Editor: ChieuNinh Hai ngày nay Trần Yến Yến đều có chút không yên lòng. Từ nửa tháng trước, Lưu Húc Đông đi đế đô thăm người thân vẫn luôn không liên lạc với cô, gọi điện thoại cho anh thì tắt máy, gửi tin nhắn cũng không trả lời.       Lưu Húc Đông là bạn trai của Trần Yến Yến, cũng là con trai của ông chủ công ty chỗ cô làm việc, tổng công ty là một trong năm trăm tập đoàn lớn trên thế giới, ở đế đô. Hai năm trước Lưu Húc Đông mới điều chuyển từ chi nhánh công ty ở nước ngoài về, đảm nhiệm vị trí tổng giám đốc công ty này.       Lưu Húc Đông không chỉ nhiều tiền, còn học rộng tài cao, anh tuấn tiêu sái, thành thục chững chạc, vô cùng có phong độ thân sĩ. Cực kỳ mấu chốt là đã ba mươi lăm tuổi, còn chưa lập gia đình.       Anh ta vừa đến, thì mê hoặc mấy cô nàng trong công ty thần hồn điên đảo, ngay cả Trần Yến Yến trưởng thành thục nữ mà tim nhỏ cũng đập loạn nhịp.       Mặc dù Trần Yến Yến đã qua tuổi ba mươi, nhưng tướng mạo xuất chúng, dáng người cao gầy, khí chất ưu nhã. Trên sự…

Chương 179: Chúc Tết

Nông Kiều Có PhúcTác giả: Tịch Mịch Thanh TuyềnTruyện Điền Văn, Truyện Ngôn TìnhEditor: ChieuNinh Hai ngày nay Trần Yến Yến đều có chút không yên lòng. Từ nửa tháng trước, Lưu Húc Đông đi đế đô thăm người thân vẫn luôn không liên lạc với cô, gọi điện thoại cho anh thì tắt máy, gửi tin nhắn cũng không trả lời.       Lưu Húc Đông là bạn trai của Trần Yến Yến, cũng là con trai của ông chủ công ty chỗ cô làm việc, tổng công ty là một trong năm trăm tập đoàn lớn trên thế giới, ở đế đô. Hai năm trước Lưu Húc Đông mới điều chuyển từ chi nhánh công ty ở nước ngoài về, đảm nhiệm vị trí tổng giám đốc công ty này.       Lưu Húc Đông không chỉ nhiều tiền, còn học rộng tài cao, anh tuấn tiêu sái, thành thục chững chạc, vô cùng có phong độ thân sĩ. Cực kỳ mấu chốt là đã ba mươi lăm tuổi, còn chưa lập gia đình.       Anh ta vừa đến, thì mê hoặc mấy cô nàng trong công ty thần hồn điên đảo, ngay cả Trần Yến Yến trưởng thành thục nữ mà tim nhỏ cũng đập loạn nhịp.       Mặc dù Trần Yến Yến đã qua tuổi ba mươi, nhưng tướng mạo xuất chúng, dáng người cao gầy, khí chất ưu nhã. Trên sự… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Trần A Phúc quay đầu lại chứng kiến Đại Bảo đứng ở trên giường mặc áo hồng quần đỏ, còn mang cái mũ quả dưa nhỏ màu đỏ, như cái đèn lồng tiêu đỏ rực, xinh đẹp đến không nói nên lời.Nàng đi qua nâng mặt Đại Bảo hôn hôn hai cái, cười nói: "Con ta mới hạ tất cả mọi người đi xuống."Trần Đại Bảo lại làm nũng đến đầu lưỡi đều kéo không thẳng, ôm cổ nàng nói: "Con không sánh bằng mẫu thân, con không sánh bằng mẫu thân..."Trần A Phúc cúi người xuống tự tay mang giày tiểu hồng cho Trần Đại Bảo, lại rửa sạch mặt cho cậu, mẫu tử hai người mới nắm tay đi ra Tây Sương.Trên bầu trời còn bay tuyết rơi như lông ngỗng, cho dù vừa rồi đầy tớ vừa mới trong sân ra một con đường, này lúc lại bị bông tuyết phủ kín.Không chỉ trong sân bị trải lên một tầng trắng xóa, ngay cả trên nóc nhà, ngoài viện trên nhánh cây, trên đèn lồng, đều trải lên một tầng thật dày.Liếc mắc nhìn lại, đều hóa trang màu trắng bọc lấy.Còn may hiện tại trụ là nhà ngói lớn, nếu là nhà tranh lão sân nhỏ cũ, lại nên lo lắng đại tuyết vẫn rơi đè sập phòng ở.Hai người tới thượng phòng, Trần Danh, Vương thị, A Lộc đã mặc bộ đồ mới ngồi ở bên trong.Trần A Phúc dẫn A Lộc và Đại Bảo dập đầu chúc tết cho Trần Danh cùng Vương thị ngồi ở ghế trên, hai người kia cười cho bọn họ một người một cái hồng bao, bên trong chứa sáu viên ngân quả tử.Tiếp theo, A Lộc cúc cung cho Trần A Phúc, Đại Bảo dập đầu cho Trần A Phúc, Trần A Phúc vừa cười cho bọn họ một người một cái hồng bao, đồng dạng là sáu viên ngân quả tử.Lại tiếp theo, bọn hạ nhân cũng mau tới cấp dập đầu chúc tết cho chủ tử, chủ tử lại cho bọn hạ nhân hồng bao, bên trong chứa hai viên ngân quả tử.Một ít hồng bao này, đều là Trần A Phúc sớm chuẩn bị xong.Mặt khác còn chuẩn bị vài cái hồng bao chứa hai ngân quả tử, để Trần Danh cho vãn bối đến chúc tết Trần gia.Sau một trận tràn ngập niềm vui làm ầm ĩ, mới ngồi xuống ăn cơm.Sau khi ăn xong, do Tiết Đại Quý bồi, A Lộc dẫn Đại Bảo đi chúc tết.Bọn họ đi Đường Viên trước, lại đi La gia, tiếp theo đi trong thôn.Trần A Phúc bồi Trần Danh cùng Vương thị nói chuyện một trận.Thương lượng Trần Danh chuyện mùng bốn đi Tiên Hồ thôn, bọn họ quyết định đi nhà đại đường bá của Vương thị, chúc tết đồng thời, hỏi thăm một chút tung tích đệ đệ Vương thị Vương Thành.Đại đường bá tương đối lợi hại, lúc trước chính là hắn mang người đánh cha ruột và mẹ kế Vương thị một trận.Tim Vương thị cũng sống lại, bà cũng muốn trở về, bà quá muốn biết tung tích đệ đệ.Nghĩ liên tục hai mươi mấy năm không dám trở về hỏi thăm, hiện tại cuối cùng có thể, bà dĩ nhiên muốn biết rõ nhanh lên.Trần A Phúc liền nói: "Nương đích xác phải đi về, liền dẫn Tiết đại ca và Tằng thẩm nhi.Tiết đại ca lợi hại, Tằng thẩm nhi biết ăn nói, có bọn họ, cũng không sợ bị bắt nạt đi."Đang nói, người chúc tết liền tới.Đợt thứ nhất đến là huynh đệ Trần A Quý, Trần A Ngọc.Đây là vãn bối đứng đắn, nhất định phải dập đầu, Trần Danh còn cho.

