Tại quán bar lớn trong thành phố. Những giọng cười d*m đ*ng, tiếng nhạc sập sình đen xen vào nhau. Trên sàn nhảy là những vũ công bốc lửa đang uốn éo thân mình. Tất cả những người đến đây đều nằm trong giới thượng lưu, thương nhân, cô chiêu cậu ấm đủ cả. Mọi người đều đến đây vì rượu và tình. Càng uống rượu lai càng say tình- mà càng say tình thì càng muốn uống rượu... Ở góc nhỏ, Dương Nhược Băng day trán, thật ồn ào! Phải gần chục năm rồi cô mới về nước- những kí ức đáng sợ năm đó lại tràn về. Nhược Băng muốn uống, muốn quên đi tất cả...Mà hình như cô đã say rồi thì phải? Muốn say quá nhưng sao rượu càng vào lại càng tỉnh thế này? Cmn, lúc này cư nhiên cô muốn ói... Choạng vạng bước đi, thật may mắn cuối cùng Nhược Băng cũng lết được xác đến WC. - Hic rượu thật nhạt a~ “.......” Hắn cần lời giải thích. Có người ngắm trộm hắn, rình rập hắn thì thôi đi!!!! Còn có người không biết liêm sỉ xem hắn đi..... - Thằng khốn nhà anh mù hả? Dám vào WC nữ. Hay anh b**n th** hả? - Cút ra cho tôi…
Chương 58: Áo dây của cô- Tuột rồi!
Không Phải Em Không LấyTác giả: Uyên Tố TốTại quán bar lớn trong thành phố. Những giọng cười d*m đ*ng, tiếng nhạc sập sình đen xen vào nhau. Trên sàn nhảy là những vũ công bốc lửa đang uốn éo thân mình. Tất cả những người đến đây đều nằm trong giới thượng lưu, thương nhân, cô chiêu cậu ấm đủ cả. Mọi người đều đến đây vì rượu và tình. Càng uống rượu lai càng say tình- mà càng say tình thì càng muốn uống rượu... Ở góc nhỏ, Dương Nhược Băng day trán, thật ồn ào! Phải gần chục năm rồi cô mới về nước- những kí ức đáng sợ năm đó lại tràn về. Nhược Băng muốn uống, muốn quên đi tất cả...Mà hình như cô đã say rồi thì phải? Muốn say quá nhưng sao rượu càng vào lại càng tỉnh thế này? Cmn, lúc này cư nhiên cô muốn ói... Choạng vạng bước đi, thật may mắn cuối cùng Nhược Băng cũng lết được xác đến WC. - Hic rượu thật nhạt a~ “.......” Hắn cần lời giải thích. Có người ngắm trộm hắn, rình rập hắn thì thôi đi!!!! Còn có người không biết liêm sỉ xem hắn đi..... - Thằng khốn nhà anh mù hả? Dám vào WC nữ. Hay anh b**n th** hả? - Cút ra cho tôi… Trước thời điểm súng lên đạn hai giây Nhược Băng đã cảm giác được nguy hiểm tới gần. Phản xạ tự vệ nhanh như chớp.Bàn tay mượn lực, chiếc côn xé gió bay về phía tên cầm đầu.“ Đoàng....”Tiếng súng oanh tạc nhức tai vang lên.Cảm giác đau đớn từ bả vai truyền xuống, k*ch th*ch xúc giác của cô.Cmn, vừa nãy quả thật nguy hiểm.Thằng cha này tính giết cô thật, súng ngẩm chuẩn tim không lệch một mili.Máu chậm rãi rỉ ra, màu đỏ hoa lệ thấm đẫm dây áo tắm.Thật là đủ k*ch th*ch đi!!!Tay không mặc bikini đánh giặc đã đành- đây còn bị trúng đạn nữa.Tên cầm đầu mặt trắng bệnh, bàn tay bầm tím không ngừng run rẩy. Hắn biết cánh tay này của hắn thực sự phế rồi!!!!Ai biết con ả tiện nhân này tinh như chó thế cơ chứ? Cây côn sắt đập vào tay hắn nên quỹ đạo đạn mới chệch hướng.