Tác giả:

Khi nam nhân kia đè xuống, Lâm Thiển có cảm giác nhưng cô bất lực và không thể cưỡng lại. Nỗi đau khiến cô nếm trải được mùi vị của cuộc sống. Cô giữ thân trong trắng hơn 20 năm thế nhưng lại bị một người đàn ông già ghê tởm lấy đi. Cô không ngờ rằng người chú ruột của mình vì tiền lại đem bán mình cho một lão già hơn 50 tuổi. Cô không nên đối với bọn hắn không có tâm phòng bị. Cô hận. Không biết qua bao lâu, Lâm Thiển dần có ý thức, mở mắt ra, ở ngoài đã tờ mờ sáng, khẽ động ngón tay, cô không ngờ còn có thể cử động được. Lâm Thiển chống đỡ thân thể ngồi dậy, mái tóc ngắn gọn gàng của cô giờ phút này lộn xộn đến có chút chật vật. Cô theo bản năng xoa nhẹ mái tóc trên trán, có chút ngửa đầu, lộ rõ chiếc cằm tinh tế. Mái tóc ngắn cùng với đôi tai nhỏ, thấy rõ xương quai xanh và cổ trắng ngần, trong ánh sáng mờ nhạt, xuất hiện một chàng trai, ồ không là một thiếu nữ. Cô vội vàng dùng chăn mỏng quấn chặt lồng ngực của mình, phía dưới lớp chăn mỏng là cơ thể trơn bóng hoàn mỹ. Trong căn…

Chương 47: Đánh một trận, xóa bỏ (3)

