BÀI HÁT ĐẦU TIÊN "Chị, chị quá gian xảo rồi đó!" "..." "Chị của em gian xảo chỗ nào thế?" Một giọng nữ mềm mại nhưng không mất đi sự trong trẻo, âm thầm lộ ra một chút vui vẻ. Từ Thanh Viễn chính là vừa lúc đi ngang qua ngay khi cô nói chuyện nên đúng thời điểm nghe được câu này. Giọng nữ rất êm tai, tựa như ngọc quyết trong suối chạm vào nhau phát ra âm thanh vụn vặt, chứa đựng sự mềm mại của miền Giang Tô. Ngón tay mảnh khảnh của cô như vô ý mà nhẹ nhàng lướt trên bàn phím máy tính bóng loáng bên cạnh, mọi sự chú ý đều tập trung trên điện thoại, cũng không chú ý tới sau lưng có người vừa đi qua. Từ Thanh Viễn cầm một lon nước soda ngồi đằng sau cô ở quầy bar. Vừa rồi lúc đi ngang qua, có thể dễ dàng nhìn được giao diện máy tính của cô, là ba cửa sổ của trò Kiếm Võng Tam, Ồ... Rất quen thuộc. "Mộ Ly Khanh" Trong lòng Từ Thanh Viễn âm thầm nhớ ID của cô, lại vuốt vuốt ly soda trong tay tựa như đang quay một vòng. Từng bọt bóng khí trong soda từng chút thuận theo đó mà bay lên, lúc sau…
Chương 22: Thực hành
Chỉ Hát Cho Em NgheTác giả: Khang Bạch YTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngBÀI HÁT ĐẦU TIÊN "Chị, chị quá gian xảo rồi đó!" "..." "Chị của em gian xảo chỗ nào thế?" Một giọng nữ mềm mại nhưng không mất đi sự trong trẻo, âm thầm lộ ra một chút vui vẻ. Từ Thanh Viễn chính là vừa lúc đi ngang qua ngay khi cô nói chuyện nên đúng thời điểm nghe được câu này. Giọng nữ rất êm tai, tựa như ngọc quyết trong suối chạm vào nhau phát ra âm thanh vụn vặt, chứa đựng sự mềm mại của miền Giang Tô. Ngón tay mảnh khảnh của cô như vô ý mà nhẹ nhàng lướt trên bàn phím máy tính bóng loáng bên cạnh, mọi sự chú ý đều tập trung trên điện thoại, cũng không chú ý tới sau lưng có người vừa đi qua. Từ Thanh Viễn cầm một lon nước soda ngồi đằng sau cô ở quầy bar. Vừa rồi lúc đi ngang qua, có thể dễ dàng nhìn được giao diện máy tính của cô, là ba cửa sổ của trò Kiếm Võng Tam, Ồ... Rất quen thuộc. "Mộ Ly Khanh" Trong lòng Từ Thanh Viễn âm thầm nhớ ID của cô, lại vuốt vuốt ly soda trong tay tựa như đang quay một vòng. Từng bọt bóng khí trong soda từng chút thuận theo đó mà bay lên, lúc sau… BÀI HÁT THỨ HAI MƯƠI HAI"Đợi một chút!" Tay Hướng Tình Tình càng dùng sức níu lấy cổ áo sơ mi của Từ Thanh Viễn."Ừ?" Mặt như ngọc cách Hướng Tình Tình chỉ có mấy cm, thở ra hơi thở nóng rực phun trên mặt Hướng Tình Tình."Chỉ thực hành một lần có được hay không..."Giọng hoàn toàn mềm nhũn, giống như ngậm một viên đường. Nghe không rõ ràng nhưng lại làm cho lòng người rung động.Từ Thanh Viễn khẽ ngẩng đầu, cổ họng khô nóng, nóI "Em làm sao lại không nghe lời như vậy.""Đừng động." Thanh âm khàn khàn lộ ra.Hướng Tình Tình ngước mắt, nhìn Từ Thanh Viễn bởi vì nhiễm □□ mà thêm ba phần mị hoặc, không tự chủ được mà thực hành.Đến gần anh, nhìn đôi mắt anh không còn trong trẻo như ngày thường vì bị phủ □□.Hướng Tình Tình thần xui quỷ khiến đem môi mình áp lên môi anh.Hôn một cái lên mắt trái của anh, cách mặt anh một chút.Lại bắt đầu đi qua, đổi sang mắt phải, hôn một cái.Hướng xuống dưới, môi cọ lên da mặt nhẵn nhụi của Từ Thanh Viễn, từ từ chuyển qua đôi môi cô đã nghĩ đến rất lâu.