Tôi nhận ra được rằng:tình yêu của cậu không phải cả hai không yêu, mà là con đường họ phát hiện ra nó quá dài, dài đến mức ngay cả một nụ hôn đơn giản thôi họ cũng không kịp làm. Vì thời gian bên nhau quá ngắn... Còn ngày tháng ly biệt lại quá dài. Vội vàng yêu, vội vàng nhớ, vội vàng rời xa...rồi thật chậm rãi buông tay nhau...Nhanh và ngắn-thứ duy nhất họ không thể dành trọn vẹn cho tình yêu của mình...chính là thời gian... ********************************************************* CHƯƠNG1: Lần đầu hai người gặp nhau rất buồn cười. Lúc đó vừa vào lớp 2 Cô bị lạc ngồi khóc một mình, cậu thấy, ra an ủi. Câu đầu tiên cô nói vs cậu là... - mình ko tìm thấy nhà vệ sinh! Hic - ... Cậu tốt bụng dẫn cô đến nhà vệ sinh. Cô vẫn nằng nặc ko chịu đi. Cậu thét lên - cái gì nữa? - cậu vào cùng tôi đi.. - điên à? Sao tui vào đó được? - nhưng... - nhưng nhưng cái gì,có vào ko thì bảo! - mình sợ ma, đi cùng mình nhá, đứng ngoài cũng được Cô nhìn gương mặt đen trắng lẫn lộn của cậu,khóc ầm lên. Cậu…
Chương 40
Đừng Khóc! Đừng Ngốc Nữa Nhé!Tác giả: Nếu Chỉ Là Thanh XuânTruyện Ngôn Tình, Truyện NgượcTôi nhận ra được rằng:tình yêu của cậu không phải cả hai không yêu, mà là con đường họ phát hiện ra nó quá dài, dài đến mức ngay cả một nụ hôn đơn giản thôi họ cũng không kịp làm. Vì thời gian bên nhau quá ngắn... Còn ngày tháng ly biệt lại quá dài. Vội vàng yêu, vội vàng nhớ, vội vàng rời xa...rồi thật chậm rãi buông tay nhau...Nhanh và ngắn-thứ duy nhất họ không thể dành trọn vẹn cho tình yêu của mình...chính là thời gian... ********************************************************* CHƯƠNG1: Lần đầu hai người gặp nhau rất buồn cười. Lúc đó vừa vào lớp 2 Cô bị lạc ngồi khóc một mình, cậu thấy, ra an ủi. Câu đầu tiên cô nói vs cậu là... - mình ko tìm thấy nhà vệ sinh! Hic - ... Cậu tốt bụng dẫn cô đến nhà vệ sinh. Cô vẫn nằng nặc ko chịu đi. Cậu thét lên - cái gì nữa? - cậu vào cùng tôi đi.. - điên à? Sao tui vào đó được? - nhưng... - nhưng nhưng cái gì,có vào ko thì bảo! - mình sợ ma, đi cùng mình nhá, đứng ngoài cũng được Cô nhìn gương mặt đen trắng lẫn lộn của cậu,khóc ầm lên. Cậu… Khi câu nói cuối cùng của Leo kết thúc cũng chính là lúc nhạc nền bài hát nổi lên. Giai điệu truyền đến tai Tường Vy. Dường như có gì đó là lạ mà cũng thật thân quen. Những nốt nhạc day dứt từng lãng quên, từng lưu luyến một thời. Một bài hát, một lời bày tỏ... và là một lời thất hứa.Leo đứng trên sân khấu cất tiếng hát.Âm thanh trong trẻo, trầm ấm lan tỏa khắp căn phòng khiến người nghe ở một khoảng khắc nào đó cũng đang lặng lẽ đồng cảm và xao xuyến tận đáy lòng."Câu chuyện của chúng ta bắt đầuTừ khi nào nhỉ?Một cô bé nhỏ bối rối không biết đường đến nhà vệ sinhMột cậu bé ngốc nghếch khi xấu hổđứng chờ ai đó trước cửa nhà vệ sinh nữKhi thì hài hước đáng yêuKhi thì ngây ngô trong sángTôi yêu cô bé bám lấy vạt áo tôimỗi khi đến trườngnghĩ rằng sẽ ở bên nhau mãi mãi về sauCậu yêu một oppa nào đónghĩ sẽ dịu dàng chăm sóc cậu cho đến hết cuộc đời....Và thật lâu thật lâu.....Và thật nhanh thật nhanh.....Thanh xuân đi quaVội vã trưởng thànhTình