Tác giả:

Tại quán bar lớn trong thành phố. Những giọng cười d*m đ*ng, tiếng nhạc sập sình đen xen vào nhau. Trên sàn nhảy là những vũ công bốc lửa đang uốn éo thân mình. Tất cả những người đến đây đều nằm trong giới thượng lưu, thương nhân, cô chiêu cậu ấm đủ cả. Mọi người đều đến đây vì rượu và tình. Càng uống rượu lai càng say tình- mà càng say tình thì càng muốn uống rượu... Ở góc nhỏ, Dương Nhược Băng day trán, thật ồn ào! Phải gần chục năm rồi cô mới về nước- những kí ức đáng sợ năm đó lại tràn về. Nhược Băng muốn uống, muốn quên đi tất cả...Mà hình như cô đã say rồi thì phải? Muốn say quá nhưng sao rượu càng vào lại càng tỉnh thế này? Cmn, lúc này cư nhiên cô muốn ói... Choạng vạng bước đi, thật may mắn cuối cùng Nhược Băng cũng lết được xác đến WC. - Hic rượu thật nhạt a~ “.......” Hắn cần lời giải thích. Có người ngắm trộm hắn, rình rập hắn thì thôi đi!!!! Còn có người không biết liêm sỉ xem hắn đi..... - Thằng khốn nhà anh mù hả? Dám vào WC nữ. Hay anh b**n th** hả? - Cút ra cho tôi…

