Editor: ChieuNinh Hai ngày nay Trần Yến Yến đều có chút không yên lòng. Từ nửa tháng trước, Lưu Húc Đông đi đế đô thăm người thân vẫn luôn không liên lạc với cô, gọi điện thoại cho anh thì tắt máy, gửi tin nhắn cũng không trả lời. Lưu Húc Đông là bạn trai của Trần Yến Yến, cũng là con trai của ông chủ công ty chỗ cô làm việc, tổng công ty là một trong năm trăm tập đoàn lớn trên thế giới, ở đế đô. Hai năm trước Lưu Húc Đông mới điều chuyển từ chi nhánh công ty ở nước ngoài về, đảm nhiệm vị trí tổng giám đốc công ty này. Lưu Húc Đông không chỉ nhiều tiền, còn học rộng tài cao, anh tuấn tiêu sái, thành thục chững chạc, vô cùng có phong độ thân sĩ. Cực kỳ mấu chốt là đã ba mươi lăm tuổi, còn chưa lập gia đình. Anh ta vừa đến, thì mê hoặc mấy cô nàng trong công ty thần hồn điên đảo, ngay cả Trần Yến Yến trưởng thành thục nữ mà tim nhỏ cũng đập loạn nhịp. Mặc dù Trần Yến Yến đã qua tuổi ba mươi, nhưng tướng mạo xuất chúng, dáng người cao gầy, khí chất ưu nhã. Trên sự…
Chương 115: Chuyện Cũ Trần Phủ
Nông Kiều Có PhúcTác giả: Tịch Mịch Thanh TuyềnTruyện Điền Văn, Truyện Ngôn TìnhEditor: ChieuNinh Hai ngày nay Trần Yến Yến đều có chút không yên lòng. Từ nửa tháng trước, Lưu Húc Đông đi đế đô thăm người thân vẫn luôn không liên lạc với cô, gọi điện thoại cho anh thì tắt máy, gửi tin nhắn cũng không trả lời. Lưu Húc Đông là bạn trai của Trần Yến Yến, cũng là con trai của ông chủ công ty chỗ cô làm việc, tổng công ty là một trong năm trăm tập đoàn lớn trên thế giới, ở đế đô. Hai năm trước Lưu Húc Đông mới điều chuyển từ chi nhánh công ty ở nước ngoài về, đảm nhiệm vị trí tổng giám đốc công ty này. Lưu Húc Đông không chỉ nhiều tiền, còn học rộng tài cao, anh tuấn tiêu sái, thành thục chững chạc, vô cùng có phong độ thân sĩ. Cực kỳ mấu chốt là đã ba mươi lăm tuổi, còn chưa lập gia đình. Anh ta vừa đến, thì mê hoặc mấy cô nàng trong công ty thần hồn điên đảo, ngay cả Trần Yến Yến trưởng thành thục nữ mà tim nhỏ cũng đập loạn nhịp. Mặc dù Trần Yến Yến đã qua tuổi ba mươi, nhưng tướng mạo xuất chúng, dáng người cao gầy, khí chất ưu nhã. Trên sự… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Trần A Phúc ôm cánh tay Vương thị, gối đầu ở trên vai bà nói: "Nương, con biết rõ.Nếu như ngay cả cha con con cũng tin không nổi, còn có thể tin ai? Trong lòng con, cha, nương, đệ đệ, Đại Bảo, mọi người đều là người thân thân nhất của con."Trần Đại Bảo nghe, cũng trượt xuống giường, ôm lấy Vương thị cuốn đầu lưỡi nói: "Đúng vậy, đúng vậy, mọi người đều là người thân thân nhất của Đại Bảo."Vương thị cười rộ lên, bà cảm thấy khuê nữ cùng ngoại tôn đoạn thời gian gần đây đặc biệt thích làm nũng với bà, lời nói cũng nói được có chút xấu hổ muốn chết.Nhưng mà, bà thích.Trần A Phúc suy nghĩ trong lòng, Trần Danh tính cách không nóng không lạnh, lại đặc biệt nghe Trần Nghiệp, có một số việc bị Trần Nghiệp xía vào không dễ làm.Xem ra, về sau sản nghiệp của mình và sản nghiệp nhà Trần Danh vẫn phải phân biệt rõ ràng thì tốt hơn.Không phải sợ bị người nhớ thương đi, mà là không muốn nghe đến những thứ "Tạp âm" kia, càng thêm phiền não.Rồi nàng nói với Vương thị: "Nương, cha con lương thiện, tính cách lại thiên về không lạnh không