Editor: ChieuNinh Hai ngày nay Trần Yến Yến đều có chút không yên lòng. Từ nửa tháng trước, Lưu Húc Đông đi đế đô thăm người thân vẫn luôn không liên lạc với cô, gọi điện thoại cho anh thì tắt máy, gửi tin nhắn cũng không trả lời.       Lưu Húc Đông là bạn trai của Trần Yến Yến, cũng là con trai của ông chủ công ty chỗ cô làm việc, tổng công ty là một trong năm trăm tập đoàn lớn trên thế giới, ở đế đô. Hai năm trước Lưu Húc Đông mới điều chuyển từ chi nhánh công ty ở nước ngoài về, đảm nhiệm vị trí tổng giám đốc công ty này.       Lưu Húc Đông không chỉ nhiều tiền, còn học rộng tài cao, anh tuấn tiêu sái, thành thục chững chạc, vô cùng có phong độ thân sĩ. Cực kỳ mấu chốt là đã ba mươi lăm tuổi, còn chưa lập gia đình.       Anh ta vừa đến, thì mê hoặc mấy cô nàng trong công ty thần hồn điên đảo, ngay cả Trần Yến Yến trưởng thành thục nữ mà tim nhỏ cũng đập loạn nhịp.       Mặc dù Trần Yến Yến đã qua tuổi ba mươi, nhưng tướng mạo xuất chúng, dáng người cao gầy, khí chất ưu nhã. Trên sự…

Chương 94: Lúng Túng

Nông Kiều Có PhúcTác giả: Tịch Mịch Thanh TuyềnTruyện Điền Văn, Truyện Ngôn TìnhEditor: ChieuNinh Hai ngày nay Trần Yến Yến đều có chút không yên lòng. Từ nửa tháng trước, Lưu Húc Đông đi đế đô thăm người thân vẫn luôn không liên lạc với cô, gọi điện thoại cho anh thì tắt máy, gửi tin nhắn cũng không trả lời.       Lưu Húc Đông là bạn trai của Trần Yến Yến, cũng là con trai của ông chủ công ty chỗ cô làm việc, tổng công ty là một trong năm trăm tập đoàn lớn trên thế giới, ở đế đô. Hai năm trước Lưu Húc Đông mới điều chuyển từ chi nhánh công ty ở nước ngoài về, đảm nhiệm vị trí tổng giám đốc công ty này.       Lưu Húc Đông không chỉ nhiều tiền, còn học rộng tài cao, anh tuấn tiêu sái, thành thục chững chạc, vô cùng có phong độ thân sĩ. Cực kỳ mấu chốt là đã ba mươi lăm tuổi, còn chưa lập gia đình.       Anh ta vừa đến, thì mê hoặc mấy cô nàng trong công ty thần hồn điên đảo, ngay cả Trần Yến Yến trưởng thành thục nữ mà tim nhỏ cũng đập loạn nhịp.       Mặc dù Trần Yến Yến đã qua tuổi ba mươi, nhưng tướng mạo xuất chúng, dáng người cao gầy, khí chất ưu nhã. Trên sự… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.La quản sự khom người nói: "Đại gia, lão nô vừa vặn đụng phải mẫu tử Đại Bảo, liền dẫn bọn họ đến đây.Để Đại Bảo bồi tỷ muội chơi đùa, lại để nương tử Trần gia làm một ít hoa quế gạo nếp táo tỷ muội thích ăn."Sở Lệnh Tuyên nâng mí mắt nhìn Trần A Phúc cùng Đại Bảo một cái, khẽ gật đầu.Đại Bảo chấp tay nói: "Tiểu tử gặp qua Sở đại gia." Lại chào hỏi Sở Hàm Yên: "Yên Nhi muội muội, ta mang Thất Thất và Hôi Hôi đến bồi muội chơi.Chúng nó lại học được hai câu nói mới, ta kêu chúng nó nói cho muội nghe."Trong mắt Sở Hàm Yên vẫn luôn không tập trung, nghe lời Trần Đại Bảo nói, thế nhưng chuyển con ngươi nhìn hắn hai mắt, lại dời đi.Tựa như nhìn về phía sau lưng hắn, cũng tựa như nhìn về phía địa phương không biết rõ.Trần Đại Bảo một trận thất bại.Vì cái gì ánh mắt Yên Nhi muội muội chỉ dừng lại ở trên người hắn một cái đây? Mình chính là hài tử lớn lên đẹp nhất cũng được người khác yêu thích nhất Hưởng La thôn đấyĐại Bảo không biết là, Sở Lệnh Tuyên đã mừng rỡ không thôi.Hắn đã sớm nghe La quản sự nói qua, Đại Bảo chính là hài tử này, cũng là nữ nhi hắn trừ mình và mẫu thân, Hứa bà tử, con rối Yến Tử ra, duy nhất có thể tác động mắt của con bé, cũng là người nữ nhi sẽ không kháng cự.Không nghĩ tới, Hứa bà tử thật sự là người bên kia, kiếm cớ ném mất con rối đại Yến Tử, khiến cho Yên tỷ muội cực kỳ thương tâm.Nghĩ tới chuyện này, Sở Lệnh Tuyên liền tự trách không thôi, sau khi hồi phủ liền đuổi bà tử kia đi.Đáng tiếc hắn tồn tâm may mắn, muốn đợi mấy ngày nữa có người thích hợp đến sau lại đuổi bà ta đi, ai ngờ liền xảy ra sự kiện kia.Hiện tại, đứa bé này đến, có nó bên cạnh, Yên Nhi cũng sẽ tốt hơn một chút đi.Lúc này, một chuyện càng không thể tưởng được phát sinh, con ngươi Sở Hàm Yên ngơ ngác nhìn chằm chằm qua đến Trần A Phúc, đưa tay ra hướng nàng.Trong miệng nói: "Điểu điểu - - bay, điểu điểu - - bay, bay ..."Trần A Phúc sửng sốt, mình không phải là điểu điểu Kim Yến Tử nha.Sở Lệnh Tuyên lại là một trận cuồng hỉ, đây là một người duy nhất mà nữ nhi muốn trừ hắn và mẫu thân ra, chủ động duỗi tay đòi, hơn nữa còn nói nhiều lời nói như thế.Hắn nhìn một chút ánh mắt nữ nhi nhìn thẳng Trần A Phúc, lại nhìn một chút tiểu nương tử tướng mạo thanh tú đẹp đẽ trước mặt, mặc không được tốt lắm lại hết sức sạch sẽ lịch sự tao nhã.Có thể được La quản sự mang đến, khẳng định là thỏa đáng.Hắn do dự một chút, vẫn là đến gần Trần A Phúc, đưa Sở Hàm Yên tới.Trần A Phúc trước còn có chút sững sờ, thời điểm Sở Lệnh Tuyên dựa vào gần nàng, nàng bị hù dọa lui về phía sau một bước.Thấy Sở Lệnh Tuyên trầm mặt, nhiệt độ trong đôi mắt chợt hạ xuống, vội vàng lấy lại bình tĩnh, duỗi tay tiếp nhận Sở Hàm Yên.Sở Hàm Yên là bị Sở Lệnh Tuyên ôm ngang trong ngực, cho nên Trần A Phúc tiếp nhận đến cô bé cũng là ôm ngang.Vật nhỏ vừa vào trong lòng Trần A Phúc,.

