Editor: ChieuNinh Hai ngày nay Trần Yến Yến đều có chút không yên lòng. Từ nửa tháng trước, Lưu Húc Đông đi đế đô thăm người thân vẫn luôn không liên lạc với cô, gọi điện thoại cho anh thì tắt máy, gửi tin nhắn cũng không trả lời.       Lưu Húc Đông là bạn trai của Trần Yến Yến, cũng là con trai của ông chủ công ty chỗ cô làm việc, tổng công ty là một trong năm trăm tập đoàn lớn trên thế giới, ở đế đô. Hai năm trước Lưu Húc Đông mới điều chuyển từ chi nhánh công ty ở nước ngoài về, đảm nhiệm vị trí tổng giám đốc công ty này.       Lưu Húc Đông không chỉ nhiều tiền, còn học rộng tài cao, anh tuấn tiêu sái, thành thục chững chạc, vô cùng có phong độ thân sĩ. Cực kỳ mấu chốt là đã ba mươi lăm tuổi, còn chưa lập gia đình.       Anh ta vừa đến, thì mê hoặc mấy cô nàng trong công ty thần hồn điên đảo, ngay cả Trần Yến Yến trưởng thành thục nữ mà tim nhỏ cũng đập loạn nhịp.       Mặc dù Trần Yến Yến đã qua tuổi ba mươi, nhưng tướng mạo xuất chúng, dáng người cao gầy, khí chất ưu nhã. Trên sự…

Chương 61: Hai Giọt Nước Miếng

Nông Kiều Có PhúcTác giả: Tịch Mịch Thanh TuyềnTruyện Điền Văn, Truyện Ngôn TìnhEditor: ChieuNinh Hai ngày nay Trần Yến Yến đều có chút không yên lòng. Từ nửa tháng trước, Lưu Húc Đông đi đế đô thăm người thân vẫn luôn không liên lạc với cô, gọi điện thoại cho anh thì tắt máy, gửi tin nhắn cũng không trả lời.       Lưu Húc Đông là bạn trai của Trần Yến Yến, cũng là con trai của ông chủ công ty chỗ cô làm việc, tổng công ty là một trong năm trăm tập đoàn lớn trên thế giới, ở đế đô. Hai năm trước Lưu Húc Đông mới điều chuyển từ chi nhánh công ty ở nước ngoài về, đảm nhiệm vị trí tổng giám đốc công ty này.       Lưu Húc Đông không chỉ nhiều tiền, còn học rộng tài cao, anh tuấn tiêu sái, thành thục chững chạc, vô cùng có phong độ thân sĩ. Cực kỳ mấu chốt là đã ba mươi lăm tuổi, còn chưa lập gia đình.       Anh ta vừa đến, thì mê hoặc mấy cô nàng trong công ty thần hồn điên đảo, ngay cả Trần Yến Yến trưởng thành thục nữ mà tim nhỏ cũng đập loạn nhịp.       Mặc dù Trần Yến Yến đã qua tuổi ba mươi, nhưng tướng mạo xuất chúng, dáng người cao gầy, khí chất ưu nhã. Trên sự… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Buổi tối, chờ Đại Bảo ngủ rồi, Trần A Phúc cầm lấy một ít kẹo cùng điểm tâm đi không gian.Kim Yến Tử kén chọn, đồ Đường Viên đưa khẳng định ngon, liền cầm một chút vào cho nó.Vừa tiến vào, lại trông thấy Kim Yến Tử đang nằm trên mặt đất cười ngây ngô, hai cái cánh mũi nhọn còn nhét vào bên trong mỏ nhọn nhỏ.Xung quanh nó, đặt tán loạn kim sức đã lấy xuống trân châu bảo thạch.Trần A Phúc ngồi xổm xuống hỏi: "Kim Bảo nhi, con cười ngây ngô cái gì?"Kim Yến Tử quăng cái mị nhãn cho nàng, lấy cánh mũi nhọn từ trong miệng ra nói: "Ma ma, người biết ca hát dễ nghe như vậy, vì cái gì còn không hát sớm một chút cho người ta chứ? Người ta thật thích nghe, thật thích, thật thích."Tiếng nỉ non mềm mại bỗng chốc khiến Trần A Phúc ngồi trên mặt đất.Thật không nghĩ tới, một khúc nhạc thiếu nhi liền kích động vật nhỏ thành dạng này.Trần A Phúc bắt nó lại nâng ở lòng bàn tay, rồi hát một lần cho nó.Tiểu Yến Tử, mặc quần áo hoa, hàng năm mùa xuân tới nơi này...Theo tiếng hát của Trần A Phúc, Kim Yến Tử nhẹ nhàng phe phẩy cánh, thân thể nho nhỏ còn lay động có tiết tấu, mỏ nhọn nho nhỏ giương lên bên trong không ý thức chảy ra hai giọt nước miếng.Xem hai giọt nước miếng óng ánh trong suốt, Trần A Phúc cố nén kích động hát ca hết, lại dùng tay kia đặt Kim Yến Tử trên mặt đất, nhẹ nắm tay lại.Nàng nhất định phải bảo vệ tốt hai giọt nước miếng trân quý này, cái này so với nhân sâm ngàn năm còn bổ hơn.Kim Yến Tử không phát hiện Trần A Phúc lén lút, lại là lăn lộn lại là làm nũng nháo một trận, còn hào phóng dùng cánh gẩy mấy thứ trân châu bảo thạch tháo ra đến trước mặt Trần A Phúc, nịnh nọt nói: "Ma ma, một ít này đều đưa người, đem ra ngoài bán lấy chút bạc đi."Nàng dám đem những vật này ra ngoài bán, lập tức sẽ bị người ta coi trở thành đồng bọn hoặc là đạo tặc trộm kim mà bắt lại.Trần A Phúc lắc lắc đầu, lại thương lượng nói: "Kim Bảo, ma ma cảm thấy lá cây Yến Trầm Hương có thể để cho người ta thanh tỉnh.Có thể cầm một ít cặn bã lá cây ra ngoài, may ở bên trong con rối Yến Tử, đưa đi cho Sở tiểu cô nương hay không? Đại Bảo nói nàng thật đáng thương, một vị trưởng bối của nàng cũng vô cùng tốt, ta muốn giúp nàng một chút.Còn có, lại may một chút trong gối nằm Đại Bảo cùng A Lộc, để cho bọn họ càng ngày càng thông minh, tương lai có thể khảo tiến sĩ làm đại quan, cuộc sống của chúng ta cũng có thể trôi qua tốt hơn."Kim Yến Tử có một ít cao hứng ngốc rồi, đặc biệt thống khoái mà nói: "Được rồi.Yên Nhi muội muội cùng thối Đại Bảo, A Lộc cậu đều rất tốt, ta cũng muốn cho bọn họ trôi qua tốt hơn.Lá cây Yến Trầm Hương thực sự có thể khiến người ta trở nên trấn tĩnh, cũng có thể khiến sự chú ý của người ta càng thêm tập trung.Nhưng mà bệnh của muội muội xinh đẹp chỉ dựa vào nó vẫn không thể hoàn toàn chữa khỏi, ngửi lấy thời gian lâu dài, chỉ có thể làm cho nàng khá hơn một chút so với ban đầu.Nhưng mà, lá cây quá hương, người chỉ có thể cầm một chút xíu lớn cỡ như ghèn mắt ba ba của ta bỏ vào con rối hoặc là trong gối nằm, người khác mới không dễ dàng ngưi thấy được."Có thể khá hơn.