Chương 13: Cởi ra

Không Phải Em Không LấyTác giả: Uyên Tố TốTại quán bar lớn trong thành phố. Những giọng cười d*m đ*ng, tiếng nhạc sập sình đen xen vào nhau. Trên sàn nhảy là những vũ công bốc lửa đang uốn éo thân mình. Tất cả những người đến đây đều nằm trong giới thượng lưu, thương nhân, cô chiêu cậu ấm đủ cả. Mọi người đều đến đây vì rượu và tình. Càng uống rượu lai càng say tình- mà càng say tình thì càng muốn uống rượu... Ở góc nhỏ, Dương Nhược Băng day trán, thật ồn ào! Phải gần chục năm rồi cô mới về nước- những kí ức đáng sợ năm đó lại tràn về. Nhược Băng muốn uống, muốn quên đi tất cả...Mà hình như cô đã say rồi thì phải? Muốn say quá nhưng sao rượu càng vào lại càng tỉnh thế này? Cmn, lúc này cư nhiên cô muốn ói... Choạng vạng bước đi, thật may mắn cuối cùng Nhược Băng cũng lết được xác đến WC. - Hic rượu thật nhạt a~ “.......” Hắn cần lời giải thích. Có người ngắm trộm hắn, rình rập hắn thì thôi đi!!!! Còn có người không biết liêm sỉ xem hắn đi..... - Thằng khốn nhà anh mù hả? Dám vào WC nữ. Hay anh b**n th** hả? - Cút ra cho tôi… Khi Nhược Băng tỉnh dậy mặt trời đã lên cao. Ánh nắng chói chang xuyên qua từng kẽ lá- cô còn thấy rõ giọt sương long lanh còn đọng lại. Hình như đã lâu lắm rồi cô chưa ngủ ngon đến thế! Đêm hôm qua ngẫu hứng nghĩ ra vài giai điệu hát lên, sau đó cô thiếp đi lúc nào không hay- không một sự phòng bị với người lạ....- Chào buổi sáng nữ vương điện hạ!Nhược Băng cũng thân thiện với anh hơn.- Chào anh! Cảm ơn anh về ngày hôm qua.Triệu Tử Hiên đưa cho vài trái táo dại lót dạ, xa xa có hương thơm nghi ngút- cá nướng. Nhược Băng tự nhủ anh chàng này cũng thật khéo tay a! Ánh mặt trời rực rỡ chiếu lên bóng dáng cao lớn của anh. Trong lòng cô dâng lên cảm xúc khó tả...Giống như anh ấy đã từng đối với cô.Triệu Tử Hiên ngồi xuống, lấy cá xuống, gỡ từng li từng tí một, tỉ mỉ. Anh chăm chú, ôn nhu như bức tranh điêu khắc vậy.Xong xuôi anh quay ra khẽ cười vời vời Nhược Băng. Táo là để lót dạ a, còn đây mới là món chính nha! Cô chạy thật nhanh lại phía anh. Nói là chạy- kì thực cũng không khác gì đi bộ, cmn, cái chân khốn này.- Nãy tôi có hái ít thuốc, đắp vào chân cô sẽ nhanh khỏi hơn.Nhược Băng khá ngạc nhiên, anh ta học y sao?- Cảm ơn anh.Anh lắc đầu:- Không cần khách sáo, cô ăn nhanh đi, có thực mới vực được đạo, chúng ta còn phải nhanh thoát ra khu rừng này.Nhược Băng cũng không hề khách sao nữa. Cô cầm lấy cá từ tay anh, từ tốn ăn.Ăn xong, ăn dắt cô ra bờ suối cách đó không xa.- Cởi ra.- Hả?Nhược Băng ngớ người.- Tôi nói em tháo băng ở chân ra, em tính để nó đóng mủ rồi cắt chân luôn hả?Lúc này cô mới chậm rãi tiếp thu lượng thông tin vào não bộ. OMG? Cô nghĩ bậy bạ gì vậy? Không thể xí trai làm càn nha!Chậm rãi tháo băng ra, da thịt máu hỗn độn dính vào vải. Lột ra quả thực rất đau nhưng với Nhược Băng đã quen thuộc như cơm bữa rồi! Cô chỉ khẽ nhíu mày nhẹ.Triệu Tử Hiên không nói gì lặng lẽ đứng bên. Nhìn cô rửa vết thương một cách khó khăn, anh lắc lắc đầu cười bảo:- Để tôi giúp em.Nhược Băng hơi ngại, cô đã ăn chùa ngủ chùa nhà người ta thì thôi! Giờ còn chiếm tiện nghi của người ta a~- Phiền anh rồi!Ngón tay anh thon dài mát lạnh. Khi anh lướt qua, vết thương vừa rát lại vừa lành lạnh rất dễ chịu. Cô không hề bài xích anh mà đã coi anh là anh trai từ khi nào?Băng bó xong xuôi, hai người đi theo phía tây của khu rừng. Cô nhớ không lầm thì đây gần hộ dân nhất. Còn “Hắc mã” đợi khi thoát khỏi đây cô sẽ cho người đến lấy.Len qua khu rừng là hai thân ảnh, một nam một nữ nối gót nhau...Chỉ là sau này sóng gió thăng trầm đã đẩy họ ra rất xa...Không thể nào lại gần được nữa...Đôi khi những thứ bắt đầu càng tốt đẹp bao nhiêu thì kết thúc sẽ càng nghiệt ngã bấy nhiêu....___________^^ ta đã nói rồi a~ cưng chiều nam phụ, tranh thủ lúc nam9 chưa lên ngôi cho anh ít đất diễn TT#Uyenca

Khi Nhược Băng tỉnh dậy mặt trời đã lên cao. Ánh nắng chói chang xuyên qua từng kẽ lá- cô còn thấy rõ giọt sương long lanh còn đọng lại. Hình như đã lâu lắm rồi cô chưa ngủ ngon đến thế! Đêm hôm qua ngẫu hứng nghĩ ra vài giai điệu hát lên, sau đó cô thiếp đi lúc nào không hay- không một sự phòng bị với người lạ....

- Chào buổi sáng nữ vương điện hạ!

Nhược Băng cũng thân thiện với anh hơn.

- Chào anh! Cảm ơn anh về ngày hôm qua.

Triệu Tử Hiên đưa cho vài trái táo dại lót dạ, xa xa có hương thơm nghi ngút- cá nướng. Nhược Băng tự nhủ anh chàng này cũng thật khéo tay a! Ánh mặt trời rực rỡ chiếu lên bóng dáng cao lớn của anh. Trong lòng cô dâng lên cảm xúc khó tả...Giống như anh ấy đã từng đối với cô.

Triệu Tử Hiên ngồi xuống, lấy cá xuống, gỡ từng li từng tí một, tỉ mỉ. Anh chăm chú, ôn nhu như bức tranh điêu khắc vậy.

