Đêm trăng, Thành Biện Lương, Bọn họ đang trải qua một trận đại chiến xưa nay chưa từng có. Kiếm khách phong lưu, thẳng thắn phóng túng lại cuồng ngạo bất kỵ, Phong Vũ lâu chủ tuấn mỹ vô trù lại thê lương cụt tay, “Thần long cúi đầu” tao nhã lễ độ mà ánh mắt như điện, Thủ lĩnh danh bộ lạnh lùng như băng lại thanh hàn như nguyệt. Bọn họ đều là người đứng đầu quần hùng trong kinh thành, trên giang hồ. Trong khoảnh khắc ánh chớp loé lên, con người bễ nghễ quần hùng kia mang theo một loại tâm tình vạn niệm hoá tro tàn, mây xanh vạn cổ tựa lông hồng, phi thân vào giữa không trung. Đúng lúc này, ánh chớp biến thành màu đỏ. Ánh chớp vì sao lại biến đỏ? Bởi vì ánh kiếm, – bởi vì thanh kiếm trong tay một thiếu niên vương hầu áo trắng. Ánh kiếm loé lên giữa ánh chớp. Chớp trắng xoá, Kiếm đỏ thẫm. Một kiếm kia, Ánh đỏ thiên địa, Cũng ánh đỏ, Mắt hắn.

Quyển 3 - Chương 15: Phiên ngoại: Bắt gian tại trận

Niên Thiếu Vô TìnhTác giả: Diễm Ảnh Khuynh ThànhTruyện Cung Đấu, Truyện Đam Mỹ, Truyện Xuyên KhôngĐêm trăng, Thành Biện Lương, Bọn họ đang trải qua một trận đại chiến xưa nay chưa từng có. Kiếm khách phong lưu, thẳng thắn phóng túng lại cuồng ngạo bất kỵ, Phong Vũ lâu chủ tuấn mỹ vô trù lại thê lương cụt tay, “Thần long cúi đầu” tao nhã lễ độ mà ánh mắt như điện, Thủ lĩnh danh bộ lạnh lùng như băng lại thanh hàn như nguyệt. Bọn họ đều là người đứng đầu quần hùng trong kinh thành, trên giang hồ. Trong khoảnh khắc ánh chớp loé lên, con người bễ nghễ quần hùng kia mang theo một loại tâm tình vạn niệm hoá tro tàn, mây xanh vạn cổ tựa lông hồng, phi thân vào giữa không trung. Đúng lúc này, ánh chớp biến thành màu đỏ. Ánh chớp vì sao lại biến đỏ? Bởi vì ánh kiếm, – bởi vì thanh kiếm trong tay một thiếu niên vương hầu áo trắng. Ánh kiếm loé lên giữa ánh chớp. Chớp trắng xoá, Kiếm đỏ thẫm. Một kiếm kia, Ánh đỏ thiên địa, Cũng ánh đỏ, Mắt hắn. Trên đường đi Đông Nam, giả như hai vị công tử phong lưu phóng khoáng, hào hoa phong nhã, người gặp người thích, hoa gặp hoa nở, xe gặp xe chở… (lược bớt N từ, tóm gọn lại trong bốn chữ: “lăng nhăng muốn chết”) Phương Ứng Khán và Địch Thiên Trùng đã xảy ra quan hệ không thể cho người biết.Giả như ngay lúc đó lại bị “người ta” bắt gặp…Màn 1:Hai vị quần áo không chỉnh, đồng thời ngã xuống giường, giữa lúc thân thân mật mật, triền miên không ngớt, cửa phòng đột ngột mở tung.Một cơn gió lạnh thổi qua…Địch Thiên Trùng: “?! A Phi? Ngươi?… Ngươi quả nhiên luyến tiếc không nỡ rời xa ta! Ôi A Phi~”Nhảy dựng lên ôm chầm lấy hồn ma nào đó.Bạch Sầu Phi (hắc tuyến): “Ta chỉ quay về lấy đồ của ta thôi…”Địch Thiên Trùng (ôm chặt hơn): “Ta mặc kệ~”Chị Diễm: …Quần chúng:… Đó là quỷ thật sao?Phương Ứng Khán (mừng rỡ): “Ta được cứu rồi~”Màn 2:Hai vị quần áo không chỉnh, đồng thời ngã xuống giường, giữa lúc thân thân mật mật, triền miên không ngớt, cửa phòng đột ngột mở tung.Thuỷ Thanh Hàn đứng ngay trước cửa.Thuỷ Thanh Hàn (đỏ mặt): “Công… công tử… Hầu… Hầu gia…”Địch Thiên Trùng (nổi gân xanh): “Nha đầu chết tiệt! Không thấy công tử ta đang bận hay sao!”Phương Ứng Khán: “… … …”Màn 3:Hai vị quần áo không chỉnh, đồng thời ngã xuống giường, giữa lúc thân thân mật mật, triền miên không ngớt, cửa phòng đột ngột mở tung.Tôn Thanh Hà lười biếng dựa cửa.Tôn Thanh Hà (làm bộ giật mình): “Ôi chao! Không ngờ ngươi lại thích loại hình như tên tiểu hầu tử này sao?”Địch Thiên Trùng (nổi giận): “Cút ra ngoài! Ngươi tới đây làm gì!”Phương Ứng Khán: “Hu hu hu… Mất mặt chết…”Chị Diễm: ngươi mà cũng biết mất mặt sao…Màn 4:Hai vị quần áo không chỉnh, đồng thời ngã xuống giường, giữa lúc thân thân mật mật, triền miên không ngớt, cửa phòng đột ngột mở tung.Địch Thiên Trùng (phát điên): “Mụ nội nó, các ngươi rốt cuộc có chịu để yên không!… Nhai Dư?!”Vô Tình (lạnh lùng nhìn): “Hai vị thật là có hưng trí…”Quần chúng: mùi dấm chua nồng nặc quá…Phương Ứng Khán (khóc như lê hoa mang vũ): “Nhai Dư, mau cứu bản hầu~”Mọi người té xỉu… Chị Diễm hắc tuyến đầy mặt.Màn 5:Hai vị quần áo không chỉnh, đồng thời ngã xuống giường, giữa lúc thân thân mật mật, triền miên không ngớt, cửa phòng đột ngột mở tung.Gia Cát Thần Hầu xuất hiện trước cửa.Địch Thiên Trùng (kinh sợ vạn phần): “… … …”Gia Cát Thần Hầu cười híp mắt đi vào phòng.Đến gần…Hai người run lập cập.Chị Diễm: không dám thở.Quần chúng:… … …Gia Cát Thần Hần một tay túm lấy Địch Thiên Trùng, lôi sang phòng khác.Phương Ứng Khán: “… Thế bá…”Gia Cát (nheo mắt cười quay đầu): “Con nít nên đi ngủ sớm đi.”…Cả ba cái phiên ngoại chỉ nhằm mục đích dìm hàng anh Khán cho bõ ghét thôi *nhìn trời*