Thủ Trưởng Nhà Quyền Thế Cưới Sủng Bảo BốiTác giả: Cá CaTruyện Ngôn TìnhKhi nam nhân kia đè xuống, Lâm Thiển có cảm giác nhưng cô bất lực và không thể cưỡng lại. Nỗi đau khiến cô nếm trải được mùi vị của cuộc sống. Cô giữ thân trong trắng hơn 20 năm thế nhưng lại bị một người đàn ông già ghê tởm lấy đi. Cô không ngờ rằng người chú ruột của mình vì tiền lại đem bán mình cho một lão già hơn 50 tuổi. Cô không nên đối với bọn hắn không có tâm phòng bị. Cô hận. Không biết qua bao lâu, Lâm Thiển dần có ý thức, mở mắt ra, ở ngoài đã tờ mờ sáng, khẽ động ngón tay, cô không ngờ còn có thể cử động được. Lâm Thiển chống đỡ thân thể ngồi dậy, mái tóc ngắn gọn gàng của cô giờ phút này lộn xộn đến có chút chật vật. Cô theo bản năng xoa nhẹ mái tóc trên trán, có chút ngửa đầu, lộ rõ chiếc cằm tinh tế. Mái tóc ngắn cùng với đôi tai nhỏ, thấy rõ xương quai xanh và cổ trắng ngần, trong ánh sáng mờ nhạt, xuất hiện một chàng trai, ồ không là một thiếu nữ. Cô vội vàng dùng chăn mỏng quấn chặt lồng ngực của mình, phía dưới lớp chăn mỏng là cơ thể trơn bóng hoàn mỹ. Trong căn… Huống chi cô chỉ là một cô gái nhỏ bé thân hình mảnh khảnh.Tuy nhiên, mặc dù cô bị thương nặng, nhưng những thanh niên kia cũng không lành lặn không có chút vết hương nào, có những người bị thương nặng mặt mũi bầm dập, bị cảnh sát bắt sau đó còn phải tới bệnh viện, anh cũng nhìn thấy."Lâm Thiển, không nghĩ cô có lá gan lớn như vậy.""Chuyện này đã bại lộ, tôi sẽ không khiêm tốn nữa, nếu không phải lúc đó tôi trượt ngã, tôi chưa chắc sẽ bị đánh trúng trán.""....." Cô thật không khiêm tốn."Bọn chúng chỉ là một đám ăn xin, tôi không để vào mắt, lúc ấy tôi nói, đánh một trận, có thù báo thù, có oán báo oán, cuối cùng mặc kệ ai thua ai thắng tất cả đều xóa bỏ. Tôi cũng chẳng muốn cùng bọn chúng nói nhảm, có thể dùng vũ lực giải quyết mọi chuyện, tuyệt đối không không tốn nhiều nước bọt.""...."Đây chính là con người Lâm Thiển, sắc mặt Cố Thành Kiêu hết xanh rồi lại đen.Lợn chết không sợ bỏng nước sôi, Lâm Thiển hiện tại tỏ thái độ này, dù sao đã kém nhất, không sợ kém nữa, cô nói "Tôi không cố ý để anh mở mang tầm mắt, mặc kệ anh có nguyện ý tiếp nhận hay không, đây chính là tôi, con người thật của tôi."Một đêm trôi qua phát sinh rất nhiều chuyện, Cố Thành Kiêu một bên tiếp nhận tiến triển chuyện này, một bên chú ý tình trạng của Lâm Thiển, nhưng cô chẳng thèm nhìn lại thái độ của mình khiến anh cảm thấy tức giận."Chuyện như vậy cô không sợ sao?""Tại sao phải sợ? Tôi nói sợ bọn chúng sẽ bỏ qua cho tôi chắc?""Cô có ý thức được sự nguy hiểm không? Dù gì cô chỉ là một cô gái.""Con gái thì sao? Con gái kém chỗ nào so với con trai? Bọn chúng mười đứa con trai cộng lại, không bằng một đứa con gái như tôi.""...."Bị đè nén hồi lâu, Cố Thành Kiêu không ngừng tự nói với mình, không thể giống trong bộ đội giáo huấn cô như vậy, anh tận lực ôn hòa hướng dẫn từng bước, nhưng cô miệng lưỡi dẻo quẹo, mảy may không ý thức được sai lầm của mình."Anh không cần trừng tôi làm gì, anh không quản được tôi đâu, anh thấy tôi phiền cũng nhanh chóng bỏ đi thôi" Lâm Thiển cho dù nằm, cũng có thể nhấc cằm, lời nói kiêu ngạo, "Nếu là đem anh cho không khí đả thương, tôi cũng không chịu trách nhiệm."Cố Thành Kiêu trong phút chốc đứng dậy, nhẫn nại đã đến cực điểm.Nhưng đúng lúc anh muốn mở miệng răn dạy, ngoài cửa vang lên tiếng gõ cửa, còn nghe được tiếng a dua nịnh hót của một người đàn ông vang lên, "Cố thủ trưởng, tôi là Uông Đại, tôi đã đem đồ hỗm trướng nhà tôi đến, mặc cho ngài xử trí ạ."

Huống chi cô chỉ là một cô gái nhỏ bé thân hình mảnh khảnh.

Tuy nhiên, mặc dù cô bị thương nặng, nhưng những thanh niên kia cũng không lành lặn không có chút vết hương nào, có những người bị thương nặng mặt mũi bầm dập, bị cảnh sát bắt sau đó còn phải tới bệnh viện, anh cũng nhìn thấy.

"Lâm Thiển, không nghĩ cô có lá gan lớn như vậy."

"Chuyện này đã bại lộ, tôi sẽ không khiêm tốn nữa, nếu không phải lúc đó tôi trượt ngã, tôi chưa chắc sẽ bị đánh trúng trán."

"....." Cô thật không khiêm tốn.

"Bọn chúng chỉ là một đám ăn xin, tôi không để vào mắt, lúc ấy tôi nói, đánh một trận, có thù báo thù, có oán báo oán, cuối cùng mặc kệ ai thua ai thắng tất cả đều xóa bỏ. Tôi cũng chẳng muốn cùng bọn chúng nói nhảm, có thể dùng vũ lực giải quyết mọi chuyện, tuyệt đối không không tốn nhiều nước bọt."

