Tác giả:

- Ba ơi ba,ba ơi tỉnh dậy đi, ba có nghe con nói gì không ba? Đó là tiếng gọi của một có bé 11 tuổi gọi ba mình, trên đường chở con gái đi chơi, người cha vô tội đã bị 2 tên cướp vô tình đụng phải khi vừa thực hiện xong một vụ án và người cha vô tội của cô gái ấy mất khá nhiều máu trên đường đưa tới bệnh viện. Một vị bác sĩ mặc áo trắng xanh xẫm màu theo năm tháng mà ông ta đã làm việc tại bệnh viện X,bước ngoài phòng cấp cứu và ông cất tiếng: - Xin lỗi, ai là người nhà của bệnh nhân Trần Hoàng Dũng? - Là tôi! Mẹ nó lên tiếng và nó cũng đã ngất từ lúc đưa ba nó vào bệnh viện đến giờ vẫn chưa tỉnh. - Xin lỗi gia đình,chúng tôi đã cố gắng hết sức vì ông ấy mất khá nhiều máu, hiện tại ông ấy còn đang hôn mê, mong gia đình chuẩn bị tinh thần trong thời gian sớm nhất! Mẹ nó nghe xong bủn rủn tay chân đứng không nổi nữa, tất cả gánh nặng giờ đây có lẽ từ ba nó người trụ cột gia đình giờ đã chuyển sang người phụ nữ yếu ớt trên vai còn có cả nó, cậu nó đứng bên cạnh đỡ mẹ nó ngồi xuống và nói…

Chương 3: 5 năm sau

Vợ Ngốc Em Không Thoát Được Đâu!!!Tác giả: NghèoTruyện Ngôn Tình- Ba ơi ba,ba ơi tỉnh dậy đi, ba có nghe con nói gì không ba? Đó là tiếng gọi của một có bé 11 tuổi gọi ba mình, trên đường chở con gái đi chơi, người cha vô tội đã bị 2 tên cướp vô tình đụng phải khi vừa thực hiện xong một vụ án và người cha vô tội của cô gái ấy mất khá nhiều máu trên đường đưa tới bệnh viện. Một vị bác sĩ mặc áo trắng xanh xẫm màu theo năm tháng mà ông ta đã làm việc tại bệnh viện X,bước ngoài phòng cấp cứu và ông cất tiếng: - Xin lỗi, ai là người nhà của bệnh nhân Trần Hoàng Dũng? - Là tôi! Mẹ nó lên tiếng và nó cũng đã ngất từ lúc đưa ba nó vào bệnh viện đến giờ vẫn chưa tỉnh. - Xin lỗi gia đình,chúng tôi đã cố gắng hết sức vì ông ấy mất khá nhiều máu, hiện tại ông ấy còn đang hôn mê, mong gia đình chuẩn bị tinh thần trong thời gian sớm nhất! Mẹ nó nghe xong bủn rủn tay chân đứng không nổi nữa, tất cả gánh nặng giờ đây có lẽ từ ba nó người trụ cột gia đình giờ đã chuyển sang người phụ nữ yếu ớt trên vai còn có cả nó, cậu nó đứng bên cạnh đỡ mẹ nó ngồi xuống và nói… - Dạ con chào cô con mới đến ạ!- Diễm My con đến rồi đó à, con lên gọi Lan rồi 2 đứa xuống ăn sáng đi học nhé.- Dạ thưa cô!- NGỌC LAN DẬY MAU!!! Thấy nó còn đang trùm chăn kín người, chuông báo thức thì reo không thèm tắt.- Con dở nào thế...sáng sớm không để bà ngủ lại hét inh tai thế!!!- Dậy nhanh, biết mấy giờ rồi không trễ học bây giờ.- Biết rồi...xuống nhà trước đi xong rồi tao xuống. Ai vớ mày chắc chạy không kịp mất.- Lẩm bẩm gì thế? Diễm My khoanh tay đưa mắt viên đạn hất hàm nhìn nó.Nó xua xua tay chạy như tên lửa vào nhà vệ sinh, nghĩ thầm tí nữa thì thưởng thức đai đen thượng đẳng của nó thì toi.Xuống nhà, không thấy mẹ đâu nó hỏi My" Mẹ tao ra tiệm rồi à"?- Ừ ăn đi rồi đi học nữa sắp trễ rồi kìa.Mẹ nó giờ đây mở một tiệm bánh nhỏ vừa làm vừa bán, tối thì có nó ra phụ mẹ nó, hai mẹ con dựa vào nhau mà sống yêu thương nhau tâm sự cùng nhau.Đến trường, nó đang tung tăng líu lo say sưa hát và vô tình chạm phải tên hắc dịch.- Này cô kia!!! Sao đi lại không mở mắt ra vậy hả?- Này anh kia anh thì sao? Mở mắt sao lại không né hay là anh...bị lé haha- Cô cô!!!- Thôi thôi cô cô cái gì? Xin cháu nhường đường cho cô đi nhé hehe...- Cô được lắm đợi tôi đó, tôi sẽ cho cô biết thế nào là sống không bằng chết!!!- Haha cô sẽ chờ cháu!!! Bước đi vô lớp những lại nghĩ đâu ra một người mắc bệnh công tử nữa thế này...

- Dạ con chào cô con mới đến ạ!

- Diễm My con đến rồi đó à, con lên gọi Lan rồi 2 đứa xuống ăn sáng đi học nhé.

- Dạ thưa cô!

- NGỌC LAN DẬY MAU!!! Thấy nó còn đang trùm chăn kín người, chuông báo thức thì reo không thèm tắt.