Đôi môi kia lúc bình thường phát ra thanh âm động lòng người đã bị cô đoạt lấy, là cô.Kề sát, ở bên ngoài tỉ mì mô tả hình dáng môi anh.Từ Thanh Viễn dẫn dắt tiết tấu, để Hướng Tình Tình càng hôn càng dùng sức. Nhìn như là Hướng Tình Tình chủ động, nhưng lại là lão tài xế(ý muốn nói người làm chủ)Từ Thanh Viễn nằm giữ tiết tấu đó.Hướng Tình Tình từ từ buông cổ áo sơ mi đã bị cô nắm không thành hình ra, đổi thành chống lên bả vai của Từ Thanh Viễn.Động tác chậm rãi hướng xuống, sức lực cũng nhẹ đi. Hướng Tình Tình có chút mê mang, phía dưới nên làm gì nhỉ... Theo bản năng đưa lưỡi l**m l**m, cảm giác rất tốt. Tiếp tục, l**m l**m nhân tiện l**m vào phía trong.Cô thật sự không biết gì, không biết hành động của bản thân rốt cuộc có bao nhiêu nguy hiểm.Từ Thanh Viễn có chút bất đắc dĩ, vốn anh có suy nghĩ đi dụ dỗ một chút, kết quả bây giờ người không dừng được lại là anh,Hướng Tình Tình thật sự thực hành rất chăm chỉ, tất cả trong đầu đều là cảnh tượng Từ Thanh Viễn vừa rồi một bên hôn cô một bên dạy cô. Từ Thanh Viễn hôn một hồi rồi dừng lại, chống lên chóp mũi của cô, dùng giọng nói khiến cô say mê nói đứt quãng nói cho cô như vậy như vậy như vậy.Thật sự chăm chỉ đến mức tay của Từ Thanh Viễn trượt vào trong áo cô lúc nào cũng không biết.Động tác của Hướng Tình Tình ngừng lại, mờ mịt cảm nhận được địa phương phía trên eo có chút cảm giác.Cảm giác có hơi đau, nhưng bủn rủn, c*ng tr**ng lại nhiều hơn.Hướng Tình Tình cắn môi, đầu nhỏ chôn trên bả vai của Từ Thanh Viễn, cong eo cảm nhận cảm giác khác thường không nói nên lời."Được.. Sao?"Không có ai trả lời cô.Thần xui quỷ khiến, Hướng Tình Tình lại l**m l**m cổ Từ Thanh Viễn.l**m một chút, hai cái, ba cái...Tay Từ Thanh Viễn đang đặt trên ngực cô bỗng dừng lại.Ngay sau đó, một giấy kế tiếp."Đau!" Hướng Tình Tình kêu lên.Con thỏ nhỏ bị bóp mạnh, rồi từ từ được thả ra. Sau đó năm ngón tay của Từ Thanh Viễn lại từ từ đi thu thập một lần nữa.*Tác giả có lời muốn nói:Đại thần lưu manh _(:з」∠)_ chương ngắn tiết tấu như bay...
BÀI HÁT THỨ HAI MƯƠI HAI
"Đợi một chút!" Tay Hướng Tình Tình càng dùng sức níu lấy cổ áo sơ mi của Từ Thanh Viễn.
"Ừ?" Mặt như ngọc cách Hướng Tình Tình chỉ có mấy cm, thở ra hơi thở nóng rực phun trên mặt Hướng Tình Tình.
"Chỉ thực hành một lần có được hay không..."
Giọng hoàn toàn mềm nhũn, giống như ngậm một viên đường. Nghe không rõ ràng nhưng lại làm cho lòng người rung động.
Từ Thanh Viễn khẽ ngẩng đầu, cổ họng khô nóng, nóI "Em làm sao lại không nghe lời như vậy."
"Đừng động." Thanh âm khàn khàn lộ ra.
Hướng Tình Tình ngước mắt, nhìn Từ Thanh Viễn bởi vì nhiễm □□ mà thêm ba phần mị hoặc, không tự chủ được mà thực hành.
Đến gần anh, nhìn đôi mắt anh không còn trong trẻo như ngày thường vì bị phủ □□.
Hướng Tình Tình thần xui quỷ khiến đem môi mình áp lên môi anh.
Hôn một cái lên mắt trái của anh, cách mặt anh một chút.
Lại bắt đầu đi qua, đổi sang mắt phải, hôn một cái.
Hướng xuống dưới, môi cọ lên da mặt nhẵn nhụi của Từ Thanh Viễn, từ từ chuyển qua đôi môi cô đã nghĩ đến rất lâu.