nóng.Nếu như về sau cha bắt đầu quản lý gia nghiệp, nương vẫn nên nói thêm để cảnh tỉnh ông, phải chú ý cái nhà này của chúng ta nhiều hơn."Vương thị cười gật gật đầu, nói: "Nương biết rõ." Lại nói: "Cha con cũng không ngốc, có một số việc trong lòng ông ấy rõ ràng."Trần A Phúc nói: "Trong lòng cho dù rõ ràng, chỉ là có đôi khi loay hoay sĩ diện."A Lộc ở một bên nói: "Tỷ tỷ yên tâm, nếu như cha không bỏ được mặt mũi, đệ nhắc nhở ông."Mấy người đang đông phòng nói chuyện hồi lâu, mấy người trong tây phòng còn không chưa nói xong.Trần A Phúc liền dẫn Đại Bảo về nhà mới.Trần Danh đã nói sẽ không lại để cho thê tử trai gái chịu ủy khuất, liền nhìn hắn biểu hiện đi.Mặc kệ mẫu tử Trần Nghiệp nghe trong thôn đồn đãi cái gì, có ý kiến gì, hy vọng Trần Danh có thể bảo vệ người nhà....Đêm thu như nước, ánh sao đầy đất.Trong Di Nhiên Viện Đường Viên, Sở Lệnh Tuyên ngồi ở bên giường treo vài con rối dáng vẻ tiểu Yến Tử, nhìn Sở Hàm Yên ôm con rối đại Yến Tử tiến vào trong mộng.Hắn nguyện ý nhất là chứng kiến bộ dáng khuê nữ ngủ say, không dại ra, không có ủy khuất, mặt mày yên ổn, bên môi thỉnh thoảng còn b*n r* cười mỉm một lúm đồng tiền.Môi hắn cũng ngoéo một cái, dùng tay nhẹ nhàng lau lau khuôn mặt nhỏ nhắn của nữ nhi, mới đứng dậy đi thư phòng.La quản sự cùng đại nhi tử của hắn La Nguyên La tiểu quản sự vẫn còn ở nơi này chờ hắn.La quản sự nghe La Nguyên nói một chút đồn đãi Hưởng La thôn cùng tin tức nghe được, trong nội tâm có thể nói là sóng to gió lớn.Hắn nói như thế nào cũng cảm giác mình đã gặp qua Tri phủ Trần đại nhân mới tới, nhưng lại nhớ không nổi lúc nào thì gặp mặt qua.Lại thì ra...!Có một số việc cũng là mình xem nhẹ, không suy nghĩ nhiều như vậy, phải lập tức bẩm báo với chủ tử mới được.Khi Sở Lệnh Tuyên nghe những lời kia, cũng khiếp sợ không thôi, vội vàng nói: "Ta vẫn nhớ quê quán Trần đại nhân là tỉnh Hồ An, mười mấy năm trước hắn giải Nguyên thi Hương từ tỉnh Hồ An, qua năm xuân kỳ lại được Hoàng thượng điểm Thám hoa, năm ấy hắn mới mười sáu tuổi, có thể nói quang cảnh có một không hai.Như thế nào mà nhà lại.
*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Trần A Phúc ôm cánh tay Vương thị, gối đầu ở trên vai bà nói: "Nương, con biết rõ.
Nếu như ngay cả cha con con cũng tin không nổi, còn có thể tin ai? Trong lòng con, cha, nương, đệ đệ, Đại Bảo, mọi người đều là người thân thân nhất của con."
Trần Đại Bảo nghe, cũng trượt xuống giường, ôm lấy Vương thị cuốn đầu lưỡi nói: "Đúng vậy, đúng vậy, mọi người đều là người thân thân nhất của Đại Bảo."
Vương thị cười rộ lên, bà cảm thấy khuê nữ cùng ngoại tôn đoạn thời gian gần đây đặc biệt thích làm nũng với bà, lời nói cũng nói được có chút xấu hổ muốn chết.
Nhưng mà, bà thích.
Trần A Phúc suy nghĩ trong lòng, Trần Danh tính cách không nóng không lạnh, lại đặc biệt nghe Trần Nghiệp, có một số việc bị Trần Nghiệp xía vào không dễ làm.
Xem ra, về sau sản nghiệp của mình và sản nghiệp nhà Trần Danh vẫn phải phân biệt rõ ràng thì tốt hơn.
Không phải sợ bị người nhớ thương đi, mà là không muốn nghe đến những thứ "Tạp âm" kia, càng thêm phiền não.
Rồi nàng nói với Vương thị: "Nương, cha con lương thiện, tính cách lại thiên về không lạnh không nóng.
