Tôi nhận ra được rằng:tình yêu của cậu không phải cả hai không yêu, mà là con đường họ phát hiện ra nó quá dài, dài đến mức ngay cả một nụ hôn đơn giản thôi họ cũng không kịp làm. Vì thời gian bên nhau quá ngắn... Còn ngày tháng ly biệt lại quá dài. Vội vàng yêu, vội vàng nhớ, vội vàng rời xa...rồi thật chậm rãi buông tay nhau...Nhanh và ngắn-thứ duy nhất họ không thể dành trọn vẹn cho tình yêu của mình...chính là thời gian... ********************************************************* CHƯƠNG1: Lần đầu hai người gặp nhau rất buồn cười. Lúc đó vừa vào lớp 2 Cô bị lạc ngồi khóc một mình, cậu thấy, ra an ủi. Câu đầu tiên cô nói vs cậu là... - mình ko tìm thấy nhà vệ sinh! Hic - ... Cậu tốt bụng dẫn cô đến nhà vệ sinh. Cô vẫn nằng nặc ko chịu đi. Cậu thét lên - cái gì nữa? - cậu vào cùng tôi đi.. - điên à? Sao tui vào đó được? - nhưng... - nhưng nhưng cái gì,có vào ko thì bảo! - mình sợ ma, đi cùng mình nhá, đứng ngoài cũng được Cô nhìn gương mặt đen trắng lẫn lộn của cậu,khóc ầm lên. Cậu…
Chương 66
Đừng Khóc! Đừng Ngốc Nữa Nhé!Tác giả: Nếu Chỉ Là Thanh XuânTruyện Ngôn Tình, Truyện NgượcTôi nhận ra được rằng:tình yêu của cậu không phải cả hai không yêu, mà là con đường họ phát hiện ra nó quá dài, dài đến mức ngay cả một nụ hôn đơn giản thôi họ cũng không kịp làm. Vì thời gian bên nhau quá ngắn... Còn ngày tháng ly biệt lại quá dài. Vội vàng yêu, vội vàng nhớ, vội vàng rời xa...rồi thật chậm rãi buông tay nhau...Nhanh và ngắn-thứ duy nhất họ không thể dành trọn vẹn cho tình yêu của mình...chính là thời gian... ********************************************************* CHƯƠNG1: Lần đầu hai người gặp nhau rất buồn cười. Lúc đó vừa vào lớp 2 Cô bị lạc ngồi khóc một mình, cậu thấy, ra an ủi. Câu đầu tiên cô nói vs cậu là... - mình ko tìm thấy nhà vệ sinh! Hic - ... Cậu tốt bụng dẫn cô đến nhà vệ sinh. Cô vẫn nằng nặc ko chịu đi. Cậu thét lên - cái gì nữa? - cậu vào cùng tôi đi.. - điên à? Sao tui vào đó được? - nhưng... - nhưng nhưng cái gì,có vào ko thì bảo! - mình sợ ma, đi cùng mình nhá, đứng ngoài cũng được Cô nhìn gương mặt đen trắng lẫn lộn của cậu,khóc ầm lên. Cậu… Mùa thi cử đã cập bến.Cùng với sự gấp rút vội vã của thời gian.Ngay cả một chút chuyện ngoài lề cũng ko có một kẽ hở nào xen chân vào sự căng thẳng bây giờ.Bước chân đến phòng thi,Dương thở dài.Lại thêm một đợt phiền toái.- Đinh Lâm Hà Vu,Số báo danh 418,lớp 10kCạnhChiếc bút chì trên tay Dương rơi xuống.Vu thi cùng phòng với cậu.Tại sao ko thấy cô đứng gần đây?Dương cảm thấy có chút nhói đau...à,phải rồi cậu ấy đang cố tránh mình đây màVu chẳng thèm đếm xỉa gì đến Dương.Dáng đi lững thững,mệt mỏi ngồi vào vị trí được phân.Trên mái tóc vẫn kiểu tết xương cá quen mắt,xuất hiện mới lạ một chiếc cặp tóc màu xám bạc.Hai đầu kẹp dài và sáng bóng như mới mua.Dương cứng nhắc quay sang hướng khác,vo chặt mẩu dây buộc tóc cũ trong tay mình.- Hà Lan Dương,số báo danh 422,lớp 10MCậu hơi ngượng ngạo ngồi xuống ghế.Dương ngồi bên dưới trái phía với Vu.Sát nhau ko nhiều,nhưng cũng đủ độ gần với cậu rồi.Giờ kiểm tra bắt đầuVu bày bộn mọi thứ từ giày áo khoắc đến máy tính,thước kẻ,bút chì xong xuôi mới chịu cựa quậy làm bàiDương bị chọc cười,cứ vậy ngắm nhìn nét kháu khỉnh ấy đến quên thời gian.Giám thị chắp tay đi tuần vòng quay lớpTờ phao cậu nằm yên trong góc áo.Có lẽ,cậu đã quên mất bản thân đang cần thứ gì rồi...hay là do một ai đó làm đôi mắt cậu mông lung,mịt mù,bay bổng chăng?Trái tim đậpMột mình đập loạn nhịp...
Mùa thi cử đã cập bến.Cùng với sự gấp rút vội vã của thời gian.Ngay cả một chút chuyện ngoài lề cũng ko có một kẽ hở nào xen chân vào sự căng thẳng bây giờ.
Bước chân đến phòng thi,Dương thở dài.Lại thêm một đợt phiền toái.
