Tại quán bar lớn trong thành phố. Những giọng cười d*m đ*ng, tiếng nhạc sập sình đen xen vào nhau. Trên sàn nhảy là những vũ công bốc lửa đang uốn éo thân mình. Tất cả những người đến đây đều nằm trong giới thượng lưu, thương nhân, cô chiêu cậu ấm đủ cả. Mọi người đều đến đây vì rượu và tình. Càng uống rượu lai càng say tình- mà càng say tình thì càng muốn uống rượu... Ở góc nhỏ, Dương Nhược Băng day trán, thật ồn ào! Phải gần chục năm rồi cô mới về nước- những kí ức đáng sợ năm đó lại tràn về. Nhược Băng muốn uống, muốn quên đi tất cả...Mà hình như cô đã say rồi thì phải? Muốn say quá nhưng sao rượu càng vào lại càng tỉnh thế này? Cmn, lúc này cư nhiên cô muốn ói... Choạng vạng bước đi, thật may mắn cuối cùng Nhược Băng cũng lết được xác đến WC. - Hic rượu thật nhạt a~ “.......” Hắn cần lời giải thích. Có người ngắm trộm hắn, rình rập hắn thì thôi đi!!!! Còn có người không biết liêm sỉ xem hắn đi..... - Thằng khốn nhà anh mù hả? Dám vào WC nữ. Hay anh b**n th** hả? - Cút ra cho tôi…
Chương 85: Là tôi sai, tôi sẽ chịu trách nhiệm!
Không Phải Em Không LấyTác giả: Uyên Tố TốTại quán bar lớn trong thành phố. Những giọng cười d*m đ*ng, tiếng nhạc sập sình đen xen vào nhau. Trên sàn nhảy là những vũ công bốc lửa đang uốn éo thân mình. Tất cả những người đến đây đều nằm trong giới thượng lưu, thương nhân, cô chiêu cậu ấm đủ cả. Mọi người đều đến đây vì rượu và tình. Càng uống rượu lai càng say tình- mà càng say tình thì càng muốn uống rượu... Ở góc nhỏ, Dương Nhược Băng day trán, thật ồn ào! Phải gần chục năm rồi cô mới về nước- những kí ức đáng sợ năm đó lại tràn về. Nhược Băng muốn uống, muốn quên đi tất cả...Mà hình như cô đã say rồi thì phải? Muốn say quá nhưng sao rượu càng vào lại càng tỉnh thế này? Cmn, lúc này cư nhiên cô muốn ói... Choạng vạng bước đi, thật may mắn cuối cùng Nhược Băng cũng lết được xác đến WC. - Hic rượu thật nhạt a~ “.......” Hắn cần lời giải thích. Có người ngắm trộm hắn, rình rập hắn thì thôi đi!!!! Còn có người không biết liêm sỉ xem hắn đi..... - Thằng khốn nhà anh mù hả? Dám vào WC nữ. Hay anh b**n th** hả? - Cút ra cho tôi… “ Đứng yên.”Mạc Tu Nghiêu lành lạnh quát.Nhược Băng uỷ khuất đứng yên không dám nhúc nhích.“Đau thì nhắm mắt lại cho tôi.”Một chút gì đó ôn hoà xen lẫn khiến tim Nhược Băng khẽ đập chệch một nhịp. Người này cũng có mặt dịu dàng đó chứ...Cảm giác tê dại truyền dần theo từng ngón tay của người đàn ông.Dù cách một lớp mặt nạ Nhược Băng vẫn cảm giác được hơi nóng phả vào cổ cô.Mạc Tu Nghiêu v**t v* cái cổ cao trắng ngấn của cô, khẽ lau đi vết máu vừa nãy do anh gây ra. Anh cẩn thận, tỉ mỉ, ôn nhu như thể đây là vật quý báu nhất thế gian vậy.Nhược Băng cảm giác ở người đàn ông này có chút gì đó quyến rũ, lại có một chút ma mị làm người ta muốn đắm chìm trong đó dù biết vạn kiếp bất phục. Không hiểu sao cô cảm giác hơi thở kia thân thuộc đến thế, không thể nào là anh được, cô lại ảo giác rồi!Cô làm sao vậy chứ?