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Trần A Phúc quay đầu lại chứng kiến Đại Bảo đứng ở trên giường mặc áo hồng quần đỏ, còn mang cái mũ quả dưa nhỏ màu đỏ, như cái đèn lồng tiêu đỏ rực, xinh đẹp đến không nói nên lời.

Nàng đi qua nâng mặt Đại Bảo hôn hôn hai cái, cười nói: "Con ta mới hạ tất cả mọi người đi xuống."

Trần Đại Bảo lại làm nũng đến đầu lưỡi đều kéo không thẳng, ôm cổ nàng nói: "Con không sánh bằng mẫu thân, con không sánh bằng mẫu thân..."

Trần A Phúc cúi người xuống tự tay mang giày tiểu hồng cho Trần Đại Bảo, lại rửa sạch mặt cho cậu, mẫu tử hai người mới nắm tay đi ra Tây Sương.

Trên bầu trời còn bay tuyết rơi như lông ngỗng, cho dù vừa rồi đầy tớ vừa mới trong sân ra một con đường, này lúc lại bị bông tuyết phủ kín.

Không chỉ trong sân bị trải lên một tầng trắng xóa, ngay cả trên nóc nhà, ngoài viện trên nhánh cây, trên đèn lồng, đều trải lên một tầng thật dày.

Liếc mắc nhìn lại, đều hóa trang màu trắng bọc lấy.

Còn may hiện tại trụ là nhà ngói lớn, nếu là nhà tranh lão sân nhỏ cũ, lại nên lo lắng đại tuyết vẫn rơi đè sập phòng ở.

