Tôi nhận ra được rằng:tình yêu của cậu không phải cả hai không yêu, mà là con đường họ phát hiện ra nó quá dài, dài đến mức ngay cả một nụ hôn đơn giản thôi họ cũng không kịp làm. Vì thời gian bên nhau quá ngắn... Còn ngày tháng ly biệt lại quá dài. Vội vàng yêu, vội vàng nhớ, vội vàng rời xa...rồi thật chậm rãi buông tay nhau...Nhanh và ngắn-thứ duy nhất họ không thể dành trọn vẹn cho tình yêu của mình...chính là thời gian... ********************************************************* CHƯƠNG1: Lần đầu hai người gặp nhau rất buồn cười. Lúc đó vừa vào lớp 2 Cô bị lạc ngồi khóc một mình, cậu thấy, ra an ủi. Câu đầu tiên cô nói vs cậu là... - mình ko tìm thấy nhà vệ sinh! Hic - ... Cậu tốt bụng dẫn cô đến nhà vệ sinh. Cô vẫn nằng nặc ko chịu đi. Cậu thét lên - cái gì nữa? - cậu vào cùng tôi đi.. - điên à? Sao tui vào đó được? - nhưng... - nhưng nhưng cái gì,có vào ko thì bảo! - mình sợ ma, đi cùng mình nhá, đứng ngoài cũng được Cô nhìn gương mặt đen trắng lẫn lộn của cậu,khóc ầm lên. Cậu…
Chương 9
Đừng Khóc! Đừng Ngốc Nữa Nhé!Tác giả: Nếu Chỉ Là Thanh XuânTruyện Ngôn Tình, Truyện NgượcTôi nhận ra được rằng:tình yêu của cậu không phải cả hai không yêu, mà là con đường họ phát hiện ra nó quá dài, dài đến mức ngay cả một nụ hôn đơn giản thôi họ cũng không kịp làm. Vì thời gian bên nhau quá ngắn... Còn ngày tháng ly biệt lại quá dài. Vội vàng yêu, vội vàng nhớ, vội vàng rời xa...rồi thật chậm rãi buông tay nhau...Nhanh và ngắn-thứ duy nhất họ không thể dành trọn vẹn cho tình yêu của mình...chính là thời gian... ********************************************************* CHƯƠNG1: Lần đầu hai người gặp nhau rất buồn cười. Lúc đó vừa vào lớp 2 Cô bị lạc ngồi khóc một mình, cậu thấy, ra an ủi. Câu đầu tiên cô nói vs cậu là... - mình ko tìm thấy nhà vệ sinh! Hic - ... Cậu tốt bụng dẫn cô đến nhà vệ sinh. Cô vẫn nằng nặc ko chịu đi. Cậu thét lên - cái gì nữa? - cậu vào cùng tôi đi.. - điên à? Sao tui vào đó được? - nhưng... - nhưng nhưng cái gì,có vào ko thì bảo! - mình sợ ma, đi cùng mình nhá, đứng ngoài cũng được Cô nhìn gương mặt đen trắng lẫn lộn của cậu,khóc ầm lên. Cậu… Nhìn cô khóc lóc ỉ ôi, bỗng cậu nhớ đến hồi bé....Năm 2 đứa 8 tuổi, cô từng nói- này! Tui cảm nắng một người đấyCô chỉ vào ai kia.Cậu nổi điên nghỉ chơi côNăm cô 10 tuổi, cô lại chạy đến bên cậu nức nở- cậu ơi,tui chia tay ảnh rồi,tui thích anh ấy cơ!!Cậu tức tối đập nát cái tivi đang chiếu phim thần tượng. Cô càng rống to hơn:- huhu sao cậu đập ảnh,lỡ ảnh chết rồi thì ai yêu tui!! Hu huhu!!Cô ngốc nhưng cô rất tốtCó lần cô bị bắt nạn.Cậu chạy ra hung hăng đánh nhau với bọn con trai kia một trận.Tuy để lại khá nhiều vết thương...nhưng sao sánh bằng điệu bộ ngốc nghếch,đáng yêu ngày ấy chứ.- cậu ơi, cậu bị thương à?tôi đi xin đan dược chữa cho cậu nhé!- cậu ơi, cậu đau hả! Lên tôi cõng đi,tôi í khỏe như trước bát giới luôn!- họ đánh tôi đc rồi, cậu đừng để bị đánh nhá!Cậu cứ cho rằng cô ngốc nghếch,cô chân thành,cô đơn giản,cô không giả dối là tốt đẹp nhất.Vì thế cậu mới tự nguyện yêu thầm cô... mà ko để cô biết.Nhưng thời gian khiến cậu,khiến đứa bé xa xôi kia lung lay.Có lẽ,càng lớn cậu lại càng hy vọng nhiều thứ hơn thế...
Nhìn cô khóc lóc ỉ ôi, bỗng cậu nhớ đến hồi bé....