Trên đường đi Đông Nam, giả như hai vị công tử phong lưu phóng khoáng, hào hoa phong nhã, người gặp người thích, hoa gặp hoa nở, xe gặp xe chở… (lược bớt N từ, tóm gọn lại trong bốn chữ: “lăng nhăng muốn chết”) Phương Ứng Khán và Địch Thiên Trùng đã xảy ra quan hệ không thể cho người biết.

Giả như ngay lúc đó lại bị “người ta” bắt gặp…

Màn 1:

Hai vị quần áo không chỉnh, đồng thời ngã xuống giường, giữa lúc thân thân mật mật, triền miên không ngớt, cửa phòng đột ngột mở tung.

Một cơn gió lạnh thổi qua…

Địch Thiên Trùng: “?! A Phi? Ngươi?… Ngươi quả nhiên luyến tiếc không nỡ rời xa ta! Ôi A Phi~”

Nhảy dựng lên ôm chầm lấy hồn ma nào đó.

Bạch Sầu Phi (hắc tuyến): “Ta chỉ quay về lấy đồ của ta thôi…”

Địch Thiên Trùng (ôm chặt hơn): “Ta mặc kệ~”

Chị Diễm: …

Quần chúng:… Đó là quỷ thật sao?

Phương Ứng Khán (mừng rỡ): “Ta được cứu rồi~”

Màn 2:

Hai vị quần áo không chỉnh, đồng thời ngã xuống giường, giữa lúc thân thân mật mật, triền miên không ngớt, cửa phòng đột ngột mở tung.