Xong xuôi anh quay ra khẽ cười vời vời Nhược Băng. Táo là để lót dạ a, còn đây mới là món chính nha! Cô chạy thật nhanh lại phía anh. Nói là chạy- kì thực cũng không khác gì đi bộ, cmn, cái chân khốn này.

- Nãy tôi có hái ít thuốc, đắp vào chân cô sẽ nhanh khỏi hơn.

Nhược Băng khá ngạc nhiên, anh ta học y sao?

- Cảm ơn anh.

Anh lắc đầu:

- Không cần khách sáo, cô ăn nhanh đi, có thực mới vực được đạo, chúng ta còn phải nhanh thoát ra khu rừng này.

Nhược Băng cũng không hề khách sao nữa. Cô cầm lấy cá từ tay anh, từ tốn ăn.

Ăn xong, ăn dắt cô ra bờ suối cách đó không xa.

- Cởi ra.

- Hả?

Nhược Băng ngớ người.

- Tôi nói em tháo băng ở chân ra, em tính để nó đóng mủ rồi cắt chân luôn hả?

Lúc này cô mới chậm rãi tiếp thu lượng thông tin vào não bộ. OMG? Cô nghĩ bậy bạ gì vậy? Không thể xí trai làm càn nha!

Chậm rãi tháo băng ra, da thịt máu hỗn độn dính vào vải. Lột ra quả thực rất đau nhưng với Nhược Băng đã quen thuộc như cơm bữa rồi! Cô chỉ khẽ nhíu mày nhẹ.

Triệu Tử Hiên không nói gì lặng lẽ đứng bên. Nhìn cô rửa vết thương một cách khó khăn, anh lắc lắc đầu cười bảo:

- Để tôi giúp em.

Nhược Băng hơi ngại, cô đã ăn chùa ngủ chùa nhà người ta thì thôi! Giờ còn chiếm tiện nghi của người ta a~

- Phiền anh rồi!

Ngón tay anh thon dài mát lạnh. Khi anh lướt qua, vết thương vừa rát lại vừa lành lạnh rất dễ chịu. Cô không hề bài xích anh mà đã coi anh là anh trai từ khi nào?

Băng bó xong xuôi, hai người đi theo phía tây của khu rừng. Cô nhớ không lầm thì đây gần hộ dân nhất. Còn “Hắc mã” đợi khi thoát khỏi đây cô sẽ cho người đến lấy.

Len qua khu rừng là hai thân ảnh, một nam một nữ nối gót nhau...

Chỉ là sau này sóng gió thăng trầm đã đẩy họ ra rất xa...Không thể nào lại gần được nữa...

Đôi khi những thứ bắt đầu càng tốt đẹp bao nhiêu thì kết thúc sẽ càng nghiệt ngã bấy nhiêu....

___________

^^ ta đã nói rồi a~ cưng chiều nam phụ, tranh thủ lúc nam9 chưa lên ngôi cho anh ít đất diễn TT

