Đêm trăng, Thành Biện Lương, Bọn họ đang trải qua một trận đại chiến xưa nay chưa từng có. Kiếm khách phong lưu, thẳng thắn phóng túng lại cuồng ngạo bất kỵ, Phong Vũ lâu chủ tuấn mỹ vô trù lại thê lương cụt tay, “Thần long cúi đầu” tao nhã lễ độ mà ánh mắt như điện, Thủ lĩnh danh bộ lạnh lùng như băng lại thanh hàn như nguyệt. Bọn họ đều là người đứng đầu quần hùng trong kinh thành, trên giang hồ. Trong khoảnh khắc ánh chớp loé lên, con người bễ nghễ quần hùng kia mang theo một loại tâm tình vạn niệm hoá tro tàn, mây xanh vạn cổ tựa lông hồng, phi thân vào giữa không trung. Đúng lúc này, ánh chớp biến thành màu đỏ. Ánh chớp vì sao lại biến đỏ? Bởi vì ánh kiếm, – bởi vì thanh kiếm trong tay một thiếu niên vương hầu áo trắng. Ánh kiếm loé lên giữa ánh chớp. Chớp trắng xoá, Kiếm đỏ thẫm. Một kiếm kia, Ánh đỏ thiên địa, Cũng ánh đỏ, Mắt hắn.

