Editor: ChieuNinh Hai ngày nay Trần Yến Yến đều có chút không yên lòng. Từ nửa tháng trước, Lưu Húc Đông đi đế đô thăm người thân vẫn luôn không liên lạc với cô, gọi điện thoại cho anh thì tắt máy, gửi tin nhắn cũng không trả lời.       Lưu Húc Đông là bạn trai của Trần Yến Yến, cũng là con trai của ông chủ công ty chỗ cô làm việc, tổng công ty là một trong năm trăm tập đoàn lớn trên thế giới, ở đế đô. Hai năm trước Lưu Húc Đông mới điều chuyển từ chi nhánh công ty ở nước ngoài về, đảm nhiệm vị trí tổng giám đốc công ty này.       Lưu Húc Đông không chỉ nhiều tiền, còn học rộng tài cao, anh tuấn tiêu sái, thành thục chững chạc, vô cùng có phong độ thân sĩ. Cực kỳ mấu chốt là đã ba mươi lăm tuổi, còn chưa lập gia đình.       Anh ta vừa đến, thì mê hoặc mấy cô nàng trong công ty thần hồn điên đảo, ngay cả Trần Yến Yến trưởng thành thục nữ mà tim nhỏ cũng đập loạn nhịp.       Mặc dù Trần Yến Yến đã qua tuổi ba mươi, nhưng tướng mạo xuất chúng, dáng người cao gầy, khí chất ưu nhã. Trên sự…

