Tôi nhận ra được rằng:tình yêu của cậu không phải cả hai không yêu, mà là con đường họ phát hiện ra nó quá dài, dài đến mức ngay cả một nụ hôn đơn giản thôi họ cũng không kịp làm. Vì thời gian bên nhau quá ngắn... Còn ngày tháng ly biệt lại quá dài. Vội vàng yêu, vội vàng nhớ, vội vàng rời xa...rồi thật chậm rãi buông tay nhau...Nhanh và ngắn-thứ duy nhất họ không thể dành trọn vẹn cho tình yêu của mình...chính là thời gian... ********************************************************* CHƯƠNG1: Lần đầu hai người gặp nhau rất buồn cười. Lúc đó vừa vào lớp 2 Cô bị lạc ngồi khóc một mình, cậu thấy, ra an ủi. Câu đầu tiên cô nói vs cậu là... - mình ko tìm thấy nhà vệ sinh! Hic - ... Cậu tốt bụng dẫn cô đến nhà vệ sinh. Cô vẫn nằng nặc ko chịu đi. Cậu thét lên - cái gì nữa? - cậu vào cùng tôi đi.. - điên à? Sao tui vào đó được? - nhưng... - nhưng nhưng cái gì,có vào ko thì bảo! - mình sợ ma, đi cùng mình nhá, đứng ngoài cũng được Cô nhìn gương mặt đen trắng lẫn lộn của cậu,khóc ầm lên. Cậu…
Chương 46: Ngoại truyện 2
Đừng Khóc! Đừng Ngốc Nữa Nhé!Tác giả: Nếu Chỉ Là Thanh XuânTruyện Ngôn Tình, Truyện NgượcTôi nhận ra được rằng:tình yêu của cậu không phải cả hai không yêu, mà là con đường họ phát hiện ra nó quá dài, dài đến mức ngay cả một nụ hôn đơn giản thôi họ cũng không kịp làm. Vì thời gian bên nhau quá ngắn... Còn ngày tháng ly biệt lại quá dài. Vội vàng yêu, vội vàng nhớ, vội vàng rời xa...rồi thật chậm rãi buông tay nhau...Nhanh và ngắn-thứ duy nhất họ không thể dành trọn vẹn cho tình yêu của mình...chính là thời gian... ********************************************************* CHƯƠNG1: Lần đầu hai người gặp nhau rất buồn cười. Lúc đó vừa vào lớp 2 Cô bị lạc ngồi khóc một mình, cậu thấy, ra an ủi. Câu đầu tiên cô nói vs cậu là... - mình ko tìm thấy nhà vệ sinh! Hic - ... Cậu tốt bụng dẫn cô đến nhà vệ sinh. Cô vẫn nằng nặc ko chịu đi. Cậu thét lên - cái gì nữa? - cậu vào cùng tôi đi.. - điên à? Sao tui vào đó được? - nhưng... - nhưng nhưng cái gì,có vào ko thì bảo! - mình sợ ma, đi cùng mình nhá, đứng ngoài cũng được Cô nhìn gương mặt đen trắng lẫn lộn của cậu,khóc ầm lên. Cậu… BốpRầmThoáng qua mắt tôi. Nhanh như chớp một quả đấm hạ êm ái xuống gương mặt trắng trẻo của Khôi. Dù bị đánh nhưng tên đần kia còn cười cười, miệng nhếch lên trông rất khiêu khích. Hây! bó tay...Tôi toan tiến tới đỡ hắn dậy. Nhưng khổ nỗi tên thần kinh hay đánh người kia nhất quyết giữ tay tôi lại. Bóp chặt như muốn bẻ gãy tay tôi vậy. Loạn,loạn mẹ nó rồi- Buông ngay thằng dở này!! Trước khi chia tay bị tôi đánh cho trận đòn vẫn chưa tỉnh hẳn à?Tên đó vẫn cọc cằn ko ngửi nổi- Cậu muốn đánh muốn giết tôi tùy cậu!! Nhưng ba phải một lời đi. Hắn ta nói có phải thật không!!!Rắc. Đầu tôi gãy vụn. Này Này. Sao quay quay toàn mùi chua loét thế. Không phải chứ.