại phạm sai lầm mà những học viên cũng không phạm phải, e rằng cô đã không thể tiếp tục hành nghề này nữa rồi. Người đàn ông đang được tạo mẫu, trời sinh có một đôi mắt phượng hoàng. Góc mắt rủ xuống, đuôi mắt nhếch lên, ánh mắt có chút lạnh lẽo. Xét về tướng học mà nói người đàn ông như thế này nham hiểm và tuyệt tình. Tầm nhìn của Hạ Nhật Ninh lại nhắm về phía xương đòn của Thẩm Thất. Nơi đó có một vết bớt hình dạng như một ngón tay, đỏ rực như lửa Vết bớt đỏ như lửa ấy nằm ngay chính giữa xương đòn, tinh tế và mãnh liệt. “Đây là cái áo thứ hai bị cô hủy hoại.” Hạ Nhật Ninh liếc cái áo bị hủy hoại đó, ngước đầu nhìn vào Thẩm Thất, hơi híp mắt lại. Thẩm Thất cảm thấy đằng sau lưng cô, có một luồn áp lực tuôn trào ra che lấp cả trời… Thẩm Thất cúi đầu xuống, không hề trả lời câu hỏi của Hạ Nhật Ninh.Hạ Nhật Ninh cũng không hỏi tiếp, đợi đến khi Thẩm Thất làm xong kiểu tóc, hắn gật đầu vừa ý, xoay người rời khỏi phòng.Thẩm Thất nhìn thấy bóng lưng rời khỏi của Hạ Nhật Ninh, mới có thể thở phào nhẹ nhõm.Ở chung trong một không gian với người đàn ông này, thật khiến người ta dễ dàng cảm thấy căng thẳng và mệt mỏi.Sau khi hoàn thành công việc, Thẩm Thất rời khỏi phòng, đi đến một lan can ngắm nhìn phong cảnh đằng xa.Cảnh Hòa Trang Viên có diện tích khoảng 50 mẫu đất, toàn bộ kiến trúc chủ yếu là một căn biệt thự bốn tầng, kế bên còn có hai căn nhà nhỏ tinh tế, chỉ có hai tầng.Hướng phát ra sáng trước mặt biệt thự, vị trí đó có một hồ bơi rất lớn. Mặt nước rất trong suốt, trông vô cùng đẹp đẽ dưới sự phản chiếu của ánh sáng mặt trời.Kế bên hồ bơi, có một sa mạc nhân tạo bằng cát. Trên đó được đặt mấy cây dù chống nắng, tại đó có thể tâm sự, phơi nắng và nướng đồ ăn.Phía còn lại của hồ bơi là một con đường nhỏ có thể chạy được ba chiếc xe theo hàng ngang, bên kia của con đường là một cánh rừng. Kế bên cánh rừng là một công viên vô cùng tinh tế, nhìn qua là biết có người thường xuyên chăm sóc, trông đẹp đẽ vô cùng.Thẩm Thất đang thưởng thức cảnh đẹp của Trang Viên, thì vị quản gia đang từ từ đi tới, nói với Thẩm Thất: “Thẩm tiểu thư, tổng tài mời cô tới sân gôn một chuyến.”“Sân gôn ư?” Thẩm Thất ngơ ngác: “Ở đâu vậy?”“Chính là ở đằng sau biệt thự.” Trên mặt vị quản gia vẫn nở nụ cười lịch sự như thường ngày: “Mời cô đi theo tôi.”Thế nhưng, hôm nay cô ấy đến đây là để làm việc, nên hiển nhiên không thể tìm lý do từ chối được.Quả nhiên, đi không được bao lâu, liền nhìn thấy ngoài xa có người đang hất cây gậy đánh gôn lên.Sân gôn này tuy không lớn lắm, nhưng được trang bị đầy đủ các thiết bị, những thứ cần thiết đều không thiếu cái nào cả.Thẩm Thất nhanh chân đi qua đó, nhìn thấy Hạ Nhật Ninh đã thay một bộ đồ chơi gôn vừa đánh gôn vừa trò chuyện với một người đàn ông khác.Thẩm Thất thật sự không hiểu cô qua đó để làm gì.Chắc không phải để tiện tay làm thêm một tạo hình cho khách hàng nữa chứ?Sau khi tiến đến gần, Thẩm Thất liền nghe thấy tiếng Hạ Nhật Ninh nói với khách hàng đó: “Không tin thì chúng ta cá cược đi. Nếu tôi dùng một khoảng thời gian ngắn nhất dạy cô ấy biết đánh gôn, thì hạng mục này sẽ nhường cho tôi, thấy sao nào?”