Tôi nhận ra được rằng:tình yêu của cậu không phải cả hai không yêu, mà là con đường họ phát hiện ra nó quá dài, dài đến mức ngay cả một nụ hôn đơn giản thôi họ cũng không kịp làm. Vì thời gian bên nhau quá ngắn... Còn ngày tháng ly biệt lại quá dài. Vội vàng yêu, vội vàng nhớ, vội vàng rời xa...rồi thật chậm rãi buông tay nhau...Nhanh và ngắn-thứ duy nhất họ không thể dành trọn vẹn cho tình yêu của mình...chính là thời gian... ********************************************************* CHƯƠNG1: Lần đầu hai người gặp nhau rất buồn cười. Lúc đó vừa vào lớp 2 Cô bị lạc ngồi khóc một mình, cậu thấy, ra an ủi. Câu đầu tiên cô nói vs cậu là... - mình ko tìm thấy nhà vệ sinh! Hic - ... Cậu tốt bụng dẫn cô đến nhà vệ sinh. Cô vẫn nằng nặc ko chịu đi. Cậu thét lên - cái gì nữa? - cậu vào cùng tôi đi.. - điên à? Sao tui vào đó được? - nhưng... - nhưng nhưng cái gì,có vào ko thì bảo! - mình sợ ma, đi cùng mình nhá, đứng ngoài cũng được Cô nhìn gương mặt đen trắng lẫn lộn của cậu,khóc ầm lên. Cậu…

Chương 7: (Tiếp)

Đừng Khóc! Đừng Ngốc Nữa Nhé!Tác giả: Nếu Chỉ Là Thanh XuânTruyện Ngôn Tình, Truyện NgượcTôi nhận ra được rằng:tình yêu của cậu không phải cả hai không yêu, mà là con đường họ phát hiện ra nó quá dài, dài đến mức ngay cả một nụ hôn đơn giản thôi họ cũng không kịp làm. Vì thời gian bên nhau quá ngắn... Còn ngày tháng ly biệt lại quá dài. Vội vàng yêu, vội vàng nhớ, vội vàng rời xa...rồi thật chậm rãi buông tay nhau...Nhanh và ngắn-thứ duy nhất họ không thể dành trọn vẹn cho tình yêu của mình...chính là thời gian... ********************************************************* CHƯƠNG1: Lần đầu hai người gặp nhau rất buồn cười. Lúc đó vừa vào lớp 2 Cô bị lạc ngồi khóc một mình, cậu thấy, ra an ủi. Câu đầu tiên cô nói vs cậu là... - mình ko tìm thấy nhà vệ sinh! Hic - ... Cậu tốt bụng dẫn cô đến nhà vệ sinh. Cô vẫn nằng nặc ko chịu đi. Cậu thét lên - cái gì nữa? - cậu vào cùng tôi đi.. - điên à? Sao tui vào đó được? - nhưng... - nhưng nhưng cái gì,có vào ko thì bảo! - mình sợ ma, đi cùng mình nhá, đứng ngoài cũng được Cô nhìn gương mặt đen trắng lẫn lộn của cậu,khóc ầm lên. Cậu… Quả nhiên, cả hai vừa đặt lưng xuống giường, cô đã ôm ghì lấy cậu, trông vô cùng thỏa mái- Di Vũ lâu rồi mới ôm cậu, vẫn êm ái như hồi trước nhỉ!Cậu quay sang cô vừa vặn thu ngắn khoảnh cách 2 người- Mộc Trà này?- hử?Cậu thở dài:- bây giờ chúng ta lớn rồi! Có rất nhiều thứ đã khác trướcCô im lặng gục đầu sâu xuống vai cậu, lằng lặng nghe cậu nói:- cậu lớn rồi Mộc Trà! Cả tôi cũng thế, đừng ngốc nghếch quá như thế? Tôi còn nhiều thứ muốn cho cậu biết- ...- thực ra tôi..~khò khò~Có tiếng gáy nhẹ, cậu giật mình nhìn sang, ko bt từ bao giờ cô đã ngủ ngon lành. Cậu nhìn cô ngủ mà trong lòng khổ sở,hình như còn có sự tổn thương nhẹ nhàng.Lần tỏ tình thứ 111 coi như thất bại...Đành để lần sau vậy.Chúng ta có nhiều nhất là thời gian mà.Từ từ...từ từ thôi...

