Tôi nhận ra được rằng:tình yêu của cậu không phải cả hai không yêu, mà là con đường họ phát hiện ra nó quá dài, dài đến mức ngay cả một nụ hôn đơn giản thôi họ cũng không kịp làm. Vì thời gian bên nhau quá ngắn... Còn ngày tháng ly biệt lại quá dài. Vội vàng yêu, vội vàng nhớ, vội vàng rời xa...rồi thật chậm rãi buông tay nhau...Nhanh và ngắn-thứ duy nhất họ không thể dành trọn vẹn cho tình yêu của mình...chính là thời gian... ********************************************************* CHƯƠNG1: Lần đầu hai người gặp nhau rất buồn cười. Lúc đó vừa vào lớp 2 Cô bị lạc ngồi khóc một mình, cậu thấy, ra an ủi. Câu đầu tiên cô nói vs cậu là... - mình ko tìm thấy nhà vệ sinh! Hic - ... Cậu tốt bụng dẫn cô đến nhà vệ sinh. Cô vẫn nằng nặc ko chịu đi. Cậu thét lên - cái gì nữa? - cậu vào cùng tôi đi.. - điên à? Sao tui vào đó được? - nhưng... - nhưng nhưng cái gì,có vào ko thì bảo! - mình sợ ma, đi cùng mình nhá, đứng ngoài cũng được Cô nhìn gương mặt đen trắng lẫn lộn của cậu,khóc ầm lên. Cậu…

Chương 57

Đừng Khóc! Đừng Ngốc Nữa Nhé!Tác giả: Nếu Chỉ Là Thanh XuânTruyện Ngôn Tình, Truyện NgượcTôi nhận ra được rằng:tình yêu của cậu không phải cả hai không yêu, mà là con đường họ phát hiện ra nó quá dài, dài đến mức ngay cả một nụ hôn đơn giản thôi họ cũng không kịp làm. Vì thời gian bên nhau quá ngắn... Còn ngày tháng ly biệt lại quá dài. Vội vàng yêu, vội vàng nhớ, vội vàng rời xa...rồi thật chậm rãi buông tay nhau...Nhanh và ngắn-thứ duy nhất họ không thể dành trọn vẹn cho tình yêu của mình...chính là thời gian... ********************************************************* CHƯƠNG1: Lần đầu hai người gặp nhau rất buồn cười. Lúc đó vừa vào lớp 2 Cô bị lạc ngồi khóc một mình, cậu thấy, ra an ủi. Câu đầu tiên cô nói vs cậu là... - mình ko tìm thấy nhà vệ sinh! Hic - ... Cậu tốt bụng dẫn cô đến nhà vệ sinh. Cô vẫn nằng nặc ko chịu đi. Cậu thét lên - cái gì nữa? - cậu vào cùng tôi đi.. - điên à? Sao tui vào đó được? - nhưng... - nhưng nhưng cái gì,có vào ko thì bảo! - mình sợ ma, đi cùng mình nhá, đứng ngoài cũng được Cô nhìn gương mặt đen trắng lẫn lộn của cậu,khóc ầm lên. Cậu… Vu sau khi đặt hành lý xuống mới mỉm cười trả lời:- Vu là bạn cùng phòng của cậuDương nhìn cô bạn mới đến.Nom trông phong cách thật kỳ lạ.Khuôn mặt với nụ cười của Vu làm cậu hơi ngẩn người.Nó vừa đáng yêu lại vừa quyến rũ.- Vu chào cậu cậu cũng là học sinh ở đây à?Dương giật mình hoàn hồn,vui vẻ trả lời:- Ờ, bạn cùng phòng phương à?Có gì chăm xóc bạn gái giúp tôi nhé.Vu choàng tới ôm Dương một cái mặc cho đôi mắt ngạc nhiên của cậu cô bé tiếp tục chạy sang ôm chặt Phương.Rồi khi buông tay cô bé nắm tay hai người mỉm cười giọng nói từ tông ấm chuyển lên tông trầm khàn cuốn hút:- Vu thích có thêm nhiều thứ lắm.Nhất là chăm xóc một ai đó đấy...***Trời tối.Dương dọn đồ về căn nhà cậu thuê trọ.Vì Bố làm thiết kế ở nước ngoài nên từ bé cậu đã tự lập.Mẹ cậu là một họa sĩ.Do bố mẹ làm trong lĩnh vực nghệ thuật nên từ bé mẹ đã muốn cậu đi theo con đường ấy.Nhưng cậu đã chọn con đường trái ngược họ khi trở thành một vận động viên bơi lội.Cậu có giải thưởng và đạt được thành công của riêng cậu dù bố mẹ không coi trọng nó.Dương tự nuôi sống mình có bạn gái và 1 tài khoản ổn định.Cậu sẽ vào Đại học nghệ thuật theo ý của bố mẹ như đưa ra một điều kiện nếu thất bại và cậu đã dành cho mình một phương án dự phòng đúng nghĩa.Nằm trên giường, bỗng dưng bên tai văng vẳng tiếng nói ấy:- Vu thích có thêm nhiều thứ lắm.Nhất là chăm xóc một ai đó đấy...Nụ cười rất hấp dẫn cả chất giọng cũng thế.Cậu chợt bật cười.Chính ra,làm cậu phải nhớ đến thì ngoài Phương cô gái kia là người đầu tiên...Ấn tượng đầu thật khó quên làm sao.