đầu khép lạiVội vàng nhớ nhung......Tôi nợ cậumột lời bày tỏ......Còn cậu nợ tôimột câu chối từ."Tường Vy ngã khụy xuống ghế. Đầu cô như một cơn sóng dữ.Xé toạch lớp bụi mù kí ức,lộ liễu phơi bày vô số những bí mật. Cô ôm đầu hét lên, cơn đau đớn chật vật nghiền nát toàn bộ lý trí của cô. Ký ức như một dòng chảy mãnh liệt,đập rạo rực,nồng cháy.Thanh xuân quay về rửa mình dưới cơn mưa đầu mùa hạ, tắm nắng trên nền trời xanh oi ả, nóng nực. Cô thấy mình vẫn đứng dưới hàng cây ngày đó, cảm giác căng đầy ấm áp,trọn vẹn như còn tươi mới. Cô ngửi thấy mùi cà phê thơm ngậy. Tay chạm vào mềm mại trên hàng mi cong cong dài dài đang run nhè nhẹ. Bần thần nắm lấy một đôi tay ai đó vững chắc an toàn, nụ cười rạng rỡ như nắng mai, hơi thở ân cần, hiền lành lắm. Cô vô thức mỉm cười tiến về phía người con trai kia, ôm cậu chặt hơn, hôn nhẹ lên bờ môi cậu. Đôi tay tham lam v**t v* hàng mi dài dậm, mềm mại ấy.Thì thầm nhỏ tiếng khoái trá bên tai cậu:- Cậu phải hát cho tôi nghe bài hát đó đấy. Bởi vì... Tôi đã tìm thấy cậu rồi
Khi câu nói cuối cùng của Leo kết thúc cũng chính là lúc nhạc nền bài hát nổi lên. Giai điệu truyền đến tai Tường Vy. Dường như có gì đó là lạ mà cũng thật thân quen. Những nốt nhạc day dứt từng lãng quên, từng lưu luyến một thời. Một bài hát, một lời bày tỏ... và là một lời thất hứa.
Leo đứng trên sân khấu cất tiếng hát.Âm thanh trong trẻo, trầm ấm lan tỏa khắp căn phòng khiến người nghe ở một khoảng khắc nào đó cũng đang lặng lẽ đồng cảm và xao xuyến tận đáy lòng.
"Câu chuyện của chúng ta bắt đầu
Từ khi nào nhỉ?
Một cô bé nhỏ bối rối không biết đường đến nhà vệ sinh
Một cậu bé ngốc nghếch khi xấu hổ
đứng chờ ai đó trước cửa nhà vệ sinh nữ
Khi thì hài hước đáng yêu
Khi thì ngây ngô trong sáng
Tôi yêu cô bé bám lấy vạt áo tôi
mỗi khi đến trường
nghĩ rằng sẽ ở bên nhau mãi mãi về sau
Cậu yêu một oppa nào đó
nghĩ sẽ dịu dàng chăm sóc cậu cho đến hết cuộc đời
....Và thật lâu thật lâu
.....Và thật nhanh thật nhanh
.....Thanh xuân đi qua
Vội vã trưởng thành
Tình đầu khép lại
Vội vàng nhớ nhung.
.....Tôi nợ cậu
một lời bày tỏ
......Còn cậu nợ tôi
một câu chối từ."
Tường Vy ngã khụy xuống ghế. Đầu cô như một cơn sóng dữ.Xé toạch lớp bụi mù kí ức,lộ liễu phơi bày vô số những bí mật. Cô ôm đầu hét lên, cơn đau đớn chật vật nghiền nát toàn bộ lý trí của cô. Ký ức như một dòng chảy mãnh liệt,đập rạo rực,nồng cháy.Thanh xuân quay về rửa mình dưới cơn mưa đầu mùa hạ, tắm nắng trên nền trời xanh oi ả, nóng nực. Cô thấy mình vẫn đứng dưới hàng cây ngày đó, cảm giác căng đầy ấm áp,trọn vẹn như còn tươi mới. Cô ngửi thấy mùi cà phê thơm ngậy. Tay chạm vào mềm mại trên hàng mi cong cong dài dài đang run nhè nhẹ. Bần thần nắm lấy một đôi tay ai đó vững chắc an toàn, nụ cười rạng rỡ như nắng mai, hơi thở ân cần, hiền lành lắm. Cô vô thức mỉm cười tiến về phía người con trai kia, ôm cậu chặt hơn, hôn nhẹ lên bờ môi cậu. Đôi tay tham lam v**t v* hàng mi dài dậm, mềm mại ấy.Thì thầm nhỏ tiếng khoái trá bên tai cậu:
- Cậu phải hát cho tôi nghe bài hát đó đấy. Bởi vì... Tôi đã tìm thấy cậu rồi