“ Giết nó cho tao.”Một tên đàn em phân vân.“ Nhưng lệnh của bên trên...”Chưa kịp nói hết câu, cú đá trời giáng đập xuống ngực hắn.“ Mày sủa lắm thế hả? Hay bị con ả này quyến rũ. Ở đây không tới lượt mày lên tiếng, tao là chủ.”“ À khoan, đừng dễ dàng giết nó, bắt nó “chơi” thật đã cho tao.”Nhược Băng nhân cơ hội chạy thật nhanh theo hướng bờ biển.Thể lực của cô rất tốt, không vấn đề. Bả vai bị thương dù có ảnh hưởng đôi chút đến tốc độ nhưng đôi chân cô vẫn nhanh nhẹn.Hôm nay là ngày chó gì thế không biết? Tất cả tại tên khốn kia, không dưng bỏ cô lại đây!!!!Bà đây muốn gọi điện thoại cứu viện lắm!!!Đệt, đi tắm biển mang theo điện thoại làm cái lông gì?Phía sau một đám người chạy sau cô, chúng không hề gấp gáp- muốn chơi trò mèo vờn chuột với cô hả?Trước mặt là những tảng đá ngầm. Không biết cô nên cảm thấy may mắn hay là xui xẻo đây?Cũng không tồi, có thể ẩn nấp được.Mặt trời chói chang, chạy chân trần trên cát đã rát lắm rồi!!!Cmn, cư nhiên đá này còn khó xơi hơn, nóng chết bà đây rồi!Nhược Băng cố nén nhịn đau nhức, cô để ý thấy ở vị trí khá khuất có một cái động nhỏ- vừa một người chui vào, không tồi nha!Nhược Băng chui từ từ vào.Hic, sao cô cảm giác mình giống cẩu? Sủa vài tiếng xem nào ha ha...Vào trong mới biết cái hang này diện tích không hề “nhỏ” như lối vào của nó.Cô chui đằng chân vào trước, còn đầu vào sau. Cầm theo tảng đá trung bình, đến khi cả cơ thể vào trong cái động này tảng đá đó cùng lấp lối ra.Bà đây xem bọn mày tìm bằng cách nào? Chỉ sợ bọn này dai như đỉa thì sao...Chợt có cảm giác buồn buồn từ bàn chân truyền đến. Ai đó đang cầm chân cô.Một giọng nói truyền đến:“ Áo dây của cô tuột rồi!”______Đố biết đây là ai:vvvv#Uyenca
Trước thời điểm súng lên đạn hai giây Nhược Băng đã cảm giác được nguy hiểm tới gần. Phản xạ tự vệ nhanh như chớp.
Bàn tay mượn lực, chiếc côn xé gió bay về phía tên cầm đầu.
“ Đoàng....”
Tiếng súng oanh tạc nhức tai vang lên.
Cảm giác đau đớn từ bả vai truyền xuống, k*ch th*ch xúc giác của cô.
Cmn, vừa nãy quả thật nguy hiểm.
Thằng cha này tính giết cô thật, súng ngẩm chuẩn tim không lệch một mili.
Máu chậm rãi rỉ ra, màu đỏ hoa lệ thấm đẫm dây áo tắm.
Thật là đủ k*ch th*ch đi!!!
Tay không mặc bikini đánh giặc đã đành- đây còn bị trúng đạn nữa.
Tên cầm đầu mặt trắng bệnh, bàn tay bầm tím không ngừng run rẩy. Hắn biết cánh tay này của hắn thực sự phế rồi!!!!
Ai biết con ả tiện nhân này tinh như chó thế cơ chứ? Cây côn sắt đập vào tay hắn nên quỹ đạo đạn mới chệch hướng.
