Tôi nhận ra được rằng:tình yêu của cậu không phải cả hai không yêu, mà là con đường họ phát hiện ra nó quá dài, dài đến mức ngay cả một nụ hôn đơn giản thôi họ cũng không kịp làm. Vì thời gian bên nhau quá ngắn... Còn ngày tháng ly biệt lại quá dài. Vội vàng yêu, vội vàng nhớ, vội vàng rời xa...rồi thật chậm rãi buông tay nhau...Nhanh và ngắn-thứ duy nhất họ không thể dành trọn vẹn cho tình yêu của mình...chính là thời gian... ********************************************************* CHƯƠNG1: Lần đầu hai người gặp nhau rất buồn cười. Lúc đó vừa vào lớp 2 Cô bị lạc ngồi khóc một mình, cậu thấy, ra an ủi. Câu đầu tiên cô nói vs cậu là... - mình ko tìm thấy nhà vệ sinh! Hic - ... Cậu tốt bụng dẫn cô đến nhà vệ sinh. Cô vẫn nằng nặc ko chịu đi. Cậu thét lên - cái gì nữa? - cậu vào cùng tôi đi.. - điên à? Sao tui vào đó được? - nhưng... - nhưng nhưng cái gì,có vào ko thì bảo! - mình sợ ma, đi cùng mình nhá, đứng ngoài cũng được Cô nhìn gương mặt đen trắng lẫn lộn của cậu,khóc ầm lên. Cậu…

Chương 59

Đừng Khóc! Đừng Ngốc Nữa Nhé!Tác giả: Nếu Chỉ Là Thanh XuânTruyện Ngôn Tình, Truyện NgượcTôi nhận ra được rằng:tình yêu của cậu không phải cả hai không yêu, mà là con đường họ phát hiện ra nó quá dài, dài đến mức ngay cả một nụ hôn đơn giản thôi họ cũng không kịp làm. Vì thời gian bên nhau quá ngắn... Còn ngày tháng ly biệt lại quá dài. Vội vàng yêu, vội vàng nhớ, vội vàng rời xa...rồi thật chậm rãi buông tay nhau...Nhanh và ngắn-thứ duy nhất họ không thể dành trọn vẹn cho tình yêu của mình...chính là thời gian... ********************************************************* CHƯƠNG1: Lần đầu hai người gặp nhau rất buồn cười. Lúc đó vừa vào lớp 2 Cô bị lạc ngồi khóc một mình, cậu thấy, ra an ủi. Câu đầu tiên cô nói vs cậu là... - mình ko tìm thấy nhà vệ sinh! Hic - ... Cậu tốt bụng dẫn cô đến nhà vệ sinh. Cô vẫn nằng nặc ko chịu đi. Cậu thét lên - cái gì nữa? - cậu vào cùng tôi đi.. - điên à? Sao tui vào đó được? - nhưng... - nhưng nhưng cái gì,có vào ko thì bảo! - mình sợ ma, đi cùng mình nhá, đứng ngoài cũng được Cô nhìn gương mặt đen trắng lẫn lộn của cậu,khóc ầm lên. Cậu… Sau lần đầu tiên-có lẽ là tình cờĐến lần thứ hai-hình như là ngẫu nhiênRồi cứ vậy bất ngờ cả lần 3,lần tư...Khi đã quá quen với chuyện ấy nó sẽ khiến bạn cảm thấy đó là thứ dĩ nhiên.Ánh mắtBờ vaiNụ cườiSự mê hoặc khiến ta thấm đến từng mảng da thịt...- Vu...làm gì thế?- Dương ngồi im coi cho Vu tìm đồ.Cánh tay dịu dàng vuốt nhẹ như cố tình khiến trái tim cậu rạo rực- Đồ của cậu sao ở trên người tôi được.- Có đấy...trên người Dương.Tất cả đều có đồ của Vu hết..Sự ngọt ngào càng sai trái càng khiến ta không thể cưỡng lại.- Dương đang nhìn gì vậy?Cậu giật mình.Vội vã rời mắt khỏi bờ vai trần lấp ló dưới hai dây váy đã kéo xuống hờ hững của Vu.Trừ đồng phục,hầu hết khi gặp Vu cậu luôn thấy cô bé mặc váy ngủ.Chúng ngây thơ,mỏng manh và quyến rũ- Tôi...đâu có nhìn gì đâu...- ồ...nhưng mà Vu lại đang ngắm Dương đấy.Trông...hấp dẫn lắm.Nguy hiểm đến tột cùng- Xin lỗi anh nha!Dọ này lớp em có nhiều việc phải lo quá.- Anh hiểu Phương mà.Anh đợi em về đc- Anh cứ ngồi nói chuyện trước với Vu cũng được.Bạn ấy tuy hơi quai quái nhưng nhiều khi lại thấy thú vị ghê luôn.- Rất thú vị..đến mức khiến người khác yê..- Gì ạ?Dương ngắt lời đang nói.Bối rối lảng sang truyện khác- À...không có gì..ấy hay nói anh nghe về công việc lớp trưởng của em đi.Say đắm tột cùng.- Chơi với Vu đi Dương!- chơi gì?- RubicVu đặt chiếc rubic lên ngực trái của cậu.Rồi cúi xuống đặt bờ môi mềm mại của mình xuống mặt ngửa của Rubic.Sự ấm áp từ đôi môi ấy xé tan mọi phòng tuyết trong trái tim cậu và tất cả...vỡ vụn....