Đối phương cười lên một cách sảng khoái: “Hạ tổng thật rất biết đùa.”Hạ Nhật Ninh thản nhiên nhìn vào đối phương: “Tôi không hề nói đùa, Tiền tổng có thể thử cô ấy trước, xem cô ấy có biết đánh gôn không?”Thẩm Thất nghe thấy đoạn đối thoại của họ, cô không dám cắt ngang mà chỉ đi tới trước sau đó thản nhiên đứng đó.Hạ Nhật Ninh nhìn thấy Thẩm Thất đi tới, đột nhiên thu lại cây gậy đánh gôn trong tay, đôi mắt phượng nhoẻn lên, cười như không cười nhìn vào Thẩm Thất: “Cô có biết chơi gôn không?”Thật ra Thẩm Thất biết một chút, nhưng lúc nãy cô nghe thấy nội dung câu chuyện của Hạ Nhật Ninh và đối phương, cô liền đột ngột quyết định giúp Hạ Nhật Ninh một tay, lắc đầu nói: “Không biết.”Tiền tổng xoay đầu qua nhìn Thẩm Thất một cái, có chút ngạc nhiên nhìn Hạ Nhật Ninh: “Nhà tạo mẫu của Hạ tổng, tôi nhớ là một người đàn ông mà. Sao lại...”Hạ Nhật Ninh đột nhiên cười lên, vừa thu hút vừa bá đạo vô cùng: “Đột nhiên muốn đổi phong cách thôi.”Sau khi nói xong câu này Hạ Nhật Ninh giơ tay về phía Thẩm Thất: “Qua đây.”Thẩm Thất do dự một hồi, từ từ đi đến kế bên Hạ Nhật Ninh.
Thẩm Thất cúi đầu xuống, không hề trả lời câu hỏi của Hạ Nhật Ninh.
Hạ Nhật Ninh cũng không hỏi tiếp, đợi đến khi Thẩm Thất làm xong kiểu tóc, hắn gật đầu vừa ý, xoay người rời khỏi phòng.
Thẩm Thất nhìn thấy bóng lưng rời khỏi của Hạ Nhật Ninh, mới có thể thở phào nhẹ nhõm.
Ở chung trong một không gian với người đàn ông này, thật khiến người ta dễ dàng cảm thấy căng thẳng và mệt mỏi.
Sau khi hoàn thành công việc, Thẩm Thất rời khỏi phòng, đi đến một lan can ngắm nhìn phong cảnh đằng xa.
Cảnh Hòa Trang Viên có diện tích khoảng 50 mẫu đất, toàn bộ kiến trúc chủ yếu là một căn biệt thự bốn tầng, kế bên còn có hai căn nhà nhỏ tinh tế, chỉ có hai tầng.
Hướng phát ra sáng trước mặt biệt thự, vị trí đó có một hồ bơi rất lớn. Mặt nước rất trong suốt, trông vô cùng đẹp đẽ dưới sự phản chiếu của ánh sáng mặt trời.
Kế bên hồ bơi, có một sa mạc nhân tạo bằng cát. Trên đó được đặt mấy cây dù chống nắng, tại đó có thể tâm sự, phơi nắng và nướng đồ ăn.
Phía còn lại của hồ bơi là một con đường nhỏ có thể chạy được ba chiếc xe theo hàng ngang, bên kia của con đường là một cánh rừng. Kế bên cánh rừng là một công viên vô cùng tinh tế, nhìn qua là biết có người thường xuyên chăm sóc, trông đẹp đẽ vô cùng.
Thẩm Thất đang thưởng thức cảnh đẹp của Trang Viên, thì vị quản gia đang từ từ đi tới, nói với Thẩm Thất: “Thẩm tiểu thư, tổng tài mời cô tới sân gôn một chuyến.”
“Sân gôn ư?” Thẩm Thất ngơ ngác: “Ở đâu vậy?”
“Chính là ở đằng sau biệt thự.” Trên mặt vị quản gia vẫn nở nụ cười lịch sự như thường ngày: “Mời cô đi theo tôi.”
Thế nhưng, hôm nay cô ấy đến đây là để làm việc, nên hiển nhiên không thể tìm lý do từ chối được.
Quả nhiên, đi không được bao lâu, liền nhìn thấy ngoài xa có người đang hất cây gậy đánh gôn lên.
Sân gôn này tuy không lớn lắm, nhưng được trang bị đầy đủ các thiết bị, những thứ cần thiết đều không thiếu cái nào cả.
Thẩm Thất nhanh chân đi qua đó, nhìn thấy Hạ Nhật Ninh đã thay một bộ đồ chơi gôn vừa đánh gôn vừa trò chuyện với một người đàn ông khác.
