Editor: ChieuNinh Hai ngày nay Trần Yến Yến đều có chút không yên lòng. Từ nửa tháng trước, Lưu Húc Đông đi đế đô thăm người thân vẫn luôn không liên lạc với cô, gọi điện thoại cho anh thì tắt máy, gửi tin nhắn cũng không trả lời.       Lưu Húc Đông là bạn trai của Trần Yến Yến, cũng là con trai của ông chủ công ty chỗ cô làm việc, tổng công ty là một trong năm trăm tập đoàn lớn trên thế giới, ở đế đô. Hai năm trước Lưu Húc Đông mới điều chuyển từ chi nhánh công ty ở nước ngoài về, đảm nhiệm vị trí tổng giám đốc công ty này.       Lưu Húc Đông không chỉ nhiều tiền, còn học rộng tài cao, anh tuấn tiêu sái, thành thục chững chạc, vô cùng có phong độ thân sĩ. Cực kỳ mấu chốt là đã ba mươi lăm tuổi, còn chưa lập gia đình.       Anh ta vừa đến, thì mê hoặc mấy cô nàng trong công ty thần hồn điên đảo, ngay cả Trần Yến Yến trưởng thành thục nữ mà tim nhỏ cũng đập loạn nhịp.       Mặc dù Trần Yến Yến đã qua tuổi ba mươi, nhưng tướng mạo xuất chúng, dáng người cao gầy, khí chất ưu nhã. Trên sự…