Nếu như về sau cha bắt đầu quản lý gia nghiệp, nương vẫn nên nói thêm để cảnh tỉnh ông, phải chú ý cái nhà này của chúng ta nhiều hơn."
Vương thị cười gật gật đầu, nói: "Nương biết rõ." Lại nói: "Cha con cũng không ngốc, có một số việc trong lòng ông ấy rõ ràng."
Trần A Phúc nói: "Trong lòng cho dù rõ ràng, chỉ là có đôi khi loay hoay sĩ diện."
A Lộc ở một bên nói: "Tỷ tỷ yên tâm, nếu như cha không bỏ được mặt mũi, đệ nhắc nhở ông."
Mấy người đang đông phòng nói chuyện hồi lâu, mấy người trong tây phòng còn không chưa nói xong.
Trần A Phúc liền dẫn Đại Bảo về nhà mới.
Trần Danh đã nói sẽ không lại để cho thê tử trai gái chịu ủy khuất, liền nhìn hắn biểu hiện đi.
Mặc kệ mẫu tử Trần Nghiệp nghe trong thôn đồn đãi cái gì, có ý kiến gì, hy vọng Trần Danh có thể bảo vệ người nhà.
...
Đêm thu như nước, ánh sao đầy đất.
Trong Di Nhiên Viện Đường Viên, Sở Lệnh Tuyên ngồi ở bên giường treo vài con rối dáng vẻ tiểu Yến Tử, nhìn Sở Hàm Yên ôm con rối đại Yến Tử tiến vào trong mộng.
Hắn nguyện ý nhất là chứng kiến bộ dáng khuê nữ ngủ say, không dại ra, không có ủy khuất, mặt mày yên ổn, bên môi thỉnh thoảng còn b*n r* cười mỉm một lúm đồng tiền.
Môi hắn cũng ngoéo một cái, dùng tay nhẹ nhàng lau lau khuôn mặt nhỏ nhắn của nữ nhi, mới đứng dậy đi thư phòng.
La quản sự cùng đại nhi tử của hắn La Nguyên La tiểu quản sự vẫn còn ở nơi này chờ hắn.
La quản sự nghe La Nguyên nói một chút đồn đãi Hưởng La thôn cùng tin tức nghe được, trong nội tâm có thể nói là sóng to gió lớn.
Hắn nói như thế nào cũng cảm giác mình đã gặp qua Tri phủ Trần đại nhân mới tới, nhưng lại nhớ không nổi lúc nào thì gặp mặt qua.
Lại thì ra...!Có một số việc cũng là mình xem nhẹ, không suy nghĩ nhiều như vậy, phải lập tức bẩm báo với chủ tử mới được.
Khi Sở Lệnh Tuyên nghe những lời kia, cũng khiếp sợ không thôi, vội vàng nói: "Ta vẫn nhớ quê quán Trần đại nhân là tỉnh Hồ An, mười mấy năm trước hắn giải Nguyên thi Hương từ tỉnh Hồ An, qua năm xuân kỳ lại được Hoàng thượng điểm Thám hoa, năm ấy hắn mới mười sáu tuổi, có thể nói quang cảnh có một không hai.
Như thế nào mà nhà lại
.
Nông Kiều Có PhúcTác giả: Tịch Mịch Thanh TuyềnTruyện Điền Văn, Truyện Ngôn TìnhEditor: ChieuNinh Hai ngày nay Trần Yến Yến đều có chút không yên lòng. Từ nửa tháng trước, Lưu Húc Đông đi đế đô thăm người thân vẫn luôn không liên lạc với cô, gọi điện thoại cho anh thì tắt máy, gửi tin nhắn cũng không trả lời. Lưu Húc Đông là bạn trai của Trần Yến Yến, cũng là con trai của ông chủ công ty chỗ cô làm việc, tổng công ty là một trong năm trăm tập đoàn lớn trên thế giới, ở đế đô. Hai năm trước Lưu Húc Đông mới điều chuyển từ chi nhánh công ty ở nước ngoài về, đảm nhiệm vị trí tổng giám đốc công ty này. Lưu Húc Đông không chỉ nhiều tiền, còn học rộng tài cao, anh tuấn tiêu sái, thành thục chững chạc, vô cùng có phong độ thân sĩ. Cực kỳ mấu chốt là đã ba mươi lăm tuổi, còn chưa lập gia đình. Anh ta vừa đến, thì mê hoặc mấy cô nàng trong công ty thần hồn điên đảo, ngay cả Trần Yến Yến trưởng thành thục nữ mà tim nhỏ cũng đập loạn nhịp. Mặc dù Trần Yến Yến đã qua tuổi ba mươi, nhưng tướng mạo xuất chúng, dáng người cao gầy, khí chất ưu nhã. Trên