Quyển 1 - Chương 17: Dục cao phi

Niên Thiếu Vô TìnhTác giả: Diễm Ảnh Khuynh ThànhTruyện Cung Đấu, Truyện Đam Mỹ, Truyện Xuyên KhôngĐêm trăng, Thành Biện Lương, Bọn họ đang trải qua một trận đại chiến xưa nay chưa từng có. Kiếm khách phong lưu, thẳng thắn phóng túng lại cuồng ngạo bất kỵ, Phong Vũ lâu chủ tuấn mỹ vô trù lại thê lương cụt tay, “Thần long cúi đầu” tao nhã lễ độ mà ánh mắt như điện, Thủ lĩnh danh bộ lạnh lùng như băng lại thanh hàn như nguyệt. Bọn họ đều là người đứng đầu quần hùng trong kinh thành, trên giang hồ. Trong khoảnh khắc ánh chớp loé lên, con người bễ nghễ quần hùng kia mang theo một loại tâm tình vạn niệm hoá tro tàn, mây xanh vạn cổ tựa lông hồng, phi thân vào giữa không trung. Đúng lúc này, ánh chớp biến thành màu đỏ. Ánh chớp vì sao lại biến đỏ? Bởi vì ánh kiếm, – bởi vì thanh kiếm trong tay một thiếu niên vương hầu áo trắng. Ánh kiếm loé lên giữa ánh chớp. Chớp trắng xoá, Kiếm đỏ thẫm. Một kiếm kia, Ánh đỏ thiên địa, Cũng ánh đỏ, Mắt hắn. Từ trước đến nay,Những gì mà y đã trải qua,So với bất cứ người nào khác,Gian truân hơn nhiều.Y không phải là Tô Mộng Chẩm.Mặc dù Tô Mộng Chẩm hiếu thắng cố chấp, sát tính rất mạnh,Nhưng trời sinh đã có một cổ khí thế, khí phái của lãnh tụ, của người đứng đầu.Y cũng không phải Vương Tiểu Thạch,Vương Tiểu Thạch thành thật dễ mến.Huống chi,Vương Tiểu Thạch luôn luôn tự do tự tại, không muốn tranh đua với người.Y cũng không giống Dương Vô Tà,Dương Vô Tà trung thành tận tâm với Tô Mộng Chẩm, đến chết không đổi.Y cũng không học được Địch Phi Kinh,Bất luận mục đích ban đầu là gì,Ít nhất,Địch Phi Kinh thật sự vì Lục Phần Bán đường mà cúc cung tận tuỵ.Y càng không phải Phương Ứng Khán,Phương Ứng Khán tiếu lý tàng đao, miên lý tàng châm,(nói cười mà trong lời giấu đao, trong bông giấu kim = miệng nam mô bụng một bồ dao găm)Phiên thủ vi vân phúc thủ vi vũ,(ngửa tay làm mây úp tay làm mưa = xảo trá, thái độ thay đổi thất thường)Nhìn như chất phác thật thà, thật ra lòng dạ hiểm độc.Vậy nên,Y không giống bọn hắn.Y là Bạch Sầu Phi.Từ ngay từ đầu,Bạch Sầu Phi đã không thích Phương Ứng Khán.Y ghét hắn,Thậm chí có thể nói có phần hận hắn.Đương nhiên,Bạch Sầu Phi có chết cũng không thừa nhận,Cái loại cảm giác này,Nên nói là ganh tị.Y ganh tị với hắn,Ganh tị với Phương Ứng Khán.Gia thế hiển hách như vậy,Bối cảnh thâm hậu như vậy,Thân phận cao quý như vậy,Những thứ này… y đều không có.Bạch Sầu Phi đương nhiên biết,Có vài người,Vừa sinh ra đã được ngậm thìa vàng trong miệng.Mà cũng có một số người,Cho đến hết đời,Cũng không chiếm được thứ mình muốn.Có lẽ nói,Cho dù chiếm được,Cũng khó giữ được lâu dài.Nhớ lại nửa đời đã trải qua,Cũng tự thấy buồn cười.Lúc y lang bạt giang hồ, có tài nhưng không gặp thời,Người nọ đã xuất hiện,Hắn giúp y,Khiến y bước từng bước một đến với thành công.Y rất cảm kích hắn.Thế nhưng,Y cũng sẽ không cam tâm khuất phục dưới trướng người khác.Huống chi,Cái loại khuất phục này,Chỉ cần là nam nhân,Đều không thể chịu đựng được.Để thoát khỏi sự khống chế của người nọ,Y đã dùng hết tất cả thủ đoạn,Cũng gần như thành công.Nhưng mà y biết,Trong cuộc đời mình, đếm đến đếm đi, bao lần lên voi xuống chó, thay đổi thất thường,Đều có liên quan đến người nọ,Đều trong vòng thao túng của người nọ.Thế nhưng,Y vẫn không phục,Bất bình,Không cam lòng,Ý nghĩ muốn bay, vĩnh viễn không chết.Sau khi vào kinh,Y gặp được Phương Ứng Khán.Y từng nghe nói về hắn.Nhất là,Nghe người nọ nhắc tới hắn.Lai lịch của Phương Ứng Khán, võ công, thân thế, bối cảnh…Đương nhiên,Cũng bao gồm một lần duy nhất… thất tình của Phương tiểu hầu gia.Lúc đó,Y thậm chí còn đang suy đoán quan hệ giữa Phương Ứng Khán và người nọ.Người mà,Y vẫn muốn quên đi.Cho nên,Từ ngay từ đầu,Y đã không giấu diếm địch ý của mình đối với Phương Ứng Khán.Mà Phương Ứng Khán,Cũng thản nhiên tiếp nhận địch ý không hiểu ra sao của y.Dù sao thì,Cũng không ai có thể nói rõ rốt cuộc là chuyện gì xảy ra.Không phải sao?Thế nhưng y sai rồi.Quan hệ giữa Phương Ứng Khán và Địch Thiên Trùng,Cũng không phải như y tưởng tượng.Bạch Sầu Phi nhận ra,Từ sau khi Lôi Tổn chết,Tô Mộng Chẩm đã không còn là Tô Mộng Chẩm trước đây.Chí ít,Sau cái chết của Lôi Tổn,Bạch Sầu Phi sẽ không thấy qua đao pháp thê diễm mà mỹ lệ kia,Cùng thanh đao tuyệt thế,— Hồng Tụ.Y cũng nhận ra,Vương Tiểu Thạch rất thích Ôn Nhu,Mà Ôn Nhu lại thích mình.Chuyện một đêm kia,Chỉ là một phần nhỏ trong kế hoạch của y.— chỉ cần dùng thế lực bắt ép Ôn Nhu,— là có thể khiến cho Ôn Vãn ở Lạc Dương đi vào khuôn phép.— kế hoạch của y,— lại tiến gần tới thành công thêm một bước.Nhưng mà,Tại thời khắc quan trọng thì bị phá hỏng.Hết lần này tới lần khác là Lôi Thuần!Là nàng ta!Cũng tốt.Dù sao cũng là chính ngươi tự nạp mình lên cửa.Ý nghĩ chợt loé qua trong đầu,Khiến Bạch Sầu Phi buông tha kế hoạch ban đầu.Không vì nguyên nhân khác,Chỉ là vì,Muốn cho vị Phương tiểu hầu gia thiên chi kiêu tử, kim tôn ngọc quý kia một đả kích nho nhỏ.

Từ trước đến nay,

Những gì mà y đã trải qua,

So với bất cứ người nào khác,

Gian truân hơn nhiều.

Y không phải là Tô Mộng Chẩm.