Đôi môi kia lúc bình thường phát ra thanh âm động lòng người đã bị cô đoạt lấy, là cô.
Kề sát, ở bên ngoài tỉ mì mô tả hình dáng môi anh.
Từ Thanh Viễn dẫn dắt tiết tấu, để Hướng Tình Tình càng hôn càng dùng sức. Nhìn như là Hướng Tình Tình chủ động, nhưng lại là lão tài xế
(ý muốn nói người làm chủ)
Từ Thanh Viễn nằm giữ tiết tấu đó.
Hướng Tình Tình từ từ buông cổ áo sơ mi đã bị cô nắm không thành hình ra, đổi thành chống lên bả vai của Từ Thanh Viễn.
Động tác chậm rãi hướng xuống, sức lực cũng nhẹ đi. Hướng Tình Tình có chút mê mang, phía dưới nên làm gì nhỉ... Theo bản năng đưa lưỡi l**m l**m, cảm giác rất tốt. Tiếp tục, l**m l**m nhân tiện l**m vào phía trong.
Cô thật sự không biết gì, không biết hành động của bản thân rốt cuộc có bao nhiêu nguy hiểm.
Từ Thanh Viễn có chút bất đắc dĩ, vốn anh có suy nghĩ đi dụ dỗ một chút, kết quả bây giờ người không dừng được lại là anh,
Hướng Tình Tình thật sự thực hành rất chăm chỉ, tất cả trong đầu đều là cảnh tượng Từ Thanh Viễn vừa rồi một bên hôn cô một bên dạy cô. Từ Thanh Viễn hôn một hồi rồi dừng lại, chống lên chóp mũi của cô, dùng giọng nói khiến cô say mê nói đứt quãng nói cho cô như vậy như vậy như vậy.
Thật sự chăm chỉ đến mức tay của Từ Thanh Viễn trượt vào trong áo cô lúc nào cũng không biết.
Động tác của Hướng Tình Tình ngừng lại, mờ mịt cảm nhận được địa phương phía trên eo có chút cảm giác.
Cảm giác có hơi đau, nhưng bủn rủn, c*ng tr**ng lại nhiều hơn.
Hướng Tình Tình cắn môi, đầu nhỏ chôn trên bả vai của Từ Thanh Viễn, cong eo cảm nhận cảm giác khác thường không nói nên lời.
"Được.. Sao?"
Không có ai trả lời cô.
Thần xui quỷ khiến, Hướng Tình Tình lại l**m l**m cổ Từ Thanh Viễn.
l**m một chút, hai cái, ba cái...
Tay Từ Thanh Viễn đang đặt trên ngực cô bỗng dừng lại.
Ngay sau đó, một giấy kế tiếp.
"Đau!" Hướng Tình Tình kêu lên.
Con thỏ nhỏ bị bóp mạnh, rồi từ từ được thả ra. Sau đó năm ngón tay của Từ Thanh Viễn lại từ từ đi thu thập một lần nữa.
*
Tác giả có lời muốn nói:
Đại thần lưu manh _(:з」∠)_ chương ngắn tiết tấu như bay...
Chỉ Hát Cho Em NgheTác giả: Khang Bạch YTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngBÀI HÁT ĐẦU TIÊN "Chị, chị quá gian xảo rồi đó!" "..." "Chị của em gian xảo chỗ nào thế?" Một giọng nữ mềm mại nhưng không mất đi sự trong trẻo, âm thầm lộ ra một chút vui vẻ. Từ Thanh Viễn chính là vừa lúc đi ngang qua ngay khi cô nói chuyện nên đúng thời điểm nghe được câu này. Giọng nữ rất êm tai, tựa như ngọc quyết trong suối chạm vào nhau phát ra âm thanh vụn vặt, chứa đựng sự mềm mại của miền Giang Tô. Ngón tay mảnh khảnh của cô như vô ý mà nhẹ nhàng lướt trên bàn phím máy tính bóng loáng bên cạnh, mọi sự chú ý đều tập trung trên điện thoại, cũng không chú ý tới sau lưng có người vừa đi qua. Từ Thanh Viễn cầm một lon nước soda ngồi đằng sau cô ở quầy bar. Vừa rồi lúc đi ngang qua, có thể dễ dàng nhìn được giao diện máy tính của cô, là ba cửa sổ của trò Kiếm Võng Tam, Ồ... Rất quen thuộc. "Mộ Ly Khanh" Trong lòng Từ Thanh Viễn âm thầm nhớ ID của cô, lại vuốt vuốt ly soda trong tay tựa như đang quay một vòng. Từng bọt bóng khí trong soda từng chút thuận theo đó mà bay lên, lúc sau… BÀI HÁT THỨ HAI MƯƠI HAI"Đợi một chút!" Tay Hướng Tình Tình càng dùng sức níu lấy cổ áo sơ mi của Từ Thanh Viễn."