Chương 66: Thăm Dò Bệnh Tình

Nông Kiều Có PhúcTác giả: Tịch Mịch Thanh TuyềnTruyện Điền Văn, Truyện Ngôn TìnhEditor: ChieuNinh Hai ngày nay Trần Yến Yến đều có chút không yên lòng. Từ nửa tháng trước, Lưu Húc Đông đi đế đô thăm người thân vẫn luôn không liên lạc với cô, gọi điện thoại cho anh thì tắt máy, gửi tin nhắn cũng không trả lời.       Lưu Húc Đông là bạn trai của Trần Yến Yến, cũng là con trai của ông chủ công ty chỗ cô làm việc, tổng công ty là một trong năm trăm tập đoàn lớn trên thế giới, ở đế đô. Hai năm trước Lưu Húc Đông mới điều chuyển từ chi nhánh công ty ở nước ngoài về, đảm nhiệm vị trí tổng giám đốc công ty này.       Lưu Húc Đông không chỉ nhiều tiền, còn học rộng tài cao, anh tuấn tiêu sái, thành thục chững chạc, vô cùng có phong độ thân sĩ. Cực kỳ mấu chốt là đã ba mươi lăm tuổi, còn chưa lập gia đình.       Anh ta vừa đến, thì mê hoặc mấy cô nàng trong công ty thần hồn điên đảo, ngay cả Trần Yến Yến trưởng thành thục nữ mà tim nhỏ cũng đập loạn nhịp.       Mặc dù Trần Yến Yến đã qua tuổi ba mươi, nhưng tướng mạo xuất chúng, dáng người cao gầy, khí chất ưu nhã. Trên sự… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Trần A Phúc mở bao La quản sự mang đến ra, bên trong chứa là một túi kẹo, một bao điểm tâm, một bao quả mứt hoa quả hải đường, còn có bốn bản sách.Đại Bảo nói: "Trần Trụ Trì nghe nói con và tiểu cữu cữu muốn đi tư thục Thượng Thủy học, mới đưa chúng con hai quyển sách, còn để con và tiểu cữu cữu phải thật cố gắng.Yên Nhi muội muội về phủ thành, bà cũng phải về trong am." Bộ dáng rất không bỏ được các nàng.Trần A Phúc hết sức cảm kích Trần Trụ Trì, thật sự là một nữ nhân thiện lương lại khéo hiểu lòng người.Lại hỏi: "Nếu đại gia nhà kia đi kinh thành làm việc, vì cái gì còn muốn đưa Sở cô nương về phủ thành đây?"Đại Bảo nói: "Giống như bọn họ nói nên xem bệnh bốc thuốc cho Yên Nhi muội muội.Còn có, tháng sau Yên Nhi muội muội phải qua sinh nhật bốn tuổi, nói là thân thích kinh thành cùng tỉnh thành cũng sẽ đi phủ thành mừng sinh nhật cho nàng."Buổi tối bao sủi cảo là rau cần bánh nhân thịt.Người ăn cao hứng, hai chim một chó ăn cũng cao hứng.Sau bữa cơm chiều, người một nhà tán gẫu ở đông phòng, nghe Đại Bảo nói một ít chuyện Đường Viên.A Lộc loay hoay bản tạm sách mới cho mình, mừng đến miệng cười toe toét, hắn vẫn là lần đầu tiên cầm sách mới.Trong nhà vài cuốn sách đều là Trần Danh dùng cũ, đã ố vàng, còn thiếu trang.Đột nhiên nghe thấy có người kêu cửa ở bên ngoài, thì ra là tức phụ La quản sự La Đại Nương đến.Muộn như thế bà ấy đến nhà mình làm gì?Trần A Phúc buồn bực thì buồn bực, vẫn vội vàng mời bà ấy vào tây phòng.Vương thị đi tới bồi bà ấy, Trần A Phúc lại dâng trà, cầm đậu phộng cùng kẹo đi ra chiêu đãi.La Đại Nương là nữ nhân có quyền thế nhất cũng là nhận tôn kính nhất phụ cận một vùng, cho dù là nhà Cao Lý Chính, thỉnh bà đi làm khách cũng cực không dễ dàng.Bà hơn 40 tuổi, lớn lên mi thanh mục tú, mặc tơ lụa vải bồi đế giầy, trên đầu mang kim trâm khảm ngọc.Lúc này không có một điểm dáng vẻ, kéo tay Vương thị cười nói: "Biết rõ Đại muội tử là xuất thân tú nương, khéo tay, không nghĩ tới sinh khuê nữ tay lại khéo, tâm tư cũng khéo, làm ra con rối thật đẹp, lấy vui vẻ của chủ tử nhà ta cùng tỷ muội.Đặc biệt là tỷ nhi nhà ta, ai da da, cũng chưa từng nhìn thấy qua nàng cao hứng như vậy.Chủ tử nhà ta đặc biệt để cho ta tới nói lời cảm tạ, cảm ơn các ngươi có tâm." Lại nói: "Tôn tử cùng tôn nữ nhà ta cũng thích con rối các ngươi làm cho bọn họ, cảm ơn."Vương thị vội vàng khiêm tốn cười nói: "Phải làm, có thể được chủ tử nhà ngài thích, được La thái rất ưa thích, cũng là phúc khí của chúng ta."La Đại Nương mở một cái bao ra, bên trong là hai bộ văn chương rửa nghiên mực, hai đao giấy, cười nói: "Đây là chủ tử nhà ta.

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Trần A Phúc mở bao La quản sự mang đến ra, bên trong chứa là một túi kẹo, một bao điểm tâm, một bao quả mứt hoa quả hải đường, còn có bốn bản sách.

Đại Bảo nói: "Trần Trụ Trì nghe nói con và tiểu cữu cữu muốn đi tư thục Thượng Thủy học, mới đưa chúng con hai quyển sách, còn để con và tiểu cữu cữu phải thật cố gắng.

Yên Nhi muội muội về phủ thành, bà cũng phải về trong am." Bộ dáng rất không bỏ được các nàng.

Trần A Phúc hết sức cảm kích Trần Trụ Trì, thật sự là một nữ nhân thiện lương lại khéo hiểu lòng người.

Lại hỏi: "Nếu đại gia nhà kia đi kinh thành làm việc, vì cái gì còn muốn đưa Sở cô nương về phủ thành đây?"

Đại Bảo nói: "Giống như bọn họ nói nên xem bệnh bốc thuốc cho Yên Nhi muội muội.

Còn có, tháng sau Yên Nhi muội muội phải qua sinh nhật bốn tuổi, nói là thân thích kinh thành cùng tỉnh thành cũng sẽ đi phủ thành mừng sinh nhật cho nàng."

