Tôi nhận ra được rằng:tình yêu của cậu không phải cả hai không yêu, mà là con đường họ phát hiện ra nó quá dài, dài đến mức ngay cả một nụ hôn đơn giản thôi họ cũng không kịp làm. Vì thời gian bên nhau quá ngắn... Còn ngày tháng ly biệt lại quá dài. Vội vàng yêu, vội vàng nhớ, vội vàng rời xa...rồi thật chậm rãi buông tay nhau...Nhanh và ngắn-thứ duy nhất họ không thể dành trọn vẹn cho tình yêu của mình...chính là thời gian... ********************************************************* CHƯƠNG1: Lần đầu hai người gặp nhau rất buồn cười. Lúc đó vừa vào lớp 2 Cô bị lạc ngồi khóc một mình, cậu thấy, ra an ủi. Câu đầu tiên cô nói vs cậu là... - mình ko tìm thấy nhà vệ sinh! Hic - ... Cậu tốt bụng dẫn cô đến nhà vệ sinh. Cô vẫn nằng nặc ko chịu đi. Cậu thét lên - cái gì nữa? - cậu vào cùng tôi đi.. - điên à? Sao tui vào đó được? - nhưng... - nhưng nhưng cái gì,có vào ko thì bảo! - mình sợ ma, đi cùng mình nhá, đứng ngoài cũng được Cô nhìn gương mặt đen trắng lẫn lộn của cậu,khóc ầm lên. Cậu…

Chương 53: Ngoại truyện 7

Đừng Khóc! Đừng Ngốc Nữa Nhé!Tác giả: Nếu Chỉ Là Thanh XuânTruyện Ngôn Tình, Truyện NgượcTôi nhận ra được rằng:tình yêu của cậu không phải cả hai không yêu, mà là con đường họ phát hiện ra nó quá dài, dài đến mức ngay cả một nụ hôn đơn giản thôi họ cũng không kịp làm. Vì thời gian bên nhau quá ngắn... Còn ngày tháng ly biệt lại quá dài. Vội vàng yêu, vội vàng nhớ, vội vàng rời xa...rồi thật chậm rãi buông tay nhau...Nhanh và ngắn-thứ duy nhất họ không thể dành trọn vẹn cho tình yêu của mình...chính là thời gian... ********************************************************* CHƯƠNG1: Lần đầu hai người gặp nhau rất buồn cười. Lúc đó vừa vào lớp 2 Cô bị lạc ngồi khóc một mình, cậu thấy, ra an ủi. Câu đầu tiên cô nói vs cậu là... - mình ko tìm thấy nhà vệ sinh! Hic - ... Cậu tốt bụng dẫn cô đến nhà vệ sinh. Cô vẫn nằng nặc ko chịu đi. Cậu thét lên - cái gì nữa? - cậu vào cùng tôi đi.. - điên à? Sao tui vào đó được? - nhưng... - nhưng nhưng cái gì,có vào ko thì bảo! - mình sợ ma, đi cùng mình nhá, đứng ngoài cũng được Cô nhìn gương mặt đen trắng lẫn lộn của cậu,khóc ầm lên. Cậu… - Mình tới thăm cậu đây.Vũ à?Đặt bó hoa cúc trắng lên ngôi mộ trước mặt.Mộc Linh nói một cách nghẹn ngào:- Cậu giờ chắc hạnh phúc lắm nhỉ?Mình ghen tị với hai người ghê đó.Tựa đầu xuống tấm bia lạnh lẽo, cô khẽ thở dài:- Mấy ngày nữa thăm cậu xong thì lại phải tranh thủ đến thăm Mộc Trà rồi!Tí táchTí tách- Mấy năm nay mọi người sống tốt lắm nên đừng lo lắng gì nhé!À mà báo cho cậu một tin vui nha.Khôi có bạn gái rồi đấy,đứa em trai này của cậu tài giỏi phết kiếm được cô phóng viên khá dễ thương đấy!Mộc Linh lau nước mắt mỉm cười rạng rỡ nói:- Bây giờ ai cũng có hạnh phúc dành riêng cho mình rồi thật tốt đẹp đúng không?- Chị làm gì ở đây thế?Một tiếng nói cắt ngang suy nghĩ của cô.Một cậu trai mặc áo sơ mi màu be, quần jean xanh mốt rách đùi vui vẻ bước tới.Khuôn mặt trắng trẻo nhìn bức hình trên bia mộ đột ngột nhăn lại,bực dọc nói:- Suốt ngày trốn việc ra thăm mộ, chị làm quản lý kiểu gì thế?Mộc Linh nhướn mày, kìm giận trả lời:- Lion,cậu thôi ngay được chưa?Tôi không phải rô bốt mà bám theo cậu 24/24 được.Tôi có thời gian của riêng tôi.Còn nếu cậu rảnh quá không có gì làm thì đi sáng tác nhạc đi.Đừng để Leo vượt mặt trên bảng xếp hạng nữa!- À ha! Nói đúng ghê ta,một người thích người đi đời như chị cũng ăn nói tốt nha!BốpMột cái tát vả thẳng mặt LionCậu trợn mắt quay sang định chửi rủa thì bắt gặp cặp mắt giận dữ của cô:- Đồ rách rưởi- cô....

- Mình tới thăm cậu đây.Vũ à?

Đặt bó hoa cúc trắng lên ngôi mộ trước mặt.Mộc Linh nói một cách nghẹn ngào:

- Cậu giờ chắc hạnh phúc lắm nhỉ?Mình ghen tị với hai người ghê đó.