Thuỷ Thanh Hàn đứng ngay trước cửa.

Thuỷ Thanh Hàn (đỏ mặt): “Công… công tử… Hầu… Hầu gia…”

Địch Thiên Trùng (nổi gân xanh): “Nha đầu chết tiệt! Không thấy công tử ta đang bận hay sao!”

Phương Ứng Khán: “… … …”

Màn 3:

Hai vị quần áo không chỉnh, đồng thời ngã xuống giường, giữa lúc thân thân mật mật, triền miên không ngớt, cửa phòng đột ngột mở tung.

Tôn Thanh Hà lười biếng dựa cửa.

Tôn Thanh Hà (làm bộ giật mình): “Ôi chao! Không ngờ ngươi lại thích loại hình như tên tiểu hầu tử này sao?”

Địch Thiên Trùng (nổi giận): “Cút ra ngoài! Ngươi tới đây làm gì!”

Phương Ứng Khán: “Hu hu hu… Mất mặt chết…”

Chị Diễm: ngươi mà cũng biết mất mặt sao…

Màn 4:

Hai vị quần áo không chỉnh, đồng thời ngã xuống giường, giữa lúc thân thân mật mật, triền miên không ngớt, cửa phòng đột ngột mở tung.

Địch Thiên Trùng (phát điên): “Mụ nội nó, các ngươi rốt cuộc có chịu để yên không!… Nhai Dư?!”

Vô Tình (lạnh lùng nhìn): “Hai vị thật là có hưng trí…”

Quần chúng: mùi dấm chua nồng nặc quá…

Phương Ứng Khán (khóc như lê hoa mang vũ): “Nhai Dư, mau cứu bản hầu~”

Mọi người té xỉu… Chị Diễm hắc tuyến đầy mặt.

Màn 5:

Hai vị quần áo không chỉnh, đồng thời ngã xuống giường, giữa lúc thân thân mật mật, triền miên không ngớt, cửa phòng đột ngột mở tung.

Gia Cát Thần Hầu xuất hiện trước cửa.

Địch Thiên Trùng (kinh sợ vạn phần): “… … …”

Gia Cát Thần Hầu cười híp mắt đi vào phòng.

Đến gần…

Hai người run lập cập.

Chị Diễm: không dám thở.

Quần chúng:… … …

Gia Cát Thần Hần một tay túm lấy Địch Thiên Trùng, lôi sang phòng khác.

Phương Ứng Khán: “… Thế bá…”

Gia Cát (nheo mắt cười quay đầu): “Con nít nên đi ngủ sớm đi.”

Cả ba cái phiên ngoại chỉ nhằm mục đích dìm hàng anh Khán cho bõ ghét thôi *nhìn trời*

