Mẹ kiếp! Ngô Khanh kiệt sức hạ lưng xuống ghế sofa, mặt mày cau có đưa tay quệt vết máu trên khóe miệng còn đang nồng nặc mùi tanh xông lên mũi. Toàn thân đau nhức nhưng vẫn còn gắng sức buông vài ba câu chửi thề để thuyên giảm cảm xúc khó chịu trong người. Mạc Hân từ trong phòng ngủ bước ra xám mặt nhìn vết thương đang ứa máu trước ngực Ngô Khanh. Nếu không phải trên ngực áo có một vết rách dài và vết thương vì thế lộ ra thì sẽ khó ai biết sau lớp áo sơ mi đen là một vết rạch dài và khá sâu hằn trên da thịt, nhìn qua cũng đủ thấy sự đau đớn nhức nhối. Trông Ngô Khanh có vẻ khả quan hơn tình trạng hiện giờ của anh. -Cậu ngồi yên để tớ đi tìm băng thương... Mạc Hân không tránh khỏi bối rối mà một thư kí kiêm trợ lí tài năng như cô không mấy khi mắc phải. Ngô Khanh nằm yên trên ghế, miệng thở hồng hộc đầy nhọc nhằn, vết thương do dao chém âm ỉ ăn sâu vào gan ruột, sự nhưng nhức bởi những vết thương bị đánh đang dần dần thâm tím càng hành hạ anh hơn. Là người biết kiềm chế nỗi đau cả về…
Chương 18-2: Phụ chap 1. Tư thù nhỏ nhặt
Chạm Mặt Sở KhanhTác giả: Ngô Hoàng DươngTruyện Ngôn Tình, Truyện NgượcMẹ kiếp! Ngô Khanh kiệt sức hạ lưng xuống ghế sofa, mặt mày cau có đưa tay quệt vết máu trên khóe miệng còn đang nồng nặc mùi tanh xông lên mũi. Toàn thân đau nhức nhưng vẫn còn gắng sức buông vài ba câu chửi thề để thuyên giảm cảm xúc khó chịu trong người. Mạc Hân từ trong phòng ngủ bước ra xám mặt nhìn vết thương đang ứa máu trước ngực Ngô Khanh. Nếu không phải trên ngực áo có một vết rách dài và vết thương vì thế lộ ra thì sẽ khó ai biết sau lớp áo sơ mi đen là một vết rạch dài và khá sâu hằn trên da thịt, nhìn qua cũng đủ thấy sự đau đớn nhức nhối. Trông Ngô Khanh có vẻ khả quan hơn tình trạng hiện giờ của anh. -Cậu ngồi yên để tớ đi tìm băng thương... Mạc Hân không tránh khỏi bối rối mà một thư kí kiêm trợ lí tài năng như cô không mấy khi mắc phải. Ngô Khanh nằm yên trên ghế, miệng thở hồng hộc đầy nhọc nhằn, vết thương do dao chém âm ỉ ăn sâu vào gan ruột, sự nhưng nhức bởi những vết thương bị đánh đang dần dần thâm tím càng hành hạ anh hơn. Là người biết kiềm chế nỗi đau cả về… Vừa nhìn thấy gã họ Mạc, họ Trần đã cau có khó chịu, chỉ tay thẳng mặt.-Tên khốn cậu được lắm, dám chơi xỏ tôi.Mạc Hạ không nhớ nổi mình đã làm gì có lỗi với đối phương cả, điệu bộ oan ức. À, thanh niên này hay gặp oan quá ha?-Tôi với cậu thì thân thiết nỗi gì mà chơi với chả xỏ, nói năng nhảm shit không!-Cậu dám nói không đem chuyện của tôi báo cáo cho thằng nhóc bartender? Cậu là trợ lí của cậu ta hả?-À à. – Cứ nhắc đến việc hai kẻ đó tự nhiên lại có quan hệ với nhau là Mạc Hạ lại không nhịn được cười. – Đừng nói là tối qua nghe tôi kêu cậu không được ổn thì tới thăm thật chứ? – Nhìn điệu bộ cau có của Trần Hạ, anh càng thấy mắc cười hơn. –Cậu ta thật nhiệt tình, cậu cũng thật quá có phúc đi haha.-Còn dám cười nữa? =”=-Không lẽ khóc?:v-Cậu có biết hôm qua vì cậu mà tôi khổ sở như thế nào không hả? >_.”