sự… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Trần A Phúc ôm cánh tay Vương thị, gối đầu ở trên vai bà nói: "Nương, con biết rõ.Nếu như ngay cả cha con con cũng tin không nổi, còn có thể tin ai? Trong lòng con, cha, nương, đệ đệ, Đại Bảo, mọi người đều là người thân thân nhất của con."Trần Đại Bảo nghe, cũng trượt xuống giường, ôm lấy Vương thị cuốn đầu lưỡi nói: "Đúng vậy, đúng vậy, mọi người đều là người thân thân nhất của Đại Bảo."Vương thị cười rộ lên, bà cảm thấy khuê nữ cùng ngoại tôn đoạn thời gian gần đây đặc biệt thích làm nũng với bà, lời nói cũng nói được có chút xấu hổ muốn chết.Nhưng mà, bà thích.Trần A Phúc suy nghĩ trong lòng, Trần Danh tính cách không nóng không lạnh, lại đặc biệt nghe Trần Nghiệp, có một số việc bị Trần Nghiệp xía vào không dễ làm.Xem ra, về sau sản nghiệp của mình và sản nghiệp nhà Trần Danh vẫn phải phân biệt rõ ràng thì tốt hơn.Không phải sợ bị người nhớ thương đi, mà là không muốn nghe đến những thứ "Tạp âm" kia, càng thêm phiền não.Rồi nàng nói với Vương thị: "Nương, cha con lương thiện, tính cách lại thiên về không lạnh không nóng.Nếu như về sau cha bắt đầu quản lý gia nghiệp, nương vẫn nên nói thêm để cảnh tỉnh ông, phải chú ý cái nhà này của chúng ta nhiều hơn."Vương thị cười gật gật đầu, nói: "Nương biết rõ." Lại nói: "Cha con cũng không ngốc, có một số việc trong lòng ông ấy rõ ràng."Trần A Phúc nói: "Trong lòng cho dù rõ ràng, chỉ là có đôi khi loay hoay sĩ diện."A Lộc ở một bên nói: "Tỷ tỷ yên tâm, nếu như cha không bỏ được mặt mũi, đệ nhắc nhở ông."Mấy người đang đông phòng nói chuyện hồi lâu, mấy người trong tây phòng còn không chưa nói xong.Trần A Phúc liền dẫn Đại Bảo về nhà mới.Trần Danh đã nói sẽ không lại để cho thê tử trai gái chịu ủy khuất, liền nhìn hắn biểu hiện đi.Mặc kệ mẫu tử Trần Nghiệp nghe trong thôn đồn đãi cái gì, có ý kiến gì, hy vọng Trần Danh có thể bảo vệ người nhà....Đêm thu như nước, ánh sao đầy đất.Trong Di Nhiên Viện Đường Viên, Sở Lệnh Tuyên ngồi ở bên giường treo vài con rối dáng vẻ tiểu Yến Tử, nhìn Sở Hàm Yên ôm con rối đại Yến Tử tiến vào trong mộng.Hắn nguyện ý nhất là chứng kiến bộ dáng khuê nữ ngủ say, không dại ra, không có ủy khuất, mặt mày yên ổn, bên môi thỉnh thoảng còn b*n r* cười mỉm một lúm đồng tiền.Môi hắn cũng ngoéo một cái, dùng tay nhẹ nhàng lau lau khuôn mặt nhỏ nhắn của nữ nhi, mới đứng dậy đi thư phòng.La quản sự cùng đại nhi tử của hắn La Nguyên La tiểu quản sự vẫn còn ở nơi này chờ hắn.La quản sự nghe La Nguyên nói một chút đồn đãi Hưởng La thôn cùng tin tức nghe được, trong nội tâm có thể nói là sóng to gió lớn.Hắn nói như thế nào cũng cảm giác mình đã gặp qua Tri phủ Trần đại nhân mới tới, nhưng lại nhớ không nổi lúc nào thì gặp mặt qua.Lại thì ra...!Có một số việc cũng là mình xem nhẹ, không suy nghĩ nhiều như vậy, phải lập tức bẩm báo với chủ tử mới được.Khi Sở Lệnh Tuyên nghe những lời kia, cũng khiếp sợ không thôi, vội vàng nói: "Ta vẫn nhớ quê quán Trần đại nhân là tỉnh Hồ An, mười mấy năm trước hắn giải Nguyên thi Hương từ tỉnh Hồ An, qua năm xuân kỳ lại được Hoàng thượng điểm Thám hoa, năm ấy hắn mới mười sáu tuổi, có thể nói quang cảnh có một không hai.Như thế nào mà nhà lại.