“ Giết nó cho tao.”
Một tên đàn em phân vân.
“ Nhưng lệnh của bên trên...”
Chưa kịp nói hết câu, cú đá trời giáng đập xuống ngực hắn.
“ Mày sủa lắm thế hả? Hay bị con ả này quyến rũ. Ở đây không tới lượt mày lên tiếng, tao là chủ.”
“ À khoan, đừng dễ dàng giết nó, bắt nó “chơi” thật đã cho tao.”
Nhược Băng nhân cơ hội chạy thật nhanh theo hướng bờ biển.
Thể lực của cô rất tốt, không vấn đề. Bả vai bị thương dù có ảnh hưởng đôi chút đến tốc độ nhưng đôi chân cô vẫn nhanh nhẹn.
Hôm nay là ngày chó gì thế không biết? Tất cả tại tên khốn kia, không dưng bỏ cô lại đây!!!!
Bà đây muốn gọi điện thoại cứu viện lắm!!!
Đệt, đi tắm biển mang theo điện thoại làm cái lông gì?
Phía sau một đám người chạy sau cô, chúng không hề gấp gáp- muốn chơi trò mèo vờn chuột với cô hả?
Trước mặt là những tảng đá ngầm. Không biết cô nên cảm thấy may mắn hay là xui xẻo đây?
Cũng không tồi, có thể ẩn nấp được.
Mặt trời chói chang, chạy chân trần trên cát đã rát lắm rồi!!!
Cmn, cư nhiên đá này còn khó xơi hơn, nóng chết bà đây rồi!
Nhược Băng cố nén nhịn đau nhức, cô để ý thấy ở vị trí khá khuất có một cái động nhỏ- vừa một người chui vào, không tồi nha!
Nhược Băng chui từ từ vào.
Hic, sao cô cảm giác mình giống cẩu? Sủa vài tiếng xem nào ha ha...
Vào trong mới biết cái hang này diện tích không hề “nhỏ” như lối vào của nó.
Cô chui đằng chân vào trước, còn đầu vào sau. Cầm theo tảng đá trung bình, đến khi cả cơ thể vào trong cái động này tảng đá đó cùng lấp lối ra.
Bà đây xem bọn mày tìm bằng cách nào? Chỉ sợ bọn này dai như đỉa thì sao...
Chợt có cảm giác buồn buồn từ bàn chân truyền đến. Ai đó đang cầm chân cô.
Một giọng nói truyền đến:
“ Áo dây của cô tuột rồi!”
______
Đố biết đây là ai:vvvv
#Uyenca
Không Phải Em Không LấyTác giả: Uyên Tố TốTại quán bar lớn trong thành phố. Những giọng cười d*m đ*ng, tiếng nhạc sập sình đen xen vào nhau. Trên sàn nhảy là những vũ công bốc lửa đang uốn éo thân mình. Tất cả những người đến đây đều nằm trong giới thượng lưu, thương nhân, cô chiêu cậu ấm đủ cả. Mọi người đều đến đây vì rượu và tình. Càng uống rượu lai càng say tình- mà càng say tình thì càng muốn uống rượu... Ở góc nhỏ, Dương Nhược Băng day trán, thật ồn ào! Phải gần chục năm rồi cô mới về nước- những kí ức đáng sợ năm đó lại tràn về. Nhược Băng muốn uống, muốn quên đi tất cả...Mà hình như cô đã say rồi thì phải? Muốn say quá nhưng sao rượu càng vào lại càng tỉnh thế này? Cmn, lúc này cư nhiên cô muốn ói... Choạng vạng bước đi, thật may mắn cuối cùng Nhược Băng cũng lết được xác đến WC. - Hic rượu thật nhạt a~ “.......” Hắn cần lời giải thích. Có người ngắm trộm hắn, rình rập hắn thì thôi đi!!!! Còn có người không biết liêm sỉ xem hắn đi..... - Thằng khốn nhà anh mù hả? Dám vào WC nữ. Hay anh b**n th** hả? - Cút ra cho tôi… Trước thời điểm súng lên đạn hai giây Nhược Băng đã cảm giác được nguy hiểm tới gần. Phản xạ tự vệ nhanh như chớp.Bàn tay mượn lực, chiếc côn xé gió bay về phía tên cầm đầu.