- Đinh Lâm Hà Vu,Số báo danh 418,lớp 10k
Cạnh
Chiếc bút chì trên tay Dương rơi xuống.Vu thi cùng phòng với cậu.Tại sao ko thấy cô đứng gần đây?
Dương cảm thấy có chút nhói đau...à,phải rồi cậu ấy đang cố tránh mình đây mà
Vu chẳng thèm đếm xỉa gì đến Dương.Dáng đi lững thững,mệt mỏi ngồi vào vị trí được phân.Trên mái tóc vẫn kiểu tết xương cá quen mắt,xuất hiện mới lạ một chiếc cặp tóc màu xám bạc.Hai đầu kẹp dài và sáng bóng như mới mua.
Dương cứng nhắc quay sang hướng khác,vo chặt mẩu dây buộc tóc cũ trong tay mình.
- Hà Lan Dương,số báo danh 422,lớp 10M
Cậu hơi ngượng ngạo ngồi xuống ghế.Dương ngồi bên dưới trái phía với Vu.Sát nhau ko nhiều,nhưng cũng đủ độ gần với cậu rồi.
Giờ kiểm tra bắt đầu
Vu bày bộn mọi thứ từ giày áo khoắc đến máy tính,thước kẻ,bút chì xong xuôi mới chịu cựa quậy làm bài
Dương bị chọc cười,cứ vậy ngắm nhìn nét kháu khỉnh ấy đến quên thời gian.
Giám thị chắp tay đi tuần vòng quay lớp
Tờ phao cậu nằm yên trong góc áo.Có lẽ,cậu đã quên mất bản thân đang cần thứ gì rồi...hay là do một ai đó làm đôi mắt cậu mông lung,mịt mù,bay bổng chăng?
Trái tim đập
Một mình đập loạn nhịp...
Đừng Khóc! Đừng Ngốc Nữa Nhé!Tác giả: Nếu Chỉ Là Thanh XuânTruyện Ngôn Tình, Truyện NgượcTôi nhận ra được rằng:tình yêu của cậu không phải cả hai không yêu, mà là con đường họ phát hiện ra nó quá dài, dài đến mức ngay cả một nụ hôn đơn giản thôi họ cũng không kịp làm. Vì thời gian bên nhau quá ngắn... Còn ngày tháng ly biệt lại quá dài. Vội vàng yêu, vội vàng nhớ, vội vàng rời xa...rồi thật chậm rãi buông tay nhau...Nhanh và ngắn-thứ duy nhất họ không thể dành trọn vẹn cho tình yêu của mình...chính là thời gian... ********************************************************* CHƯƠNG1: Lần đầu hai người gặp nhau rất buồn cười. Lúc đó vừa vào lớp 2 Cô bị lạc ngồi khóc một mình, cậu thấy, ra an ủi. Câu đầu tiên cô nói vs cậu là... - mình ko tìm thấy nhà vệ sinh! Hic - ... Cậu tốt bụng dẫn cô đến nhà vệ sinh. Cô vẫn nằng nặc ko chịu đi. Cậu thét lên - cái gì nữa? - cậu vào cùng tôi đi.. - điên à? Sao tui vào đó được? - nhưng... - nhưng nhưng cái gì,có vào ko thì bảo! - mình sợ ma, đi cùng mình nhá, đứng ngoài cũng được Cô nhìn gương mặt đen trắng lẫn lộn của cậu,khóc ầm lên. Cậu… Mùa thi cử đã cập bến.Cùng với sự gấp rút vội vã của thời gian.Ngay cả một chút chuyện ngoài lề cũng ko có một kẽ hở nào xen chân vào sự căng thẳng bây giờ.Bước chân đến phòng thi,Dương thở dài.Lại thêm một đợt phiền toái.- Đinh Lâm Hà Vu,Số báo danh 418,lớp 10kCạnhChiếc bút chì trên tay Dương rơi xuống.Vu thi cùng phòng với cậu.Tại sao ko thấy cô đứng gần đây?Dương cảm thấy có chút nhói đau...à,phải rồi cậu ấy đang cố tránh mình đây màVu chẳng thèm đếm xỉa gì đến Dương.Dáng đi lững thững,mệt mỏi ngồi vào vị trí được phân.Trên mái tóc vẫn kiểu tết xương cá quen mắt,xuất hiện mới lạ một chiếc cặp tóc màu xám bạc.Hai đầu kẹp dài và sáng bóng như mới mua.Dương cứng nhắc quay sang hướng khác,vo chặt mẩu dây buộc tóc cũ trong tay mình.- Hà Lan Dương,số báo danh 422,lớp 10MCậu hơi ngượng ngạo ngồi xuống ghế.Dương ngồi bên dưới trái phía với Vu.Sát nhau ko nhiều,nhưng cũng đủ độ gần với cậu rồi.Giờ kiểm tra bắt đầuVu bày bộn mọi thứ từ giày áo khoắc đến máy tính,thước kẻ,bút chì xong xuôi mới chịu cựa quậy làm bàiDương bị chọc cười,cứ vậy ngắm nhìn nét kháu khỉnh ấy đến quên thời gian.Giám thị chắp tay đi tuần vòng quay lớpTờ phao cậu nằm yên trong góc áo.Có lẽ,cậu đã quên mất bản thân đang cần thứ gì rồi...hay là do một ai đó làm đôi mắt cậu mông lung,mịt mù,bay bổng chăng?Trái tim đậpMột mình đập loạn nhịp...