Khi nam nhân kia đè xuống, Lâm Thiển có cảm giác nhưng cô bất lực và không thể cưỡng lại. Nỗi đau khiến cô nếm trải được mùi vị của cuộc sống. Cô giữ thân trong trắng hơn 20 năm thế nhưng lại bị một người đàn ông già ghê tởm lấy đi. Cô không ngờ rằng người chú ruột của mình vì tiền lại đem bán mình cho một lão già hơn 50 tuổi. Cô không nên đối với bọn hắn không có tâm phòng bị. Cô hận. Không biết qua bao lâu, Lâm Thiển dần có ý thức, mở mắt ra, ở ngoài đã tờ mờ sáng, khẽ động ngón tay, cô không ngờ còn có thể cử động được. Lâm Thiển chống đỡ thân thể ngồi dậy, mái tóc ngắn gọn gàng của cô giờ phút này lộn xộn đến có chút chật vật. Cô theo bản năng xoa nhẹ mái tóc trên trán, có chút ngửa đầu, lộ rõ chiếc cằm tinh tế. Mái tóc ngắn cùng với đôi tai nhỏ, thấy rõ xương quai xanh và cổ trắng ngần, trong ánh sáng mờ nhạt, xuất hiện một chàng trai, ồ không là một thiếu nữ. Cô vội vàng dùng chăn mỏng quấn chặt lồng ngực của mình, phía dưới lớp chăn mỏng là cơ thể trơn bóng hoàn mỹ. Trong căn…
Chương 42: Muốn kiềm chế bản thân một chút (2)
Thủ Trưởng Nhà Quyền Thế Cưới Sủng Bảo BốiTác giả: Cá CaTruyện Ngôn TìnhKhi nam nhân kia đè xuống, Lâm Thiển có cảm giác nhưng cô bất lực và không thể cưỡng lại. Nỗi đau khiến cô nếm trải được mùi vị của cuộc sống. Cô giữ thân trong trắng hơn 20 năm thế nhưng lại bị một người đàn ông già ghê tởm lấy đi. Cô không ngờ rằng người chú ruột của mình vì tiền lại đem bán mình cho một lão già hơn 50 tuổi. Cô không nên đối với bọn hắn không có tâm phòng bị. Cô hận. Không biết qua bao lâu, Lâm Thiển dần có ý thức, mở mắt ra, ở ngoài đã tờ mờ sáng, khẽ động ngón tay, cô không ngờ còn có thể cử động được. Lâm Thiển chống đỡ thân thể ngồi dậy, mái tóc ngắn gọn gàng của cô giờ phút này lộn xộn đến có chút chật vật. Cô theo bản năng xoa nhẹ mái tóc trên trán, có chút ngửa đầu, lộ rõ chiếc cằm tinh tế. Mái tóc ngắn cùng với đôi tai nhỏ, thấy rõ xương quai xanh và cổ trắng ngần, trong ánh sáng mờ nhạt, xuất hiện một chàng trai, ồ không là một thiếu nữ. Cô vội vàng dùng chăn mỏng quấn chặt lồng ngực của mình, phía dưới lớp chăn mỏng là cơ thể trơn bóng hoàn mỹ. Trong căn… Cố Thành Kiêu bị bà nội đẩy về phòng, cũng không hiểu thấu những lời bà nói.Lâm Thiển cũng không hiểu thấu, ngây ngốc ngồi trên ghế sô pha từ nãy giờ, cô cởi giày bỏ hai chân lên ghế sô pha, bộ dạng tùy ý mà thoải mái, lại thêm vẻ đẹp trai xỏ mấy cái đầu lâu trên tai, tựa như một cô gái lưu manh.Cố Thành Kiêu vốn không vui, bị Lâm Thiển sau lưng nói xấu, bị bà nội răn dạy trước mặt, dưới ánh mắt thấy cô bộ dáng không tim không phổi cà lơ phất phơ, thật sự giận không biết phát tiết ở đâu."Bà nội sao rồi?" Nhưng Lâm Thiển không để ý anh đang tức giận, còn vô cùng hào hứng hỏi thăm, "Không phải là bà sợ anh không đối xử tốt với "Bảo bảo" đó chứ?"Vừa nói Lâm Thiển nhô bụng lên, sờ sờ bụng, đôi lông mày mang theo ý giễu cợt, lời nói cũng mười phần trêu chọc, trắng trợn đem Cố Thành Kiêu làm trò cười.Cố Thành Kiêu thấy cô gái nhỏ này đem mình làm niềm vui, nhìn Lâm Thiển ngồi không ra gì cả, nằm cũng không, còn nói giọng l* m*ng, anh không nói một lời tiến lên phía trước, trực tiếp ôm lấy cô."A, anh tính làm gì?""Cô thử nghĩ nếu cô mất đi bà nội làm chỗ dựa, cô có thể lớn tiếng đến đâu?!""