Đêm trăng, Thành Biện Lương, Bọn họ đang trải qua một trận đại chiến xưa nay chưa từng có. Kiếm khách phong lưu, thẳng thắn phóng túng lại cuồng ngạo bất kỵ, Phong Vũ lâu chủ tuấn mỹ vô trù lại thê lương cụt tay, “Thần long cúi đầu” tao nhã lễ độ mà ánh mắt như điện, Thủ lĩnh danh bộ lạnh lùng như băng lại thanh hàn như nguyệt. Bọn họ đều là người đứng đầu quần hùng trong kinh thành, trên giang hồ. Trong khoảnh khắc ánh chớp loé lên, con người bễ nghễ quần hùng kia mang theo một loại tâm tình vạn niệm hoá tro tàn, mây xanh vạn cổ tựa lông hồng, phi thân vào giữa không trung. Đúng lúc này, ánh chớp biến thành màu đỏ. Ánh chớp vì sao lại biến đỏ? Bởi vì ánh kiếm, – bởi vì thanh kiếm trong tay một thiếu niên vương hầu áo trắng. Ánh kiếm loé lên giữa ánh chớp. Chớp trắng xoá, Kiếm đỏ thẫm. Một kiếm kia, Ánh đỏ thiên địa, Cũng ánh đỏ, Mắt hắn.

Quyển 3 - Chương 12: Vĩ thanh

Niên Thiếu Vô TìnhTác giả: Diễm Ảnh Khuynh ThànhTruyện Cung Đấu, Truyện Đam Mỹ, Truyện Xuyên KhôngĐêm trăng, Thành Biện Lương, Bọn họ đang trải qua một trận đại chiến xưa nay chưa từng có. Kiếm khách phong lưu, thẳng thắn phóng túng lại cuồng ngạo bất kỵ, Phong Vũ lâu chủ tuấn mỹ vô trù lại thê lương cụt tay, “Thần long cúi đầu” tao nhã lễ độ mà ánh mắt như điện, Thủ lĩnh danh bộ lạnh lùng như băng lại thanh hàn như nguyệt. Bọn họ đều là người đứng đầu quần hùng trong kinh thành, trên giang hồ. Trong khoảnh khắc ánh chớp loé lên, con người bễ nghễ quần hùng kia mang theo một loại tâm tình vạn niệm hoá tro tàn, mây xanh vạn cổ tựa lông hồng, phi thân vào giữa không trung. Đúng lúc này, ánh chớp biến thành màu đỏ. Ánh chớp vì sao lại biến đỏ? Bởi vì ánh kiếm, – bởi vì thanh kiếm trong tay một thiếu niên vương hầu áo trắng. Ánh kiếm loé lên giữa ánh chớp. Chớp trắng xoá, Kiếm đỏ thẫm. Một kiếm kia, Ánh đỏ thiên địa, Cũng ánh đỏ, Mắt hắn. Gốc mai,Mộ phần,Hai người,“Sao ngươi biết ngôi mộ này là giả?”“Ta đoán.”“…”“Nhai Dư ngươi đừng giận… Thật ra… Ta là bởi vì… cây này…”“Cây?”“Nếu dưới mộ phần này thực sự là ngươi… Đừng nói là Thiết Thủ Truy Mệnh Lãnh Huyết… Cho dù là đám người Thích Thiếu Thương Vương Tiểu Thạch, tuyệt đối cũng sẽ không để gốc mai kia chết khô…”“…”“Nhai Dư… Nhai Dư? Ôi! Ngươi cư nhiên phóng ám khí?!”“Ta lấy làm lạ cây này đang tươi tốt vì sao lại chết khô, thì ra là vì tiểu hầu gia dùng Sơn Tự Kinh biểu diễn kỳ công…”“Nhai Dư ta biết sai rồi… Ta chẳng qua chỉ muốn thử một chút… Ngươi đừng đi…”“Không được đi theo!”……….Xa xa,Trên gương mặt Thiết Thủ thuỷ chung vẫn mang một nụ cười khiến người an tâm.Truy Mệnh dựa thụ, ừng ực uống một ngụm rượu lớn, cố đè xuống cơn cười to.Ánh mắt luôn luôn lãnh duệ của Lãnh Huyết, cư nhiên cũng ẩn dấu không được ý cười.Ba người trong lòng cùng chung suy nghĩ,— đại sư huynh thực sự nổi giận…— Phương Ứng Khán lần này thảm rồi…Tiểu Hầu gia, ngươi tự mà cầu phúc đi!(toàn văn hoàn)

Gốc mai,

Mộ phần,

Hai người,

“Sao ngươi biết ngôi mộ này là giả?”

“Ta đoán.”

