Mẹ kiếp! Ngô Khanh kiệt sức hạ lưng xuống ghế sofa, mặt mày cau có đưa tay quệt vết máu trên khóe miệng còn đang nồng nặc mùi tanh xông lên mũi. Toàn thân đau nhức nhưng vẫn còn gắng sức buông vài ba câu chửi thề để thuyên giảm cảm xúc khó chịu trong người. Mạc Hân từ trong phòng ngủ bước ra xám mặt nhìn vết thương đang ứa máu trước ngực Ngô Khanh. Nếu không phải trên ngực áo có một vết rách dài và vết thương vì thế lộ ra thì sẽ khó ai biết sau lớp áo sơ mi đen là một vết rạch dài và khá sâu hằn trên da thịt, nhìn qua cũng đủ thấy sự đau đớn nhức nhối. Trông Ngô Khanh có vẻ khả quan hơn tình trạng hiện giờ của anh. -Cậu ngồi yên để tớ đi tìm băng thương... Mạc Hân không tránh khỏi bối rối mà một thư kí kiêm trợ lí tài năng như cô không mấy khi mắc phải. Ngô Khanh nằm yên trên ghế, miệng thở hồng hộc đầy nhọc nhằn, vết thương do dao chém âm ỉ ăn sâu vào gan ruột, sự nhưng nhức bởi những vết thương bị đánh đang dần dần thâm tím càng hành hạ anh hơn. Là người biết kiềm chế nỗi đau cả về…

Chương 25: “Ngô Sở”

Chạm Mặt Sở KhanhTác giả: Ngô Hoàng DươngTruyện Ngôn Tình, Truyện NgượcMẹ kiếp! Ngô Khanh kiệt sức hạ lưng xuống ghế sofa, mặt mày cau có đưa tay quệt vết máu trên khóe miệng còn đang nồng nặc mùi tanh xông lên mũi. Toàn thân đau nhức nhưng vẫn còn gắng sức buông vài ba câu chửi thề để thuyên giảm cảm xúc khó chịu trong người. Mạc Hân từ trong phòng ngủ bước ra xám mặt nhìn vết thương đang ứa máu trước ngực Ngô Khanh. Nếu không phải trên ngực áo có một vết rách dài và vết thương vì thế lộ ra thì sẽ khó ai biết sau lớp áo sơ mi đen là một vết rạch dài và khá sâu hằn trên da thịt, nhìn qua cũng đủ thấy sự đau đớn nhức nhối. Trông Ngô Khanh có vẻ khả quan hơn tình trạng hiện giờ của anh. -Cậu ngồi yên để tớ đi tìm băng thương... Mạc Hân không tránh khỏi bối rối mà một thư kí kiêm trợ lí tài năng như cô không mấy khi mắc phải. Ngô Khanh nằm yên trên ghế, miệng thở hồng hộc đầy nhọc nhằn, vết thương do dao chém âm ỉ ăn sâu vào gan ruột, sự nhưng nhức bởi những vết thương bị đánh đang dần dần thâm tím càng hành hạ anh hơn. Là người biết kiềm chế nỗi đau cả về… Nhìn vào cái lịch trình dòng chữ “Công tác một tuần bên Mỹ” sao mà Dương Mẫn thấy ấm lòng đến thế. Sếp đi công tác dĩ nhiên trợ lí phải đi theo, nhưng đang bụng mang dạ chửa thật lòng có muốn đi cũng không được mà haha. Nghiễm nhiên được cả tuần tự do thoải mái, không phải chịu đựng càng chẳng phải đúc mấy cái vẻ giả tạo lên mặt. Chỉ cần nghĩ tới thôi là đã cảm giác được thiên đường rồi. Ngô Khanh không thích vẻ thích thú kia của Dương Mẫn, không thích một chút nào, nhưng vô hình chẳng cách gì đè ép được, không thể vì cảm xúc cá nhân mà làm hỏng sự nghiệp. Sự nghiệp thì vẫn là sự nghiệp thôi, mình phải có trách nhiệm với nó tới cùng bởi thực tế là cả đời phải phụ thuộc vào nó mới sống được. À, vậy là cả truyện giờ mới tìm nổi một điểm tốt của thằng nam chính nè. =))))Dọn đồ cho tên cầm thú xong xuôi, Dương Mẫn đang mang thai mà vẫn phải xách tất cả xuống lầu, tự hỏi công việc hiện tại là của trợ lí hay của vợ chứ. Là của chức vụ nào thì cũng đều có thể đem ra kiện “bóc lột lao động”, “bạo hành gia đình”. Ngô Khanh hắn quả này chết chắc.Nhìn cái mặt ám muội đầy mồ hôi hột của Dương Mẫn, Ngô Khanh chau mày tới đỡ lấy cái va li nặng trịch, lại tự hỏi cô ta nhét mấy kí lô m* t** vào đây vậy nè. Nhìn qua nhìn lại, mỗi người một ý khiến khung cảnh bỗng chốc trở nên thật ngớ ngẩn. Ngô Khanh chủ động chấm dứt trước.-Một tuần tôi không ở đây đừng có tự ngược đãi bản thân.-… – Cha mạ ôi, anh ta đang lo cho mình sao? Thánh thần…-Đợi tôi về sẽ ngược đãi cô sau. – Cô ta đang ảo tưởng cái gì mà vẻ mặt ngu ngốc thế kia haha.-Chắc taxi sắp tới rồi, ra ngoài cho kịp lúc thôi. – Vì quá quê, Dương Mẫn đành phải mặt dày đánh trống lảng.Vừa được vài bước qua mặt Ngô Khanh đã bị anh kéo giật lại, có chút hốt hoảng, Dương Mẫn hơi gắt.-Đứa nhỏ sẽ giật mình đấy! >..