....."Lâm Thiển lập tức hạ thấp âm thanh, chửi bới "Hỗn đản, dám uy h**p tôi, tôi liền nghĩ vẻ mặt ôn nhu hôm qua của anh chính là giả."Cố Thành Kiêu hơi nheo con mắt, giọng mang theo cảnh cáo "Vậy tôi liền biến thành hỗn đản cho cô xem!"Sau đó, anh ôm cô đến chiếc giường lớn bên kia, Lâm Thiển dù sao đánh nhau rất giỏi, một mình đánh bảy tám người mặt không đổi sắc, nhưng đối mặt với một mình Cố Thành Kiêu, bị anh ràng buộc, vậy mà không thể động đậy, dùng toàn bộ sức lực cũng thể thoát ra.Nhiều năm làm bộ đội đã để Cố Thành Kiêu mạnh mẽ hơn người thường, mặc quần áo nhìn gầy, c** đ* có thịt, đều là cơ bắp, võ mèo cào của Lâm Thiển trước mặt Cố Thành Kiêu chẳng là gì."Cố Thành Kiêu, anh muốn làm gì?""Cô không phải mắng tôi hỗn đản sao? Vậy tôi liền làm chuyện hỗn đản nên làm."Không tốn nước bọt với cô nữa, anh trực tiếp mang cô thẩy lên giường.Lâm Thiển phản ứng nhanh, thân thể vừa chạm tới giường lập tức bò dậy trốn, nhưng tốc độ của Cố Thành Kiêu nhanh hơn, mơ hồ là cùng một thời gian nghiêng người ngăn chặn cô chạy."Cố đại thiếu gia, anh thật sự hiểu lầm từ "hỗn đản" rồi, hỗn đản cũng không làm vậy với một cô gái, bây giờ hỗn đản như quý ông, đối với một cô gái luôn tôn trọng.""Ồ?""Ừm, "hỗn đản" là một câu nói một đằng làm một nẻo, giống với từ "chán ghét", anh đừng coi là thật chứ" Vì không muốn bị khi dễ, cô vắt hết não để dịch, đã nõi hết lời."Chẳng lẽ anh không cảm thấy tôi mắng anh "hỗn đản" với "chán ghét" rất giống nhau sao? Ha ha ha, vậy tương đối gần gũi, anh cảm thấy như thế nào?"Cố Thành Kiêu nhìn Lâm Thiển minh bạch cho mình giật giật khóe miệng, cô gái này rất thông minh.Anh cúi đầu, sát lại gần "Ồ, vậy cho nên ý cô là....Chúng ta tương đối gần gũi,....?"
Cố Thành Kiêu bị bà nội đẩy về phòng, cũng không hiểu thấu những lời bà nói.
Lâm Thiển cũng không hiểu thấu, ngây ngốc ngồi trên ghế sô pha từ nãy giờ, cô cởi giày bỏ hai chân lên ghế sô pha, bộ dạng tùy ý mà thoải mái, lại thêm vẻ đẹp trai xỏ mấy cái đầu lâu trên tai, tựa như một cô gái lưu manh.
Cố Thành Kiêu vốn không vui, bị Lâm Thiển sau lưng nói xấu, bị bà nội răn dạy trước mặt, dưới ánh mắt thấy cô bộ dáng không tim không phổi cà lơ phất phơ, thật sự giận không biết phát tiết ở đâu.
"Bà nội sao rồi?" Nhưng Lâm Thiển không để ý anh đang tức giận, còn vô cùng hào hứng hỏi thăm, "Không phải là bà sợ anh không đối xử tốt với "Bảo bảo" đó chứ?"
Vừa nói Lâm Thiển nhô bụng lên, sờ sờ bụng, đôi lông mày mang theo ý giễu cợt, lời nói cũng mười phần trêu chọc, trắng trợn đem Cố Thành Kiêu làm trò cười.
Cố Thành Kiêu thấy cô gái nhỏ này đem mình làm niềm vui, nhìn Lâm Thiển ngồi không ra gì cả, nằm cũng không, còn nói giọng l* m*ng, anh không nói một lời tiến lên phía trước, trực tiếp ôm lấy cô.