Thẩm Thất thật sự không hiểu cô qua đó để làm gì.
Chắc không phải để tiện tay làm thêm một tạo hình cho khách hàng nữa chứ?
Sau khi tiến đến gần, Thẩm Thất liền nghe thấy tiếng Hạ Nhật Ninh nói với khách hàng đó: “Không tin thì chúng ta cá cược đi. Nếu tôi dùng một khoảng thời gian ngắn nhất dạy cô ấy biết đánh gôn, thì hạng mục này sẽ nhường cho tôi, thấy sao nào?”
Đối phương cười lên một cách sảng khoái: “Hạ tổng thật rất biết đùa.”
Hạ Nhật Ninh thản nhiên nhìn vào đối phương: “Tôi không hề nói đùa, Tiền tổng có thể thử cô ấy trước, xem cô ấy có biết đánh gôn không?”
Thẩm Thất nghe thấy đoạn đối thoại của họ, cô không dám cắt ngang mà chỉ đi tới trước sau đó thản nhiên đứng đó.
Hạ Nhật Ninh nhìn thấy Thẩm Thất đi tới, đột nhiên thu lại cây gậy đánh gôn trong tay, đôi mắt phượng nhoẻn lên, cười như không cười nhìn vào Thẩm Thất: “Cô có biết chơi gôn không?”
Thật ra Thẩm Thất biết một chút, nhưng lúc nãy cô nghe thấy nội dung câu chuyện của Hạ Nhật Ninh và đối phương, cô liền đột ngột quyết định giúp Hạ Nhật Ninh một tay, lắc đầu nói: “Không biết.”
Tiền tổng xoay đầu qua nhìn Thẩm Thất một cái, có chút ngạc nhiên nhìn Hạ Nhật Ninh: “Nhà tạo mẫu của Hạ tổng, tôi nhớ là một người đàn ông mà. Sao lại...”
Hạ Nhật Ninh đột nhiên cười lên, vừa thu hút vừa bá đạo vô cùng: “Đột nhiên muốn đổi phong cách thôi.”
Sau khi nói xong câu này Hạ Nhật Ninh giơ tay về phía Thẩm Thất: “Qua đây.”
Thẩm Thất do dự một hồi, từ từ đi đến kế bên Hạ Nhật Ninh.
Lấy Nhầm Tổng Tài (Lấy Nhầm Tổng Tài Hạ Nhật Ninh)Tác giả: Phân Hoa Phất LiễuTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Ngược, Truyện SủngXin lỗi, tôi thật không phải cố ý.” Bởi vì sơ xuất của mình, khiến gel vuốt tóc bắn lên cổ áo của đối phương. Đây đã là lần thứ hai cô sơ xuất trong ngày hôm nay. Thẩm Thất cảm thấy hôm nay cô chết chắc rồi. Thân là nhà tạo mẫu tư nhân cấp cao, nhưng lại phạm sai lầm mà những học viên cũng không phạm phải, e rằng cô đã không thể tiếp tục hành nghề này nữa rồi. Người đàn ông đang được tạo mẫu, trời sinh có một đôi mắt phượng hoàng. Góc mắt rủ xuống, đuôi mắt nhếch lên, ánh mắt có chút lạnh lẽo. Xét về tướng học mà nói người đàn ông như thế này nham hiểm và tuyệt tình. Tầm nhìn của Hạ Nhật Ninh lại nhắm về phía xương đòn của Thẩm Thất. Nơi đó có một vết bớt hình dạng như một ngón tay, đỏ rực như lửa Vết bớt đỏ như lửa ấy nằm ngay chính giữa xương đòn, tinh tế và mãnh liệt. “Đây là cái áo thứ hai bị cô hủy hoại.” Hạ Nhật Ninh liếc cái áo bị hủy hoại đó, ngước đầu nhìn vào Thẩm Thất, hơi híp mắt lại. Thẩm Thất cảm thấy đằng sau lưng cô, có một luồn áp lực tuôn trào ra che lấp cả trời… Thẩm Thất cúi đầu xuống, không hề trả lời câu hỏi của Hạ Nhật Ninh.Hạ Nhật Ninh cũng không hỏi tiếp, đợi đến khi Thẩm Thất làm xong kiểu tóc, hắn gật đầu vừa ý, xoay người rời khỏi phòng.Thẩm Thất nhìn thấy bóng lưng rời khỏi của Hạ Nhật Ninh, mới có thể thở phào nhẹ nhõm.