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Buổi tối, chờ Đại Bảo ngủ rồi, Trần A Phúc cầm lấy một ít kẹo cùng điểm tâm đi không gian.

Kim Yến Tử kén chọn, đồ Đường Viên đưa khẳng định ngon, liền cầm một chút vào cho nó.

Vừa tiến vào, lại trông thấy Kim Yến Tử đang nằm trên mặt đất cười ngây ngô, hai cái cánh mũi nhọn còn nhét vào bên trong mỏ nhọn nhỏ.

Xung quanh nó, đặt tán loạn kim sức đã lấy xuống trân châu bảo thạch.

Trần A Phúc ngồi xổm xuống hỏi: "Kim Bảo nhi, con cười ngây ngô cái gì?"

Kim Yến Tử quăng cái mị nhãn cho nàng, lấy cánh mũi nhọn từ trong miệng ra nói: "Ma ma, người biết ca hát dễ nghe như vậy, vì cái gì còn không hát sớm một chút cho người ta chứ? Người ta thật thích nghe, thật thích, thật thích."

Tiếng nỉ non mềm mại bỗng chốc khiến Trần A Phúc ngồi trên mặt đất.

Thật không nghĩ tới, một khúc nhạc thiếu nhi liền kích động vật nhỏ thành dạng này.

Trần A Phúc bắt nó lại nâng ở lòng bàn tay, rồi hát một lần cho nó.

Tiểu Yến Tử, mặc quần áo hoa, hàng năm mùa xuân tới nơi này...