Ừ thì tên Khôi nói cũng không sai. Gọi là theo nghĩa đen thì đúng thật. Hôm tôi lẻn vào nhà hắn, nhận nhầm hắn. Lúc trời mưa, bất đãng dĩ ướt hết quần áo nên mới phải bần cùng tắm rửa trong nhà hắn.Còn truyện hắn đến nhà tôi. Là do trả tôi cái máy ảnh tôi để quên.Chỉ có từng đấy chuyện mà 2 tên khùng này cũng kiếm cớ đánh nhau được mới tài chứ. Bố bó tay.- Leo.Rảnh à Leo.Cậu lảm nhảm tào lao nó vừa phải thôi ông tướng ạ!- Vậy là có hay không?- Đã bảo... Á, cậu bóp cái khỉ gì hả. Đau, bỏ tay tôi ra ngay.BốpTôi vừa nói dứt câu. Một cú đấm đã nện thẳng mặt tên Leo. Tôi trợn trừng mắt liếc nhìn.Còn chưa kịp hoàn hồn thì đã bị tên Khôi kẻ vừa gây thương tích kia kéo người lại... Và...- Bỏ...um...- Tên điên... Mày mày... AI CHO MÀY HÔN CÔ ẤY!!!?Oành. Một tia sét giật tê tái não tôi.Thình thịchThình thịchMềm quáChặt ghêTự dưng môi đauKhó thở khinh khủngA!!! Cái quái gì đang diễn ra thế này? Hắn... Hắn hôn tôi ư????
Bốp
Rầm
Thoáng qua mắt tôi. Nhanh như chớp một quả đấm hạ êm ái xuống gương mặt trắng trẻo của Khôi. Dù bị đánh nhưng tên đần kia còn cười cười, miệng nhếch lên trông rất khiêu khích. Hây! bó tay...
Tôi toan tiến tới đỡ hắn dậy. Nhưng khổ nỗi tên thần kinh hay đánh người kia nhất quyết giữ tay tôi lại. Bóp chặt như muốn bẻ gãy tay tôi vậy. Loạn,loạn mẹ nó rồi
- Buông ngay thằng dở này!! Trước khi chia tay bị tôi đánh cho trận đòn vẫn chưa tỉnh hẳn à?
Tên đó vẫn cọc cằn ko ngửi nổi
- Cậu muốn đánh muốn giết tôi tùy cậu!! Nhưng ba phải một lời đi. Hắn ta nói có phải thật không!!!
Rắc. Đầu tôi gãy vụn. Này Này. Sao quay quay toàn mùi chua loét thế. Không phải chứ.
Ừ thì tên Khôi nói cũng không sai. Gọi là theo nghĩa đen thì đúng thật. Hôm tôi lẻn vào nhà hắn, nhận nhầm hắn. Lúc trời mưa, bất đãng dĩ ướt hết quần áo nên mới phải bần cùng tắm rửa trong nhà hắn.
Còn truyện hắn đến nhà tôi. Là do trả tôi cái máy ảnh tôi để quên.
Chỉ có từng đấy chuyện mà 2 tên khùng này cũng kiếm cớ đánh nhau được mới tài chứ. Bố bó tay.
- Leo.Rảnh à Leo.Cậu lảm nhảm tào lao nó vừa phải thôi ông tướng ạ!
- Vậy là có hay không?
- Đã bảo... Á, cậu bóp cái khỉ gì hả. Đau, bỏ tay tôi ra ngay.
Bốp
Tôi vừa nói dứt câu. Một cú đấm đã nện thẳng mặt tên Leo. Tôi trợn trừng mắt liếc nhìn.Còn chưa kịp hoàn hồn thì đã bị tên Khôi kẻ vừa gây thương tích kia kéo người lại... Và...
- Bỏ...um...
- Tên điên... Mày mày... AI CHO MÀY HÔN CÔ ẤY!!!?
Oành. Một tia sét giật tê tái não tôi.
Thình thịch
Thình thịch
Mềm quá
Chặt ghê
Tự dưng môi đau
Khó thở khinh khủng
A!!! Cái quái gì đang diễn ra thế này? Hắn... Hắn hôn tôi ư????