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

La quản sự khom người nói: "Đại gia, lão nô vừa vặn đụng phải mẫu tử Đại Bảo, liền dẫn bọn họ đến đây.

Để Đại Bảo bồi tỷ muội chơi đùa, lại để nương tử Trần gia làm một ít hoa quế gạo nếp táo tỷ muội thích ăn."

Sở Lệnh Tuyên nâng mí mắt nhìn Trần A Phúc cùng Đại Bảo một cái, khẽ gật đầu.

Đại Bảo chấp tay nói: "Tiểu tử gặp qua Sở đại gia." Lại chào hỏi Sở Hàm Yên: "Yên Nhi muội muội, ta mang Thất Thất và Hôi Hôi đến bồi muội chơi.

Chúng nó lại học được hai câu nói mới, ta kêu chúng nó nói cho muội nghe."

Trong mắt Sở Hàm Yên vẫn luôn không tập trung, nghe lời Trần Đại Bảo nói, thế nhưng chuyển con ngươi nhìn hắn hai mắt, lại dời đi.

Tựa như nhìn về phía sau lưng hắn, cũng tựa như nhìn về phía địa phương không biết rõ.

Trần Đại Bảo một trận thất bại.

Vì cái gì ánh mắt Yên Nhi muội muội chỉ dừng lại ở trên người hắn một cái đây? Mình chính là hài tử lớn lên đẹp nhất cũng được người khác yêu thích nhất Hưởng La thôn đấy

Đại Bảo không biết là, Sở Lệnh Tuyên đã mừng rỡ không thôi.