- Con dở nào thế...sáng sớm không để bà ngủ lại hét inh tai thế!!!

- Dậy nhanh, biết mấy giờ rồi không trễ học bây giờ.

- Biết rồi...xuống nhà trước đi xong rồi tao xuống. Ai vớ mày chắc chạy không kịp mất.

- Lẩm bẩm gì thế? Diễm My khoanh tay đưa mắt viên đạn hất hàm nhìn nó.

Nó xua xua tay chạy như tên lửa vào nhà vệ sinh, nghĩ thầm tí nữa thì thưởng thức đai đen thượng đẳng của nó thì toi.

Xuống nhà, không thấy mẹ đâu nó hỏi My" Mẹ tao ra tiệm rồi à"?

- Ừ ăn đi rồi đi học nữa sắp trễ rồi kìa.

Mẹ nó giờ đây mở một tiệm bánh nhỏ vừa làm vừa bán, tối thì có nó ra phụ mẹ nó, hai mẹ con dựa vào nhau mà sống yêu thương nhau tâm sự cùng nhau.

Đến trường, nó đang tung tăng líu lo say sưa hát và vô tình chạm phải tên hắc dịch.

- Này cô kia!!! Sao đi lại không mở mắt ra vậy hả?

- Này anh kia anh thì sao? Mở mắt sao lại không né hay là anh...bị lé haha

- Cô cô!!!

- Thôi thôi cô cô cái gì? Xin cháu nhường đường cho cô đi nhé hehe...

- Cô được lắm đợi tôi đó, tôi sẽ cho cô biết thế nào là sống không bằng chết!!!

- Haha cô sẽ chờ cháu!!! Bước đi vô lớp những lại nghĩ đâu ra một người mắc bệnh công tử nữa thế này...

Vợ Ngốc Em Không Thoát Được Đâu!!!Tác giả: NghèoTruyện Ngôn Tình- Ba ơi ba,ba ơi tỉnh dậy đi, ba có nghe con nói gì không ba? Đó là tiếng gọi của một có bé 11 tuổi gọi ba mình, trên đường chở con gái đi chơi, người cha vô tội đã bị 2 tên cướp vô tình đụng phải khi vừa thực hiện xong một vụ án và người cha vô tội của cô gái ấy mất khá nhiều máu trên đường đưa tới bệnh viện. Một vị bác sĩ mặc áo trắng xanh xẫm màu theo năm tháng mà ông ta đã làm việc tại bệnh viện X,bước ngoài phòng cấp cứu và ông cất tiếng: - Xin lỗi, ai là người nhà của bệnh nhân Trần Hoàng Dũng? - Là tôi! Mẹ nó lên tiếng và nó cũng đã ngất từ lúc đưa ba nó vào bệnh viện đến giờ vẫn chưa tỉnh. - Xin lỗi gia đình,chúng tôi đã cố gắng hết sức vì ông ấy mất khá nhiều máu, hiện tại ông ấy còn đang hôn mê, mong gia đình chuẩn bị tinh thần trong thời gian sớm nhất! Mẹ nó nghe xong bủn rủn tay chân đứng không nổi nữa, tất cả gánh nặng giờ đây có lẽ từ ba nó người trụ cột gia đình giờ đã chuyển sang người phụ nữ yếu ớt trên vai còn có cả nó, cậu nó đứng bên cạnh đỡ mẹ nó ngồi xuống và nói… - Dạ con chào cô con mới đến ạ!- Diễm My con đến rồi đó à, con lên gọi Lan rồi 2 đứa xuống ăn sáng đi học nhé.- Dạ thưa cô!- NGỌC LAN DẬY MAU!!! Thấy nó còn đang trùm chăn kín người, chuông báo thức thì reo không thèm tắt.- Con dở nào thế...sáng sớm không để bà ngủ lại hét inh tai thế!!!- Dậy nhanh, biết mấy giờ rồi không trễ học bây giờ.- Biết rồi...xuống nhà trước đi xong rồi tao xuống. Ai vớ mày chắc chạy không kịp mất.- Lẩm bẩm gì thế? Diễm My khoanh tay đưa mắt viên đạn hất hàm nhìn nó.Nó xua xua tay chạy như tên lửa vào nhà vệ sinh, nghĩ thầm tí nữa thì thưởng thức đai đen thượng đẳng của nó thì toi.Xuống nhà, không thấy mẹ đâu nó hỏi My" Mẹ tao ra tiệm rồi à"?- Ừ ăn đi rồi đi học nữa sắp trễ rồi kìa.Mẹ nó giờ đây mở một tiệm bánh nhỏ vừa làm vừa bán, tối thì có nó ra phụ mẹ nó, hai mẹ con dựa vào nhau mà sống yêu thương nhau tâm sự cùng nhau.Đến trường, nó đang tung tăng líu lo say sưa hát và vô tình chạm phải tên hắc dịch.- Này cô kia!!! Sao đi lại không mở mắt ra vậy hả?- Này anh kia anh thì sao? Mở mắt sao lại không né hay là anh...bị lé haha- Cô cô!!!- Thôi thôi cô cô cái gì? Xin cháu nhường đường cho cô đi nhé hehe...- Cô được lắm đợi tôi đó, tôi sẽ cho cô biết thế nào là sống không bằng chết!!!- Haha cô sẽ chờ cháu!!! Bước đi vô lớp những lại nghĩ đâu ra một người mắc bệnh công tử nữa thế này...

Chương 3: 5 năm sau