Theo tiếng hát của Trần A Phúc, Kim Yến Tử nhẹ nhàng phe phẩy cánh, thân thể nho nhỏ còn lay động có tiết tấu, mỏ nhọn nho nhỏ giương lên bên trong không ý thức chảy ra hai giọt nước miếng.

Xem hai giọt nước miếng óng ánh trong suốt, Trần A Phúc cố nén kích động hát ca hết, lại dùng tay kia đặt Kim Yến Tử trên mặt đất, nhẹ nắm tay lại.

Nàng nhất định phải bảo vệ tốt hai giọt nước miếng trân quý này, cái này so với nhân sâm ngàn năm còn bổ hơn.

Kim Yến Tử không phát hiện Trần A Phúc lén lút, lại là lăn lộn lại là làm nũng nháo một trận, còn hào phóng dùng cánh gẩy mấy thứ trân châu bảo thạch tháo ra đến trước mặt Trần A Phúc, nịnh nọt nói: "Ma ma, một ít này đều đưa người, đem ra ngoài bán lấy chút bạc đi."

Nàng dám đem những vật này ra ngoài bán, lập tức sẽ bị người ta coi trở thành đồng bọn hoặc là đạo tặc trộm kim mà bắt lại.

Trần A Phúc lắc lắc đầu, lại thương lượng nói: "Kim Bảo, ma ma cảm thấy lá cây Yến Trầm Hương có thể để cho người ta thanh tỉnh.

Có thể cầm một ít cặn bã lá cây ra ngoài, may ở bên trong con rối Yến Tử, đưa đi cho Sở tiểu cô nương hay không? Đại Bảo nói nàng thật đáng thương, một vị trưởng bối của nàng cũng vô cùng tốt, ta muốn giúp nàng một chút.

Còn có, lại may một chút trong gối nằm Đại Bảo cùng A Lộc, để cho bọn họ càng ngày càng thông minh, tương lai có thể khảo tiến sĩ làm đại quan, cuộc sống của chúng ta cũng có thể trôi qua tốt hơn."

Kim Yến Tử có một ít cao hứng ngốc rồi, đặc biệt thống khoái mà nói: "Được rồi.

Yên Nhi muội muội cùng thối Đại Bảo, A Lộc cậu đều rất tốt, ta cũng muốn cho bọn họ trôi qua tốt hơn.

Lá cây Yến Trầm Hương thực sự có thể khiến người ta trở nên trấn tĩnh, cũng có thể khiến sự chú ý của người ta càng thêm tập trung.

Nhưng mà bệnh của muội muội xinh đẹp chỉ dựa vào nó vẫn không thể hoàn toàn chữa khỏi, ngửi lấy thời gian lâu dài, chỉ có thể làm cho nàng khá hơn một chút so với ban đầu.

Nhưng mà, lá cây quá hương, người chỉ có thể cầm một chút xíu lớn cỡ như ghèn mắt ba ba của ta bỏ vào con rối hoặc là trong gối nằm, người khác mới không dễ dàng ngưi thấy được."

Có thể khá hơn

Image removed.

.