Chương 84: Nhặt Bảo Thạch

Nông Kiều Có PhúcTác giả: Tịch Mịch Thanh TuyềnTruyện Điền Văn, Truyện Ngôn TìnhEditor: ChieuNinh Hai ngày nay Trần Yến Yến đều có chút không yên lòng. Từ nửa tháng trước, Lưu Húc Đông đi đế đô thăm người thân vẫn luôn không liên lạc với cô, gọi điện thoại cho anh thì tắt máy, gửi tin nhắn cũng không trả lời.       Lưu Húc Đông là bạn trai của Trần Yến Yến, cũng là con trai của ông chủ công ty chỗ cô làm việc, tổng công ty là một trong năm trăm tập đoàn lớn trên thế giới, ở đế đô. Hai năm trước Lưu Húc Đông mới điều chuyển từ chi nhánh công ty ở nước ngoài về, đảm nhiệm vị trí tổng giám đốc công ty này.       Lưu Húc Đông không chỉ nhiều tiền, còn học rộng tài cao, anh tuấn tiêu sái, thành thục chững chạc, vô cùng có phong độ thân sĩ. Cực kỳ mấu chốt là đã ba mươi lăm tuổi, còn chưa lập gia đình.       Anh ta vừa đến, thì mê hoặc mấy cô nàng trong công ty thần hồn điên đảo, ngay cả Trần Yến Yến trưởng thành thục nữ mà tim nhỏ cũng đập loạn nhịp.       Mặc dù Trần Yến Yến đã qua tuổi ba mươi, nhưng tướng mạo xuất chúng, dáng người cao gầy, khí chất ưu nhã. Trên sự… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Trần A Phúc đặc biệt hỏi thăm , Đại Thuận Triều còn chưa có kim cương, cho nên hai viên hòn đá nhỏ này vào thời điểm nào ra mắt nàng còn chưa nghĩ ra.Mà châu báu khác cũng có thể tìm cơ hội thích đáng đưa ra bán.Ở trên thông tập bố cáo đạo tặc trộm kim, cũng bày ra đồ vật bị trộm, trong đó không có kim sức khảm ngọc lục bảo cùng ru-bi.Cho nên Trần A Phúc chọn ba viên ru-bi cùng một viên ngọc lục bảo ra.Chuẩn bị thời điểm để cho Trần Đại Bảo đang nhặt củi, té một cái, nhặt được một ít bảo thạch này.Hai viên ngọc lục bảo, xanh biếc thông thấu, lỡn cỡ nửa đốt ngón tay cái, một viên hình tròn, nhất viên hình thoi.Nàng chọn ngọc lục bảo hình tròn màu sắc hơi tối tăm ra, còn viên yêu thích kia sau này hãy nói.Ba viên ru-bi so với ngọc lục bảo thì nhỏ hơn một chút, hình bầu dục, hẳn là lấy xuống từ chung một kiện kim sức.Hiện tại, nàng có một một trăm ba mươi mấy lượng bạc, bốn mươi lượng vàng, nếu như lại có thể bán hai, ba trăm lượng bạc, cộng lại có thể gom đủ hơn tám trăm lượng bạc.Lúc này một mẫu thượng đẳng là năm lượng bạc, ruộng lúa là sáu lượng bạc một mẫu.Mặc kệ ruộng lúa hay là đất, nàng đều muốn mua hơn một trăm mẫu, phân cho Trần Danh vài chục mẫu, chính mình còn dư lại một trăm mẫu, làm tiểu địa chủ danh xứng với thực, thư thư phục phục sống qua ngày.Không biết rõ vị đại gia Sở gia kia có thể cho bao nhiêu bạc, nàng suy đoán Hoa Cẩm Tước mặc dù trân quý xinh đẹp, nhưng khẳng định không đáng giá như Thất Thất cùng Hôi Hôi, nhưng mà ít hơn nữa thì trên trăm lượng bạc nhất định sẽ có.Hắn cho tiền thì giữ lại sang năm xây căn nhà lớn cùng tiêu vặt.Nên ôm bắp đùi cũng ôm rồi, nàng không muốn quá hà khắc bản thân mình.Hiện tại nhà cỏ tranh, mưa to một cái nàng liền lo lắng rỉ nước.Trần A Phúc bao mấy viên bảo thạch ở trong khăn, nói ý tưởng của mình cùng Kim Yến Tử.Kim Yến Tử dừng lại công việc trong miệng nói: "Chỉ cần không phải đồ trên Yến Trầm Hương, ma ma muốn cầm thì lấy ra thôi."Trần A Phúc còn nói chuyện Sở Hàm Yên ngã bệnh, ý tứ là, sau khi tiểu cô nương kia về Đường Viên, có thể cầm chút đồ trên Yến Trầm Hương ra ngoài cho tiểu cô nương ăn hay không.Kim Yến Tử thống khoái mà nói ra: "Được, giúp muội muội xinh đẹp, lại giúp ma ma, một công đôi việc."Trần A Phúc nói: "Con giúp muội muội xinh đẹp, tại sao lại kéo ta đi vào."Kim Yến Tử chít chít nói: "Người giúp muội muội xinh đẹp là ma ma, người ta chỉ là anh hùng vô danh."A, vật nhỏ nói cũng đúng.Ngày hơm sau ăn bữa cơm trưa, cũng không nghỉ trưa, Trần A Phúc đội nón lên kéo Đại Bảo dẫn Truy Phong cùng đi bên trong cánh rừng thôn phía tây nhặt củi.Lúc này đúng là lúc nóng nhất trong một ngày.Trời thu vẫn phơi cháy người như cũ, người nhặt củi không nhiều, ngẫu nhiên có người quen biết chào hỏi cùng Đại Bảo.Người chào hỏi với Trần A Phúc không nhiều, trừ mấy vị có ý đồ yêu.

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Trần A Phúc đặc biệt hỏi thăm , Đại Thuận Triều còn chưa có kim cương, cho nên hai viên hòn đá nhỏ này vào thời điểm nào ra mắt nàng còn chưa nghĩ ra.

Mà châu báu khác cũng có thể tìm cơ hội thích đáng đưa ra bán.

Ở trên thông tập bố cáo đạo tặc trộm kim, cũng bày ra đồ vật bị trộm, trong đó không có kim sức khảm ngọc lục bảo cùng ru-bi.

Cho nên Trần A Phúc chọn ba viên ru-bi cùng một viên ngọc lục bảo ra.

Chuẩn bị thời điểm để cho Trần Đại Bảo đang nhặt củi, té một cái, nhặt được một ít bảo thạch này.

Hai viên ngọc lục bảo, xanh biếc thông thấu, lỡn cỡ nửa đốt ngón tay cái, một viên hình tròn, nhất viên hình thoi.

Nàng chọn ngọc lục bảo hình tròn màu sắc hơi tối tăm ra, còn viên yêu thích kia sau này hãy nói.

Ba viên ru-bi so với ngọc lục bảo thì nhỏ hơn một chút, hình bầu dục, hẳn là lấy xuống từ chung một kiện kim sức.

Hiện tại, nàng có một một trăm ba mươi mấy lượng bạc, bốn mươi lượng vàng, nếu như lại có thể bán hai, ba trăm lượng bạc, cộng lại có thể gom đủ hơn tám trăm lượng bạc.