Hai người tới thượng phòng, Trần Danh, Vương thị, A Lộc đã mặc bộ đồ mới ngồi ở bên trong.

Trần A Phúc dẫn A Lộc và Đại Bảo dập đầu chúc tết cho Trần Danh cùng Vương thị ngồi ở ghế trên, hai người kia cười cho bọn họ một người một cái hồng bao, bên trong chứa sáu viên ngân quả tử.

Tiếp theo, A Lộc cúc cung cho Trần A Phúc, Đại Bảo dập đầu cho Trần A Phúc, Trần A Phúc vừa cười cho bọn họ một người một cái hồng bao, đồng dạng là sáu viên ngân quả tử.

Lại tiếp theo, bọn hạ nhân cũng mau tới cấp dập đầu chúc tết cho chủ tử, chủ tử lại cho bọn hạ nhân hồng bao, bên trong chứa hai viên ngân quả tử.

Một ít hồng bao này, đều là Trần A Phúc sớm chuẩn bị xong.

Mặt khác còn chuẩn bị vài cái hồng bao chứa hai ngân quả tử, để Trần Danh cho vãn bối đến chúc tết Trần gia.

Sau một trận tràn ngập niềm vui làm ầm ĩ, mới ngồi xuống ăn cơm.

Sau khi ăn xong, do Tiết Đại Quý bồi, A Lộc dẫn Đại Bảo đi chúc tết.

Bọn họ đi Đường Viên trước, lại đi La gia, tiếp theo đi trong thôn.

Trần A Phúc bồi Trần Danh cùng Vương thị nói chuyện một trận.

Thương lượng Trần Danh chuyện mùng bốn đi Tiên Hồ thôn, bọn họ quyết định đi nhà đại đường bá của Vương thị, chúc tết đồng thời, hỏi thăm một chút tung tích đệ đệ Vương thị Vương Thành.

Đại đường bá tương đối lợi hại, lúc trước chính là hắn mang người đánh cha ruột và mẹ kế Vương thị một trận.

Tim Vương thị cũng sống lại, bà cũng muốn trở về, bà quá muốn biết tung tích đệ đệ.

Nghĩ liên tục hai mươi mấy năm không dám trở về hỏi thăm, hiện tại cuối cùng có thể, bà dĩ nhiên muốn biết rõ nhanh lên.

Trần A Phúc liền nói: "Nương đích xác phải đi về, liền dẫn Tiết đại ca và Tằng thẩm nhi.

Tiết đại ca lợi hại, Tằng thẩm nhi biết ăn nói, có bọn họ, cũng không sợ bị bắt nạt đi."

Đang nói, người chúc tết liền tới.

Đợt thứ nhất đến là huynh đệ Trần A Quý, Trần A Ngọc.

Đây là vãn bối đứng đắn, nhất định phải dập đầu, Trần Danh còn cho

Image removed.

.