Nông Kiều Có PhúcTác giả: Tịch Mịch Thanh TuyềnTruyện Điền Văn, Truyện Ngôn TìnhEditor: ChieuNinh Hai ngày nay Trần Yến Yến đều có chút không yên lòng. Từ nửa tháng trước, Lưu Húc Đông đi đế đô thăm người thân vẫn luôn không liên lạc với cô, gọi điện thoại cho anh thì tắt máy, gửi tin nhắn cũng không trả lời.       Lưu Húc Đông là bạn trai của Trần Yến Yến, cũng là con trai của ông chủ công ty chỗ cô làm việc, tổng công ty là một trong năm trăm tập đoàn lớn trên thế giới, ở đế đô. Hai năm trước Lưu Húc Đông mới điều chuyển từ chi nhánh công ty ở nước ngoài về, đảm nhiệm vị trí tổng giám đốc công ty này.       Lưu Húc Đông không chỉ nhiều tiền, còn học rộng tài cao, anh tuấn tiêu sái, thành thục chững chạc, vô cùng có phong độ thân sĩ. Cực kỳ mấu chốt là đã ba mươi lăm tuổi, còn chưa lập gia đình.       Anh ta vừa đến, thì mê hoặc mấy cô nàng trong công ty thần hồn điên đảo, ngay cả Trần Yến Yến trưởng thành thục nữ mà tim nhỏ cũng đập loạn nhịp.       Mặc dù Trần Yến Yến đã qua tuổi ba mươi, nhưng tướng mạo xuất chúng, dáng người cao gầy, khí chất ưu nhã. Trên sự… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Buổi tối, chờ Đại Bảo ngủ rồi, Trần A Phúc cầm lấy một ít kẹo cùng điểm tâm đi không gian.Kim Yến Tử kén chọn, đồ Đường Viên đưa khẳng định ngon, liền cầm một chút vào cho nó.Vừa tiến vào, lại trông thấy Kim Yến Tử đang nằm trên mặt đất cười ngây ngô, hai cái cánh mũi nhọn còn nhét vào bên trong mỏ nhọn nhỏ.Xung quanh nó, đặt tán loạn kim sức đã lấy xuống trân châu bảo thạch.Trần A Phúc ngồi xổm xuống hỏi: "Kim Bảo nhi, con cười ngây ngô cái gì?"Kim Yến Tử quăng cái mị nhãn cho nàng, lấy cánh mũi nhọn từ trong miệng ra nói: "Ma ma, người biết ca hát dễ nghe như vậy, vì cái gì còn không hát sớm một chút cho người ta chứ? Người ta thật thích nghe, thật thích, thật thích."Tiếng nỉ non mềm mại bỗng chốc khiến Trần A Phúc ngồi trên mặt đất.Thật không nghĩ tới, một khúc nhạc thiếu nhi liền kích động vật nhỏ thành dạng này.Trần A Phúc bắt nó lại nâng ở lòng bàn tay, rồi hát một lần cho nó.Tiểu Yến Tử, mặc quần áo hoa, hàng năm mùa xuân tới nơi này...Theo tiếng hát của Trần A Phúc, Kim Yến Tử nhẹ nhàng phe phẩy cánh, thân thể nho nhỏ còn lay động có tiết tấu, mỏ nhọn nho nhỏ giương lên bên trong không ý thức chảy ra hai giọt nước miếng.Xem hai giọt nước miếng óng ánh trong suốt, Trần A Phúc cố nén kích động hát ca hết, lại dùng tay kia đặt Kim Yến Tử trên mặt đất, nhẹ nắm tay lại.Nàng nhất định phải bảo vệ tốt hai giọt nước miếng trân quý này, cái này so với nhân sâm ngàn năm còn bổ hơn.Kim Yến Tử không phát hiện Trần A Phúc lén lút, lại là lăn lộn lại là làm nũng nháo một trận, còn hào phóng dùng cánh gẩy mấy thứ trân châu bảo thạch tháo ra đến trước mặt Trần A Phúc, nịnh nọt nói: "Ma ma, một ít này đều đưa người, đem ra ngoài bán lấy chút bạc đi."Nàng dám đem những vật này ra ngoài bán, lập tức sẽ bị người ta coi trở thành đồng bọn hoặc là đạo tặc trộm kim mà bắt lại.Trần A Phúc lắc lắc đầu, lại thương lượng nói: "Kim Bảo, ma ma cảm thấy lá cây Yến Trầm Hương có thể để cho người ta thanh tỉnh.Có thể cầm một ít cặn bã lá cây ra ngoài, may ở bên trong con rối Yến Tử, đưa đi cho Sở tiểu cô nương hay không? Đại Bảo nói nàng thật đáng thương, một vị trưởng bối của nàng cũng vô cùng tốt, ta muốn giúp nàng một chút.Còn có, lại may một chút trong gối nằm Đại Bảo cùng A Lộc, để cho bọn họ càng ngày càng thông minh, tương lai có thể khảo tiến sĩ làm đại quan, cuộc sống của chúng ta cũng có thể trôi qua tốt hơn."Kim Yến Tử có một ít cao hứng ngốc rồi, đặc biệt thống khoái mà nói: "Được rồi.Yên Nhi muội muội cùng thối Đại Bảo, A Lộc cậu đều rất tốt, ta cũng muốn cho bọn họ trôi qua tốt hơn.Lá cây Yến Trầm Hương thực sự có thể khiến người ta trở nên trấn tĩnh, cũng có thể khiến sự chú ý của người ta càng thêm tập trung.Nhưng mà bệnh của muội muội xinh đẹp chỉ dựa vào nó vẫn không thể hoàn toàn chữa khỏi, ngửi lấy thời gian lâu dài, chỉ có thể làm cho nàng khá hơn một chút so với ban đầu.Nhưng mà, lá cây quá hương, người chỉ có thể cầm một chút xíu lớn cỡ như ghèn mắt ba ba của ta bỏ vào con rối hoặc là trong gối nằm, người khác mới không dễ dàng ngưi thấy được."Có thể khá hơn.

Chương 61: Hai Giọt Nước Miếng