Đứng trước một người xa lạ cô lại không nói thành lời. Nhưng, anh ta đúng là người xa lạ ư?Vì sao cảm giác quen thuộc này cứ lấn chiếm tâm trí cô?Vì sao cô lại có cảm giác khó hiểu này?Nhược Băng nhắm mắt lắc đầu, bên kia ân cần hỏi han:“ Sao thế? Ngại à?”Nhược Băng lạnh lùng nói:“ Đừng động vào người tôi!”Mạc Tu Nghiêu không những không bỏ ngón tay đang v**t v* chiếc cổ xinh xắn kia, trái lại thuận tay ôm cô vào lòng.Nhược Băng tính nhân cơ hội tấn công vào yếu điểm của anh ta. Ai ngờ còn chưa kịp ra tay thì người đàn ông này đã bẻ cổ tay cô về phía đằng sau.Nhược Băng trấn áp bản thân bình tĩnh, cười cười nói:“ Anh buông tôi ra nói chuyện tử tế được không?”Mạc Tu Nghiêu thản nhiên hỏi:“ Ý cô là nãy giờ chúng ta không nói chuyện tử tế mà làm gì sao?”Nhược Băng: “......”Kì quái là rõ ràng giọng nói của người đàn ông này rất xa lạ nhưng lại khiến cho cô an lòng. Cảm giác an ổn trong vòng tay của một người xa lạ càng khiến Nhược Băng bất ngờ.“ Anh...đừng....”Mạc Tu Nghiêu cáu gắt:“ Cô im miệng lại cho tôi.”Đờ cờ mờ!!! Nhược Băng chửi thầm trong lòng, cô theo nguyên tắc ngươi không phạm ta, ta không phạm ngươi, chúng ta nước sông không phạm nước giếng. Ai động vào bà đây trước còn bày đặt quát tháo, chờ cô lấy lại đồ xem!!!Cảnh vật xung quanh tối tăm, ánh sáng le lắt của dạ minh châu càng khiến vạn vật thêm mờ mờ ảo ảo.Hai bóng người một cao một thấp sánh đôi nhau. Đây đáng lẽ là bức hoạ đẹp, đáng tiếc hiện giờ đang trong lăng mộ...Này cũng hơi quỷ dị đi....Vài giọt máu tươi rỉ ra, Nhược Băng cắn khoé môi.“ Đau chết bà đây rồi!”Từ nhỏ đến lớn cô luôn sợ đau- dù chỉ là một vết thương nhỏ. Cô chăm chỉ học nghệ một phần vì không muốn mình bị người khác tổn hại, đáng tiếc...Mạc Tu Nghiêu ôn nhu nói, giọng anh lúc này bớt phần nào lạnh lùng, mang một chút trầm ấm.“ Đừng sợ, ngoan...”Cả thân thể Nhược Băng cứng lên với sự va chạm xa lạ từ người đàn ông. Không hiểu sao đứng trước mặt anh cô bỏ đi tầng phòng bị của mình, kêu đau....Một chút sau Mạc Tu Nghiêu nghiêm nghị nói:“ Là tôi sai, tôi sẽ chịu trách nhiệm.”Nhược Băng suýt nữa chết sặc nước miếng..._______^0^ Cảm giác sao sao mọi người:vvvCó thoả mãn mọi người chưa?30 sao ta ra chương tiếp nè:vMặn thế còn gì!!! Sẽ có điều bất ngờ ở chap sau.#Uyenca
“ Đứng yên.”
Mạc Tu Nghiêu lành lạnh quát.
Nhược Băng uỷ khuất đứng yên không dám nhúc nhích.
“Đau thì nhắm mắt lại cho tôi.”
Một chút gì đó ôn hoà xen lẫn khiến tim Nhược Băng khẽ đập chệch một nhịp. Người này cũng có mặt dịu dàng đó chứ...
Cảm giác tê dại truyền dần theo từng ngón tay của người đàn ông.
Dù cách một lớp mặt nạ Nhược Băng vẫn cảm giác được hơi nóng phả vào cổ cô.
Mạc Tu Nghiêu v**t v* cái cổ cao trắng ngấn của cô, khẽ lau đi vết máu vừa nãy do anh gây ra. Anh cẩn thận, tỉ mỉ, ôn nhu như thể đây là vật quý báu nhất thế gian vậy.
Nhược Băng cảm giác ở người đàn ông này có chút gì đó quyến rũ, lại có một chút ma mị làm người ta muốn đắm chìm trong đó dù biết vạn kiếp bất phục. Không hiểu sao cô cảm giác hơi thở kia thân thuộc đến thế, không thể nào là anh được, cô lại ảo giác rồi!
Cô làm sao vậy chứ?
Đứng trước một người xa lạ cô lại không nói thành lời. Nhưng, anh ta đúng là người xa lạ ư?
Vì sao cảm giác quen thuộc này cứ lấn chiếm tâm trí cô?
Vì sao cô lại có cảm giác khó hiểu này?
Nhược Băng nhắm mắt lắc đầu, bên kia ân cần hỏi han:
“ Sao thế? Ngại à?”