Năm 2 đứa 8 tuổi, cô từng nói
- này! Tui cảm nắng một người đấy
Cô chỉ vào ai kia.Cậu nổi điên nghỉ chơi cô
Năm cô 10 tuổi, cô lại chạy đến bên cậu nức nở
- cậu ơi,tui chia tay ảnh rồi,tui thích anh ấy cơ!!
Cậu tức tối đập nát cái tivi đang chiếu phim thần tượng. Cô càng rống to hơn:
- huhu sao cậu đập ảnh,lỡ ảnh chết rồi thì ai yêu tui!! Hu huhu!!
Cô ngốc nhưng cô rất tốt
Có lần cô bị bắt nạn.Cậu chạy ra hung hăng đánh nhau với bọn con trai kia một trận.Tuy để lại khá nhiều vết thương...nhưng sao sánh bằng điệu bộ ngốc nghếch,đáng yêu ngày ấy chứ.
- cậu ơi, cậu bị thương à?tôi đi xin đan dược chữa cho cậu nhé!
- cậu ơi, cậu đau hả! Lên tôi cõng đi,tôi í khỏe như trước bát giới luôn!
- họ đánh tôi đc rồi, cậu đừng để bị đánh nhá!
Cậu cứ cho rằng cô ngốc nghếch,cô chân thành,cô đơn giản,cô không giả dối là tốt đẹp nhất.Vì thế cậu mới tự nguyện yêu thầm cô... mà ko để cô biết.
Nhưng thời gian khiến cậu,khiến đứa bé xa xôi kia lung lay.Có lẽ,càng lớn cậu lại càng hy vọng nhiều thứ hơn thế...
Đừng Khóc! Đừng Ngốc Nữa Nhé!Tác giả: Nếu Chỉ Là Thanh XuânTruyện Ngôn Tình, Truyện NgượcTôi nhận ra được rằng:tình yêu của cậu không phải cả hai không yêu, mà là con đường họ phát hiện ra nó quá dài, dài đến mức ngay cả một nụ hôn đơn giản thôi họ cũng không kịp làm. Vì thời gian bên nhau quá ngắn... Còn ngày tháng ly biệt lại quá dài. Vội vàng yêu, vội vàng nhớ, vội vàng rời xa...rồi thật chậm rãi buông tay nhau...Nhanh và ngắn-thứ duy nhất họ không thể dành trọn vẹn cho tình yêu của mình...chính là thời gian... ********************************************************* CHƯƠNG1: Lần đầu hai người gặp nhau rất buồn cười. Lúc đó vừa vào lớp 2 Cô bị lạc ngồi khóc một mình, cậu thấy, ra an ủi. Câu đầu tiên cô nói vs cậu là... - mình ko tìm thấy nhà vệ sinh! Hic - ... Cậu tốt bụng dẫn cô đến nhà vệ sinh. Cô vẫn nằng nặc ko chịu đi. Cậu thét lên - cái gì nữa? - cậu vào cùng tôi đi.. - điên à? Sao tui vào đó được? - nhưng... - nhưng nhưng cái gì,có vào ko thì bảo! - mình sợ ma, đi cùng mình nhá, đứng ngoài cũng được Cô nhìn gương mặt đen trắng lẫn lộn của cậu,khóc ầm lên. Cậu… Nhìn cô khóc lóc ỉ ôi, bỗng cậu nhớ đến hồi bé....Năm 2 đứa 8 tuổi, cô từng nói- này! Tui cảm nắng một người đấyCô chỉ vào ai kia.Cậu nổi điên nghỉ chơi côNăm cô 10 tuổi, cô lại chạy đến bên cậu nức nở- cậu ơi,tui chia tay ảnh rồi,tui thích anh ấy cơ!!Cậu tức tối đập nát cái tivi đang chiếu phim thần tượng. Cô càng rống to hơn:- huhu sao cậu đập ảnh,lỡ ảnh chết rồi thì ai yêu tui!! Hu huhu!!Cô ngốc nhưng cô rất tốtCó lần cô bị bắt nạn.Cậu chạy ra hung hăng đánh nhau với bọn con trai kia một trận.Tuy để lại khá nhiều vết thương...nhưng sao sánh bằng điệu bộ ngốc nghếch,đáng yêu ngày ấy chứ.- cậu ơi, cậu bị thương à?tôi đi xin đan dược chữa cho cậu nhé!- cậu ơi, cậu đau hả! Lên tôi cõng đi,tôi í khỏe như trước bát giới luôn!- họ đánh tôi đc rồi, cậu đừng để bị đánh nhá!Cậu cứ cho rằng cô ngốc nghếch,cô chân thành,cô đơn giản,cô không giả dối là tốt đẹp nhất.Vì thế cậu mới tự nguyện yêu thầm cô... mà ko để cô biết.Nhưng thời gian khiến cậu,khiến đứa bé xa xôi kia lung lay.Có lẽ,càng lớn cậu lại càng hy vọng nhiều thứ hơn thế...