"A, anh tính làm gì?"
"Cô thử nghĩ nếu cô mất đi bà nội làm chỗ dựa, cô có thể lớn tiếng đến đâu?!"
"....."Lâm Thiển lập tức hạ thấp âm thanh, chửi bới "Hỗn đản, dám uy h**p tôi, tôi liền nghĩ vẻ mặt ôn nhu hôm qua của anh chính là giả."
Cố Thành Kiêu hơi nheo con mắt, giọng mang theo cảnh cáo "Vậy tôi liền biến thành hỗn đản cho cô xem!"
Sau đó, anh ôm cô đến chiếc giường lớn bên kia, Lâm Thiển dù sao đánh nhau rất giỏi, một mình đánh bảy tám người mặt không đổi sắc, nhưng đối mặt với một mình Cố Thành Kiêu, bị anh ràng buộc, vậy mà không thể động đậy, dùng toàn bộ sức lực cũng thể thoát ra.
Nhiều năm làm bộ đội đã để Cố Thành Kiêu mạnh mẽ hơn người thường, mặc quần áo nhìn gầy, c** đ* có thịt, đều là cơ bắp, võ mèo cào của Lâm Thiển trước mặt Cố Thành Kiêu chẳng là gì.
"Cố Thành Kiêu, anh muốn làm gì?"
"Cô không phải mắng tôi hỗn đản sao? Vậy tôi liền làm chuyện hỗn đản nên làm."
Không tốn nước bọt với cô nữa, anh trực tiếp mang cô thẩy lên giường.
Lâm Thiển phản ứng nhanh, thân thể vừa chạm tới giường lập tức bò dậy trốn, nhưng tốc độ của Cố Thành Kiêu nhanh hơn, mơ hồ là cùng một thời gian nghiêng người ngăn chặn cô chạy.
"Cố đại thiếu gia, anh thật sự hiểu lầm từ "hỗn đản" rồi, hỗn đản cũng không làm vậy với một cô gái, bây giờ hỗn đản như quý ông, đối với một cô gái luôn tôn trọng."
"Ồ?"
"Ừm, "hỗn đản" là một câu nói một đằng làm một nẻo, giống với từ "chán ghét", anh đừng coi là thật chứ" Vì không muốn bị khi dễ, cô vắt hết não để dịch, đã nõi hết lời.
"Chẳng lẽ anh không cảm thấy tôi mắng anh "hỗn đản" với "chán ghét" rất giống nhau sao? Ha ha ha, vậy tương đối gần gũi, anh cảm thấy như thế nào?"
Cố Thành Kiêu nhìn Lâm Thiển minh bạch cho mình giật giật khóe miệng, cô gái này rất thông minh.
Anh cúi đầu, sát lại gần "Ồ, vậy cho nên ý cô là....Chúng ta tương đối gần gũi,....?"
Thủ Trưởng Nhà Quyền Thế Cưới Sủng Bảo BốiTác giả: Cá CaTruyện Ngôn TìnhKhi nam nhân kia đè xuống, Lâm Thiển có cảm giác nhưng cô bất lực và không thể cưỡng lại. Nỗi đau khiến cô nếm trải được mùi vị của cuộc sống. Cô giữ thân trong trắng hơn 20 năm thế nhưng lại bị một người đàn ông già ghê tởm lấy đi. Cô không ngờ rằng người chú ruột của mình vì tiền lại đem bán mình cho một lão già hơn 50 tuổi. Cô không nên đối với bọn hắn không có tâm phòng bị. Cô hận. Không biết qua bao lâu, Lâm Thiển dần có ý thức, mở mắt ra, ở ngoài đã tờ mờ sáng, khẽ động ngón tay, cô không ngờ còn có thể cử động được. Lâm Thiển chống đỡ thân thể ngồi dậy, mái tóc ngắn gọn gàng của cô giờ phút này lộn xộn đến có chút chật vật. Cô theo bản năng xoa nhẹ mái tóc trên trán, có chút ngửa đầu, lộ rõ chiếc cằm tinh tế. Mái tóc ngắn cùng với đôi tai nhỏ, thấy rõ xương quai xanh và cổ trắng ngần, trong ánh sáng mờ nhạt, xuất hiện một chàng trai, ồ không là một thiếu nữ. Cô vội vàng dùng chăn mỏng quấn chặt lồng ngực của mình, phía dưới lớp chăn