“…”

“Nhai Dư ngươi đừng giận… Thật ra… Ta là bởi vì… cây này…”

“Cây?”

“Nếu dưới mộ phần này thực sự là ngươi… Đừng nói là Thiết Thủ Truy Mệnh Lãnh Huyết… Cho dù là đám người Thích Thiếu Thương Vương Tiểu Thạch, tuyệt đối cũng sẽ không để gốc mai kia chết khô…”

“…”

“Nhai Dư… Nhai Dư? Ôi! Ngươi cư nhiên phóng ám khí?!”

“Ta lấy làm lạ cây này đang tươi tốt vì sao lại chết khô, thì ra là vì tiểu hầu gia dùng Sơn Tự Kinh biểu diễn kỳ công…”

“Nhai Dư ta biết sai rồi… Ta chẳng qua chỉ muốn thử một chút… Ngươi đừng đi…”

“Không được đi theo!”

……….

Xa xa,

Trên gương mặt Thiết Thủ thuỷ chung vẫn mang một nụ cười khiến người an tâm.

Truy Mệnh dựa thụ, ừng ực uống một ngụm rượu lớn, cố đè xuống cơn cười to.

Ánh mắt luôn luôn lãnh duệ của Lãnh Huyết, cư nhiên cũng ẩn dấu không được ý cười.

Ba người trong lòng cùng chung suy nghĩ,

— đại sư huynh thực sự nổi giận…

— Phương Ứng Khán lần này thảm rồi…

Tiểu Hầu gia, ngươi tự mà cầu phúc đi!

(toàn văn hoàn)

Niên Thiếu Vô TìnhTác giả: Diễm Ảnh Khuynh ThànhTruyện Cung Đấu, Truyện Đam Mỹ, Truyện Xuyên KhôngĐêm trăng, Thành Biện Lương, Bọn họ đang trải qua một trận đại chiến xưa nay chưa từng có. Kiếm khách phong lưu, thẳng thắn phóng túng lại cuồng ngạo bất kỵ, Phong Vũ lâu chủ tuấn mỹ vô trù lại thê lương cụt tay, “Thần long cúi đầu” tao nhã lễ độ mà ánh mắt như điện, Thủ lĩnh danh bộ lạnh lùng như băng lại thanh hàn như nguyệt. Bọn họ đều là người đứng đầu quần hùng trong kinh thành, trên giang hồ. Trong khoảnh khắc ánh chớp loé lên, con người bễ nghễ quần hùng kia mang theo một loại tâm tình vạn niệm hoá tro tàn, mây xanh vạn cổ tựa lông hồng, phi thân vào giữa không trung. Đúng lúc này, ánh chớp biến thành màu đỏ. Ánh chớp vì sao lại biến đỏ? Bởi vì ánh kiếm, – bởi vì thanh kiếm trong tay một thiếu niên vương hầu áo trắng. Ánh kiếm loé lên giữa ánh chớp. Chớp trắng xoá, Kiếm đỏ thẫm. Một kiếm kia, Ánh đỏ thiên địa, Cũng ánh đỏ, Mắt hắn. Gốc mai,Mộ phần,Hai người,“Sao ngươi biết ngôi mộ này là giả?”“Ta đoán.”“…”“Nhai Dư ngươi đừng giận… Thật ra… Ta là bởi vì… cây này…”“Cây?”“Nếu dưới mộ phần này thực sự là ngươi… Đừng nói là Thiết Thủ Truy Mệnh Lãnh Huyết… Cho dù là đám người Thích Thiếu Thương Vương Tiểu Thạch, tuyệt đối cũng sẽ không để gốc mai kia chết khô…”“…”“Nhai Dư… Nhai Dư? Ôi! Ngươi cư nhiên phóng ám khí?!”“Ta lấy làm lạ cây này đang tươi tốt vì sao lại chết khô, thì ra là vì tiểu hầu gia dùng Sơn Tự Kinh biểu diễn kỳ công…”“Nhai Dư ta biết sai rồi… Ta chẳng qua chỉ muốn thử một chút… Ngươi đừng đi…”“Không được đi theo!”……….Xa xa,Trên gương mặt Thiết Thủ thuỷ chung vẫn mang một nụ cười khiến người an tâm.Truy Mệnh dựa thụ, ừng ực uống một ngụm rượu lớn, cố đè xuống cơn cười to.Ánh mắt luôn luôn lãnh duệ của Lãnh Huyết, cư nhiên cũng ẩn dấu không được ý cười.Ba người trong lòng cùng chung suy nghĩ,— đại sư huynh thực sự nổi giận…— Phương Ứng Khán lần này thảm rồi…Tiểu Hầu gia, ngươi tự mà cầu phúc đi!(toàn văn hoàn)

Quyển 3 - Chương 12: Vĩ thanh