Tôi nhận ra được rằng:tình yêu của cậu không phải cả hai không yêu, mà là con đường họ phát hiện ra nó quá dài, dài đến mức ngay cả một nụ hôn đơn giản thôi họ cũng không kịp làm. Vì thời gian bên nhau quá ngắn... Còn ngày tháng ly biệt lại quá dài. Vội vàng yêu, vội vàng nhớ, vội vàng rời xa...rồi thật chậm rãi buông tay nhau...Nhanh và ngắn-thứ duy nhất họ không thể dành trọn vẹn cho tình yêu của mình...chính là thời gian... ********************************************************* CHƯƠNG1: Lần đầu hai người gặp nhau rất buồn cười. Lúc đó vừa vào lớp 2 Cô bị lạc ngồi khóc một mình, cậu thấy, ra an ủi. Câu đầu tiên cô nói vs cậu là... - mình ko tìm thấy nhà vệ sinh! Hic - ... Cậu tốt bụng dẫn cô đến nhà vệ sinh. Cô vẫn nằng nặc ko chịu đi. Cậu thét lên - cái gì nữa? - cậu vào cùng tôi đi.. - điên à? Sao tui vào đó được? - nhưng... - nhưng nhưng cái gì,có vào ko thì bảo! - mình sợ ma, đi cùng mình nhá, đứng ngoài cũng được Cô nhìn gương mặt đen trắng lẫn lộn của cậu,khóc ầm lên. Cậu…

Chương 38: (Tiếp)

Đừng Khóc! Đừng Ngốc Nữa Nhé!Tác giả: Nếu Chỉ Là Thanh XuânTruyện Ngôn Tình, Truyện NgượcTôi nhận ra được rằng:tình yêu của cậu không phải cả hai không yêu, mà là con đường họ phát hiện ra nó quá dài, dài đến mức ngay cả một nụ hôn đơn giản thôi họ cũng không kịp làm. Vì thời gian bên nhau quá ngắn... Còn ngày tháng ly biệt lại quá dài. Vội vàng yêu, vội vàng nhớ, vội vàng rời xa...rồi thật chậm rãi buông tay nhau...Nhanh và ngắn-thứ duy nhất họ không thể dành trọn vẹn cho tình yêu của mình...chính là thời gian... ********************************************************* CHƯƠNG1: Lần đầu hai người gặp nhau rất buồn cười. Lúc đó vừa vào lớp 2 Cô bị lạc ngồi khóc một mình, cậu thấy, ra an ủi. Câu đầu tiên cô nói vs cậu là... - mình ko tìm thấy nhà vệ sinh! Hic - ... Cậu tốt bụng dẫn cô đến nhà vệ sinh. Cô vẫn nằng nặc ko chịu đi. Cậu thét lên - cái gì nữa? - cậu vào cùng tôi đi.. - điên à? Sao tui vào đó được? - nhưng... - nhưng nhưng cái gì,có vào ko thì bảo! - mình sợ ma, đi cùng mình nhá, đứng ngoài cũng được Cô nhìn gương mặt đen trắng lẫn lộn của cậu,khóc ầm lên. Cậu… CạnhChiếc điện thoại trên tay Khôi nặng nề rơi xuống. Cậu thấy khóe mắt mình có gì đó hơi cay. Cảm giác thật lạ... Dường như có ai ngoài kia đã ra đi mất rồi... Còn lại chỉ là nỗi xót xa.Khôi đang bần thần... bỗngChoangMột tiếng động chói tai làm Cậu bừng tỉnh. Khôi vội vàng chạy đến xem có chuyện gì... Và cậu thấy người con gái cậu yêu đứng đó,bên dưới là một tấm hình đóng khung vỡ nát. Khôi nhìn tấm hình, cả người như chết lặng. Run rẩy nói:- cậu... Sao lại tìm thấy... Thứ này?Đây là bức ảnh hồi trước cậu lấy được từ căn nhà cũ của cô. Lúc ấy cô đứng cạnh Vũ, nở nụ cười rạng rỡ. Vì không nỡ vứt đi nên cậu giấu nhẹm nó vào kho... Cho đến bây giờ- Mình tính vào kho lấy xấp ảnh của Leo trước khi đi xem liveshow trực tiếp...Tường Vy trả lời,không biết từ bao giờ cổ họng bỗng nghẹn ngào. Chợt nhận ra trên mặt đã nhòe đi bởi... Nước mắt...