Mặc dù Tô Mộng Chẩm hiếu thắng cố chấp, sát tính rất mạnh,

Nhưng trời sinh đã có một cổ khí thế, khí phái của lãnh tụ, của người đứng đầu.

Y cũng không phải Vương Tiểu Thạch,

Vương Tiểu Thạch thành thật dễ mến.

Huống chi,

Vương Tiểu Thạch luôn luôn tự do tự tại, không muốn tranh đua với người.

Y cũng không giống Dương Vô Tà,

Dương Vô Tà trung thành tận tâm với Tô Mộng Chẩm, đến chết không đổi.

Y cũng không học được Địch Phi Kinh,

Bất luận mục đích ban đầu là gì,

Ít nhất,

Địch Phi Kinh thật sự vì Lục Phần Bán đường mà cúc cung tận tuỵ.

Y càng không phải Phương Ứng Khán,

Phương Ứng Khán tiếu lý tàng đao, miên lý tàng châm,

(nói cười mà trong lời giấu đao, trong bông giấu kim = miệng nam mô bụng một bồ dao găm)

Phiên thủ vi vân phúc thủ vi vũ,

(ngửa tay làm mây úp tay làm mưa = xảo trá, thái độ thay đổi thất thường)

Nhìn như chất phác thật thà, thật ra lòng dạ hiểm độc.

Vậy nên,

Y không giống bọn hắn.

Y là Bạch Sầu Phi.

Từ ngay từ đầu,

Bạch Sầu Phi đã không thích Phương Ứng Khán.

Y ghét hắn,

Thậm chí có thể nói có phần hận hắn.

Đương nhiên,

Bạch Sầu Phi có chết cũng không thừa nhận,

Cái loại cảm giác này,

Nên nói là ganh tị.

Y ganh tị với hắn,

Ganh tị với Phương Ứng Khán.

Gia thế hiển hách như vậy,

Bối cảnh thâm hậu như vậy,

Thân phận cao quý như vậy,

Những thứ này… y đều không có.

Bạch Sầu Phi đương nhiên biết,

Có vài người,

Vừa sinh ra đã được ngậm thìa vàng trong miệng.

Mà cũng có một số người,

Cho đến hết đời,

Cũng không chiếm được thứ mình muốn.

Có lẽ nói,

Cho dù chiếm được,

Cũng khó giữ được lâu dài.

Nhớ lại nửa đời đã trải qua,

Cũng tự thấy buồn cười.

Lúc y lang bạt giang hồ, có tài nhưng không gặp thời,

Người nọ đã xuất hiện,

Hắn giúp y,

Khiến y bước từng bước một đến với thành công.

Y rất cảm kích hắn.

Thế nhưng,

Y cũng sẽ không cam tâm khuất phục dưới trướng người khác.

Huống chi,

Cái loại khuất phục này,

Chỉ cần là nam nhân,

Đều không thể chịu đựng được.

Để thoát khỏi sự khống chế của người nọ,

Y đã dùng hết tất cả thủ đoạn,

Cũng gần như thành công.

Nhưng mà y biết,

Trong cuộc đời mình, đếm đến đếm đi, bao lần lên voi xuống chó, thay đổi thất thường,

Đều có liên quan đến người nọ,

Đều trong vòng thao túng của người nọ.

Thế nhưng,

Y vẫn không phục,

Bất bình,

Không cam lòng,

Ý nghĩ muốn bay, vĩnh viễn không chết.

Sau khi vào kinh,

Y gặp được Phương Ứng Khán.

Y từng nghe nói về hắn.

Nhất là,

Nghe người nọ nhắc tới hắn.

Lai lịch của Phương Ứng Khán, võ công, thân thế, bối cảnh…

Đương nhiên,

Cũng bao gồm một lần duy nhất… thất tình của Phương tiểu hầu gia.

Lúc đó,

Y thậm chí còn đang suy đoán quan hệ giữa Phương Ứng Khán và người nọ.

Người mà,

Y vẫn muốn quên đi.

Cho nên,

Từ ngay từ đầu,

Y đã không giấu diếm địch ý của mình đối với Phương Ứng Khán.

Mà Phương Ứng Khán,

Cũng thản nhiên tiếp nhận địch ý không hiểu ra sao của y.

Dù sao thì,

Cũng không ai có thể nói rõ rốt cuộc là chuyện gì xảy ra.

Không phải sao?

Thế nhưng y sai rồi.

Quan hệ giữa Phương Ứng Khán và Địch Thiên Trùng,

Cũng không phải như y tưởng tượng.