"...."Đây chính là con người Lâm Thiển, sắc mặt Cố Thành Kiêu hết xanh rồi lại đen.

Lợn chết không sợ bỏng nước sôi, Lâm Thiển hiện tại tỏ thái độ này, dù sao đã kém nhất, không sợ kém nữa, cô nói "Tôi không cố ý để anh mở mang tầm mắt, mặc kệ anh có nguyện ý tiếp nhận hay không, đây chính là tôi, con người thật của tôi."

Một đêm trôi qua phát sinh rất nhiều chuyện, Cố Thành Kiêu một bên tiếp nhận tiến triển chuyện này, một bên chú ý tình trạng của Lâm Thiển, nhưng cô chẳng thèm nhìn lại thái độ của mình khiến anh cảm thấy tức giận.

"Chuyện như vậy cô không sợ sao?"

"Tại sao phải sợ? Tôi nói sợ bọn chúng sẽ bỏ qua cho tôi chắc?"

"Cô có ý thức được sự nguy hiểm không? Dù gì cô chỉ là một cô gái."

"Con gái thì sao? Con gái kém chỗ nào so với con trai? Bọn chúng mười đứa con trai cộng lại, không bằng một đứa con gái như tôi."

"...."Bị đè nén hồi lâu, Cố Thành Kiêu không ngừng tự nói với mình, không thể giống trong bộ đội giáo huấn cô như vậy, anh tận lực ôn hòa hướng dẫn từng bước, nhưng cô miệng lưỡi dẻo quẹo, mảy may không ý thức được sai lầm của mình.

"Anh không cần trừng tôi làm gì, anh không quản được tôi đâu, anh thấy tôi phiền cũng nhanh chóng bỏ đi thôi" Lâm Thiển cho dù nằm, cũng có thể nhấc cằm, lời nói kiêu ngạo, "Nếu là đem anh cho không khí đả thương, tôi cũng không chịu trách nhiệm."

Cố Thành Kiêu trong phút chốc đứng dậy, nhẫn nại đã đến cực điểm.

Nhưng đúng lúc anh muốn mở miệng răn dạy, ngoài cửa vang lên tiếng gõ cửa, còn nghe được tiếng a dua nịnh hót của một người đàn ông vang lên, "Cố thủ trưởng, tôi là Uông Đại, tôi đã đem đồ hỗm trướng nhà tôi đến, mặc cho ngài xử trí ạ."