Nhược Băng lạnh lùng nói:
“ Đừng động vào người tôi!”
Mạc Tu Nghiêu không những không bỏ ngón tay đang v**t v* chiếc cổ xinh xắn kia, trái lại thuận tay ôm cô vào lòng.
Nhược Băng tính nhân cơ hội tấn công vào yếu điểm của anh ta. Ai ngờ còn chưa kịp ra tay thì người đàn ông này đã bẻ cổ tay cô về phía đằng sau.
Nhược Băng trấn áp bản thân bình tĩnh, cười cười nói:
“ Anh buông tôi ra nói chuyện tử tế được không?”
Mạc Tu Nghiêu thản nhiên hỏi:
“ Ý cô là nãy giờ chúng ta không nói chuyện tử tế mà làm gì sao?”
Nhược Băng: “......”
Kì quái là rõ ràng giọng nói của người đàn ông này rất xa lạ nhưng lại khiến cho cô an lòng. Cảm giác an ổn trong vòng tay của một người xa lạ càng khiến Nhược Băng bất ngờ.
“ Anh...đừng....”
Mạc Tu Nghiêu cáu gắt:
“ Cô im miệng lại cho tôi.”
Đờ cờ mờ!!! Nhược Băng chửi thầm trong lòng, cô theo nguyên tắc ngươi không phạm ta, ta không phạm ngươi, chúng ta nước sông không phạm nước giếng. Ai động vào bà đây trước còn bày đặt quát tháo, chờ cô lấy lại đồ xem!!!
Cảnh vật xung quanh tối tăm, ánh sáng le lắt của dạ minh châu càng khiến vạn vật thêm mờ mờ ảo ảo.
Hai bóng người một cao một thấp sánh đôi nhau. Đây đáng lẽ là bức hoạ đẹp, đáng tiếc hiện giờ đang trong lăng mộ...
Này cũng hơi quỷ dị đi....
Vài giọt máu tươi rỉ ra, Nhược Băng cắn khoé môi.
“ Đau chết bà đây rồi!”
Từ nhỏ đến lớn cô luôn sợ đau- dù chỉ là một vết thương nhỏ. Cô chăm chỉ học nghệ một phần vì không muốn mình bị người khác tổn hại, đáng tiếc...
Mạc Tu Nghiêu ôn nhu nói, giọng anh lúc này bớt phần nào lạnh lùng, mang một chút trầm ấm.
“ Đừng sợ, ngoan...”
Cả thân thể Nhược Băng cứng lên với sự va chạm xa lạ từ người đàn ông. Không hiểu sao đứng trước mặt anh cô bỏ đi tầng phòng bị của mình, kêu đau....
Một chút sau Mạc Tu Nghiêu nghiêm nghị nói:
“ Là tôi sai, tôi sẽ chịu trách nhiệm.”
Nhược Băng suýt nữa chết sặc nước miếng...
_______
^0^ Cảm giác sao sao mọi người:vvv
Có thoả mãn mọi người chưa?
30 sao ta ra chương tiếp nè:v
Mặn thế còn gì!!! Sẽ có điều bất ngờ ở chap sau.
#Uyenca
Không Phải Em Không LấyTác giả: Uyên Tố TốTại quán bar lớn trong thành phố. Những giọng cười d*m đ*ng, tiếng nhạc sập sình đen xen vào nhau. Trên sàn nhảy là những vũ công bốc lửa đang uốn éo thân mình. Tất cả những người đến đây đều nằm trong giới thượng lưu, thương nhân, cô chiêu cậu ấm đủ cả. Mọi người đều đến đây vì rượu và tình. Càng uống rượu lai càng say tình- mà càng say tình thì càng muốn uống rượu... Ở góc nhỏ, Dương Nhược Băng day trán, thật ồn ào! Phải gần chục năm rồi cô mới về nước- những kí ức đáng sợ năm đó lại tràn về. Nhược Băng muốn uống, muốn quên đi tất cả...Mà hình như cô đã say rồi thì phải? Muốn say quá nhưng sao rượu càng vào lại càng tỉnh thế này? Cmn, lúc này cư nhiên cô muốn ói... Choạng vạng bước đi, thật may mắn cuối cùng Nhược Băng cũng lết được xác đến WC. - Hic rượu thật nhạt a~ “.......” Hắn cần lời giải thích. Có người ngắm trộm hắn, rình rập hắn thì thôi đi!!!! Còn có người không biết liêm sỉ xem hắn đi..... - Thằng khốn nhà anh mù hả? Dám vào WC nữ. Hay anh b**n th** hả? - Cút ra cho tôi… “ Đứng yên.”Mạc Tu Nghiêu lành lạnh quát.Nhược Băng uỷ khuất đứng yên không dám nhúc nhích.