Nông Kiều Có PhúcTác giả: Tịch Mịch Thanh TuyềnTruyện Điền Văn, Truyện Ngôn TìnhEditor: ChieuNinh Hai ngày nay Trần Yến Yến đều có chút không yên lòng. Từ nửa tháng trước, Lưu Húc Đông đi đế đô thăm người thân vẫn luôn không liên lạc với cô, gọi điện thoại cho anh thì tắt máy, gửi tin nhắn cũng không trả lời.       Lưu Húc Đông là bạn trai của Trần Yến Yến, cũng là con trai của ông chủ công ty chỗ cô làm việc, tổng công ty là một trong năm trăm tập đoàn lớn trên thế giới, ở đế đô. Hai năm trước Lưu Húc Đông mới điều chuyển từ chi nhánh công ty ở nước ngoài về, đảm nhiệm vị trí tổng giám đốc công ty này.       Lưu Húc Đông không chỉ nhiều tiền, còn học rộng tài cao, anh tuấn tiêu sái, thành thục chững chạc, vô cùng có phong độ thân sĩ. Cực kỳ mấu chốt là đã ba mươi lăm tuổi, còn chưa lập gia đình.       Anh ta vừa đến, thì mê hoặc mấy cô nàng trong công ty thần hồn điên đảo, ngay cả Trần Yến Yến trưởng thành thục nữ mà tim nhỏ cũng đập loạn nhịp.       Mặc dù Trần Yến Yến đã qua tuổi ba mươi, nhưng tướng mạo xuất chúng, dáng người cao gầy, khí chất ưu nhã. Trên sự… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Trần A Phúc quay đầu lại chứng kiến Đại Bảo đứng ở trên giường mặc áo hồng quần đỏ, còn mang cái mũ quả dưa nhỏ màu đỏ, như cái đèn lồng tiêu đỏ rực, xinh đẹp đến không nói nên lời.Nàng đi qua nâng mặt Đại Bảo hôn hôn hai cái, cười nói: "Con ta mới hạ tất cả mọi người đi xuống."Trần Đại Bảo lại làm nũng đến đầu lưỡi đều kéo không thẳng, ôm cổ nàng nói: "Con không sánh bằng mẫu thân, con không sánh bằng mẫu thân..."Trần A Phúc cúi người xuống tự tay mang giày tiểu hồng cho Trần Đại Bảo, lại rửa sạch mặt cho cậu, mẫu tử hai người mới nắm tay đi ra Tây Sương.Trên bầu trời còn bay tuyết rơi như lông ngỗng, cho dù vừa rồi đầy tớ vừa mới trong sân ra một con đường, này lúc lại bị bông tuyết phủ kín.Không chỉ trong sân bị trải lên một tầng trắng xóa, ngay cả trên nóc nhà, ngoài viện trên nhánh cây, trên đèn lồng, đều trải lên một tầng thật dày.Liếc mắc nhìn lại, đều hóa trang màu trắng bọc lấy.Còn may hiện tại trụ là nhà ngói lớn, nếu là nhà tranh lão sân nhỏ cũ, lại nên lo lắng đại tuyết vẫn rơi đè sập phòng ở.Hai người tới thượng phòng, Trần Danh, Vương thị, A Lộc đã mặc bộ đồ mới ngồi ở bên trong.Trần A Phúc dẫn A Lộc và Đại Bảo dập đầu chúc tết cho Trần Danh cùng Vương thị ngồi ở ghế trên, hai người kia cười cho bọn họ một người một cái hồng bao, bên trong chứa sáu viên ngân quả tử.Tiếp theo, A Lộc cúc cung cho Trần A Phúc, Đại Bảo dập đầu cho Trần A Phúc, Trần A Phúc vừa cười cho bọn họ một người một cái hồng bao, đồng dạng là sáu viên ngân quả tử.Lại tiếp theo, bọn hạ nhân cũng mau tới cấp dập đầu chúc tết cho chủ tử, chủ tử lại cho bọn hạ nhân hồng bao, bên trong chứa hai viên ngân quả tử.Một ít hồng bao này, đều là Trần A Phúc sớm chuẩn bị xong.Mặt khác còn chuẩn bị vài cái hồng bao chứa hai ngân quả tử, để Trần Danh cho vãn bối đến chúc tết Trần gia.Sau một trận tràn ngập niềm vui làm ầm ĩ, mới ngồi xuống ăn cơm.Sau khi ăn xong, do Tiết Đại Quý bồi, A Lộc dẫn Đại Bảo đi chúc tết.Bọn họ đi Đường Viên trước, lại đi La gia, tiếp theo đi trong thôn.Trần A Phúc bồi Trần Danh cùng Vương thị nói chuyện một trận.Thương lượng Trần Danh chuyện mùng bốn đi Tiên Hồ thôn, bọn họ quyết định đi nhà đại đường bá của Vương thị, chúc tết đồng thời, hỏi thăm một chút tung tích đệ đệ Vương thị Vương Thành.Đại đường bá tương đối lợi hại, lúc trước chính là hắn mang người đánh cha ruột và mẹ kế Vương thị một trận.Tim Vương thị cũng sống lại, bà cũng muốn trở về, bà quá muốn biết tung tích đệ đệ.Nghĩ liên tục hai mươi mấy năm không dám trở về hỏi thăm, hiện tại cuối cùng có thể, bà dĩ nhiên muốn biết rõ nhanh lên.Trần A Phúc liền nói: "Nương đích xác phải đi về, liền dẫn Tiết đại ca và Tằng thẩm nhi.Tiết đại ca lợi hại, Tằng thẩm nhi biết ăn nói, có bọn họ, cũng không sợ bị bắt nạt đi."Đang nói, người chúc tết liền tới.Đợt thứ nhất đến là huynh đệ Trần A Quý, Trần A Ngọc.Đây là vãn bối đứng đắn, nhất định phải dập đầu, Trần Danh còn cho.

Chương 179: Chúc Tết