Cạnh

Chiếc điện thoại trên tay Khôi nặng nề rơi xuống. Cậu thấy khóe mắt mình có gì đó hơi cay. Cảm giác thật lạ... Dường như có ai ngoài kia đã ra đi mất rồi... Còn lại chỉ là nỗi xót xa.

Khôi đang bần thần... bỗng

Choang

Một tiếng động chói tai làm Cậu bừng tỉnh. Khôi vội vàng chạy đến xem có chuyện gì... Và cậu thấy người con gái cậu yêu đứng đó,bên dưới là một tấm hình đóng khung vỡ nát. Khôi nhìn tấm hình, cả người như chết lặng. Run rẩy nói:

- cậu... Sao lại tìm thấy... Thứ này?

Đây là bức ảnh hồi trước cậu lấy được từ căn nhà cũ của cô. Lúc ấy cô đứng cạnh Vũ, nở nụ cười rạng rỡ. Vì không nỡ vứt đi nên cậu giấu nhẹm nó vào kho... Cho đến bây giờ

- Mình tính vào kho lấy xấp ảnh của Leo trước khi đi xem liveshow trực tiếp...

Tường Vy trả lời,không biết từ bao giờ cổ họng bỗng nghẹn ngào. Chợt nhận ra trên mặt đã nhòe đi bởi... Nước mắt...

Đừng Khóc! Đừng Ngốc Nữa Nhé!Tác giả: Nếu Chỉ Là Thanh XuânTruyện Ngôn Tình, Truyện NgượcTôi nhận ra được rằng:tình yêu của cậu không phải cả hai không yêu, mà là con đường họ phát hiện ra nó quá dài, dài đến mức ngay cả một nụ hôn đơn giản thôi họ cũng không kịp làm. Vì thời gian bên nhau quá ngắn... Còn ngày tháng ly biệt lại quá dài. Vội vàng yêu, vội vàng nhớ, vội vàng rời xa...rồi thật chậm rãi buông tay nhau...Nhanh và ngắn-thứ duy nhất họ không thể dành trọn vẹn cho tình yêu của mình...chính là thời gian... ********************************************************* CHƯƠNG1: Lần đầu hai người gặp nhau rất buồn cười. Lúc đó vừa vào lớp 2 Cô bị lạc ngồi khóc một mình, cậu thấy, ra an ủi. Câu đầu tiên cô nói vs cậu là... - mình ko tìm thấy nhà vệ sinh! Hic - ... Cậu tốt bụng dẫn cô đến nhà vệ sinh. Cô vẫn nằng nặc ko chịu đi. Cậu thét lên - cái gì nữa? - cậu vào cùng tôi đi.. - điên à? Sao tui vào đó được? - nhưng... - nhưng nhưng cái gì,có vào ko thì bảo! - mình sợ ma, đi cùng mình nhá, đứng ngoài cũng được Cô nhìn gương mặt đen trắng lẫn lộn của cậu,khóc ầm lên. Cậu… CạnhChiếc điện thoại trên tay Khôi nặng nề rơi xuống. Cậu thấy khóe mắt mình có gì đó hơi cay. Cảm giác thật lạ... Dường như có ai ngoài kia đã ra đi mất rồi... Còn lại chỉ là nỗi xót xa.Khôi đang bần thần... bỗngChoangMột tiếng động chói tai làm Cậu bừng tỉnh. Khôi vội vàng chạy đến xem có chuyện gì... Và cậu thấy người con gái cậu yêu đứng đó,bên dưới là một tấm hình đóng khung vỡ nát. Khôi nhìn tấm hình, cả người như chết lặng. Run rẩy nói:- cậu... Sao lại tìm thấy... Thứ này?Đây là bức ảnh hồi trước cậu lấy được từ căn nhà cũ của cô. Lúc ấy cô đứng cạnh Vũ, nở nụ cười rạng rỡ. Vì không nỡ vứt đi nên cậu giấu nhẹm nó vào kho... Cho đến bây giờ- Mình tính vào kho lấy xấp ảnh của Leo trước khi đi xem liveshow trực tiếp...Tường Vy trả lời,không biết từ bao giờ cổ họng bỗng nghẹn ngào. Chợt nhận ra trên mặt đã nhòe đi bởi... Nước mắt...

Chương 38: (Tiếp)