Vu sau khi đặt hành lý xuống mới mỉm cười trả lời:

- Vu là bạn cùng phòng của cậu

Dương nhìn cô bạn mới đến.Nom trông phong cách thật kỳ lạ.Khuôn mặt với nụ cười của Vu làm cậu hơi ngẩn người.Nó vừa đáng yêu lại vừa quyến rũ.

- Vu chào cậu cậu cũng là học sinh ở đây à?

Dương giật mình hoàn hồn,vui vẻ trả lời:

- Ờ, bạn cùng phòng phương à?Có gì chăm xóc bạn gái giúp tôi nhé.

Vu choàng tới ôm Dương một cái mặc cho đôi mắt ngạc nhiên của cậu cô bé tiếp tục chạy sang ôm chặt Phương.Rồi khi buông tay cô bé nắm tay hai người mỉm cười giọng nói từ tông ấm chuyển lên tông trầm khàn cuốn hút:

- Vu thích có thêm nhiều thứ lắm.Nhất là chăm xóc một ai đó đấy...

***

Trời tối.Dương dọn đồ về căn nhà cậu thuê trọ.Vì Bố làm thiết kế ở nước ngoài nên từ bé cậu đã tự lập.Mẹ cậu là một họa sĩ.Do bố mẹ làm trong lĩnh vực nghệ thuật nên từ bé mẹ đã muốn cậu đi theo con đường ấy.Nhưng cậu đã chọn con đường trái ngược họ khi trở thành một vận động viên bơi lội.Cậu có giải thưởng và đạt được thành công của riêng cậu dù bố mẹ không coi trọng nó.Dương tự nuôi sống mình có bạn gái và 1 tài khoản ổn định.Cậu sẽ vào Đại học nghệ thuật theo ý của bố mẹ như đưa ra một điều kiện nếu thất bại và cậu đã dành cho mình một phương án dự phòng đúng nghĩa.

Nằm trên giường, bỗng dưng bên tai văng vẳng tiếng nói ấy:

- Vu thích có thêm nhiều thứ lắm.Nhất là chăm xóc một ai đó đấy...

Nụ cười rất hấp dẫn cả chất giọng cũng thế.Cậu chợt bật cười.Chính ra,làm cậu phải nhớ đến thì ngoài Phương cô gái kia là người đầu tiên...Ấn tượng đầu thật khó quên làm sao.