Bạch Sầu Phi nhận ra,

Từ sau khi Lôi Tổn chết,

Tô Mộng Chẩm đã không còn là Tô Mộng Chẩm trước đây.

Chí ít,

Sau cái chết của Lôi Tổn,

Bạch Sầu Phi sẽ không thấy qua đao pháp thê diễm mà mỹ lệ kia,

Cùng thanh đao tuyệt thế,

— Hồng Tụ.

Y cũng nhận ra,

Vương Tiểu Thạch rất thích Ôn Nhu,

Mà Ôn Nhu lại thích mình.

Chuyện một đêm kia,

Chỉ là một phần nhỏ trong kế hoạch của y.

— chỉ cần dùng thế lực bắt ép Ôn Nhu,

— là có thể khiến cho Ôn Vãn ở Lạc Dương đi vào khuôn phép.

— kế hoạch của y,

— lại tiến gần tới thành công thêm một bước.

Nhưng mà,

Tại thời khắc quan trọng thì bị phá hỏng.

Hết lần này tới lần khác là Lôi Thuần!

Là nàng ta!

Cũng tốt.

Dù sao cũng là chính ngươi tự nạp mình lên cửa.

Ý nghĩ chợt loé qua trong đầu,

Khiến Bạch Sầu Phi buông tha kế hoạch ban đầu.

Không vì nguyên nhân khác,

Chỉ là vì,

Muốn cho vị Phương tiểu hầu gia thiên chi kiêu tử, kim tôn ngọc quý kia một đả kích nho nhỏ.