#Uyenca

Không Phải Em Không LấyTác giả: Uyên Tố TốTại quán bar lớn trong thành phố. Những giọng cười d*m đ*ng, tiếng nhạc sập sình đen xen vào nhau. Trên sàn nhảy là những vũ công bốc lửa đang uốn éo thân mình. Tất cả những người đến đây đều nằm trong giới thượng lưu, thương nhân, cô chiêu cậu ấm đủ cả. Mọi người đều đến đây vì rượu và tình. Càng uống rượu lai càng say tình- mà càng say tình thì càng muốn uống rượu... Ở góc nhỏ, Dương Nhược Băng day trán, thật ồn ào! Phải gần chục năm rồi cô mới về nước- những kí ức đáng sợ năm đó lại tràn về. Nhược Băng muốn uống, muốn quên đi tất cả...Mà hình như cô đã say rồi thì phải? Muốn say quá nhưng sao rượu càng vào lại càng tỉnh thế này? Cmn, lúc này cư nhiên cô muốn ói... Choạng vạng bước đi, thật may mắn cuối cùng Nhược Băng cũng lết được xác đến WC. - Hic rượu thật nhạt a~ “.......” Hắn cần lời giải thích. Có người ngắm trộm hắn, rình rập hắn thì thôi đi!!!! Còn có người không biết liêm sỉ xem hắn đi..... - Thằng khốn nhà anh mù hả? Dám vào WC nữ. Hay anh b**n th** hả? - Cút ra cho tôi… Khi Nhược Băng tỉnh dậy mặt trời đã lên cao. Ánh nắng chói chang xuyên qua từng kẽ lá- cô còn thấy rõ giọt sương long lanh còn đọng lại. Hình như đã lâu lắm rồi cô chưa ngủ ngon đến thế! Đêm hôm qua ngẫu hứng nghĩ ra vài giai điệu hát lên, sau đó cô thiếp đi lúc nào không hay- không một sự phòng bị với người lạ....- Chào buổi sáng nữ vương điện hạ!Nhược Băng cũng thân thiện với anh hơn.- Chào anh! Cảm ơn anh về ngày hôm qua.Triệu Tử Hiên đưa cho vài trái táo dại lót dạ, xa xa có hương thơm nghi ngút- cá nướng. Nhược Băng tự nhủ anh chàng này cũng thật khéo tay a! Ánh mặt trời rực rỡ chiếu lên bóng dáng cao lớn của anh. Trong lòng cô dâng lên cảm xúc khó tả...Giống như anh ấy đã từng đối với cô.Triệu Tử Hiên ngồi xuống, lấy cá xuống, gỡ từng li từng tí một, tỉ mỉ. Anh chăm chú, ôn nhu như bức tranh điêu khắc vậy.Xong xuôi anh quay ra khẽ cười vời vời Nhược Băng. Táo là để lót dạ a, còn đây mới là món chính nha! Cô chạy thật nhanh lại phía anh. Nói là chạy- kì thực cũng không khác gì đi bộ, cmn, cái chân khốn này.- Nãy tôi có hái ít thuốc, đắp vào chân cô sẽ nhanh khỏi hơn.Nhược Băng khá ngạc nhiên, anh ta học y sao?- Cảm ơn anh.Anh lắc đầu:- Không cần khách sáo, cô ăn nhanh đi, có thực mới vực được đạo, chúng ta còn phải nhanh thoát ra khu rừng này.Nhược Băng cũng không hề khách sao nữa. Cô cầm lấy cá từ tay anh, từ tốn ăn.Ăn xong, ăn dắt cô ra bờ suối cách đó không xa.- Cởi ra.- Hả?Nhược Băng ngớ người.- Tôi nói em tháo băng ở chân ra, em tính để nó đóng mủ rồi cắt chân luôn hả?Lúc này cô mới chậm rãi tiếp thu lượng thông tin vào não bộ. OMG? Cô nghĩ bậy bạ gì vậy? Không thể xí trai làm càn nha!Chậm rãi tháo băng ra, da thịt máu hỗn độn dính vào vải. Lột ra quả thực rất đau nhưng với Nhược Băng đã quen thuộc như cơm bữa rồi! Cô chỉ khẽ nhíu mày nhẹ.Triệu Tử Hiên không nói gì lặng lẽ đứng bên. Nhìn cô rửa vết thương một cách khó khăn, anh lắc lắc đầu cười bảo:- Để tôi giúp em.Nhược Băng hơi ngại, cô đã ăn chùa ngủ chùa nhà người ta thì thôi! Giờ còn chiếm tiện nghi của người ta a~- Phiền anh rồi!Ngón tay anh thon dài mát lạnh. Khi anh lướt qua, vết thương vừa rát lại vừa lành lạnh rất dễ chịu. Cô không hề bài xích anh mà đã coi anh là anh trai từ khi nào?Băng bó xong xuôi, hai người đi theo phía tây của khu rừng. Cô nhớ không lầm thì đây gần hộ dân nhất. Còn “Hắc mã” đợi khi thoát khỏi đây cô sẽ cho người đến lấy.Len qua khu rừng là hai thân ảnh, một nam một nữ nối gót nhau...Chỉ là sau này sóng gió thăng trầm đã đẩy họ ra rất xa...Không thể nào lại gần được nữa...Đôi khi những thứ bắt đầu càng tốt đẹp bao nhiêu thì kết thúc sẽ càng nghiệt ngã bấy nhiêu....___________^^ ta đã nói rồi a~ cưng chiều nam phụ, tranh thủ lúc nam9 chưa lên ngôi cho anh ít đất diễn TT#Uyenca

Chương 13: Cởi ra