Editor: ChieuNinh Hai ngày nay Trần Yến Yến đều có chút không yên lòng. Từ nửa tháng trước, Lưu Húc Đông đi đế đô thăm người thân vẫn luôn không liên lạc với cô, gọi điện thoại cho anh thì tắt máy, gửi tin nhắn cũng không trả lời. Lưu Húc Đông là bạn trai của Trần Yến Yến, cũng là con trai của ông chủ công ty chỗ cô làm việc, tổng công ty là một trong năm trăm tập đoàn lớn trên thế giới, ở đế đô. Hai năm trước Lưu Húc Đông mới điều chuyển từ chi nhánh công ty ở nước ngoài về, đảm nhiệm vị trí tổng giám đốc công ty này. Lưu Húc Đông không chỉ nhiều tiền, còn học rộng tài cao, anh tuấn tiêu sái, thành thục chững chạc, vô cùng có phong độ thân sĩ. Cực kỳ mấu chốt là đã ba mươi lăm tuổi, còn chưa lập gia đình. Anh ta vừa đến, thì mê hoặc mấy cô nàng trong công ty thần hồn điên đảo, ngay cả Trần Yến Yến trưởng thành thục nữ mà tim nhỏ cũng đập loạn nhịp. Mặc dù Trần Yến Yến đã qua tuổi ba mươi, nhưng tướng mạo xuất chúng, dáng người cao gầy, khí chất ưu nhã. Trên sự…
Chương 117: Bị Bắt Nạt
Nông Kiều Có PhúcTác giả: Tịch Mịch Thanh TuyềnTruyện Điền Văn, Truyện Ngôn TìnhEditor: ChieuNinh Hai ngày nay Trần Yến Yến đều có chút không yên lòng. Từ nửa tháng trước, Lưu Húc Đông đi đế đô thăm người thân vẫn luôn không liên lạc với cô, gọi điện thoại cho anh thì tắt máy, gửi tin nhắn cũng không trả lời. Lưu Húc Đông là bạn trai của Trần Yến Yến, cũng là con trai của ông chủ công ty chỗ cô làm việc, tổng công ty là một trong năm trăm tập đoàn lớn trên thế giới, ở đế đô. Hai năm trước Lưu Húc Đông mới điều chuyển từ chi nhánh công ty ở nước ngoài về, đảm nhiệm vị trí tổng giám đốc công ty này. Lưu Húc Đông không chỉ nhiều tiền, còn học rộng tài cao, anh tuấn tiêu sái, thành thục chững chạc, vô cùng có phong độ thân sĩ. Cực kỳ mấu chốt là đã ba mươi lăm tuổi, còn chưa lập gia đình. Anh ta vừa đến, thì mê hoặc mấy cô nàng trong công ty thần hồn điên đảo, ngay cả Trần Yến Yến trưởng thành thục nữ mà tim nhỏ cũng đập loạn nhịp. Mặc dù Trần Yến Yến đã qua tuổi ba mươi, nhưng tướng mạo xuất chúng, dáng người cao gầy, khí chất ưu nhã. Trên sự… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Trần Danh gật gật đầu, thở dài nói: "Nương con hôm qua ban đêm ngủ muộn, bây giờ còn chưa dậy." Lại kéo Trần A Phúc đến cửa hông bên kia, nhẹ giọng nói: "Hiện ở trong thôn có chút đồn đãi không dễ nghe, A Phúc nghe đừng để trong lòng.Con chỉ cần nhớ kỹ, nương con là một phụ nữ tốt, thê tử tốt, mẫu thân tốt, trước kia con tôn kính nàng như thế nào, về sau vẫn phải tôn kính nàng như thế ấy.Nếu như con có một chút thờ ơ nương của con, không chỉ sẽ làm nương con thương tâm, cha cũng sẽ không cao hứng."Giọng nói của hắn ôn hòa giống như trước kia, nhưng sắc mặt lại cực kỳ nghiêm túc.Nam nhân này thật tốt! Trần A Phúc có chút cảm động.Nàng vươn tay ôm cánh tay Trần Danh nói: "Cha, mặc kệ người khác nói như thế nào, con chỉ tin cái con nhìn thấy, chỉ tin con cảm nhận được.Con biết rõ, nương con là nương tốt nhất, cha con cũng là cha