Lúc này một mẫu thượng đẳng là năm lượng bạc, ruộng lúa là sáu lượng bạc một mẫu.

Mặc kệ ruộng lúa hay là đất, nàng đều muốn mua hơn một trăm mẫu, phân cho Trần Danh vài chục mẫu, chính mình còn dư lại một trăm mẫu, làm tiểu địa chủ danh xứng với thực, thư thư phục phục sống qua ngày.

Không biết rõ vị đại gia Sở gia kia có thể cho bao nhiêu bạc, nàng suy đoán Hoa Cẩm Tước mặc dù trân quý xinh đẹp, nhưng khẳng định không đáng giá như Thất Thất cùng Hôi Hôi, nhưng mà ít hơn nữa thì trên trăm lượng bạc nhất định sẽ có.

Hắn cho tiền thì giữ lại sang năm xây căn nhà lớn cùng tiêu vặt.

Nên ôm bắp đùi cũng ôm rồi, nàng không muốn quá hà khắc bản thân mình.

Hiện tại nhà cỏ tranh, mưa to một cái nàng liền lo lắng rỉ nước.

Trần A Phúc bao mấy viên bảo thạch ở trong khăn, nói ý tưởng của mình cùng Kim Yến Tử.

Kim Yến Tử dừng lại công việc trong miệng nói: "Chỉ cần không phải đồ trên Yến Trầm Hương, ma ma muốn cầm thì lấy ra thôi."

Trần A Phúc còn nói chuyện Sở Hàm Yên ngã bệnh, ý tứ là, sau khi tiểu cô nương kia về Đường Viên, có thể cầm chút đồ trên Yến Trầm Hương ra ngoài cho tiểu cô nương ăn hay không.

Kim Yến Tử thống khoái mà nói ra: "Được, giúp muội muội xinh đẹp, lại giúp ma ma, một công đôi việc."

Trần A Phúc nói: "Con giúp muội muội xinh đẹp, tại sao lại kéo ta đi vào."

Kim Yến Tử chít chít nói: "Người giúp muội muội xinh đẹp là ma ma, người ta chỉ là anh hùng vô danh."

A, vật nhỏ nói cũng đúng.

Ngày hơm sau ăn bữa cơm trưa, cũng không nghỉ trưa, Trần A Phúc đội nón lên kéo Đại Bảo dẫn Truy Phong cùng đi bên trong cánh rừng thôn phía tây nhặt củi.

Lúc này đúng là lúc nóng nhất trong một ngày.

Trời thu vẫn phơi cháy người như cũ, người nhặt củi không nhiều, ngẫu nhiên có người quen biết chào hỏi cùng Đại Bảo.

Người chào hỏi với Trần A Phúc không nhiều, trừ mấy vị có ý đồ yêu

Image removed.

.