Thủ Trưởng Nhà Quyền Thế Cưới Sủng Bảo BốiTác giả: Cá CaTruyện Ngôn TìnhKhi nam nhân kia đè xuống, Lâm Thiển có cảm giác nhưng cô bất lực và không thể cưỡng lại. Nỗi đau khiến cô nếm trải được mùi vị của cuộc sống. Cô giữ thân trong trắng hơn 20 năm thế nhưng lại bị một người đàn ông già ghê tởm lấy đi. Cô không ngờ rằng người chú ruột của mình vì tiền lại đem bán mình cho một lão già hơn 50 tuổi. Cô không nên đối với bọn hắn không có tâm phòng bị. Cô hận. Không biết qua bao lâu, Lâm Thiển dần có ý thức, mở mắt ra, ở ngoài đã tờ mờ sáng, khẽ động ngón tay, cô không ngờ còn có thể cử động được. Lâm Thiển chống đỡ thân thể ngồi dậy, mái tóc ngắn gọn gàng của cô giờ phút này lộn xộn đến có chút chật vật. Cô theo bản năng xoa nhẹ mái tóc trên trán, có chút ngửa đầu, lộ rõ chiếc cằm tinh tế. Mái tóc ngắn cùng với đôi tai nhỏ, thấy rõ xương quai xanh và cổ trắng ngần, trong ánh sáng mờ nhạt, xuất hiện một chàng trai, ồ không là một thiếu nữ. Cô vội vàng dùng chăn mỏng quấn chặt lồng ngực của mình, phía dưới lớp chăn mỏng là cơ thể trơn bóng hoàn mỹ. Trong căn… Huống chi cô chỉ là một cô gái nhỏ bé thân hình mảnh khảnh.Tuy nhiên, mặc dù cô bị thương nặng, nhưng những thanh niên kia cũng không lành lặn không có chút vết hương nào, có những người bị thương nặng mặt mũi bầm dập, bị cảnh sát bắt sau đó còn phải tới bệnh viện, anh cũng nhìn thấy."Lâm Thiển, không nghĩ cô có lá gan lớn như vậy.""Chuyện này đã bại lộ, tôi sẽ không khiêm tốn nữa, nếu không phải lúc đó tôi trượt ngã, tôi chưa chắc sẽ bị đánh trúng trán.""....." Cô thật không khiêm tốn."Bọn chúng chỉ là một đám ăn xin, tôi không để vào mắt, lúc ấy tôi nói, đánh một trận, có thù báo thù, có oán báo oán, cuối cùng mặc kệ ai thua ai thắng tất cả đều xóa bỏ. Tôi cũng chẳng muốn cùng bọn chúng nói nhảm, có thể dùng vũ lực giải quyết mọi chuyện, tuyệt đối không không tốn nhiều nước bọt.""...."Đây chính là con người Lâm Thiển, sắc mặt Cố Thành Kiêu hết xanh rồi lại đen.Lợn chết không sợ bỏng nước sôi, Lâm Thiển hiện tại tỏ thái độ này, dù sao đã kém nhất, không sợ kém nữa, cô nói "Tôi không cố ý để anh mở mang tầm mắt, mặc kệ anh có nguyện ý tiếp nhận hay không, đây chính là tôi, con người thật của tôi."Một đêm trôi qua phát sinh rất nhiều chuyện, Cố Thành Kiêu một bên tiếp nhận tiến triển chuyện này, một bên chú ý tình trạng của Lâm Thiển, nhưng cô chẳng thèm nhìn lại thái độ của mình khiến anh cảm thấy tức giận."Chuyện như vậy cô không sợ sao?""Tại sao phải sợ? Tôi nói sợ bọn chúng sẽ bỏ qua cho tôi chắc?""Cô có ý thức được sự nguy hiểm không? Dù gì cô chỉ là một cô gái.""Con gái thì sao? Con gái kém chỗ nào so với con trai? Bọn chúng mười đứa con trai cộng lại, không bằng một đứa con gái như tôi.""...."Bị đè nén hồi lâu, Cố Thành Kiêu không ngừng tự nói với mình, không thể giống trong bộ đội giáo huấn cô như vậy, anh tận lực ôn hòa hướng dẫn từng bước, nhưng cô miệng lưỡi dẻo quẹo, mảy may không ý thức được sai lầm của mình."Anh không cần trừng tôi làm gì, anh không quản được tôi đâu, anh thấy tôi phiền cũng nhanh chóng bỏ đi thôi" Lâm Thiển cho dù nằm, cũng có thể nhấc cằm, lời nói kiêu ngạo, "Nếu là đem anh cho không khí đả thương, tôi cũng không chịu trách nhiệm."Cố Thành Kiêu trong phút chốc đứng dậy, nhẫn nại đã đến cực điểm.Nhưng đúng lúc anh muốn mở miệng răn dạy, ngoài cửa vang lên tiếng gõ cửa, còn nghe được tiếng a dua nịnh hót của một người đàn ông vang lên, "Cố thủ trưởng, tôi là Uông Đại, tôi đã đem đồ hỗm trướng nhà tôi đến, mặc cho ngài xử trí ạ."

Chương 47: Đánh một trận, xóa bỏ (3)