Niên Thiếu Vô TìnhTác giả: Diễm Ảnh Khuynh ThànhTruyện Cung Đấu, Truyện Đam Mỹ, Truyện Xuyên KhôngĐêm trăng, Thành Biện Lương, Bọn họ đang trải qua một trận đại chiến xưa nay chưa từng có. Kiếm khách phong lưu, thẳng thắn phóng túng lại cuồng ngạo bất kỵ, Phong Vũ lâu chủ tuấn mỹ vô trù lại thê lương cụt tay, “Thần long cúi đầu” tao nhã lễ độ mà ánh mắt như điện, Thủ lĩnh danh bộ lạnh lùng như băng lại thanh hàn như nguyệt. Bọn họ đều là người đứng đầu quần hùng trong kinh thành, trên giang hồ. Trong khoảnh khắc ánh chớp loé lên, con người bễ nghễ quần hùng kia mang theo một loại tâm tình vạn niệm hoá tro tàn, mây xanh vạn cổ tựa lông hồng, phi thân vào giữa không trung. Đúng lúc này, ánh chớp biến thành màu đỏ. Ánh chớp vì sao lại biến đỏ? Bởi vì ánh kiếm, – bởi vì thanh kiếm trong tay một thiếu niên vương hầu áo trắng. Ánh kiếm loé lên giữa ánh chớp. Chớp trắng xoá, Kiếm đỏ thẫm. Một kiếm kia, Ánh đỏ thiên địa, Cũng ánh đỏ, Mắt hắn. Từ trước đến nay,Những gì mà y đã trải qua,So với bất cứ người nào khác,Gian truân hơn nhiều.Y không phải là Tô Mộng Chẩm.Mặc dù Tô Mộng Chẩm hiếu thắng cố chấp, sát tính rất mạnh,Nhưng trời sinh đã có một cổ khí thế, khí phái của lãnh tụ, của người đứng đầu.Y cũng không phải Vương Tiểu Thạch,Vương Tiểu Thạch thành thật dễ mến.Huống chi,Vương Tiểu Thạch luôn luôn tự do tự tại, không muốn tranh đua với người.Y cũng không giống Dương Vô Tà,Dương Vô Tà trung thành tận tâm với Tô Mộng Chẩm, đến chết không đổi.Y cũng không học được Địch Phi Kinh,Bất luận mục đích ban đầu là gì,Ít nhất,Địch Phi Kinh thật sự vì Lục Phần Bán đường mà cúc cung tận tuỵ.Y càng không phải Phương Ứng Khán,Phương Ứng Khán tiếu lý tàng đao, miên lý tàng châm,(nói cười mà trong lời giấu đao, trong bông giấu kim = miệng nam mô bụng một bồ dao găm)Phiên thủ vi vân phúc thủ vi vũ,(ngửa tay làm mây úp tay làm mưa = xảo trá, thái độ thay đổi thất thường)Nhìn như chất phác thật thà, thật ra lòng dạ hiểm độc.Vậy nên,Y không giống bọn hắn.Y là Bạch Sầu Phi.Từ ngay từ đầu,Bạch Sầu Phi đã không thích Phương Ứng Khán.Y ghét hắn,Thậm chí có thể nói có phần hận hắn.Đương nhiên,Bạch Sầu Phi có chết cũng không thừa nhận,Cái loại cảm giác này,Nên nói là ganh tị.Y ganh tị với hắn,Ganh tị với Phương Ứng Khán.Gia thế hiển hách như vậy,Bối cảnh thâm hậu như vậy,Thân phận cao quý như vậy,Những thứ này… y đều không có.Bạch Sầu Phi đương nhiên biết,Có vài người,Vừa sinh ra đã được ngậm thìa vàng trong miệng.Mà cũng có một số người,Cho đến hết đời,Cũng không chiếm được thứ mình muốn.Có lẽ nói,Cho dù chiếm được,Cũng khó giữ được lâu dài.Nhớ lại nửa đời đã trải qua,Cũng tự thấy buồn cười.Lúc y lang bạt giang hồ, có tài nhưng không gặp thời,Người nọ đã xuất hiện,Hắn giúp y,Khiến y bước từng bước một đến với thành công.Y rất cảm kích hắn.Thế nhưng,Y cũng sẽ không cam tâm khuất phục dưới trướng người khác.Huống chi,Cái loại khuất phục này,Chỉ cần là nam nhân,Đều không thể chịu đựng được.Để thoát khỏi sự khống chế của người nọ,Y đã dùng hết tất cả thủ đoạn,Cũng gần như thành công.Nhưng mà y biết,Trong cuộc đời mình, đếm đến đếm đi, bao lần lên voi xuống chó, thay đổi thất thường,Đều có liên quan đến người nọ,Đều trong vòng thao túng của người nọ.Thế nhưng,Y vẫn không phục,Bất bình,Không cam lòng,Ý nghĩ muốn bay, vĩnh viễn không chết.Sau khi vào kinh,Y gặp được Phương Ứng Khán.Y từng nghe nói về hắn.Nhất là,Nghe người nọ nhắc tới hắn.Lai lịch của Phương Ứng Khán, võ công, thân thế, bối cảnh…Đương nhiên,Cũng bao gồm một lần duy nhất… thất tình của Phương tiểu hầu gia.Lúc đó,Y thậm chí còn đang suy đoán quan hệ giữa Phương Ứng Khán và người nọ.Người mà,Y vẫn muốn quên đi.Cho nên,Từ ngay từ đầu,Y đã không giấu diếm địch ý của mình đối với Phương Ứng Khán.Mà Phương Ứng Khán,Cũng thản nhiên tiếp nhận địch ý không hiểu ra sao của y.Dù sao thì,Cũng không ai có thể nói rõ rốt cuộc là chuyện gì xảy ra.Không phải sao?Thế nhưng y sai rồi.Quan hệ giữa Phương Ứng Khán và Địch Thiên Trùng,Cũng không phải như y tưởng tượng.Bạch Sầu Phi nhận ra,Từ sau khi Lôi Tổn chết,Tô Mộng Chẩm đã không còn là Tô Mộng Chẩm trước đây.Chí ít,Sau cái chết của Lôi Tổn,Bạch Sầu Phi sẽ không thấy qua đao pháp thê diễm mà mỹ lệ kia,Cùng thanh đao tuyệt thế,— Hồng Tụ.Y cũng nhận ra,Vương Tiểu Thạch rất thích Ôn Nhu,Mà Ôn Nhu lại thích mình.Chuyện một đêm kia,Chỉ là một phần nhỏ trong kế hoạch của y.— chỉ cần dùng thế lực bắt ép Ôn Nhu,— là có thể khiến cho Ôn Vãn ở Lạc Dương đi vào khuôn phép.— kế hoạch của y,— lại tiến gần tới thành công thêm một bước.Nhưng mà,Tại thời khắc quan trọng thì bị phá hỏng.Hết lần này tới lần khác là Lôi Thuần!Là nàng ta!Cũng tốt.Dù sao cũng là chính ngươi tự nạp mình lên cửa.Ý nghĩ chợt loé qua trong đầu,Khiến Bạch Sầu Phi buông tha kế hoạch ban đầu.Không vì nguyên nhân khác,Chỉ là vì,Muốn cho vị Phương tiểu hầu gia thiên chi kiêu tử, kim tôn ngọc quý kia một đả kích nho nhỏ.

Quyển 1 - Chương 17: Dục cao phi