mỏng là cơ thể trơn bóng hoàn mỹ. Trong căn… Cố Thành Kiêu bị bà nội đẩy về phòng, cũng không hiểu thấu những lời bà nói.Lâm Thiển cũng không hiểu thấu, ngây ngốc ngồi trên ghế sô pha từ nãy giờ, cô cởi giày bỏ hai chân lên ghế sô pha, bộ dạng tùy ý mà thoải mái, lại thêm vẻ đẹp trai xỏ mấy cái đầu lâu trên tai, tựa như một cô gái lưu manh.Cố Thành Kiêu vốn không vui, bị Lâm Thiển sau lưng nói xấu, bị bà nội răn dạy trước mặt, dưới ánh mắt thấy cô bộ dáng không tim không phổi cà lơ phất phơ, thật sự giận không biết phát tiết ở đâu."Bà nội sao rồi?" Nhưng Lâm Thiển không để ý anh đang tức giận, còn vô cùng hào hứng hỏi thăm, "Không phải là bà sợ anh không đối xử tốt với "Bảo bảo" đó chứ?"Vừa nói Lâm Thiển nhô bụng lên, sờ sờ bụng, đôi lông mày mang theo ý giễu cợt, lời nói cũng mười phần trêu chọc, trắng trợn đem Cố Thành Kiêu làm trò cười.Cố Thành Kiêu thấy cô gái nhỏ này đem mình làm niềm vui, nhìn Lâm Thiển ngồi không ra gì cả, nằm cũng không, còn nói giọng l* m*ng, anh không nói một lời tiến lên phía trước, trực tiếp ôm lấy cô."A, anh tính làm gì?""Cô thử nghĩ nếu cô mất đi bà nội làm chỗ dựa, cô có thể lớn tiếng đến đâu?!""....."Lâm Thiển lập tức hạ thấp âm thanh, chửi bới "Hỗn đản, dám uy h**p tôi, tôi liền nghĩ vẻ mặt ôn nhu hôm qua của anh chính là giả."Cố Thành Kiêu hơi nheo con mắt, giọng mang theo cảnh cáo "Vậy tôi liền biến thành hỗn đản cho cô xem!"Sau đó, anh ôm cô đến chiếc giường lớn bên kia, Lâm Thiển dù sao đánh nhau rất giỏi, một mình đánh bảy tám người mặt không đổi sắc, nhưng đối mặt với một mình Cố Thành Kiêu, bị anh ràng buộc, vậy mà không thể động đậy, dùng toàn bộ sức lực cũng thể thoát ra.Nhiều năm làm bộ đội đã để Cố Thành Kiêu mạnh mẽ hơn người thường, mặc quần áo nhìn gầy, c** đ* có thịt, đều là cơ bắp, võ mèo cào của Lâm Thiển trước mặt Cố Thành Kiêu chẳng là gì."Cố Thành Kiêu, anh muốn làm gì?""Cô không phải mắng tôi hỗn đản sao? Vậy tôi liền làm chuyện hỗn đản nên làm."Không tốn nước bọt với cô nữa, anh trực tiếp mang cô thẩy lên giường.Lâm Thiển phản ứng nhanh, thân thể vừa chạm tới giường lập tức bò dậy trốn, nhưng tốc độ của Cố Thành Kiêu nhanh hơn, mơ hồ là cùng một thời gian nghiêng người ngăn chặn cô chạy."Cố đại thiếu gia, anh thật sự hiểu lầm từ "hỗn đản" rồi, hỗn đản cũng không làm vậy với một cô gái, bây giờ hỗn đản như quý ông, đối với một cô gái luôn tôn trọng.""Ồ?""Ừm, "hỗn đản" là một câu nói một đằng làm một nẻo, giống với từ "chán ghét", anh đừng coi là thật chứ" Vì không muốn bị khi dễ, cô vắt hết não để dịch, đã nõi hết lời."Chẳng lẽ anh không cảm thấy tôi mắng anh "hỗn đản" với "chán ghét" rất giống nhau sao? Ha ha ha, vậy tương đối gần gũi, anh cảm thấy như thế nào?"Cố Thành Kiêu nhìn Lâm Thiển minh bạch cho mình giật giật khóe miệng, cô gái này rất thông minh.Anh cúi đầu, sát lại gần "Ồ, vậy cho nên ý cô là....Chúng ta tương đối gần gũi,....?"