Vừa nhìn thấy gã họ Mạc, họ Trần đã cau có khó chịu, chỉ tay thẳng mặt.
-Tên khốn cậu được lắm, dám chơi xỏ tôi.
Mạc Hạ không nhớ nổi mình đã làm gì có lỗi với đối phương cả, điệu bộ oan ức. À, thanh niên này hay gặp oan quá ha?
-Tôi với cậu thì thân thiết nỗi gì mà chơi với chả xỏ, nói năng nhảm shit không!
-Cậu dám nói không đem chuyện của tôi báo cáo cho thằng nhóc bartender? Cậu là trợ lí của cậu ta hả?
-À à. – Cứ nhắc đến việc hai kẻ đó tự nhiên lại có quan hệ với nhau là Mạc Hạ lại không nhịn được cười. – Đừng nói là tối qua nghe tôi kêu cậu không được ổn thì tới thăm thật chứ? – Nhìn điệu bộ cau có của Trần Hạ, anh càng thấy mắc cười hơn. –Cậu ta thật nhiệt tình, cậu cũng thật quá có phúc đi haha.
-Còn dám cười nữa? =”=
-Không lẽ khóc?:v
-Cậu có biết hôm qua vì cậu mà tôi khổ sở như thế nào không hả? >_.”
Chạm Mặt Sở KhanhTác giả: Ngô Hoàng DươngTruyện Ngôn Tình, Truyện NgượcMẹ kiếp! Ngô Khanh kiệt sức hạ lưng xuống ghế sofa, mặt mày cau có đưa tay quệt vết máu trên khóe miệng còn đang nồng nặc mùi tanh xông lên mũi. Toàn thân đau nhức nhưng vẫn còn gắng sức buông vài ba câu chửi thề để thuyên giảm cảm xúc khó chịu trong người. Mạc Hân từ trong phòng ngủ bước ra xám mặt nhìn vết thương đang ứa máu trước ngực Ngô Khanh. Nếu không phải trên ngực áo có một vết rách dài và vết thương vì thế lộ ra thì sẽ khó ai biết sau lớp áo sơ mi đen là một vết rạch dài và khá sâu hằn trên da thịt, nhìn qua cũng đủ thấy sự đau đớn nhức nhối. Trông Ngô Khanh có vẻ khả quan hơn tình trạng hiện giờ của anh. -Cậu ngồi yên để tớ đi tìm băng thương... Mạc Hân không tránh khỏi bối rối mà một thư kí kiêm trợ lí tài năng như cô không mấy khi mắc phải. Ngô Khanh nằm yên trên ghế, miệng thở hồng hộc đầy nhọc nhằn, vết thương do dao chém âm ỉ ăn sâu vào gan ruột, sự nhưng nhức bởi những vết thương bị đánh đang dần dần thâm tím càng hành hạ anh hơn. Là người biết kiềm chế nỗi đau cả về… Vừa nhìn thấy gã họ Mạc, họ Trần đã cau có khó chịu, chỉ tay thẳng mặt.-Tên khốn cậu được lắm, dám chơi xỏ tôi.Mạc Hạ không nhớ nổi mình đã làm gì có lỗi với đối phương cả, điệu bộ oan ức. À, thanh niên này hay gặp oan quá ha?-Tôi với cậu thì thân thiết nỗi gì mà chơi với chả xỏ, nói năng nhảm shit không!-Cậu dám nói không đem chuyện của tôi báo cáo cho thằng nhóc bartender? Cậu là trợ lí của cậu ta hả?-À à. – Cứ nhắc đến việc hai kẻ đó tự nhiên lại có quan hệ với nhau là Mạc Hạ lại không nhịn được cười. – Đừng nói là tối qua nghe tôi kêu cậu không được ổn thì tới thăm thật chứ? – Nhìn điệu bộ cau có của Trần Hạ, anh càng thấy mắc cười hơn. –Cậu ta thật nhiệt tình, cậu cũng thật quá có phúc đi haha.-Còn dám cười nữa? =”=-Không lẽ khóc?:v-Cậu có biết hôm qua vì cậu mà tôi khổ sở như thế nào không hả? >_.”