tốt nhất.Cả đời này, con cũng sẽ tôn kính hai người, hiếu kính hai người."Trần Danh vui mừng gật đầu, dùng tay vỗ vỗ cái tay Trần A Phúc ôm hắn nói: "Khuê nữ ngoan.Nương con trước kia ăn những khổ cực đó, không ăn không."Hai người đang nói, A Lộc chống gậy đi ra, khuôn mặt nhỏ nhắn của hắn khẩn trương, lại đây hỏi Trần Danh: "Cha, nương con tối hôm qua sao lại khóc đến lợi hại như vậy đây? Là ai khi dễ nương?"Trần Danh thở dài, lại lặp lại lời nói mới rồi một lần.Trần A Lộc trịnh trọng gật đầu, nói: "Nương con tốt như vậy, làm sao con không tôn kính nương đây.Những người xuyên tạc quá đáng giận, bọn họ làm gì lại nói nương con?"Trần A Phúc nói: "Miệng người khác chúng ta ngăn không được, mấy ngày này tận lực đừng để cho nương đi bên ngoài, cũng đề phòng đại bá nương tới đây nói huyên thuyên."Đại khái giờ Thìn, Vương thị mới rời giường.Nàng con mắt vẫn còn đỏ, có chút sưng.Đi ra trông thấy trượng phu trai gái đều ở trong sân nói chuyện, có hơi thẹn thùng.Nói: "Nương dậy muộn."Trần A Phúc cười nói: "Cơm đều làm xong, đi qua con ăn."Chờ Vương thị rửa mặt sau đó, Trần A Phúc liền đi qua kéo cánh tay bà, mấy người cùng đi tây phòng nhà mới.Đại Bảo hôm nay cũng đặc biệt chịu khó, đã múc xong cơm đặt ở trên bàn.Bởi vì sợ nóng, cháo loãng đều chỉ múc hơn phân nửa chén.Mấy người trầm mặc ăn cơm, Trần Danh thỉnh thoảng gắp củ cải sợi cho Vương thị, còn lột vỏ trứng gà đưa cho bà, khiến cho Vương thị đỏ mặt.Vương thị giận hắn một cái, hắn liền ha ha cười hai tiếng.Mấy người khác sợ Vương thị thẹn thùng, đều làm bộ như không nhìn thấy, cúi đầu ăn cơm.Đặc biệt là A Lộc, để tỏ lòng chính mình chuyên tâm ăn cơm, không thấy được cái khác, tiếng húp cháo vang lớn hơn bình thường nhiều lắm.Sau khi ăn xong, Trần A Phúc liền đứng dậy dẫn Truy Phong đi tưới đất trồng rau tưới nước, Vương thị ở nhà làm việc nhà.Dọc theo đường đi, Trần A Phúc nhìn thấy có vài người đứng ở đằng xa chỉ chỉ chỏ chỏ đối với nàng, thấy nàng đến gần, liền hù dọa vội vàng né tránh.Trần.
*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Trần Danh gật gật đầu, thở dài nói: "Nương con hôm qua ban đêm ngủ muộn, bây giờ còn chưa dậy." Lại kéo Trần A Phúc đến cửa hông bên kia, nhẹ giọng nói: "Hiện ở trong thôn có chút đồn đãi không dễ nghe, A Phúc nghe đừng để trong lòng.
Con chỉ cần nhớ kỹ, nương con là một phụ nữ tốt, thê tử tốt, mẫu thân tốt, trước kia con tôn kính nàng như thế nào, về sau vẫn phải tôn kính nàng như thế ấy.
Nếu như con có một chút thờ ơ nương của con, không chỉ sẽ làm nương con thương tâm, cha cũng sẽ không cao hứng."
Giọng nói của hắn ôn hòa giống như trước kia, nhưng sắc mặt lại cực kỳ nghiêm túc.
Nam nhân này thật tốt! Trần A Phúc có chút cảm động.
Nàng vươn tay ôm cánh tay Trần Danh nói: "Cha, mặc kệ người khác nói như thế nào, con chỉ tin cái con nhìn thấy, chỉ tin con cảm nhận được.
Con biết rõ, nương con là nương tốt nhất, cha con cũng là cha tốt nhất.
Cả đời này, con cũng sẽ tôn kính hai người, hiếu kính hai người."