Buổi tối bao sủi cảo là rau cần bánh nhân thịt.

Người ăn cao hứng, hai chim một chó ăn cũng cao hứng.

Sau bữa cơm chiều, người một nhà tán gẫu ở đông phòng, nghe Đại Bảo nói một ít chuyện Đường Viên.

A Lộc loay hoay bản tạm sách mới cho mình, mừng đến miệng cười toe toét, hắn vẫn là lần đầu tiên cầm sách mới.

Trong nhà vài cuốn sách đều là Trần Danh dùng cũ, đã ố vàng, còn thiếu trang.

Đột nhiên nghe thấy có người kêu cửa ở bên ngoài, thì ra là tức phụ La quản sự La Đại Nương đến.

Muộn như thế bà ấy đến nhà mình làm gì?

Trần A Phúc buồn bực thì buồn bực, vẫn vội vàng mời bà ấy vào tây phòng.

Vương thị đi tới bồi bà ấy, Trần A Phúc lại dâng trà, cầm đậu phộng cùng kẹo đi ra chiêu đãi.

La Đại Nương là nữ nhân có quyền thế nhất cũng là nhận tôn kính nhất phụ cận một vùng, cho dù là nhà Cao Lý Chính, thỉnh bà đi làm khách cũng cực không dễ dàng.

Bà hơn 40 tuổi, lớn lên mi thanh mục tú, mặc tơ lụa vải bồi đế giầy, trên đầu mang kim trâm khảm ngọc.

Lúc này không có một điểm dáng vẻ, kéo tay Vương thị cười nói: "Biết rõ Đại muội tử là xuất thân tú nương, khéo tay, không nghĩ tới sinh khuê nữ tay lại khéo, tâm tư cũng khéo, làm ra con rối thật đẹp, lấy vui vẻ của chủ tử nhà ta cùng tỷ muội.

Đặc biệt là tỷ nhi nhà ta, ai da da, cũng chưa từng nhìn thấy qua nàng cao hứng như vậy.

Chủ tử nhà ta đặc biệt để cho ta tới nói lời cảm tạ, cảm ơn các ngươi có tâm." Lại nói: "Tôn tử cùng tôn nữ nhà ta cũng thích con rối các ngươi làm cho bọn họ, cảm ơn."

Vương thị vội vàng khiêm tốn cười nói: "Phải làm, có thể được chủ tử nhà ngài thích, được La thái rất ưa thích, cũng là phúc khí của chúng ta."

La Đại Nương mở một cái bao ra, bên trong là hai bộ văn chương rửa nghiên mực, hai đao giấy, cười nói: "Đây là chủ tử nhà ta

Image removed.

.