Nhìn vào cái lịch trình dòng chữ “Công tác một tuần bên Mỹ” sao mà Dương Mẫn thấy ấm lòng đến thế. Sếp đi công tác dĩ nhiên trợ lí phải đi theo, nhưng đang bụng mang dạ chửa thật lòng có muốn đi cũng không được mà haha. Nghiễm nhiên được cả tuần tự do thoải mái, không phải chịu đựng càng chẳng phải đúc mấy cái vẻ giả tạo lên mặt. Chỉ cần nghĩ tới thôi là đã cảm giác được thiên đường rồi. 

Ngô Khanh không thích vẻ thích thú kia của Dương Mẫn, không thích một chút nào, nhưng vô hình chẳng cách gì đè ép được, không thể vì cảm xúc cá nhân mà làm hỏng sự nghiệp. Sự nghiệp thì vẫn là sự nghiệp thôi, mình phải có trách nhiệm với nó tới cùng bởi thực tế là cả đời phải phụ thuộc vào nó mới sống được. À, vậy là cả truyện giờ mới tìm nổi một điểm tốt của thằng nam chính nè. =))))

Dọn đồ cho tên cầm thú xong xuôi, Dương Mẫn đang mang thai mà vẫn phải xách tất cả xuống lầu, tự hỏi công việc hiện tại là của trợ lí hay của vợ chứ. Là của chức vụ nào thì cũng đều có thể đem ra kiện “bóc lột lao động”, “bạo hành gia đình”. Ngô Khanh hắn quả này chết chắc.

Nhìn cái mặt ám muội đầy mồ hôi hột của Dương Mẫn, Ngô Khanh chau mày tới đỡ lấy cái va li nặng trịch, lại tự hỏi cô ta nhét mấy kí lô m* t** vào đây vậy nè. Nhìn qua nhìn lại, mỗi người một ý khiến khung cảnh bỗng chốc trở nên thật ngớ ngẩn. Ngô Khanh chủ động chấm dứt trước.

-Một tuần tôi không ở đây đừng có tự ngược đãi bản thân.

-… – Cha mạ ôi, anh ta đang lo cho mình sao? Thánh thần…

-Đợi tôi về sẽ ngược đãi cô sau. – Cô ta đang ảo tưởng cái gì mà vẻ mặt ngu ngốc thế kia haha.

-Chắc taxi sắp tới rồi, ra ngoài cho kịp lúc thôi. – Vì quá quê, Dương Mẫn đành phải mặt dày đánh trống lảng.

Vừa được vài bước qua mặt Ngô Khanh đã bị anh kéo giật lại, có chút hốt hoảng, Dương Mẫn hơi gắt.

-Đứa nhỏ sẽ giật mình đấy! >..