Trần Danh vui mừng gật đầu, dùng tay vỗ vỗ cái tay Trần A Phúc ôm hắn nói: "Khuê nữ ngoan.
Nương con trước kia ăn những khổ cực đó, không ăn không."
Hai người đang nói, A Lộc chống gậy đi ra, khuôn mặt nhỏ nhắn của hắn khẩn trương, lại đây hỏi Trần Danh: "Cha, nương con tối hôm qua sao lại khóc đến lợi hại như vậy đây? Là ai khi dễ nương?"
Trần Danh thở dài, lại lặp lại lời nói mới rồi một lần.
Trần A Lộc trịnh trọng gật đầu, nói: "Nương con tốt như vậy, làm sao con không tôn kính nương đây.
Những người xuyên tạc quá đáng giận, bọn họ làm gì lại nói nương con?"
Trần A Phúc nói: "Miệng người khác chúng ta ngăn không được, mấy ngày này tận lực đừng để cho nương đi bên ngoài, cũng đề phòng đại bá nương tới đây nói huyên thuyên."
Đại khái giờ Thìn, Vương thị mới rời giường.
Nàng con mắt vẫn còn đỏ, có chút sưng.
Đi ra trông thấy trượng phu trai gái đều ở trong sân nói chuyện, có hơi thẹn thùng.
Nói: "Nương dậy muộn."
Trần A Phúc cười nói: "Cơm đều làm xong, đi qua con ăn."
Chờ Vương thị rửa mặt sau đó, Trần A Phúc liền đi qua kéo cánh tay bà, mấy người cùng đi tây phòng nhà mới.
Đại Bảo hôm nay cũng đặc biệt chịu khó, đã múc xong cơm đặt ở trên bàn.
Bởi vì sợ nóng, cháo loãng đều chỉ múc hơn phân nửa chén.
Mấy người trầm mặc ăn cơm, Trần Danh thỉnh thoảng gắp củ cải sợi cho Vương thị, còn lột vỏ trứng gà đưa cho bà, khiến cho Vương thị đỏ mặt.
Vương thị giận hắn một cái, hắn liền ha ha cười hai tiếng.
Mấy người khác sợ Vương thị thẹn thùng, đều làm bộ như không nhìn thấy, cúi đầu ăn cơm.
Đặc biệt là A Lộc, để tỏ lòng chính mình chuyên tâm ăn cơm, không thấy được cái khác, tiếng húp cháo vang lớn hơn bình thường nhiều lắm.
Sau khi ăn xong, Trần A Phúc liền đứng dậy dẫn Truy Phong đi tưới đất trồng rau tưới nước, Vương thị ở nhà làm việc nhà.
Dọc theo đường đi, Trần A Phúc nhìn thấy có vài người đứng ở đằng xa chỉ chỉ chỏ chỏ đối với nàng, thấy nàng đến gần, liền hù dọa vội vàng né tránh.
Trần
.
Nông Kiều Có PhúcTác giả: Tịch Mịch Thanh TuyềnTruyện Điền Văn, Truyện Ngôn TìnhEditor: ChieuNinh Hai ngày nay Trần Yến Yến đều có chút không yên lòng. Từ nửa tháng trước, Lưu Húc Đông đi đế đô thăm người thân vẫn luôn không liên lạc với cô, gọi điện thoại cho anh thì tắt máy, gửi tin nhắn cũng không trả lời. Lưu Húc Đông là bạn trai của Trần Yến Yến, cũng là con trai của ông chủ công ty chỗ cô làm việc, tổng công ty là một trong năm trăm tập đoàn lớn trên thế giới, ở đế đô. Hai năm trước Lưu Húc Đông mới điều chuyển từ chi nhánh công ty ở nước ngoài về, đảm nhiệm vị trí tổng giám đốc công ty này. Lưu Húc Đông không chỉ nhiều tiền, còn học rộng tài cao, anh tuấn tiêu sái, thành thục chững chạc, vô cùng có phong độ thân sĩ. Cực kỳ mấu chốt là đã ba mươi lăm tuổi, còn chưa lập gia đình. Anh ta vừa đến, thì mê hoặc mấy cô nàng trong công ty thần hồn điên đảo, ngay cả Trần Yến Yến trưởng thành thục nữ mà tim nhỏ cũng đập loạn nhịp. Mặc dù Trần Yến Yến đã qua tuổi ba mươi, nhưng tướng mạo