Hắn đã sớm nghe La quản sự nói qua, Đại Bảo chính là hài tử này, cũng là nữ nhi hắn trừ mình và mẫu thân, Hứa bà tử, con rối Yến Tử ra, duy nhất có thể tác động mắt của con bé, cũng là người nữ nhi sẽ không kháng cự.

Không nghĩ tới, Hứa bà tử thật sự là người bên kia, kiếm cớ ném mất con rối đại Yến Tử, khiến cho Yên tỷ muội cực kỳ thương tâm.

Nghĩ tới chuyện này, Sở Lệnh Tuyên liền tự trách không thôi, sau khi hồi phủ liền đuổi bà tử kia đi.

Đáng tiếc hắn tồn tâm may mắn, muốn đợi mấy ngày nữa có người thích hợp đến sau lại đuổi bà ta đi, ai ngờ liền xảy ra sự kiện kia.

Hiện tại, đứa bé này đến, có nó bên cạnh, Yên Nhi cũng sẽ tốt hơn một chút đi.

Lúc này, một chuyện càng không thể tưởng được phát sinh, con ngươi Sở Hàm Yên ngơ ngác nhìn chằm chằm qua đến Trần A Phúc, đưa tay ra hướng nàng.

Trong miệng nói: "Điểu điểu - - bay, điểu điểu - - bay, bay ..."

Trần A Phúc sửng sốt, mình không phải là điểu điểu Kim Yến Tử nha.

Sở Lệnh Tuyên lại là một trận cuồng hỉ, đây là một người duy nhất mà nữ nhi muốn trừ hắn và mẫu thân ra, chủ động duỗi tay đòi, hơn nữa còn nói nhiều lời nói như thế.

Hắn nhìn một chút ánh mắt nữ nhi nhìn thẳng Trần A Phúc, lại nhìn một chút tiểu nương tử tướng mạo thanh tú đẹp đẽ trước mặt, mặc không được tốt lắm lại hết sức sạch sẽ lịch sự tao nhã.

Có thể được La quản sự mang đến, khẳng định là thỏa đáng.

Hắn do dự một chút, vẫn là đến gần Trần A Phúc, đưa Sở Hàm Yên tới.

Trần A Phúc trước còn có chút sững sờ, thời điểm Sở Lệnh Tuyên dựa vào gần nàng, nàng bị hù dọa lui về phía sau một bước.

Thấy Sở Lệnh Tuyên trầm mặt, nhiệt độ trong đôi mắt chợt hạ xuống, vội vàng lấy lại bình tĩnh, duỗi tay tiếp nhận Sở Hàm Yên.

Sở Hàm Yên là bị Sở Lệnh Tuyên ôm ngang trong ngực, cho nên Trần A Phúc tiếp nhận đến cô bé cũng là ôm ngang.

Vật nhỏ vừa vào trong lòng Trần A Phúc,

Image removed.

.