Nông Kiều Có PhúcTác giả: Tịch Mịch Thanh TuyềnTruyện Điền Văn, Truyện Ngôn TìnhEditor: ChieuNinh Hai ngày nay Trần Yến Yến đều có chút không yên lòng. Từ nửa tháng trước, Lưu Húc Đông đi đế đô thăm người thân vẫn luôn không liên lạc với cô, gọi điện thoại cho anh thì tắt máy, gửi tin nhắn cũng không trả lời.       Lưu Húc Đông là bạn trai của Trần Yến Yến, cũng là con trai của ông chủ công ty chỗ cô làm việc, tổng công ty là một trong năm trăm tập đoàn lớn trên thế giới, ở đế đô. Hai năm trước Lưu Húc Đông mới điều chuyển từ chi nhánh công ty ở nước ngoài về, đảm nhiệm vị trí tổng giám đốc công ty này.       Lưu Húc Đông không chỉ nhiều tiền, còn học rộng tài cao, anh tuấn tiêu sái, thành thục chững chạc, vô cùng có phong độ thân sĩ. Cực kỳ mấu chốt là đã ba mươi lăm tuổi, còn chưa lập gia đình.       Anh ta vừa đến, thì mê hoặc mấy cô nàng trong công ty thần hồn điên đảo, ngay cả Trần Yến Yến trưởng thành thục nữ mà tim nhỏ cũng đập loạn nhịp.       Mặc dù Trần Yến Yến đã qua tuổi ba mươi, nhưng tướng mạo xuất chúng, dáng người cao gầy, khí chất ưu nhã. Trên sự… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Trần A Phúc đặc biệt hỏi thăm , Đại Thuận Triều còn chưa có kim cương, cho nên hai viên hòn đá nhỏ này vào thời điểm nào ra mắt nàng còn chưa nghĩ ra.Mà châu báu khác cũng có thể tìm cơ hội thích đáng đưa ra bán.Ở trên thông tập bố cáo đạo tặc trộm kim, cũng bày ra đồ vật bị trộm, trong đó không có kim sức khảm ngọc lục bảo cùng ru-bi.Cho nên Trần A Phúc chọn ba viên ru-bi cùng một viên ngọc lục bảo ra.Chuẩn bị thời điểm để cho Trần Đại Bảo đang nhặt củi, té một cái, nhặt được một ít bảo thạch này.Hai viên ngọc lục bảo, xanh biếc thông thấu, lỡn cỡ nửa đốt ngón tay cái, một viên hình tròn, nhất viên hình thoi.Nàng chọn ngọc lục bảo hình tròn màu sắc hơi tối tăm ra, còn viên yêu thích kia sau này hãy nói.Ba viên ru-bi so với ngọc lục bảo thì nhỏ hơn một chút, hình bầu dục, hẳn là lấy xuống từ chung một kiện kim sức.Hiện tại, nàng có một một trăm ba mươi mấy lượng bạc, bốn mươi lượng vàng, nếu như lại có thể bán hai, ba trăm lượng bạc, cộng lại có thể gom đủ hơn tám trăm lượng bạc.Lúc này một mẫu thượng đẳng là năm lượng bạc, ruộng lúa là sáu lượng bạc một mẫu.Mặc kệ ruộng lúa hay là đất, nàng đều muốn mua hơn một trăm mẫu, phân cho Trần Danh vài chục mẫu, chính mình còn dư lại một trăm mẫu, làm tiểu địa chủ danh xứng với thực, thư thư phục phục sống qua ngày.Không biết rõ vị đại gia Sở gia kia có thể cho bao nhiêu bạc, nàng suy đoán Hoa Cẩm Tước mặc dù trân quý xinh đẹp, nhưng khẳng định không đáng giá như Thất Thất cùng Hôi Hôi, nhưng mà ít hơn nữa thì trên trăm lượng bạc nhất định sẽ có.Hắn cho tiền thì giữ lại sang năm xây căn nhà lớn cùng tiêu vặt.Nên ôm bắp đùi cũng ôm rồi, nàng không muốn quá hà khắc bản thân mình.Hiện tại nhà cỏ tranh, mưa to một cái nàng liền lo lắng rỉ nước.Trần A Phúc bao mấy viên bảo thạch ở trong khăn, nói ý tưởng của mình cùng Kim Yến Tử.Kim Yến Tử dừng lại công việc trong miệng nói: "Chỉ cần không phải đồ trên Yến Trầm Hương, ma ma muốn cầm thì lấy ra thôi."Trần A Phúc còn nói chuyện Sở Hàm Yên ngã bệnh, ý tứ là, sau khi tiểu cô nương kia về Đường Viên, có thể cầm chút đồ trên Yến Trầm Hương ra ngoài cho tiểu cô nương ăn hay không.Kim Yến Tử thống khoái mà nói ra: "Được, giúp muội muội xinh đẹp, lại giúp ma ma, một công đôi việc."Trần A Phúc nói: "Con giúp muội muội xinh đẹp, tại sao lại kéo ta đi vào."Kim Yến Tử chít chít nói: "Người giúp muội muội xinh đẹp là ma ma, người ta chỉ là anh hùng vô danh."A, vật nhỏ nói cũng đúng.Ngày hơm sau ăn bữa cơm trưa, cũng không nghỉ trưa, Trần A Phúc đội nón lên kéo Đại Bảo dẫn Truy Phong cùng đi bên trong cánh rừng thôn phía tây nhặt củi.Lúc này đúng là lúc nóng nhất trong một ngày.Trời thu vẫn phơi cháy người như cũ, người nhặt củi không nhiều, ngẫu nhiên có người quen biết chào hỏi cùng Đại Bảo.Người chào hỏi với Trần A Phúc không nhiều, trừ mấy vị có ý đồ yêu.

Chương 84: Nhặt Bảo Thạch