Ừ?" Mặt như ngọc cách Hướng Tình Tình chỉ có mấy cm, thở ra hơi thở nóng rực phun trên mặt Hướng Tình Tình."Chỉ thực hành một lần có được hay không..."Giọng hoàn toàn mềm nhũn, giống như ngậm một viên đường. Nghe không rõ ràng nhưng lại làm cho lòng người rung động.Từ Thanh Viễn khẽ ngẩng đầu, cổ họng khô nóng, nóI "Em làm sao lại không nghe lời như vậy.""Đừng động." Thanh âm khàn khàn lộ ra.Hướng Tình Tình ngước mắt, nhìn Từ Thanh Viễn bởi vì nhiễm □□ mà thêm ba phần mị hoặc, không tự chủ được mà thực hành.Đến gần anh, nhìn đôi mắt anh không còn trong trẻo như ngày thường vì bị phủ □□.Hướng Tình Tình thần xui quỷ khiến đem môi mình áp lên môi anh.Hôn một cái lên mắt trái của anh, cách mặt anh một chút.Lại bắt đầu đi qua, đổi sang mắt phải, hôn một cái.Hướng xuống dưới, môi cọ lên da mặt nhẵn nhụi của Từ Thanh Viễn, từ từ chuyển qua đôi môi cô đã nghĩ đến rất lâu.Đôi môi kia lúc bình thường phát ra thanh âm động lòng người đã bị cô đoạt lấy, là cô.Kề sát, ở bên ngoài tỉ mì mô tả hình dáng môi anh.Từ Thanh Viễn dẫn dắt tiết tấu, để Hướng Tình Tình càng hôn càng dùng sức. Nhìn như là Hướng Tình Tình chủ động, nhưng lại là lão tài xế(ý muốn nói người làm chủ)Từ Thanh Viễn nằm giữ tiết tấu đó.Hướng Tình Tình từ từ buông cổ áo sơ mi đã bị cô nắm không thành hình ra, đổi thành chống lên bả vai của Từ Thanh Viễn.Động tác chậm rãi hướng xuống, sức lực cũng nhẹ đi. Hướng Tình Tình có chút mê mang, phía dưới nên làm gì nhỉ... Theo bản năng đưa lưỡi l**m l**m, cảm giác rất tốt. Tiếp tục, l**m l**m nhân tiện l**m vào phía trong.Cô thật sự không biết gì, không biết hành động của bản thân rốt cuộc có bao nhiêu nguy hiểm.Từ Thanh Viễn có chút bất đắc dĩ, vốn anh có suy nghĩ đi dụ dỗ một chút, kết quả bây giờ người không dừng được lại là anh,Hướng Tình Tình thật sự thực hành rất chăm chỉ, tất cả trong đầu đều là cảnh tượng Từ Thanh Viễn vừa rồi một bên hôn cô một bên dạy cô. Từ Thanh Viễn hôn một hồi rồi dừng lại, chống lên chóp mũi của cô, dùng giọng nói khiến cô say mê nói đứt quãng nói cho cô như vậy như vậy như vậy.Thật sự chăm chỉ đến mức tay của Từ Thanh Viễn trượt vào trong áo cô lúc nào cũng không biết.Động tác của Hướng Tình Tình ngừng lại, mờ mịt cảm nhận được địa phương phía trên eo có chút cảm giác.Cảm giác có hơi đau, nhưng bủn rủn, c*ng tr**ng lại nhiều hơn.Hướng Tình Tình cắn môi, đầu nhỏ chôn trên bả vai của Từ Thanh Viễn, cong eo cảm nhận cảm giác khác thường không nói nên lời."Được.. Sao?"Không có ai trả lời cô.Thần xui quỷ khiến, Hướng Tình Tình lại l**m l**m cổ Từ Thanh Viễn.l**m một chút, hai cái, ba cái...Tay Từ Thanh Viễn đang đặt trên ngực cô bỗng dừng lại.Ngay sau đó, một giấy kế tiếp."Đau!" Hướng Tình Tình kêu lên.Con thỏ nhỏ bị bóp mạnh, rồi từ từ được thả ra. Sau đó năm ngón tay của Từ Thanh Viễn lại từ từ đi thu thập một lần nữa.*Tác giả có lời muốn nói:Đại thần lưu manh _(:з」∠)_ chương ngắn tiết tấu như bay...