Niên Thiếu Vô TìnhTác giả: Diễm Ảnh Khuynh ThànhTruyện Cung Đấu, Truyện Đam Mỹ, Truyện Xuyên KhôngĐêm trăng, Thành Biện Lương, Bọn họ đang trải qua một trận đại chiến xưa nay chưa từng có. Kiếm khách phong lưu, thẳng thắn phóng túng lại cuồng ngạo bất kỵ, Phong Vũ lâu chủ tuấn mỹ vô trù lại thê lương cụt tay, “Thần long cúi đầu” tao nhã lễ độ mà ánh mắt như điện, Thủ lĩnh danh bộ lạnh lùng như băng lại thanh hàn như nguyệt. Bọn họ đều là người đứng đầu quần hùng trong kinh thành, trên giang hồ. Trong khoảnh khắc ánh chớp loé lên, con người bễ nghễ quần hùng kia mang theo một loại tâm tình vạn niệm hoá tro tàn, mây xanh vạn cổ tựa lông hồng, phi thân vào giữa không trung. Đúng lúc này, ánh chớp biến thành màu đỏ. Ánh chớp vì sao lại biến đỏ? Bởi vì ánh kiếm, – bởi vì thanh kiếm trong tay một thiếu niên vương hầu áo trắng. Ánh kiếm loé lên giữa ánh chớp. Chớp trắng xoá, Kiếm đỏ thẫm. Một kiếm kia, Ánh đỏ thiên địa, Cũng ánh đỏ, Mắt hắn. Trên đường đi Đông Nam, giả như hai vị công tử phong lưu phóng khoáng, hào hoa phong nhã, người gặp người thích, hoa gặp hoa nở, xe gặp xe chở… (lược bớt N từ, tóm gọn lại trong bốn chữ: “lăng nhăng muốn chết”) Phương Ứng Khán và Địch Thiên Trùng đã xảy ra quan hệ không thể cho người biết.Giả như ngay lúc đó lại bị “người ta” bắt gặp…Màn 1:Hai vị quần áo không chỉnh, đồng thời ngã xuống giường, giữa lúc thân thân mật mật, triền miên không ngớt, cửa phòng đột ngột mở tung.Một cơn gió lạnh thổi qua…Địch Thiên Trùng: “?! A Phi? Ngươi?… Ngươi quả nhiên luyến tiếc không nỡ rời xa ta! Ôi A Phi~”Nhảy dựng lên ôm chầm lấy hồn ma nào đó.Bạch Sầu Phi (hắc tuyến): “Ta chỉ quay về lấy đồ của ta thôi…”Địch Thiên Trùng (ôm chặt hơn): “Ta mặc kệ~”Chị Diễm: …Quần chúng:… Đó là quỷ thật sao?Phương Ứng Khán (mừng rỡ): “Ta được cứu rồi~”Màn 2:Hai vị quần áo không chỉnh, đồng thời ngã xuống giường, giữa lúc thân thân mật mật, triền miên không ngớt, cửa phòng đột ngột mở tung.Thuỷ Thanh Hàn đứng ngay trước cửa.Thuỷ Thanh Hàn (đỏ mặt): “Công… công tử… Hầu… Hầu gia…”Địch Thiên Trùng (nổi gân xanh): “Nha đầu chết tiệt! Không thấy công tử ta đang bận hay sao!”Phương Ứng Khán: “… … …”Màn 3:Hai vị quần áo không chỉnh, đồng thời ngã xuống giường, giữa lúc thân thân mật mật, triền miên không ngớt, cửa phòng đột ngột mở tung.Tôn Thanh Hà lười biếng dựa cửa.Tôn Thanh Hà (làm bộ giật mình): “Ôi chao! Không ngờ ngươi lại thích loại hình như tên tiểu hầu tử này sao?”Địch Thiên Trùng (nổi giận): “Cút ra ngoài! Ngươi tới đây làm gì!”Phương Ứng Khán: “Hu hu hu… Mất mặt chết…”Chị Diễm: ngươi mà cũng biết mất mặt sao…Màn 4:Hai vị quần áo không chỉnh, đồng thời ngã xuống giường, giữa lúc thân thân mật mật, triền miên không ngớt, cửa phòng đột ngột mở tung.Địch Thiên Trùng (phát điên): “Mụ nội nó, các ngươi rốt cuộc có chịu để yên không!… Nhai Dư?!”Vô Tình (lạnh lùng nhìn): “Hai vị thật là có hưng trí…”Quần chúng: mùi dấm chua nồng nặc quá…Phương Ứng Khán (khóc như lê hoa mang vũ): “Nhai Dư, mau cứu bản hầu~”Mọi người té xỉu… Chị Diễm hắc tuyến đầy mặt.Màn 5:Hai vị quần áo không chỉnh, đồng thời ngã xuống giường, giữa lúc thân thân mật mật, triền miên không ngớt, cửa phòng đột ngột mở tung.Gia Cát Thần Hầu xuất hiện trước cửa.Địch Thiên Trùng (kinh sợ vạn phần): “… … …”Gia Cát Thần Hầu cười híp mắt đi vào phòng.Đến gần…Hai người run lập cập.Chị Diễm: không dám thở.Quần chúng:… … …Gia Cát Thần Hần một tay túm lấy Địch Thiên Trùng, lôi sang phòng khác.Phương Ứng Khán: “… Thế bá…”Gia Cát (nheo mắt cười quay đầu): “Con nít nên đi ngủ sớm đi.”…Cả ba cái phiên ngoại chỉ nhằm mục đích dìm hàng anh Khán cho bõ ghét thôi *nhìn trời*

Quyển 3 - Chương 15: Phiên ngoại: Bắt gian tại trận