Sau lần đầu tiên-có lẽ là tình cờ

Đến lần thứ hai-hình như là ngẫu nhiên

Rồi cứ vậy bất ngờ cả lần 3,lần tư...Khi đã quá quen với chuyện ấy nó sẽ khiến bạn cảm thấy đó là thứ dĩ nhiên.

Ánh mắt

Bờ vai

Nụ cười

Sự mê hoặc khiến ta thấm đến từng mảng da thịt...

- Vu...làm gì thế?

- Dương ngồi im coi cho Vu tìm đồ.

Cánh tay dịu dàng vuốt nhẹ như cố tình khiến trái tim cậu rạo rực

- Đồ của cậu sao ở trên người tôi được.

- Có đấy...trên người Dương.Tất cả đều có đồ của Vu hết..

Sự ngọt ngào càng sai trái càng khiến ta không thể cưỡng lại.

- Dương đang nhìn gì vậy?

Cậu giật mình.Vội vã rời mắt khỏi bờ vai trần lấp ló dưới hai dây váy đã kéo xuống hờ hững của Vu.Trừ đồng phục,hầu hết khi gặp Vu cậu luôn thấy cô bé mặc váy ngủ.Chúng ngây thơ,mỏng manh và quyến rũ

- Tôi...đâu có nhìn gì đâu...

- ồ...nhưng mà Vu lại đang ngắm Dương đấy.Trông...hấp dẫn lắm.

Nguy hiểm đến tột cùng

- Xin lỗi anh nha!Dọ này lớp em có nhiều việc phải lo quá.

- Anh hiểu Phương mà.Anh đợi em về đc

- Anh cứ ngồi nói chuyện trước với Vu cũng được.Bạn ấy tuy hơi quai quái nhưng nhiều khi lại thấy thú vị ghê luôn.

- Rất thú vị..đến mức khiến người khác yê..

- Gì ạ?

Dương ngắt lời đang nói.Bối rối lảng sang truyện khác

- À...không có gì..ấy hay nói anh nghe về công việc lớp trưởng của em đi.

Say đắm tột cùng.

- Chơi với Vu đi Dương!

- chơi gì?

- Rubic

Vu đặt chiếc rubic lên ngực trái của cậu.Rồi cúi xuống đặt bờ môi mềm mại của mình xuống mặt ngửa của Rubic.Sự ấm áp từ đôi môi ấy xé tan mọi phòng tuyết trong trái tim cậu và tất cả...vỡ vụn....