Tựa đầu xuống tấm bia lạnh lẽo, cô khẽ thở dài:

- Mấy ngày nữa thăm cậu xong thì lại phải tranh thủ đến thăm Mộc Trà rồi!

Tí tách

Tí tách

- Mấy năm nay mọi người sống tốt lắm nên đừng lo lắng gì nhé!À mà báo cho cậu một tin vui nha.Khôi có bạn gái rồi đấy,đứa em trai này của cậu tài giỏi phết kiếm được cô phóng viên khá dễ thương đấy!

Mộc Linh lau nước mắt mỉm cười rạng rỡ nói:

- Bây giờ ai cũng có hạnh phúc dành riêng cho mình rồi thật tốt đẹp đúng không?

- Chị làm gì ở đây thế?

Một tiếng nói cắt ngang suy nghĩ của cô.Một cậu trai mặc áo sơ mi màu be, quần jean xanh mốt rách đùi vui vẻ bước tới.Khuôn mặt trắng trẻo nhìn bức hình trên bia mộ đột ngột nhăn lại,bực dọc nói:

- Suốt ngày trốn việc ra thăm mộ, chị làm quản lý kiểu gì thế?

Mộc Linh nhướn mày, kìm giận trả lời:

- Lion,cậu thôi ngay được chưa?Tôi không phải rô bốt mà bám theo cậu 24/24 được.Tôi có thời gian của riêng tôi.Còn nếu cậu rảnh quá không có gì làm thì đi sáng tác nhạc đi.Đừng để Leo vượt mặt trên bảng xếp hạng nữa!

- À ha! Nói đúng ghê ta,một người thích người đi đời như chị cũng ăn nói tốt nha!

Bốp

Một cái tát vả thẳng mặt Lion

Cậu trợn mắt quay sang định chửi rủa thì bắt gặp cặp mắt giận dữ của cô:

- Đồ rách rưởi

- cô....

Đừng Khóc! Đừng Ngốc Nữa Nhé!Tác giả: Nếu Chỉ Là Thanh XuânTruyện Ngôn Tình, Truyện NgượcTôi nhận ra được rằng:tình yêu của cậu không phải cả hai không yêu, mà là con đường họ phát hiện ra nó quá dài, dài đến mức ngay cả một nụ hôn đơn giản thôi họ cũng không kịp làm. Vì thời gian bên nhau quá ngắn... Còn ngày tháng ly biệt lại quá dài. Vội vàng yêu, vội vàng nhớ, vội vàng rời xa...rồi thật chậm rãi buông tay nhau...Nhanh và ngắn-thứ duy nhất họ không thể dành trọn vẹn cho tình yêu của mình...chính là thời gian... ********************************************************* CHƯƠNG1: Lần đầu hai người gặp nhau rất buồn cười. Lúc đó vừa vào lớp 2 Cô bị lạc ngồi khóc một mình, cậu thấy, ra an ủi. Câu đầu tiên cô nói vs cậu là... - mình ko tìm thấy nhà vệ sinh! Hic - ... Cậu tốt bụng dẫn cô đến nhà vệ sinh. Cô vẫn nằng nặc ko chịu đi. Cậu thét lên - cái gì nữa? - cậu vào cùng tôi đi.. - điên à? Sao tui vào đó được? - nhưng... - nhưng nhưng cái gì,có vào ko thì bảo! - mình sợ ma, đi cùng mình nhá, đứng ngoài cũng được Cô nhìn gương mặt đen trắng lẫn lộn của cậu,khóc ầm lên. Cậu… - Mình tới thăm cậu đây.Vũ à?Đặt bó hoa cúc trắng lên ngôi mộ trước mặt.Mộc Linh nói một cách nghẹn ngào:- Cậu giờ chắc hạnh phúc lắm nhỉ?Mình ghen tị với hai người ghê đó.Tựa đầu xuống tấm bia lạnh lẽo, cô khẽ thở dài:- Mấy ngày nữa thăm cậu xong thì lại phải tranh thủ đến thăm Mộc Trà rồi!Tí táchTí tách- Mấy năm nay mọi người sống tốt lắm nên đừng lo lắng gì nhé!À mà báo cho cậu một tin vui nha.Khôi có bạn gái rồi đấy,đứa em trai này của cậu tài giỏi phết kiếm được cô phóng viên khá dễ thương đấy!Mộc Linh lau nước mắt mỉm cười rạng rỡ nói:- Bây giờ ai cũng có hạnh phúc dành riêng cho mình rồi thật tốt đẹp đúng không?- Chị làm gì ở đây thế?Một tiếng nói cắt ngang suy nghĩ của cô.Một cậu trai mặc áo sơ mi màu be, quần jean xanh mốt rách đùi vui vẻ bước tới.Khuôn mặt trắng trẻo nhìn bức hình trên bia mộ đột ngột nhăn lại,bực dọc nói:- Suốt ngày trốn việc ra thăm mộ, chị làm quản lý kiểu gì thế?Mộc Linh nhướn mày, kìm giận trả lời:- Lion,cậu thôi ngay được chưa?Tôi không phải rô bốt mà bám theo cậu 24/24 được.Tôi có thời gian của riêng tôi.Còn nếu cậu rảnh quá không có gì làm thì đi sáng tác nhạc đi.Đừng để Leo vượt mặt trên bảng xếp hạng nữa!- À ha! Nói đúng ghê ta,một người thích người đi đời như chị cũng ăn nói tốt nha!BốpMột cái tát vả thẳng mặt LionCậu trợn mắt quay sang định chửi rủa thì bắt gặp cặp mắt giận dữ của cô:- Đồ rách rưởi- cô....

Chương 53: Ngoại truyện 7