“ Đoàng....”Tiếng súng oanh tạc nhức tai vang lên.Cảm giác đau đớn từ bả vai truyền xuống, k*ch th*ch xúc giác của cô.Cmn, vừa nãy quả thật nguy hiểm.Thằng cha này tính giết cô thật, súng ngẩm chuẩn tim không lệch một mili.Máu chậm rãi rỉ ra, màu đỏ hoa lệ thấm đẫm dây áo tắm.Thật là đủ k*ch th*ch đi!!!Tay không mặc bikini đánh giặc đã đành- đây còn bị trúng đạn nữa.Tên cầm đầu mặt trắng bệnh, bàn tay bầm tím không ngừng run rẩy. Hắn biết cánh tay này của hắn thực sự phế rồi!!!!Ai biết con ả tiện nhân này tinh như chó thế cơ chứ? Cây côn sắt đập vào tay hắn nên quỹ đạo đạn mới chệch hướng.“ Giết nó cho tao.”Một tên đàn em phân vân.“ Nhưng lệnh của bên trên...”Chưa kịp nói hết câu, cú đá trời giáng đập xuống ngực hắn.“ Mày sủa lắm thế hả? Hay bị con ả này quyến rũ. Ở đây không tới lượt mày lên tiếng, tao là chủ.”“ À khoan, đừng dễ dàng giết nó, bắt nó “chơi” thật đã cho tao.”Nhược Băng nhân cơ hội chạy thật nhanh theo hướng bờ biển.Thể lực của cô rất tốt, không vấn đề. Bả vai bị thương dù có ảnh hưởng đôi chút đến tốc độ nhưng đôi chân cô vẫn nhanh nhẹn.Hôm nay là ngày chó gì thế không biết? Tất cả tại tên khốn kia, không dưng bỏ cô lại đây!!!!Bà đây muốn gọi điện thoại cứu viện lắm!!!Đệt, đi tắm biển mang theo điện thoại làm cái lông gì?Phía sau một đám người chạy sau cô, chúng không hề gấp gáp- muốn chơi trò mèo vờn chuột với cô hả?Trước mặt là những tảng đá ngầm. Không biết cô nên cảm thấy may mắn hay là xui xẻo đây?Cũng không tồi, có thể ẩn nấp được.Mặt trời chói chang, chạy chân trần trên cát đã rát lắm rồi!!!Cmn, cư nhiên đá này còn khó xơi hơn, nóng chết bà đây rồi!Nhược Băng cố nén nhịn đau nhức, cô để ý thấy ở vị trí khá khuất có một cái động nhỏ- vừa một người chui vào, không tồi nha!Nhược Băng chui từ từ vào.Hic, sao cô cảm giác mình giống cẩu? Sủa vài tiếng xem nào ha ha...Vào trong mới biết cái hang này diện tích không hề “nhỏ” như lối vào của nó.Cô chui đằng chân vào trước, còn đầu vào sau. Cầm theo tảng đá trung bình, đến khi cả cơ thể vào trong cái động này tảng đá đó cùng lấp lối ra.Bà đây xem bọn mày tìm bằng cách nào? Chỉ sợ bọn này dai như đỉa thì sao...Chợt có cảm giác buồn buồn từ bàn chân truyền đến. Ai đó đang cầm chân cô.Một giọng nói truyền đến:“ Áo dây của cô tuột rồi!”______Đố biết đây là ai:vvvv#Uyenca