Ở chung trong một không gian với người đàn ông này, thật khiến người ta dễ dàng cảm thấy căng thẳng và mệt mỏi.Sau khi hoàn thành công việc, Thẩm Thất rời khỏi phòng, đi đến một lan can ngắm nhìn phong cảnh đằng xa.Cảnh Hòa Trang Viên có diện tích khoảng 50 mẫu đất, toàn bộ kiến trúc chủ yếu là một căn biệt thự bốn tầng, kế bên còn có hai căn nhà nhỏ tinh tế, chỉ có hai tầng.Hướng phát ra sáng trước mặt biệt thự, vị trí đó có một hồ bơi rất lớn. Mặt nước rất trong suốt, trông vô cùng đẹp đẽ dưới sự phản chiếu của ánh sáng mặt trời.Kế bên hồ bơi, có một sa mạc nhân tạo bằng cát. Trên đó được đặt mấy cây dù chống nắng, tại đó có thể tâm sự, phơi nắng và nướng đồ ăn.Phía còn lại của hồ bơi là một con đường nhỏ có thể chạy được ba chiếc xe theo hàng ngang, bên kia của con đường là một cánh rừng. Kế bên cánh rừng là một công viên vô cùng tinh tế, nhìn qua là biết có người thường xuyên chăm sóc, trông đẹp đẽ vô cùng.Thẩm Thất đang thưởng thức cảnh đẹp của Trang Viên, thì vị quản gia đang từ từ đi tới, nói với Thẩm Thất: “Thẩm tiểu thư, tổng tài mời cô tới sân gôn một chuyến.”“Sân gôn ư?” Thẩm Thất ngơ ngác: “Ở đâu vậy?”“Chính là ở đằng sau biệt thự.” Trên mặt vị quản gia vẫn nở nụ cười lịch sự như thường ngày: “Mời cô đi theo tôi.”Thế nhưng, hôm nay cô ấy đến đây là để làm việc, nên hiển nhiên không thể tìm lý do từ chối được.Quả nhiên, đi không được bao lâu, liền nhìn thấy ngoài xa có người đang hất cây gậy đánh gôn lên.Sân gôn này tuy không lớn lắm, nhưng được trang bị đầy đủ các thiết bị, những thứ cần thiết đều không thiếu cái nào cả.Thẩm Thất nhanh chân đi qua đó, nhìn thấy Hạ Nhật Ninh đã thay một bộ đồ chơi gôn vừa đánh gôn vừa trò chuyện với một người đàn ông khác.Thẩm Thất thật sự không hiểu cô qua đó để làm gì.Chắc không phải để tiện tay làm thêm một tạo hình cho khách hàng nữa chứ?Sau khi tiến đến gần, Thẩm Thất liền nghe thấy tiếng Hạ Nhật Ninh nói với khách hàng đó: “Không tin thì chúng ta cá cược đi. Nếu tôi dùng một khoảng thời gian ngắn nhất dạy cô ấy biết đánh gôn, thì hạng mục này sẽ nhường cho tôi, thấy sao nào?”Đối phương cười lên một cách sảng khoái: “Hạ tổng thật rất biết đùa.”Hạ Nhật Ninh thản nhiên nhìn vào đối phương: “Tôi không hề nói đùa, Tiền tổng có thể thử cô ấy trước, xem cô ấy có biết đánh gôn không?”Thẩm Thất nghe thấy đoạn đối thoại của họ, cô không dám cắt ngang mà chỉ đi tới trước sau đó thản nhiên đứng đó.Hạ Nhật Ninh nhìn thấy Thẩm Thất đi tới, đột nhiên thu lại cây gậy đánh gôn trong tay, đôi mắt phượng nhoẻn lên, cười như không cười nhìn vào Thẩm Thất: “Cô có biết chơi gôn không?”Thật ra Thẩm Thất biết một chút, nhưng lúc nãy cô nghe thấy nội dung câu chuyện của Hạ Nhật Ninh và đối phương, cô liền đột ngột quyết định giúp Hạ Nhật Ninh một tay, lắc đầu nói: “Không biết.”Tiền tổng xoay đầu qua nhìn Thẩm Thất một cái, có chút ngạc nhiên nhìn Hạ Nhật Ninh: “Nhà tạo mẫu của Hạ tổng, tôi nhớ là một người đàn ông mà. Sao lại...”Hạ Nhật Ninh đột nhiên cười lên, vừa thu hút vừa bá đạo vô cùng: “Đột nhiên muốn đổi phong cách thôi.”Sau khi nói xong câu này Hạ Nhật Ninh giơ tay về phía Thẩm Thất: “Qua đây.”Thẩm Thất do dự một hồi, từ từ đi đến kế bên Hạ Nhật Ninh.