Nông Kiều Có PhúcTác giả: Tịch Mịch Thanh TuyềnTruyện Điền Văn, Truyện Ngôn TìnhEditor: ChieuNinh Hai ngày nay Trần Yến Yến đều có chút không yên lòng. Từ nửa tháng trước, Lưu Húc Đông đi đế đô thăm người thân vẫn luôn không liên lạc với cô, gọi điện thoại cho anh thì tắt máy, gửi tin nhắn cũng không trả lời.       Lưu Húc Đông là bạn trai của Trần Yến Yến, cũng là con trai của ông chủ công ty chỗ cô làm việc, tổng công ty là một trong năm trăm tập đoàn lớn trên thế giới, ở đế đô. Hai năm trước Lưu Húc Đông mới điều chuyển từ chi nhánh công ty ở nước ngoài về, đảm nhiệm vị trí tổng giám đốc công ty này.       Lưu Húc Đông không chỉ nhiều tiền, còn học rộng tài cao, anh tuấn tiêu sái, thành thục chững chạc, vô cùng có phong độ thân sĩ. Cực kỳ mấu chốt là đã ba mươi lăm tuổi, còn chưa lập gia đình.       Anh ta vừa đến, thì mê hoặc mấy cô nàng trong công ty thần hồn điên đảo, ngay cả Trần Yến Yến trưởng thành thục nữ mà tim nhỏ cũng đập loạn nhịp.       Mặc dù Trần Yến Yến đã qua tuổi ba mươi, nhưng tướng mạo xuất chúng, dáng người cao gầy, khí chất ưu nhã. Trên sự… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Trần A Phúc mở bao La quản sự mang đến ra, bên trong chứa là một túi kẹo, một bao điểm tâm, một bao quả mứt hoa quả hải đường, còn có bốn bản sách.Đại Bảo nói: "Trần Trụ Trì nghe nói con và tiểu cữu cữu muốn đi tư thục Thượng Thủy học, mới đưa chúng con hai quyển sách, còn để con và tiểu cữu cữu phải thật cố gắng.Yên Nhi muội muội về phủ thành, bà cũng phải về trong am." Bộ dáng rất không bỏ được các nàng.Trần A Phúc hết sức cảm kích Trần Trụ Trì, thật sự là một nữ nhân thiện lương lại khéo hiểu lòng người.Lại hỏi: "Nếu đại gia nhà kia đi kinh thành làm việc, vì cái gì còn muốn đưa Sở cô nương về phủ thành đây?"Đại Bảo nói: "Giống như bọn họ nói nên xem bệnh bốc thuốc cho Yên Nhi muội muội.Còn có, tháng sau Yên Nhi muội muội phải qua sinh nhật bốn tuổi, nói là thân thích kinh thành cùng tỉnh thành cũng sẽ đi phủ thành mừng sinh nhật cho nàng."Buổi tối bao sủi cảo là rau cần bánh nhân thịt.Người ăn cao hứng, hai chim một chó ăn cũng cao hứng.Sau bữa cơm chiều, người một nhà tán gẫu ở đông phòng, nghe Đại Bảo nói một ít chuyện Đường Viên.A Lộc loay hoay bản tạm sách mới cho mình, mừng đến miệng cười toe toét, hắn vẫn là lần đầu tiên cầm sách mới.Trong nhà vài cuốn sách đều là Trần Danh dùng cũ, đã ố vàng, còn thiếu trang.Đột nhiên nghe thấy có người kêu cửa ở bên ngoài, thì ra là tức phụ La quản sự La Đại Nương đến.Muộn như thế bà ấy đến nhà mình làm gì?Trần A Phúc buồn bực thì buồn bực, vẫn vội vàng mời bà ấy vào tây phòng.Vương thị đi tới bồi bà ấy, Trần A Phúc lại dâng trà, cầm đậu phộng cùng kẹo đi ra chiêu đãi.La Đại Nương là nữ nhân có quyền thế nhất cũng là nhận tôn kính nhất phụ cận một vùng, cho dù là nhà Cao Lý Chính, thỉnh bà đi làm khách cũng cực không dễ dàng.Bà hơn 40 tuổi, lớn lên mi thanh mục tú, mặc tơ lụa vải bồi đế giầy, trên đầu mang kim trâm khảm ngọc.Lúc này không có một điểm dáng vẻ, kéo tay Vương thị cười nói: "Biết rõ Đại muội tử là xuất thân tú nương, khéo tay, không nghĩ tới sinh khuê nữ tay lại khéo, tâm tư cũng khéo, làm ra con rối thật đẹp, lấy vui vẻ của chủ tử nhà ta cùng tỷ muội.Đặc biệt là tỷ nhi nhà ta, ai da da, cũng chưa từng nhìn thấy qua nàng cao hứng như vậy.Chủ tử nhà ta đặc biệt để cho ta tới nói lời cảm tạ, cảm ơn các ngươi có tâm." Lại nói: "Tôn tử cùng tôn nữ nhà ta cũng thích con rối các ngươi làm cho bọn họ, cảm ơn."Vương thị vội vàng khiêm tốn cười nói: "Phải làm, có thể được chủ tử nhà ngài thích, được La thái rất ưa thích, cũng là phúc khí của chúng ta."La Đại Nương mở một cái bao ra, bên trong là hai bộ văn chương rửa nghiên mực, hai đao giấy, cười nói: "Đây là chủ tử nhà ta.

Chương 66: Thăm Dò Bệnh Tình