“Đau thì nhắm mắt lại cho tôi.”Một chút gì đó ôn hoà xen lẫn khiến tim Nhược Băng khẽ đập chệch một nhịp. Người này cũng có mặt dịu dàng đó chứ...Cảm giác tê dại truyền dần theo từng ngón tay của người đàn ông.Dù cách một lớp mặt nạ Nhược Băng vẫn cảm giác được hơi nóng phả vào cổ cô.Mạc Tu Nghiêu v**t v* cái cổ cao trắng ngấn của cô, khẽ lau đi vết máu vừa nãy do anh gây ra. Anh cẩn thận, tỉ mỉ, ôn nhu như thể đây là vật quý báu nhất thế gian vậy.Nhược Băng cảm giác ở người đàn ông này có chút gì đó quyến rũ, lại có một chút ma mị làm người ta muốn đắm chìm trong đó dù biết vạn kiếp bất phục. Không hiểu sao cô cảm giác hơi thở kia thân thuộc đến thế, không thể nào là anh được, cô lại ảo giác rồi!Cô làm sao vậy chứ?Đứng trước một người xa lạ cô lại không nói thành lời. Nhưng, anh ta đúng là người xa lạ ư?Vì sao cảm giác quen thuộc này cứ lấn chiếm tâm trí cô?Vì sao cô lại có cảm giác khó hiểu này?Nhược Băng nhắm mắt lắc đầu, bên kia ân cần hỏi han:“ Sao thế? Ngại à?”Nhược Băng lạnh lùng nói:“ Đừng động vào người tôi!”Mạc Tu Nghiêu không những không bỏ ngón tay đang v**t v* chiếc cổ xinh xắn kia, trái lại thuận tay ôm cô vào lòng.Nhược Băng tính nhân cơ hội tấn công vào yếu điểm của anh ta. Ai ngờ còn chưa kịp ra tay thì người đàn ông này đã bẻ cổ tay cô về phía đằng sau.Nhược Băng trấn áp bản thân bình tĩnh, cười cười nói:“ Anh buông tôi ra nói chuyện tử tế được không?”Mạc Tu Nghiêu thản nhiên hỏi:“ Ý cô là nãy giờ chúng ta không nói chuyện tử tế mà làm gì sao?”Nhược Băng: “......”Kì quái là rõ ràng giọng nói của người đàn ông này rất xa lạ nhưng lại khiến cho cô an lòng. Cảm giác an ổn trong vòng tay của một người xa lạ càng khiến Nhược Băng bất ngờ.“ Anh...đừng....”Mạc Tu Nghiêu cáu gắt:“ Cô im miệng lại cho tôi.”Đờ cờ mờ!!! Nhược Băng chửi thầm trong lòng, cô theo nguyên tắc ngươi không phạm ta, ta không phạm ngươi, chúng ta nước sông không phạm nước giếng. Ai động vào bà đây trước còn bày đặt quát tháo, chờ cô lấy lại đồ xem!!!Cảnh vật xung quanh tối tăm, ánh sáng le lắt của dạ minh châu càng khiến vạn vật thêm mờ mờ ảo ảo.Hai bóng người một cao một thấp sánh đôi nhau. Đây đáng lẽ là bức hoạ đẹp, đáng tiếc hiện giờ đang trong lăng mộ...Này cũng hơi quỷ dị đi....Vài giọt máu tươi rỉ ra, Nhược Băng cắn khoé môi.“ Đau chết bà đây rồi!”Từ nhỏ đến lớn cô luôn sợ đau- dù chỉ là một vết thương nhỏ. Cô chăm chỉ học nghệ một phần vì không muốn mình bị người khác tổn hại, đáng tiếc...Mạc Tu Nghiêu ôn nhu nói, giọng anh lúc này bớt phần nào lạnh lùng, mang một chút trầm ấm.“ Đừng sợ, ngoan...”Cả thân thể Nhược Băng cứng lên với sự va chạm xa lạ từ người đàn ông. Không hiểu sao đứng trước mặt anh cô bỏ đi tầng phòng bị của mình, kêu đau....Một chút sau Mạc Tu Nghiêu nghiêm nghị nói:“ Là tôi sai, tôi sẽ chịu trách nhiệm.”Nhược Băng suýt nữa chết sặc nước miếng..._______^0^ Cảm giác sao sao mọi người:vvvCó thoả mãn mọi người chưa?30 sao ta ra chương tiếp nè:vMặn thế còn gì!!! Sẽ có điều bất ngờ ở chap sau.#Uyenca