Đừng Khóc! Đừng Ngốc Nữa Nhé!Tác giả: Nếu Chỉ Là Thanh XuânTruyện Ngôn Tình, Truyện NgượcTôi nhận ra được rằng:tình yêu của cậu không phải cả hai không yêu, mà là con đường họ phát hiện ra nó quá dài, dài đến mức ngay cả một nụ hôn đơn giản thôi họ cũng không kịp làm. Vì thời gian bên nhau quá ngắn... Còn ngày tháng ly biệt lại quá dài. Vội vàng yêu, vội vàng nhớ, vội vàng rời xa...rồi thật chậm rãi buông tay nhau...Nhanh và ngắn-thứ duy nhất họ không thể dành trọn vẹn cho tình yêu của mình...chính là thời gian... ********************************************************* CHƯƠNG1: Lần đầu hai người gặp nhau rất buồn cười. Lúc đó vừa vào lớp 2 Cô bị lạc ngồi khóc một mình, cậu thấy, ra an ủi. Câu đầu tiên cô nói vs cậu là... - mình ko tìm thấy nhà vệ sinh! Hic - ... Cậu tốt bụng dẫn cô đến nhà vệ sinh. Cô vẫn nằng nặc ko chịu đi. Cậu thét lên - cái gì nữa? - cậu vào cùng tôi đi.. - điên à? Sao tui vào đó được? - nhưng... - nhưng nhưng cái gì,có vào ko thì bảo! - mình sợ ma, đi cùng mình nhá, đứng ngoài cũng được Cô nhìn gương mặt đen trắng lẫn lộn của cậu,khóc ầm lên. Cậu… BốpRầmThoáng qua mắt tôi. Nhanh như chớp một quả đấm hạ êm ái xuống gương mặt trắng trẻo của Khôi. Dù bị đánh nhưng tên đần kia còn cười cười, miệng nhếch lên trông rất khiêu khích. Hây! bó tay...Tôi toan tiến tới đỡ hắn dậy. Nhưng khổ nỗi tên thần kinh hay đánh người kia nhất quyết giữ tay tôi lại. Bóp chặt như muốn bẻ gãy tay tôi vậy. Loạn,loạn mẹ nó rồi- Buông ngay thằng dở này!! Trước khi chia tay bị tôi đánh cho trận đòn vẫn chưa tỉnh hẳn à?Tên đó vẫn cọc cằn ko ngửi nổi- Cậu muốn đánh muốn giết tôi tùy cậu!! Nhưng ba phải một lời đi. Hắn ta nói có phải thật không!!!Rắc. Đầu tôi gãy vụn. Này Này. Sao quay quay toàn mùi chua loét thế. Không phải chứ.Ừ thì tên Khôi nói cũng không sai. Gọi là theo nghĩa đen thì đúng thật. Hôm tôi lẻn vào nhà hắn, nhận nhầm hắn. Lúc trời mưa, bất đãng dĩ ướt hết quần áo nên mới phải bần cùng tắm rửa trong nhà hắn.Còn truyện hắn đến nhà tôi. Là do trả tôi cái máy ảnh tôi để quên.Chỉ có từng đấy chuyện mà 2 tên khùng này cũng kiếm cớ đánh nhau được mới tài chứ. Bố bó tay.- Leo.Rảnh à Leo.Cậu lảm nhảm tào lao nó vừa phải thôi ông tướng ạ!- Vậy là có hay không?- Đã bảo... Á, cậu bóp cái khỉ gì hả. Đau, bỏ tay tôi ra ngay.BốpTôi vừa nói dứt câu. Một cú đấm đã nện thẳng mặt tên Leo. Tôi trợn trừng mắt liếc nhìn.Còn chưa kịp hoàn hồn thì đã bị tên Khôi kẻ vừa gây thương tích kia kéo người lại... Và...- Bỏ...um...- Tên điên... Mày mày... AI CHO MÀY HÔN CÔ ẤY!!!?Oành. Một tia sét giật tê tái não tôi.Thình thịchThình thịchMềm quáChặt ghêTự dưng môi đauKhó thở khinh khủngA!!! Cái quái gì đang diễn ra thế này? Hắn... Hắn hôn tôi ư????