Đừng Khóc! Đừng Ngốc Nữa Nhé!Tác giả: Nếu Chỉ Là Thanh XuânTruyện Ngôn Tình, Truyện NgượcTôi nhận ra được rằng:tình yêu của cậu không phải cả hai không yêu, mà là con đường họ phát hiện ra nó quá dài, dài đến mức ngay cả một nụ hôn đơn giản thôi họ cũng không kịp làm. Vì thời gian bên nhau quá ngắn... Còn ngày tháng ly biệt lại quá dài. Vội vàng yêu, vội vàng nhớ, vội vàng rời xa...rồi thật chậm rãi buông tay nhau...Nhanh và ngắn-thứ duy nhất họ không thể dành trọn vẹn cho tình yêu của mình...chính là thời gian... ********************************************************* CHƯƠNG1: Lần đầu hai người gặp nhau rất buồn cười. Lúc đó vừa vào lớp 2 Cô bị lạc ngồi khóc một mình, cậu thấy, ra an ủi. Câu đầu tiên cô nói vs cậu là... - mình ko tìm thấy nhà vệ sinh! Hic - ... Cậu tốt bụng dẫn cô đến nhà vệ sinh. Cô vẫn nằng nặc ko chịu đi. Cậu thét lên - cái gì nữa? - cậu vào cùng tôi đi.. - điên à? Sao tui vào đó được? - nhưng... - nhưng nhưng cái gì,có vào ko thì bảo! - mình sợ ma, đi cùng mình nhá, đứng ngoài cũng được Cô nhìn gương mặt đen trắng lẫn lộn của cậu,khóc ầm lên. Cậu… Vu sau khi đặt hành lý xuống mới mỉm cười trả lời:- Vu là bạn cùng phòng của cậuDương nhìn cô bạn mới đến.Nom trông phong cách thật kỳ lạ.Khuôn mặt với nụ cười của Vu làm cậu hơi ngẩn người.Nó vừa đáng yêu lại vừa quyến rũ.- Vu chào cậu cậu cũng là học sinh ở đây à?Dương giật mình hoàn hồn,vui vẻ trả lời:- Ờ, bạn cùng phòng phương à?Có gì chăm xóc bạn gái giúp tôi nhé.Vu choàng tới ôm Dương một cái mặc cho đôi mắt ngạc nhiên của cậu cô bé tiếp tục chạy sang ôm chặt Phương.Rồi khi buông tay cô bé nắm tay hai người mỉm cười giọng nói từ tông ấm chuyển lên tông trầm khàn cuốn hút:- Vu thích có thêm nhiều thứ lắm.Nhất là chăm xóc một ai đó đấy...***Trời tối.Dương dọn đồ về căn nhà cậu thuê trọ.Vì Bố làm thiết kế ở nước ngoài nên từ bé cậu đã tự lập.Mẹ cậu là một họa sĩ.Do bố mẹ làm trong lĩnh vực nghệ thuật nên từ bé mẹ đã muốn cậu đi theo con đường ấy.Nhưng cậu đã chọn con đường trái ngược họ khi trở thành một vận động viên bơi lội.Cậu có giải thưởng và đạt được thành công của riêng cậu dù bố mẹ không coi trọng nó.Dương tự nuôi sống mình có bạn gái và 1 tài khoản ổn định.Cậu sẽ vào Đại học nghệ thuật theo ý của bố mẹ như đưa ra một điều kiện nếu thất bại và cậu đã dành cho mình một phương án dự phòng đúng nghĩa.Nằm trên giường, bỗng dưng bên tai văng vẳng tiếng nói ấy:- Vu thích có thêm nhiều thứ lắm.Nhất là chăm xóc một ai đó đấy...Nụ cười rất hấp dẫn cả chất giọng cũng thế.Cậu chợt bật cười.Chính ra,làm cậu phải nhớ đến thì ngoài Phương cô gái kia là người đầu tiên...Ấn tượng đầu thật khó quên làm sao.

Chương 57