xuất chúng, dáng người cao gầy, khí chất ưu nhã. Trên sự… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Trần Danh gật gật đầu, thở dài nói: "Nương con hôm qua ban đêm ngủ muộn, bây giờ còn chưa dậy." Lại kéo Trần A Phúc đến cửa hông bên kia, nhẹ giọng nói: "Hiện ở trong thôn có chút đồn đãi không dễ nghe, A Phúc nghe đừng để trong lòng.Con chỉ cần nhớ kỹ, nương con là một phụ nữ tốt, thê tử tốt, mẫu thân tốt, trước kia con tôn kính nàng như thế nào, về sau vẫn phải tôn kính nàng như thế ấy.Nếu như con có một chút thờ ơ nương của con, không chỉ sẽ làm nương con thương tâm, cha cũng sẽ không cao hứng."Giọng nói của hắn ôn hòa giống như trước kia, nhưng sắc mặt lại cực kỳ nghiêm túc.Nam nhân này thật tốt! Trần A Phúc có chút cảm động.Nàng vươn tay ôm cánh tay Trần Danh nói: "Cha, mặc kệ người khác nói như thế nào, con chỉ tin cái con nhìn thấy, chỉ tin con cảm nhận được.Con biết rõ, nương con là nương tốt nhất, cha con cũng là cha tốt nhất.Cả đời này, con cũng sẽ tôn kính hai người, hiếu kính hai người."Trần Danh vui mừng gật đầu, dùng tay vỗ vỗ cái tay Trần A Phúc ôm hắn nói: "Khuê nữ ngoan.Nương con trước kia ăn những khổ cực đó, không ăn không."Hai người đang nói, A Lộc chống gậy đi ra, khuôn mặt nhỏ nhắn của hắn khẩn trương, lại đây hỏi Trần Danh: "Cha, nương con tối hôm qua sao lại khóc đến lợi hại như vậy đây? Là ai khi dễ nương?"Trần Danh thở dài, lại lặp lại lời nói mới rồi một lần.Trần A Lộc trịnh trọng gật đầu, nói: "Nương con tốt như vậy, làm sao con không tôn kính nương đây.Những người xuyên tạc quá đáng giận, bọn họ làm gì lại nói nương con?"Trần A Phúc nói: "Miệng người khác chúng ta ngăn không được, mấy ngày này tận lực đừng để cho nương đi bên ngoài, cũng đề phòng đại bá nương tới đây nói huyên thuyên."Đại khái giờ Thìn, Vương thị mới rời giường.Nàng con mắt vẫn còn đỏ, có chút sưng.Đi ra trông thấy trượng phu trai gái đều ở trong sân nói chuyện, có hơi thẹn thùng.Nói: "Nương dậy muộn."Trần A Phúc cười nói: "Cơm đều làm xong, đi qua con ăn."Chờ Vương thị rửa mặt sau đó, Trần A Phúc liền đi qua kéo cánh tay bà, mấy người cùng đi tây phòng nhà mới.Đại Bảo hôm nay cũng đặc biệt chịu khó, đã múc xong cơm đặt ở trên bàn.Bởi vì sợ nóng, cháo loãng đều chỉ múc hơn phân nửa chén.Mấy người trầm mặc ăn cơm, Trần Danh thỉnh thoảng gắp củ cải sợi cho Vương thị, còn lột vỏ trứng gà đưa cho bà, khiến cho Vương thị đỏ mặt.Vương thị giận hắn một cái, hắn liền ha ha cười hai tiếng.Mấy người khác sợ Vương thị thẹn thùng, đều làm bộ như không nhìn thấy, cúi đầu ăn cơm.Đặc biệt là A Lộc, để tỏ lòng chính mình chuyên tâm ăn cơm, không thấy được cái khác, tiếng húp cháo vang lớn hơn bình thường nhiều lắm.Sau khi ăn xong, Trần A Phúc liền đứng dậy dẫn Truy Phong đi tưới đất trồng rau tưới nước, Vương thị ở nhà làm việc nhà.Dọc theo đường đi, Trần A Phúc nhìn thấy có vài người đứng ở đằng xa chỉ chỉ chỏ chỏ đối với nàng, thấy nàng đến gần, liền hù dọa vội vàng né tránh.Trần.