Nông Kiều Có PhúcTác giả: Tịch Mịch Thanh TuyềnTruyện Điền Văn, Truyện Ngôn TìnhEditor: ChieuNinh Hai ngày nay Trần Yến Yến đều có chút không yên lòng. Từ nửa tháng trước, Lưu Húc Đông đi đế đô thăm người thân vẫn luôn không liên lạc với cô, gọi điện thoại cho anh thì tắt máy, gửi tin nhắn cũng không trả lời.       Lưu Húc Đông là bạn trai của Trần Yến Yến, cũng là con trai của ông chủ công ty chỗ cô làm việc, tổng công ty là một trong năm trăm tập đoàn lớn trên thế giới, ở đế đô. Hai năm trước Lưu Húc Đông mới điều chuyển từ chi nhánh công ty ở nước ngoài về, đảm nhiệm vị trí tổng giám đốc công ty này.       Lưu Húc Đông không chỉ nhiều tiền, còn học rộng tài cao, anh tuấn tiêu sái, thành thục chững chạc, vô cùng có phong độ thân sĩ. Cực kỳ mấu chốt là đã ba mươi lăm tuổi, còn chưa lập gia đình.       Anh ta vừa đến, thì mê hoặc mấy cô nàng trong công ty thần hồn điên đảo, ngay cả Trần Yến Yến trưởng thành thục nữ mà tim nhỏ cũng đập loạn nhịp.       Mặc dù Trần Yến Yến đã qua tuổi ba mươi, nhưng tướng mạo xuất chúng, dáng người cao gầy, khí chất ưu nhã. Trên sự… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.La quản sự khom người nói: "Đại gia, lão nô vừa vặn đụng phải mẫu tử Đại Bảo, liền dẫn bọn họ đến đây.Để Đại Bảo bồi tỷ muội chơi đùa, lại để nương tử Trần gia làm một ít hoa quế gạo nếp táo tỷ muội thích ăn."Sở Lệnh Tuyên nâng mí mắt nhìn Trần A Phúc cùng Đại Bảo một cái, khẽ gật đầu.Đại Bảo chấp tay nói: "Tiểu tử gặp qua Sở đại gia." Lại chào hỏi Sở Hàm Yên: "Yên Nhi muội muội, ta mang Thất Thất và Hôi Hôi đến bồi muội chơi.Chúng nó lại học được hai câu nói mới, ta kêu chúng nó nói cho muội nghe."Trong mắt Sở Hàm Yên vẫn luôn không tập trung, nghe lời Trần Đại Bảo nói, thế nhưng chuyển con ngươi nhìn hắn hai mắt, lại dời đi.Tựa như nhìn về phía sau lưng hắn, cũng tựa như nhìn về phía địa phương không biết rõ.Trần Đại Bảo một trận thất bại.Vì cái gì ánh mắt Yên Nhi muội muội chỉ dừng lại ở trên người hắn một cái đây? Mình chính là hài tử lớn lên đẹp nhất cũng được người khác yêu thích nhất Hưởng La thôn đấyĐại Bảo không biết là, Sở Lệnh Tuyên đã mừng rỡ không thôi.Hắn đã sớm nghe La quản sự nói qua, Đại Bảo chính là hài tử này, cũng là nữ nhi hắn trừ mình và mẫu thân, Hứa bà tử, con rối Yến Tử ra, duy nhất có thể tác động mắt của con bé, cũng là người nữ nhi sẽ không kháng cự.Không nghĩ tới, Hứa bà tử thật sự là người bên kia, kiếm cớ ném mất con rối đại Yến Tử, khiến cho Yên tỷ muội cực kỳ thương tâm.Nghĩ tới chuyện này, Sở Lệnh Tuyên liền tự trách không thôi, sau khi hồi phủ liền đuổi bà tử kia đi.Đáng tiếc hắn tồn tâm may mắn, muốn đợi mấy ngày nữa có người thích hợp đến sau lại đuổi bà ta đi, ai ngờ liền xảy ra sự kiện kia.Hiện tại, đứa bé này đến, có nó bên cạnh, Yên Nhi cũng sẽ tốt hơn một chút đi.Lúc này, một chuyện càng không thể tưởng được phát sinh, con ngươi Sở Hàm Yên ngơ ngác nhìn chằm chằm qua đến Trần A Phúc, đưa tay ra hướng nàng.Trong miệng nói: "Điểu điểu - - bay, điểu điểu - - bay, bay ..."Trần A Phúc sửng sốt, mình không phải là điểu điểu Kim Yến Tử nha.Sở Lệnh Tuyên lại là một trận cuồng hỉ, đây là một người duy nhất mà nữ nhi muốn trừ hắn và mẫu thân ra, chủ động duỗi tay đòi, hơn nữa còn nói nhiều lời nói như thế.Hắn nhìn một chút ánh mắt nữ nhi nhìn thẳng Trần A Phúc, lại nhìn một chút tiểu nương tử tướng mạo thanh tú đẹp đẽ trước mặt, mặc không được tốt lắm lại hết sức sạch sẽ lịch sự tao nhã.Có thể được La quản sự mang đến, khẳng định là thỏa đáng.Hắn do dự một chút, vẫn là đến gần Trần A Phúc, đưa Sở Hàm Yên tới.Trần A Phúc trước còn có chút sững sờ, thời điểm Sở Lệnh Tuyên dựa vào gần nàng, nàng bị hù dọa lui về phía sau một bước.Thấy Sở Lệnh Tuyên trầm mặt, nhiệt độ trong đôi mắt chợt hạ xuống, vội vàng lấy lại bình tĩnh, duỗi tay tiếp nhận Sở Hàm Yên.Sở Hàm Yên là bị Sở Lệnh Tuyên ôm ngang trong ngực, cho nên Trần A Phúc tiếp nhận đến cô bé cũng là ôm ngang.Vật nhỏ vừa vào trong lòng Trần A Phúc,.

Chương 94: Lúng Túng