Đừng Khóc! Đừng Ngốc Nữa Nhé!Tác giả: Nếu Chỉ Là Thanh XuânTruyện Ngôn Tình, Truyện NgượcTôi nhận ra được rằng:tình yêu của cậu không phải cả hai không yêu, mà là con đường họ phát hiện ra nó quá dài, dài đến mức ngay cả một nụ hôn đơn giản thôi họ cũng không kịp làm. Vì thời gian bên nhau quá ngắn... Còn ngày tháng ly biệt lại quá dài. Vội vàng yêu, vội vàng nhớ, vội vàng rời xa...rồi thật chậm rãi buông tay nhau...Nhanh và ngắn-thứ duy nhất họ không thể dành trọn vẹn cho tình yêu của mình...chính là thời gian... ********************************************************* CHƯƠNG1: Lần đầu hai người gặp nhau rất buồn cười. Lúc đó vừa vào lớp 2 Cô bị lạc ngồi khóc một mình, cậu thấy, ra an ủi. Câu đầu tiên cô nói vs cậu là... - mình ko tìm thấy nhà vệ sinh! Hic - ... Cậu tốt bụng dẫn cô đến nhà vệ sinh. Cô vẫn nằng nặc ko chịu đi. Cậu thét lên - cái gì nữa? - cậu vào cùng tôi đi.. - điên à? Sao tui vào đó được? - nhưng... - nhưng nhưng cái gì,có vào ko thì bảo! - mình sợ ma, đi cùng mình nhá, đứng ngoài cũng được Cô nhìn gương mặt đen trắng lẫn lộn của cậu,khóc ầm lên. Cậu… Khi câu nói cuối cùng của Leo kết thúc cũng chính là lúc nhạc nền bài hát nổi lên. Giai điệu truyền đến tai Tường Vy. Dường như có gì đó là lạ mà cũng thật thân quen. Những nốt nhạc day dứt từng lãng quên, từng lưu luyến một thời. Một bài hát, một lời bày tỏ... và là một lời thất hứa.Leo đứng trên sân khấu cất tiếng hát.Âm thanh trong trẻo, trầm ấm lan tỏa khắp căn phòng khiến người nghe ở một khoảng khắc nào đó cũng đang lặng lẽ đồng cảm và xao xuyến tận đáy lòng."Câu chuyện của chúng ta bắt đầuTừ khi nào nhỉ?Một cô bé nhỏ bối rối không biết đường đến nhà vệ sinhMột cậu bé ngốc nghếch khi xấu hổđứng chờ ai đó trước cửa nhà vệ sinh nữKhi thì hài hước đáng yêuKhi thì ngây ngô trong sángTôi yêu cô bé bám lấy vạt áo tôimỗi khi đến trườngnghĩ rằng sẽ ở bên nhau mãi mãi về sauCậu yêu một oppa nào đónghĩ sẽ dịu dàng chăm sóc cậu cho đến hết cuộc đời....Và thật lâu thật lâu.....Và thật nhanh thật nhanh.....Thanh xuân đi quaVội vã trưởng thànhTình đầu khép lạiVội vàng nhớ nhung......Tôi nợ cậumột lời bày tỏ......Còn cậu nợ tôimột câu chối từ."Tường Vy ngã khụy xuống ghế. Đầu cô như một cơn sóng dữ.Xé toạch lớp bụi mù kí ức,lộ liễu phơi bày vô số những bí mật. Cô ôm đầu hét lên, cơn đau đớn chật vật nghiền nát toàn bộ lý trí của cô. Ký ức như một dòng chảy mãnh liệt,đập rạo rực,nồng cháy.Thanh xuân quay về rửa mình dưới cơn mưa đầu mùa hạ, tắm nắng trên nền trời xanh oi ả, nóng nực. Cô thấy mình vẫn đứng dưới hàng cây ngày đó, cảm giác căng đầy ấm áp,trọn vẹn như còn tươi mới. Cô ngửi thấy mùi cà phê thơm ngậy. Tay chạm vào mềm mại trên hàng mi cong cong dài dài đang run nhè nhẹ. Bần thần nắm lấy một đôi tay ai đó vững chắc an toàn, nụ cười rạng rỡ như nắng mai, hơi thở ân cần, hiền lành lắm. Cô vô thức mỉm cười tiến về phía người con trai kia, ôm cậu chặt hơn, hôn nhẹ lên bờ môi cậu. Đôi tay tham lam v**t v* hàng mi dài dậm, mềm mại ấy.Thì thầm nhỏ tiếng khoái trá bên tai cậu:- Cậu phải hát cho tôi nghe bài hát đó đấy. Bởi vì... Tôi đã tìm thấy cậu rồi