Quả nhiên, cả hai vừa đặt lưng xuống giường, cô đã ôm ghì lấy cậu, trông vô cùng thỏa mái

- Di Vũ lâu rồi mới ôm cậu, vẫn êm ái như hồi trước nhỉ!

Cậu quay sang cô vừa vặn thu ngắn khoảnh cách 2 người

- Mộc Trà này?

- hử?

Cậu thở dài:

- bây giờ chúng ta lớn rồi! Có rất nhiều thứ đã khác trước

Cô im lặng gục đầu sâu xuống vai cậu, lằng lặng nghe cậu nói:

- cậu lớn rồi Mộc Trà! Cả tôi cũng thế, đừng ngốc nghếch quá như thế? Tôi còn nhiều thứ muốn cho cậu biết

- ...

- thực ra tôi..

~khò khò~

Có tiếng gáy nhẹ, cậu giật mình nhìn sang, ko bt từ bao giờ cô đã ngủ ngon lành. Cậu nhìn cô ngủ mà trong lòng khổ sở,hình như còn có sự tổn thương nhẹ nhàng.Lần tỏ tình thứ 111 coi như thất bại...Đành để lần sau vậy.Chúng ta có nhiều nhất là thời gian mà.Từ từ...từ từ thôi...

Đừng Khóc! Đừng Ngốc Nữa Nhé!Tác giả: Nếu Chỉ Là Thanh XuânTruyện Ngôn Tình, Truyện NgượcTôi nhận ra được rằng:tình yêu của cậu không phải cả hai không yêu, mà là con đường họ phát hiện ra nó quá dài, dài đến mức ngay cả một nụ hôn đơn giản thôi họ cũng không kịp làm. Vì thời gian bên nhau quá ngắn... Còn ngày tháng ly biệt lại quá dài. Vội vàng yêu, vội vàng nhớ, vội vàng rời xa...rồi thật chậm rãi buông tay nhau...Nhanh và ngắn-thứ duy nhất họ không thể dành trọn vẹn cho tình yêu của mình...chính là thời gian... ********************************************************* CHƯƠNG1: Lần đầu hai người gặp nhau rất buồn cười. Lúc đó vừa vào lớp 2 Cô bị lạc ngồi khóc một mình, cậu thấy, ra an ủi. Câu đầu tiên cô nói vs cậu là... - mình ko tìm thấy nhà vệ sinh! Hic - ... Cậu tốt bụng dẫn cô đến nhà vệ sinh. Cô vẫn nằng nặc ko chịu đi. Cậu thét lên - cái gì nữa? - cậu vào cùng tôi đi.. - điên à? Sao tui vào đó được? - nhưng... - nhưng nhưng cái gì,có vào ko thì bảo! - mình sợ ma, đi cùng mình nhá, đứng ngoài cũng được Cô nhìn gương mặt đen trắng lẫn lộn của cậu,khóc ầm lên. Cậu… Quả nhiên, cả hai vừa đặt lưng xuống giường, cô đã ôm ghì lấy cậu, trông vô cùng thỏa mái- Di Vũ lâu rồi mới ôm cậu, vẫn êm ái như hồi trước nhỉ!Cậu quay sang cô vừa vặn thu ngắn khoảnh cách 2 người- Mộc Trà này?- hử?Cậu thở dài:- bây giờ chúng ta lớn rồi! Có rất nhiều thứ đã khác trướcCô im lặng gục đầu sâu xuống vai cậu, lằng lặng nghe cậu nói:- cậu lớn rồi Mộc Trà! Cả tôi cũng thế, đừng ngốc nghếch quá như thế? Tôi còn nhiều thứ muốn cho cậu biết- ...- thực ra tôi..~khò khò~Có tiếng gáy nhẹ, cậu giật mình nhìn sang, ko bt từ bao giờ cô đã ngủ ngon lành. Cậu nhìn cô ngủ mà trong lòng khổ sở,hình như còn có sự tổn thương nhẹ nhàng.Lần tỏ tình thứ 111 coi như thất bại...Đành để lần sau vậy.Chúng ta có nhiều nhất là thời gian mà.Từ từ...từ từ thôi...

Chương 7: (Tiếp)