Chạm Mặt Sở KhanhTác giả: Ngô Hoàng DươngTruyện Ngôn Tình, Truyện NgượcMẹ kiếp! Ngô Khanh kiệt sức hạ lưng xuống ghế sofa, mặt mày cau có đưa tay quệt vết máu trên khóe miệng còn đang nồng nặc mùi tanh xông lên mũi. Toàn thân đau nhức nhưng vẫn còn gắng sức buông vài ba câu chửi thề để thuyên giảm cảm xúc khó chịu trong người. Mạc Hân từ trong phòng ngủ bước ra xám mặt nhìn vết thương đang ứa máu trước ngực Ngô Khanh. Nếu không phải trên ngực áo có một vết rách dài và vết thương vì thế lộ ra thì sẽ khó ai biết sau lớp áo sơ mi đen là một vết rạch dài và khá sâu hằn trên da thịt, nhìn qua cũng đủ thấy sự đau đớn nhức nhối. Trông Ngô Khanh có vẻ khả quan hơn tình trạng hiện giờ của anh. -Cậu ngồi yên để tớ đi tìm băng thương... Mạc Hân không tránh khỏi bối rối mà một thư kí kiêm trợ lí tài năng như cô không mấy khi mắc phải. Ngô Khanh nằm yên trên ghế, miệng thở hồng hộc đầy nhọc nhằn, vết thương do dao chém âm ỉ ăn sâu vào gan ruột, sự nhưng nhức bởi những vết thương bị đánh đang dần dần thâm tím càng hành hạ anh hơn. Là người biết kiềm chế nỗi đau cả về… Nhìn vào cái lịch trình dòng chữ “Công tác một tuần bên Mỹ” sao mà Dương Mẫn thấy ấm lòng đến thế. Sếp đi công tác dĩ nhiên trợ lí phải đi theo, nhưng đang bụng mang dạ chửa thật lòng có muốn đi cũng không được mà haha. Nghiễm nhiên được cả tuần tự do thoải mái, không phải chịu đựng càng chẳng phải đúc mấy cái vẻ giả tạo lên mặt. Chỉ cần nghĩ tới thôi là đã cảm giác được thiên đường rồi. Ngô Khanh không thích vẻ thích thú kia của Dương Mẫn, không thích một chút nào, nhưng vô hình chẳng cách gì đè ép được, không thể vì cảm xúc cá nhân mà làm hỏng sự nghiệp. Sự nghiệp thì vẫn là sự nghiệp thôi, mình phải có trách nhiệm với nó tới cùng bởi thực tế là cả đời phải phụ thuộc vào nó mới sống được. À, vậy là cả truyện giờ mới tìm nổi một điểm tốt của thằng nam chính nè. =))))Dọn đồ cho tên cầm thú xong xuôi, Dương Mẫn đang mang thai mà vẫn phải xách tất cả xuống lầu, tự hỏi công việc hiện tại là của trợ lí hay của vợ chứ. Là của chức vụ nào thì cũng đều có thể đem ra kiện “bóc lột lao động”, “bạo hành gia đình”. Ngô Khanh hắn quả này chết chắc.Nhìn cái mặt ám muội đầy mồ hôi hột của Dương Mẫn, Ngô Khanh chau mày tới đỡ lấy cái va li nặng trịch, lại tự hỏi cô ta nhét mấy kí lô m* t** vào đây vậy nè. Nhìn qua nhìn lại, mỗi người một ý khiến khung cảnh bỗng chốc trở nên thật ngớ ngẩn. Ngô Khanh chủ động chấm dứt trước.-Một tuần tôi không ở đây đừng có tự ngược đãi bản thân.-… – Cha mạ ôi, anh ta đang lo cho mình sao? Thánh thần…-Đợi tôi về sẽ ngược đãi cô sau. – Cô ta đang ảo tưởng cái gì mà vẻ mặt ngu ngốc thế kia haha.-Chắc taxi sắp tới rồi, ra ngoài cho kịp lúc thôi. – Vì quá quê, Dương Mẫn đành phải mặt dày đánh trống lảng.Vừa được vài bước qua mặt Ngô Khanh đã bị anh kéo giật lại, có chút hốt hoảng, Dương Mẫn hơi gắt.-Đứa nhỏ sẽ giật mình đấy! >..

Chương 25: “Ngô Sở”