Đừng Khóc! Đừng Ngốc Nữa Nhé!Tác giả: Nếu Chỉ Là Thanh XuânTruyện Ngôn Tình, Truyện NgượcTôi nhận ra được rằng:tình yêu của cậu không phải cả hai không yêu, mà là con đường họ phát hiện ra nó quá dài, dài đến mức ngay cả một nụ hôn đơn giản thôi họ cũng không kịp làm. Vì thời gian bên nhau quá ngắn... Còn ngày tháng ly biệt lại quá dài. Vội vàng yêu, vội vàng nhớ, vội vàng rời xa...rồi thật chậm rãi buông tay nhau...Nhanh và ngắn-thứ duy nhất họ không thể dành trọn vẹn cho tình yêu của mình...chính là thời gian... ********************************************************* CHƯƠNG1: Lần đầu hai người gặp nhau rất buồn cười. Lúc đó vừa vào lớp 2 Cô bị lạc ngồi khóc một mình, cậu thấy, ra an ủi. Câu đầu tiên cô nói vs cậu là... - mình ko tìm thấy nhà vệ sinh! Hic - ... Cậu tốt bụng dẫn cô đến nhà vệ sinh. Cô vẫn nằng nặc ko chịu đi. Cậu thét lên - cái gì nữa? - cậu vào cùng tôi đi.. - điên à? Sao tui vào đó được? - nhưng... - nhưng nhưng cái gì,có vào ko thì bảo! - mình sợ ma, đi cùng mình nhá, đứng ngoài cũng được Cô nhìn gương mặt đen trắng lẫn lộn của cậu,khóc ầm lên. Cậu… Sau lần đầu tiên-có lẽ là tình cờĐến lần thứ hai-hình như là ngẫu nhiênRồi cứ vậy bất ngờ cả lần 3,lần tư...Khi đã quá quen với chuyện ấy nó sẽ khiến bạn cảm thấy đó là thứ dĩ nhiên.Ánh mắtBờ vaiNụ cườiSự mê hoặc khiến ta thấm đến từng mảng da thịt...- Vu...làm gì thế?- Dương ngồi im coi cho Vu tìm đồ.Cánh tay dịu dàng vuốt nhẹ như cố tình khiến trái tim cậu rạo rực- Đồ của cậu sao ở trên người tôi được.- Có đấy...trên người Dương.Tất cả đều có đồ của Vu hết..Sự ngọt ngào càng sai trái càng khiến ta không thể cưỡng lại.- Dương đang nhìn gì vậy?Cậu giật mình.Vội vã rời mắt khỏi bờ vai trần lấp ló dưới hai dây váy đã kéo xuống hờ hững của Vu.Trừ đồng phục,hầu hết khi gặp Vu cậu luôn thấy cô bé mặc váy ngủ.Chúng ngây thơ,mỏng manh và quyến rũ- Tôi...đâu có nhìn gì đâu...- ồ...nhưng mà Vu lại đang ngắm Dương đấy.Trông...hấp dẫn lắm.Nguy hiểm đến tột cùng- Xin lỗi anh nha!Dọ này lớp em có nhiều việc phải lo quá.- Anh hiểu Phương mà.Anh đợi em về đc- Anh cứ ngồi nói chuyện trước với Vu cũng được.Bạn ấy tuy hơi quai quái nhưng nhiều khi lại thấy thú vị ghê luôn.- Rất thú vị..đến mức khiến người khác yê..- Gì ạ?Dương ngắt lời đang nói.Bối rối lảng sang truyện khác- À...không có gì..ấy hay nói anh nghe về công việc lớp trưởng của em đi.Say đắm tột cùng.- Chơi với Vu đi Dương!- chơi gì?- RubicVu đặt chiếc rubic lên ngực trái của cậu.Rồi cúi xuống đặt bờ môi mềm mại của mình xuống mặt ngửa của Rubic.Sự ấm áp từ đôi môi ấy xé tan mọi phòng tuyết trong trái tim cậu và tất cả...vỡ vụn....

Chương 59